XtGem Forum catalog

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Em, Chờ Em
** Admin admin
26-10-2020
Đúng vậy, anh biết chuyện này từ đầu, hơn nữa cũng không có ngăn cản.

– Tiếp cận tôi cũng chỉ là một phần trong kế hoạch thôi? – Sắc mặt cô tái nhợt, lồng ngực đau như muốn nứt ra. Là giả sao? Tất cả hứa hẹn, tất cả thổ lộ… đều là giả!? Bởi vì muốn giúp Trịnh Duy, anh thật đúng là chuyện gì cũng dám làm?

– Không phải! – Lần này anh không hề do dự lập tức phủ nhận. Cô lại giống như không có nghe thấy, giọng nói vì kích động mà gắt lên.

– Tại sao? Tịnh Yên có lỗi gì? Vì sao các người đối xử với cô ấy như thế?

Đình Phong bất giác khó chịu, Tịnh Yên, Tịnh Yên, Tịnh Yên! Vì sao lúc nào cũng là Tịnh Yên? Cô tin Tịnh Yên hơn tin anh! Cho dù Tịnh Yên làm sai cô vẫn đứng về phía cô ta! Thậm chí vì một kẻ như cô ta mà trách móc anh!

– A? Không có lỗi? Hám tiền, bội bạc, vô liêm sỉ! Hôm nay đi đến bước này, cô ta bị như vậy cũng là xứng đáng!

Ào!

Xung quanh lặng ngắt như tờ, cảm giác một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Đình Phong ngây ngẩn, không dám tin nhìn cô. Rượu từng giọt từ trên đầu chảy xuống, đắng ngắt, anh cũng quên lau.

Cô phẫn nộ nhìn anh, nghiến răng nhằn từng chữ.

– Đừng nhục mạ cô ấy! Anh không có tư cách!

Mặt anh xanh mét, từng sợi gân trên trán giật giật, lửa giận dồn nén như sắp bùng phát.

– Hải — Lam…

Cô lại không thèm để ý đến anh, mà quay sang chỉ thẳng vào Trịnh Duy. Hiện giờ với cô anh ta không phải tổng tài, cũng không phải người nắm giữ công việc cô đang làm, mà chẳng qua chỉ là một kẻ xấu xa làm tổn thương người bạn thân nhất của cô, không hơn.

– Trịnh Duy phải không? Anh là tên tồi tệ đần độn ngu xuẩn! Nhất định anh sẽ hối hận!

Quăng lại những lời này xong, Hải Lam tức giận bỏ đi. Đình Phong nhấc chân muốn đuổi theo, lại kéo không xuống mặt mũi, cuối cùng đành trơ mắt nhìn bóng cô mất hút.

– Xin lỗi, làm liên lụy cậu. – Trịnh Duy đứng cạnh đưa khăn giấy cho anh nhưng anh không tiếp.

– Trịnh Duy… Đây thật sự là kết quả cậu muốn sao?

Ngày hôm sau.

Đã gần 10 giờ mà một chiếc bàn trong phòng kế hoạch vẫn còn trống. Đình Phong ngoài mặt vẫn lãnh đạm nhưng trong lòng đã bắt đầu nổi sóng.

– Quản lý Lam đâu?

– Khụ, cô ấy chưa đến. – Trưởng phòng Trương nơm nớp lo sợ trả lời. Quái lạ, rõ ràng trong phòng có máy sưởi mà sao anh vẫn thấy lành lạnh sống lưng?

– Có xin phép gì không?

– Vẫn… Chưa có. – Mồ hôi trên trán Trương Dịch bắt đầu rịn ra.

Ngón tay anh đều nhịp gõ trên mặt bàn, giọng nói thản nhiên nghe không ra cảm xúc nào.

– Hình phạt dành cho nhân viên nghỉ việc không lí do là gì?

Khóe mắt Trương Dịch thoáng run rẩy, đây chẳng phải đang làm khó anh ta sao? Ai mà chẳng biết quan hệ giữa quản lý Lam cùng giám đốc? Nhất thời mặt anh ta nhăn hơn cả khỉ ăn ớt, trả lời sai thì không được, trả lời đúng lại không xong…

– Sao vậy? Quy định của công ty mà trưởng phòng cũng không biết?

Trương Dịch hít sâu, lại hít sâu, cuối cùng liều mình nhắm mắt vào.

– Nhân viên tự động nghỉ không xin phép, một lần trừ nửa tháng lương, hai lần trừ hai tháng lương, ba lần… thì bị đuổi việc.

Nghe thì có vẻ nghiêm khắc, thực ra không phải lúc nào cũng áp dụng nguyên hình phạt đó, nếu như chẳng may có việc đột xuất, chỉ cần đưa ra được lí do chính đáng sẽ không sao.

– Vậy cứ theo luật mà làm, ngày mai anh thông báo cho quản lý Lam.

– Vâng.

– Không còn chuyện gì nữa, anh đi được rồi.

Anh ta đầy bụng nghi vấn bước ra khỏi phòng. Cánh cửa vừa khép lại, tờ giấy trong tay Đình Phong cũng bị vò nát. Sắc mặt anh ám trầm, âm thầm cắn răng.

Được lắm, Hải Lam, để xem em trốn anh được bao lâu?

Báo thức cách mỗi một phút lại reo vang, không biết đã là lần thứ bao nhiêu.

Hải Lam khó khăn mở mắt, cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra. Cố gắng chống tay ngồi dậy, tầm mắt thoáng lướt qua đồng hồ, bỗng cô giật mình.

– Muộn rồi!

Song khi bàn chân chạm tới nền đất lạnh lẽo, cô cũng sực nhớ mọi việc tối qua, hất rượu vào mặt giám đốc, mắng cả tổng giám đốc… Hải Lam không khỏi cười tự giễu, xem ra cô cũng không cần đi làm rồi.

Ngẫm lại đáng ra cô nên đoán trước mới phải. Phản ứng mất tự nhiên khi họ gặp nhau, ác cảm kì lạ của anh về Tịnh Yên… Thì ra ba người đó quen nhau từ trước, anh vì bạn mình “bị phản bội” mà căm ghét cô ấy. Không ngờ cuối cùng, diễn biến tất cả lại phức tạp thế này.

Là lỗi của ai? Nên trách ai?

Mọi việc đều có hai mặt, giống như quả bóng được sơn hai màu. Nhìn ở góc độ này có lẽ nó màu đen, ở góc độ khác thì nó màu trắng. Tuy nhiên con người thường chỉ tin màu mình nhìn thấy, mà quên đi màu sắc còn lại. Vì vậy mà cùng một sự việc vẫn có những nhận định khác nhau.

Tựa như anh và cô, mỗi người đều đứng về phía bạn mình. Hải Lam biết chẳng thể trách anh, nhưng anh không nên giấu cô, càng không nên dùng những lời đó với Tịnh Yên. Hơn nữa, rõ ràng anh có thể ngăn cản được Trịnh Duy, nhưng anh đã không làm.

Tịnh Yên… Trịnh Duy…

Cho đến giờ cô vẫn không hiểu, yêu nhau chẳng lẽ chỉ để tổn thương lẫn nhau? Cứ nghĩ muốn tốt cho đối phương, đổi lại cũng là hận thù cùng đau khổ… Có đáng không!?

Rắc rối… Cô vẫn luôn ghét những rắc rối… Đầu cô rất đau, cổ họng cũng đau, hậu quả việc quên ô trên taxi mà còn dầm mưa về nhà. Đúng là tốt đẹp chờ mãi chẳng thấy đâu, xui xẻo thì nối gót tới.

Hải Lam mệt mỏi gượng dậy tìm thuốc, sau khi uống xong lại lên giường cuộn tròn chăn bông ngủ. Chuyện ngày mai để ngày mai lo, tạm thời cô không muốn bận tâm bất kì điều gì nữa…

*****

Trương Dịch thực sự muốn khóc.

Ai tới nói cho anh, “hung thần” mặt lạnh kia có thật là giám đốc ôn hòa thường ngày của bọn họ không? Vì sao anh cảm giác băng giá từ người giám đốc tỏa ra còn hơn cả tổng tài?

– Quản lý Lam vẫn chưa đến?

– Vâng… – Trương Dịch len lén xoa mồ hôi lạnh trên trán, cẩn thận trả lời.

Đồng hồ treo tường tích tắc nhích từng chút một nặng nề. Trong khi anh ta thấp thỏm lo âu, Đình Phong vẫn ngồi bất động, không rõ đang suy tính gì. Sau vài phút tưởng chừng kéo dài vài thế kỉ, bỗng dưng anh mở miệng.

– Sao anh vẫn còn ở đây?

==” Anh chưa cho đi người ta dám đi?

Trương Dịch như được giải thoát vội ra khỏi phòng, trước khi đi chợt dè dặt hỏi.

– Giám đốc, về quản lý Lam… còn xử lý theo quy định sao?

Gặp ánh mắt sắc bén của anh đảo qua, lại lập tức sửa lời.

– Tôi hiểu rồi, toàn bộ nghe theo phân phó của giám đốc.

Gương mặt anh bao trùm trong bóng tối, cả người tản mát ra hơi thở lạnh thấu xương. Vốn anh chỉ muốn trừng phạt cô một chút, không nghĩ tới cô đã ba ngày đều không đến làm, thậm chí ngay cả xin phép cũng không. Chẳng nhẽ cô thực sự cho rằng anh không dám để cô nghỉ việc sao?

Tịnh Yên.

Anh ghen tị cái tên đó, hay đúng hơn là vị trí của nó trong lòng cô. Anh vẫn luôn cố gắng, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Cô bảo vệ mình quá chặt chẽ, đến mức mỗi lần anh muốn đến gần, lại xuất hiện một bức tường vô hình ngăn cách đẩy anh ra ngoài. Cô không tin anh, lại tin tưởng gần như hoàn toàn vào kẻ phản bội kia…

Rầm!

– Anh Phong, đống sách đó gây thù oán với anh à?

Đình Ngọc vào phòng làm việc đã thấy mọi thứ ngổn ngang lộn xộn, tất cả đồ vật trên bàn đều bị gạt rơi xuống đất. Hôm nay hiếm khi anh trai cô mới về nhà, không ngờ vừa về chẳng những vẻ mặt hầm hầm, lại còn phát hỏa lớn như vậy.

– Không liên quan đến em, ra ngoài đi!

Đình Ngọc bĩu môi, đặt nước hoa quả mẹ cô dặn đưa cho anh lên bàn rồi xoay người, miệng còn không quên lầu bầu.

– Hừ, ra thì ra. Không phải cãi nhau với chị Lam sao, làm như là to tát lắm…

– Đứng lại!

– Còn gì nữa không?

– Cái đó…khụ… – Giọng anh có vẻ xấu hổ, sắc mặt cũng đỏ hồng mất tự nhiên.

– Rốt cuộc là có chuyện gì? Cứ nói đi, em góp ý cho. – Ánh mắt cô thích thú mở to, trông mong nhìn anh. Nếu đằng sau cô có thêm cái đuôi, anh tuyệt đối không nghi ngờ là nó cũng đang vẫy vẫy.

– Thôi quên đi. – Anh tự nghĩ cách còn hơn.

– Đừng mà! Anh Phong, mau nói đi!

-…

– Được rồi, nếu em không thể hỏi thì chắc mẹ có thể. – Nói xong làm bộ muốn ra ngoài.

– Đứng lại!

15 phút sau.

Hai đầu lông mày nhíu chặt, Đình Phong không khỏi chần chờ.

– Như vậy… được không?

Đình Ngọc ra vẻ một chuyên gia, đi đi lại lại trong phòng rồi lấy tay xoa cằm.

– Theo phân tích của em, Chị Lam thuộc mẫu người chú trọng tình thân hơn tình yêu. Vậy nên nếu anh trở thành chồng chị ấy, cũng tức là người thân nhất của chị ấy, tất nhiên chị Lam phải dành nhiều sự quan tâm cho anh hơn rồi.

– Thật không?

– Thật, trăm phần trăm! Cứ tin em đi!

Anh ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy không phải là không có khả năng, cuối cùng thoáng gật đầu.

– Vậy… được rồi.

Mặc dù luôn tỉnh táo quyết đoán trong kinh doanh, nhưng có đôi khi, anh của cô cũng rất ngây thơ.

Ách… Thật ra cô là có ý tốt. Nếu để hai người này tiếp tục ép buộc, không biết đến đời nào cô mới được ăn cỗ cưới, chẳng bằng tăng động lực thúc đẩy họ một phen. Dù sao ba đã hứa rồi, chỉ cần anh kết hôn sẽ tặng cô một chiếc Micra*. Chuyện đẹp cả đôi đường, vừa lợi người vừa lợi mình, cớ sao cô không làm?

G i a i T r i 3 2 1 . P r o

Chương 20:

Chẳng qua chỉ cảm nhẹ. Hải Lam uống thuốc rồi ngủ một giấc thấy đỡ. Song tỉnh lại cũng chẳng biết làm gì.

Nếu đã xác định nghỉ việc, cô cũng không cần quan tâm đến công việc nữa, đơn giản nghỉ ngơi cho thanh thản đầu óc. Chỉ là mọi khi luôn bận rộn, đột nhiên dư nhiều thời gian rảnh, nhất thời cô cũng không quen. Suốt ngày toàn loanh quanh trong nhà, dọn dẹp nhà cửa, xem tivi, lên mạng…

Cứ thế qua ba ngày, cô bắt đầu thấy nhàm chán. Mà phiền nhất là hình ảnh Đình Phong ẩn hiện chịu không nổi, cô đành đứng dậy cẩm áo đi ra ngoài.

Làn gió phớt qua mang theo hương vị dễ chịu. Cơm mưa mấy hôm trước đã chấm dứt, thậm chí trời còn hửng nắng. Hải Lam ngẩng mặt đón luồn ánh sáng ấm áp, thời tiết tốt đẹp làm khóe môi cô khẽ mỉm cười.

Bỗng dưng đến trước khi vui chơi, cô đứng lặng nhìn đám trẻ nô đùa trên cát, đáy mắt tràn ngập hoài niệm.

Có một thời cô cũng chân trần chạy trên nền đất, líu ríu cũng bạn chơi đồ hàng, xây lâu đài cát, đùa giỡn tới mặt mũi lấm lem mới về nhà. Mẹ sẽ trách cô vì sao nghịch bẩn, sau đó dịu dàng lau mặt cho cô, ba sẽ ở một bên đọc báo, thỉnh thoảng trêu cô là con khỉ nhỏ… Cô của ngày đó hay còn hay cười, cô của ngày đó hồn nhiên, vô ưu vô tư, cho đến khi…

Đôi khi giật mình thời gian trôi quá nhanh, muốn nắm bắt cũng không kịp nữa. Rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhiều kí ức bị vùi lấp, không thể quay lại. Thất vọng hay nuối tiếc cũng chẳng thay đổi được gì.

– Cô gì ơi, cô ném hộ bọn cháu quả bóng được không?

Quả bóng đầy bụi đất lăn tới chân cô, Hải Lam không ngần ngại mà ném trở về. Đổi lấy là nụ cười rạng rỡ của thằng bé.

– Cám ơn cô!

Tuổi thơ…luôn là thứ đẹp đẽ nhất, nếu có không bị phá vỡ.

Cô tiếp tục dạo bước, thảnh thơi thưởng thức cảnh vật xung quanh, điều mà vì nhịp sống vội cã hằng ngày mình đã bỏ lỡ. Thỉnh thoảng bắt gặp chuyện nào hay thì dừng lại xem, thấy vật nào xinh đẹp thì dừng lại ngắm, gặp vài hàng xóm quen thì gật đầu chào hỏi…

Hải Lam chậm rãi đi qua những con phố, những cửa hàng, băng qua vạch kẻ đường… Cứ không mục đích tiến về phía trước, bất tri bất giác cô đã đi được thật xa. Đến khi định quay đầu, cô lại chứng kiến cảnh tượng không thể tin nổi.

Có trong khoảnh khắc, cô tưởng rằng mình hoa mắt, tưởng rằng tất cả chỉ là ảo giác… Nhưng không phải, cho dù chớp mắt bao nhiêu lần, hình ảnh đó vẫn còn, rõ ràng đến làm tim cô vỡ nát.

“Tôi thích em”

“Em từng nói, nếu mười năm đi qua mà tôi vẫn có thể đứng trước em nói những lời này thì sẽ đồng ý với tôi?”



“Hải Lam, em chỉ có thể là của tôi.”

“Xin lỗi… Tin tưởng anh, nhất định sẽ không có lần sau.”



“Hải Lam, chúng ta kết hôn đượng không?…”

Dối trá. Đều là dối trá.

Nhưng tại sao… nỗi đau này lại chân thật đến thế?

A a…Thật châm chọc.

Cái người mới đây còn nói yêu cô, muốn kết hôn với cô, mà giờ đã đi mua nhẫn cưới với người con gái khác.

Đột nhiên cô bật cười, tươi cười tràn ngập chua xót. Hải lam a Hải lam, uổng công người sống gần ba mươi năm, tự nhận đã gặp qua bao nhiêu chuyện, vậy mà vẫn chưa chịu rút bài học cho mình, rốt cuộc vẫn giẫm vào vết xe đổ kẻ khác.

Cái gì là yêu? Cái này chính là yêu. Một phút trước nói yêu người, một phút sau lại ôm người khác.

Không phải đã nói với mi rồi sao? Đứng có yêu, đừng có tin, đừng để ai có cơ hội làm tổn thương mình.

Chờ mười năm? Chời tình yêu vĩnh viễn? hay chờ cổ tích biến hiện thực?

Hải Lam tuyệt vọng nhắm mắt lại, không muốn chứng kiến thêm một phút nào nữa. Bắt buộc mình dời tầm mắt, bắt buộc mình đứng vững, bắt buộc mình nhấc châm đi… Nơi này,…không có chỗ dành cho cô nữa rồi.

Gió đột ngột nổi lên, cuốn bụi cát bay loạn. Nơi cô vừa đứng, hai giọt nước thấm trên nền đất, mờ dần rồi khô đi.

Trong tiệm trang sức chợt anh cảm thấy một trận hoảng hốt. Bất giác anh liếc qua cửa kính, lại loáng thoáng trông thấy bóng cô. ĐÌnh Phong vội vàng đuổi theo, song khi anh đuổi tới nơi, bóng dáng đó đã mất hút.

Chời anh quay trở lại, Đình Ngọc nghi hoặc nhìn anh.

– Anh Phong, sao vậy?

– Không có gì, có lẽ là nhìn lầm…

Nhưng nếu là nhìn lầm, vì sao cảm giác bất an này lại rõ ràng đến thế?

Lúc anh phát hiện cô mất tích, cũng đã là ngày hôm sau.

Theo lời hàng xóm, cô chỉ mang theo túi du lịch nhỏ, lại không hẹn ngày trở về, còn nhờ người là nếu anh đến thì đưa cho anh một cái hộp.

Khoảnh khắc Đình Phong tiếp nhận hộp, bàn tay chị hàng xóm phút chốc run lên. Đứa con năm tuổi cũng bị dọa đến sợ hãi nấp sau lưng mẹ. Vốn dĩ cô Lam tính tình lạnh lùng nó không dám thân cận, chẳng ngờ chú người yêu lại khủng bố hơn…

Rời khỏi khu chung cư, sắc mặt anh càng thêm âm trầm đáng sợ. Bận rộn cả một ngày, định dành cho cô một điều bất ngời, kết quả người nhận bất ngờ cũng là anh.

Nhìn phong bì nổi bật dòng chữ đơn xin thôi việc, trong mắt anh ngùn ngụt lửa giận như muốn nổ tung.

Búp bê, gối ôm, dây chuyền, quà tặng lưu niệm…Tất cả những đồ anh tặng cô đều mang trả.

Nhưng trái tim anh, cô có trả được không?

Đình Phong xé nát tờ đơn trong tay thành từng mảnh vụn tan tác bay xuống đất. Hai đấm anh siết chặt, hàm răng cọ sát kèn kẹt rung động.

Được lắm, Hải Lam, tốt nhất đừng để tôi bắt được em!

Tỉnh Quảng Nam, ở một làng nhỏ dưới chân núi.

Tuy kề cận thị trấn, điều kiện nơi này vẫ khá đơn sơ. Phần lớn nhà cửa đều là nhà mái ngói, thỉnh thoảng lác đác vài ngôi nhà hai tầng đã được xem như giàu có. Đường đi chủ yếu là đường gạch hoặc đường đất, còn lại số ít mới được đổ bê tông. Hương vị nông thôn nồng đậm, từ đầm sen, cây đa, sân đình…Tất cả hầu như còn giữ nguyên được vẻ cổ kính, mộc mạc vốn có.

Từ cổng làng đi sâu về phía trước khoảng ba trăm mét rồi rẽ trái, có một khuôn viên mang tên cho nhi viện Ngọc Mai khiêm tốn nằm khuất sau gốc cây cổ thụ to gần bốn người ôm. Cách đó không xa là đám trẻ con đang chạy lon ton trước ngõ.

Gần đến trưa, Tinh Yên bắt đầu nhóm lửa nấu cơm bỗng dưng thấy một bóng người đứng chắn cửa bếp. Bất giác quay đầu, cô lại khó nén kinh ngạc.

– Sao chị lại ở đây?

Hải Lam không nói gì, một lát sau chợt tiến lên ôm cổ cô.

– Chị Lam!

——-

Từng vòng khói lượn lờ lan tỏa, cốc trà xanh nóng ấm được đặt lên bàn. Tịnh Yên ngồi xuống đối diện cô.

– Chỗ em khoogn có đồ uống khác, chị uống tạm cái này đi.

– Không sao, chị có mang theo ít bánh kẹo chút nữa em chia cho bọn nhỏ đi.

Dù hải Lam đang mỉm cười, Tịnh Yên vẫn nhận ra sự khác thường ở nơi cô.

– Có chuyện gì vậy?

Cô nhấp một ngụm nước, bất động nhìn lá trà trầm dưới đáy cốc. Thật lâu sau cô mới mở miệng giọng thản nhiên mà lạnh nhạt.

– Anh ta sắp kết hôn rồi.

– Làm sao có thể? – Tịnh Yên bật thốt ra, khó tin hỏi lại. – Biết đầu là hiểu lầm?…

Khóe môi cô trào phúng dân lên.

– Nhẫn cưới cũng mua, chính mắt chị đã thấy còn giả được sao?

– Nhìn thấy…Nhiều khi chưa chắc đã là sự thật, chị đã hỏi anh ấy chưa?

– Để làm gì? Bảo họ phát thiếp mời cho?

– Nhưng nếu anh Đình Phong…

– Tịnh yên! – Hải Lam cắt đứt lời cô. – Đừng nhắc tên anh ta trước mặt chị nữa được không, chị không muốn nghe!

Tịnh Yên khẽ thở dài. Thôi, vẫn nên đợi chị ấy bình tĩnh lại rồi nói sau.

-Vậy chị định đi đâu?

Phải, đi đâu? Hải Lam mờ mịt. Ban đầu cô cũng chưa nghĩ nhiều, chỉ mong rời khỏi đó càng nhanh càng tốt. Không ngờ lúc cô cần một nơi lảng tránh gio, lại nhận ra mình chẳng còn nơi nào để đi. Hóa ra…Cô vẫn luôn là một kẻ cô đơn…

– Chị tính chung quanh đi du lịch, thuận tiện ngắm cảnh thư giãn đầu óc. Dù gì mấy năm nay vẫn chưa có cơ hội đi xa.

– Không bằng ở đâu một thời gian đi, em đang cần tìm giáo viên phụ đạo cho bọn trẻ. Ngày xưa chị cũng học chuyên toán mà, đúng không?

Cô hơi cúi đầu, thất thần nhìn xuống nền nhà.

– Ừm, cũng được.

Anh nghĩ mình sắp phát điên.

Đã cố gắng tìm đủ mọi nơi, hỏi thăm bất kì người nào có thể, nhưng ngay cả chút tin tức cũng không có. Giống như lời cô từng nói, nếu anh phản bội sẽ khiến anh không tìm thấy cô. Nhưng vấn đề là anh không làm chuyện gì có lỗi với cô được không? Dù cô giận chuyện anh biết Trịnh Duy muốn trả thù Tịnh Yên mà không báo với cô thì cô cũng đã mắng anh, cũng hất rượu vòa mặt anh rồi, kể cả còn chưa hài lòng cô vẫn có thể tìm anh tính sổ, việc gì cần chơi trò mất tích như thế? Nếu mục đích của cô là khiến anh phải lo lắng, vậy thì cô thành công rôi!

Tiếp tục bấm nút gọi chẳng biết đã ấn qua mấy trăm lần trong ngày không ngoài dự đoán lại là câu trả lời máy móc của tổng đài. Anh hối hận, lẽ ra không nên chơi trò xem ai gan hơn ai mà bỏ mặc cô, lẽ ra phải đến gặp cô sớm hơn. Giờ thì hay rồi, người đi, nhà trống.

Đình Phong day huyệt thái dương đang đau nhức, theo anh biết, Hải Lam cũng không quen ai, duy nhất với một người thì phải là…

Đúng rồi, Tịnh Yên! Nghĩ đến đây anh vội quay xe về hướng biệt thự của Trịnh Duy. Dẫu chẳng thể hi vọng quá nhiều anh vẫn muốn thử.

Ước chừng ba mươi phút sau, anh đã đứng trước cổng nhà Trịnh Duy, song lại kinh ngạc khi thấy cửa không đóng, bên trong tối đen. Quen thuộc do được nút công tắc, đèn vừa sáng lên Đình Phong đã bị dọa hoảng sợ.

Dù là bão cấp 10 quét qua, cũng chỉ đến mức này mà thôi. Khắp nơi ngổn ngang rác rưởi, vỏ bánh, quần áo, chai lọ…Cuối cùng ở một góc dưới bệ cửa sổ, anh thấy Trịnh Duy đang ngồi giữa đống vỏ lon bia.

Chảng còn phong độ tổng giám đốc quyền uy, trước mắt anh chỉ còn một kẻ không khác nào lưu manh, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, khóe môi có vết rách như vừa đánh nhau.

– Làm sao cậu lại thành ra cái dạng này?

Trịnh Duy không trả lời, cũng không nhúc nhích, chỉ im lặng như con rối gỗ khô khan bị đánh mất linh hồn.

– Cậu…Tịnh Yên đâu? – chứng kiến tình trạng thê thảm của cậu ta, Đình Phong khó khăn hỏi, nhưng nhận được đáp án cũng làm anh thất vọng.

– Đi rồi.

– Cậu không biết cô ta đi đâu sao?

– Không. – Trịnh Duy lẩm bẩn song nghĩ đến điều gì, anh vội bật dậy nắm cổ áo Đình Phong.

– Hải Lam! Đúng rồi, chắc chắn Hải Lam biết cô ấy đang ở đâu.

– Hải Lam cũng đi rồi.

Nghe vậy, Trịnh Duy vô lực buông tay, loạng choạng ngã xuống sàn.

Đình Phong cũng ngồi xuống cạnh anh cầm lấy một lon bia tự nhiên bật nắp uống. Uống hết một lon, anh mới mở miệng.

– Rốt cuộc…cậu bị àm sao vậy?

Trịnh Duy cúi đầu trong bóng tối anh không thể nhìn thấy biểu tình trên mặt cậu ta.

– Tinh Yên…đi thật rồi.

– Vậy thì sao? Điều đó không phải nằm trong dự tính của cậu ah?

– Phải rồi, đều do tôi. Là tôi đã khiến cô ấy đi.

– …

– Phong, tôi hối hận. Hải Lam nói đúng, tôi là tên khốn ngu xuẩn. Lẽ ra ngày đó tôi phải tìm hiểu rõ ràng, lẽ ra tôi không nên buông tay, không nên…Chết tiệt, rốt cuộc tôi đã làm gì với Tịnh Yên? – Trịnh Duy đấm mạnh vào tường, mu bàn tay xuất hiện vết máu, anh lại không thấy đau.

– Thật ra là chuyện gì?

– Cô ấy chưa bao giờ phản bội tôi. – Anh cười chua xót, trên mặt tràn đầy thống khổ. – Chưa bao giờ.

Đình Phong khiếp sợ nghe anh kể lại mọi chuyện, thật lâu không nói nên lời.

– Cậu…

– Ngu ngốc đúng không?

Anh khẽ thở dài.

– Phải, cả hai chúng ta đều là kẻ ngốc…

Chương 21:

“Hôm qua cô đi đâu?”

“Không liên quan đến anh!”

“Đứng lại! Cô nói mau, gã đó là ai?

“Nhân tình của tôi! Sao hả, thế nào? Chỉ cho phép anh có bồ, không cho phép tôi có nhân tình??”

“Cô nói cái gì? Nhắc lại lần nữa thử xem!:

“Có gì mà không dám? Tôi nói…”

Ba…mẹ…Hải Lam sẽ ngoan, sẽ không ham chơi…Sẽ học hành chăm chỉ…Hai người đừng cãi nhau nữa được không?

Bé gái khoản bảy, tám tuổi ngồi cuộn mình trong góc nhà, bàn tay nhỏ bé cố gắng che kín tai. Cả thân mình cô bé không ngừng run rẩy, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô. Nó rên rỉ rất nhỏ, nhưng không ai nghe thấy, không ai để ý đến nó.

“Tôi chịu hết nổi rồi, chúng ta ly hôn đi!”

“Được, ly hôn thì ly hôm, cô tưởng tôi không dám sao?”

Ly hôn…

Chỉ sau một đêm, màu hồng héo úa, chuyển thành màu đen, từ công chưa nhỏ trở thành đứa trẻ bị bỏ rơi…

“Lam, chào dượng đi con.”

“Lam chào dì đi con.”

Ba. không còn là ba của một mình con. mẹ không còn là mẹ của riếng con. Đêm khuya tịch mịch, trên đoạn đường hoang vắng, bóng dáng thất thểu kéo dài thật dài…

*************

Buổi sáng cô tỉnh dậy, phát hiện bên gối một mảng ẩm ướt.

Tưởng rằng mình đã quên hóa ra kí ức dù chôn vùi nhưng nó vẫn còn đó, chẳng qua cô không muốn chạm đến mà thôi.

Hải Lam, biển màu xanh lam.

Mẹ từng nói với cô, tên cô là kỉ niệm vì ba mẹ cô gặp nhau lần đầu ở bãi biển…

Không biết bao nhiêu lần cô hình dung cảnh tượng đó, trời xanh, biển xanh, bãi cát vàng óng ánh…Một chàng trai gặp một cô gái, ngay từ ánh mắt đầu tiên, họ đã phải lòng nhau…Dẫu cô không hiểu, hai người hoàn toàn xa lạ mới biết mặt nhau, làm sao có thể sinh ra tình cảm kì diệu đó?

Khoảng cách không làm họ xa nhau, dù chỉ liên lạc qua thư từ cùng số lần gặp mặt ít ỏi. Sau ba năm, họ kết hôn, vượt rào cản gia đình, vượt qua khó khăn trong cuộc sống…

Khi còn bé, ba thường gọi cô là “công chúa nhỏ”. Vào mối cuối tuần, họ thường đưa cô đi chơi công viên, một bên cô năm tay ba, một bên cô nắm tay mẹ tung tăng nhảy chân sáo. Mẹ sẽ mua kem bông ngọt lịm cho cô, còn lúc nào thấy mệt, be sẽ đặt cô ngồi lên vai…

Cô từng nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên thế giới, nhưng hạnh phúc của cô không kéo dài lâu.

Một ngày nọ, mẹ thấy ba đi cùng một cô gái, còn ba thấy mẹ đi cùng một người đàn ông.

Ghen tuông, cãi vã. Đổ vỡ.

Mười năm, vẻn vẹn mười năm. Thì ra mười năm đủ để dập tắt bất kì tình cảm mãnh liệt nào.

Ước hẹn như mây, lời thế như gió, chẳng biết khi nào sẽ tan vỡ vào hư vô. Câu nói chỉ có cái chết mới chia lìa được hai người giống như trò hề nực cười nhất. Để rồi một ngày khác, cùng một người khác họ lại bước vào lễ đường, lặp lại nguyên vẹn lời tuyên thệ khi xưa.

Cô đã uống rất nhiều dấm, nhiều đến nỗi mỗi lần nhớ đến vị chua của nó, dạ dày cô lại bốc lên.

Ngày ba mẹ ra tòa, cô ngộ độc cấp tính phải vào bệnh viện, cuối cũng vẫn không ngăn được họ ly hôn. Rồi họ đi thêm bước nữa, cô về sống với bà ngoại.

Thương tâm, thất vọng, khổ sở. Cô học cách che giấu cảm xúc, học cách xây vỏ ốc tự bảo vệ mình. trờ thành một kẻ vừa tự ti, vừa hèn nhát, không dám yêu ai, không dám tin tưởng ai.

Lần đầu cô được tỏ tình hồi cấp 3, tim cô cũng bối rối cũng nhảy nhót nhưng càng nhiều là phòng bị cùng hoài nghi. Thích cô thật sao, hay chỉ là một trò đùa dai cuối cấp?

Cô nói anh chờ cô mười năm, song chưa bao giờ ôm hi vọng. Cô nghĩ anh sẽ quên, vậy mà anh lại đến. Từng ngày trôi qua, bất giác vị trí anh dần cắm rễ trong lòng cô, khó dứt bỏ hơn tất cả những gì cô tưởng. Dù luôn cảnh báo chính mình không được yêu anh quá nhiều nhưng tựa như khi rớt xuống đầm lầy, càng giãy dụa lại lùn càng sâu. Chẳng ngờ khi cô lún sau nhất, đổi lấy cũng là kết quả này…

Chạy trốn chẳng qua là vì sợ hãi. Cô sợ đáp án sẽ khiến mình sụp đổ. Nếu anh thừa nhận đó là sự thật, cô không chắc mình có thể đứng vững, có thể giữ khuôn mặt bình tĩnh mà chúc anh “Hạnh phúc”. Bởi vì, cô sẽ hận anh.

Lanh.Trái tim cô rất lạnh. Tại sao cho cô một chút ấm áp cuối cùng lại rút đi?

– Chị Lam? Chị Lam!

Hải Lam hồi thần, quay sang nhìn Tịnh Yên, nhàn nhạt mỉm cười.

– Sao vậy?

– Chị nghĩ gì mà như người mất hồn thế? – Nếu cô nhớ không lầm, hôm nay đã là lần thứ mười rồi.

– Không có gì.

Tịnh Yên khe khẽ thở dài.

– Đừng tự ép buộc mình nữa, chị nên về đi.

– Em xem chị có điểm nào giống như đang ép buộc sao?

– Trốn tránh cũng đâu phải là cách, huống chi chị còn chưa hỏi rõ ràng…

– Như em thì không gọi là trốn tránh!?

Tịnh Yên nghẹn lời, những câu thuyết phục định thốt ra cũng bị mắc ở cổ họng. Cô muốn nói là không giống, nhưng lại phát hiện mình không phản bác nổi. Nghĩ đến “người kia”, ánh mắt cô chợt phức tạp lên, song giây lát lại khôi phục bình tĩnh.

– Chị không sợ Đình Phong thực sự lấy người khác?

– Anh ta lấy hay không lấy ai,

chị không quan tâm.

Nói dối! Nếu không quan tâm, vì sao phải khóc? Vì sao phải tức giận? Vì sao phải trốn đến tận nơi này? Càng cố tỏ ra lãnh đạm, lại càng chứng minh việc chị ấy đang để ý mà thôi. Mà nếu đã để ý, tội gì phải làm khổ chính mình?

– Hải Lam, cánh cửa của chị đóng quá chặt, nghi ngờ lại quá nhiều, chị không biết sống vậy rất mệt mỏi sao?

Mệt? Cô mệt chết đi! Luôn luôn lo lắng sợ hãi, một khi lơi lỏng sẽ bị lừa gạt, bị phản bội. Nhưng bảo cô buông xuống tất cả đề phòng, cô làm không được.

– Em không bảo chị tin tưởng mù quáng, nhưng yêu mà không có tin tưởng sẽ không là yêu. Hải Lam, cứ tiếp tục như vậy, sớm hay muộn chị cũng làm tổn thương anh ấy, cũng tổn thương chính mình.

Hải Lam im lặng, mí mắt nhẹ nhàng mấp máy. Tịnh Yên biết cô đã bị đả động, nên không nói thêm nữa. Dù sao tính cô rất cố chấp, muốn một sớm một chiều thay đổi là không có khả năng, chỉ hi vọng thời gian sẽ giúp cô nghĩ thông suốt.

Cô khẽ đung đưa chân trần trong ao, cảm nhận dòng nước mát lạnh thấm dần vào ruột gan. Làn gió dịu dàng phất qua hai má, đưa tới mùi hương hoa sen thoang thoảng. Mặt nước trong xanh in bóng những đám mây lững thững trôi về cuối chân trời, còn trong lòng cô, rốt cuộc cũng dậy lên một gợn sóng nhỏ.

*****

Tập đoàn Trịnh An.

Hiện nay trong công ty, bầu không khí có áp suất cực thấp. Mà trung tâm nguồn áp suất đó, không phải nơi khác chính là — tầng 8 và tầng 15.

Bây giờ nếu phỏng vấn bất kì nhân viên nào rằng họ không muốn chạm mặt ai nhất, chắc chắn câu trả lời không ngoài hai người, tổng tài cùng giám đốc phòng kế hoạch.

Lí do ư? Có ai muốn tận hưởng cảm giác “mát mẻ” của Nam Cực không? Có ai muốn vô cớ bị đình chỉ công tác không? Có ai muốn ngày thường lẫn ngày nghỉ đều phải tăng ca không? Đáp án dĩ nhiên là — không. Vậy nên chỉ cần thoáng thấy bóng dáng Trịnh Duy hoặc Đình Phong, kẻ nào nhanh chân lập tức đường vòng mà đi, còn kẻ nào chậm chân, xin chia buồn, hắn sui xẻo

rồi

Đặc biệt là phòng kế hoạch, khổ không nói nổi. Nhóm người ngày xưa hay buôn chuyện thì giờ nín thít, đâu đâu đều là những gương mặt cặm cụi cúi đầu đánh máy. Nếu ai chẳng may “lỡ tay” làm xong việc trước, nhất định sẽ ngậm ngùi lôi toàn bộ công việc ra đánh máy lại, dù sao cũng không để mình có cơ hội rảnh rỗi. Bởi hậu quả việc rảnh rỗi là –

– Bảo An, làm xong thì mang báo cáo vào cho tôi.

Trong ánh mắt thương hại của đồng nghiệp, Bảo An đau khổ vào phòng giám đốc. Không ngoài dự đoán, nửa tiếng sau, cậu ta lại xám xịt chạy ra.

– Chết mất thôi, không khéo tôi lên cơn đau tim quá! – Tần Lan ôm ngực rên rỉ. Tình trạng này rốt cuộc còn kéo dài đến khi nào, cô nghi là tới lúc đó mình cũng mắc bệnh căng thẳng thần kinh! Hải Lam ơi Hải Lam, cô hại thảm chúng tôi rồi!

– Không biết quản lý Lam bao giờ mới… – Ai đó đang nói tự dưng im bặt. Lập tức tất cả lại cắm cúi viết viết viết, gõ gõ gõ… Điển hình kiểu những con ong làm việc chăm chỉ, tựa như mấy câu ca thán vừa nãy chưa hề phát sinh.

Tầm mắt Đình Phong tùy ý đảo qua các bàn, sau đó không nói lời nào rời đi, lưu lại sau lưng hơn chục người hai mặt nhìn nhau, âm thầm lau lau mồ hôi trên trán. Gần đây chỉ cần nghe thấy bất kì từ gì dính đến chữ “lam”, giám đốc bọn họ nhất định sẽ trở mặt, âm trầm chẳng khác nào giông bão trên biển Đông. May mắn, anh chưa nghe thấy…

Vừa nghĩ thế xong, cửa phòng lại bật mở, Đình Phong mặt không biểu cảm bỏ thêm một câu.

– Ngày mai, mỗi người nộp hai bản kế hoạch mới cho tôi.

Rầm!

Hoang vu… Yên ắng… Lặng ngắt như tờ. Năm phút sau, từ phòng kế hoạch bắt đầu truyền ra từng tiếng kêu la thảm thiết.

Thờ ơ với cú sốc mình vừa gây ra cho nhân viên, anh ấn nút thang máy, lên tới tầng 15 thì bỏ qua thông báo, trực tiếp xông vào phòng tổng tài.

– Có tin tức gì chưa?

– Vẫn chưa. – Trịnh Duy mệt mỏi ngả lưng ra ghế, trên mặt hốc mắt trũng sâu, hiển nhiên là dấu ấn của nhiều ngày mất ngủ.

– Lâu như vậy còn chưa tìm được?

– Khả năng là họ không còn ở Hà Nội nữa. Tôi đã phái người đi tra các bến xe cùng nhà ga, nhưng gần dịp Tết lượng khách tăng mạnh nên hơi khó khăn.

Đình Phong âm thầm nắm chặt tay, cảm giác nôn nóng lẫn bực bội khiến anh có xúc động muốn đập phá mọi thứ.

– Này Phong, Tịnh Yên thì không nói làm gì, nhưng sao cả Hải Lam cũng đi?

– Làm sao mà tôi biết? – Anh phiền chán gắt giọng, tiếp theo đột nhiên nheo mắt. – Hay cậu đe dọa đuổi việc cô ấy?

Trịnh Duy cười khổ.

– Cậu nghĩ tôi còn tâm trí để ý mấy chuyện đó sao?

Đình Phong trầm mặc. Anh biết không phải nguyên nhân này, nhưng anh nghĩ mãi không ra… Hơn nữa cô còn một thân một mình đi xa, ngộ nhỡ gặp phải chuyện gì… Anh thật không dám tưởng tượng.

– Duy, thử nhớ lại xem, thật sự Tịnh Yên không còn người thân nào khác à?

– Không có, cô ấy là trẻ mồ

côi… – Bỗng trong óc anh chợt lóe, cả hai người liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng hiểu ý. Một lát sau, Trịnh Duy nhấc điện thoại lên.

– Khánh Huy, tìm cho tôi tư liệu về cô nhi viện nơi Tịnh Yên lớn lên.

Ngày hôm sau, cuối cùng toàn công ty có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi. Vì hai “tảng băng” đã đi công tác đột xuất, vậy nên tạm thời họ được giải thoát! Mặc dù vẫn có người không nhịn được thắc mắc, chẳng hiểu chuyện to tát gì khiến cả hai “sếp” phải cùng nhau giải quyết, nhưng rất nhanh họ vứt nghi vấn đó ra sau đầu. Dù sao đấy cũng không phải việc họ nên quan tâm, việc họ cần làm bây giờ là tổ chức tiệc ăn mừng đã!

Chương 22:

Hà Giang, ngôi làng vốn bình yên êm ả, sáng nay lại chào đón mộtsự xáo trộn nho nhỏ. Chiếc ô tô màu đen vừa vào cổng làng đã mau chóng đưa tớivô số người vây xem. Mặc dù không phải vật hiếm, nhưng loại ô tô sang trọng nhưvậy xuất hiện ở nơi đơn sơ này thì gần như vẫn là lần đầu tiên. Thế nên khi chủnhân chúng bước ra khỏi xe, mọi sự chú ý đều tập trung về phía họ.

Đến khi thấy rõ hai người đó, ai nấy không tránh khỏi kinh ngạc,vài cô gái chưa chồng thậm chí còn vụng trộm đỏ mặt. Đúng là đẹp trai quá nha,thật chẳng khác nào mấy anh người mẫu trên ti vi!

Sắc mặt Trịnh Duy trầm xuống, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo.Đình Phong vỗ vai trấn an anh, tiến lên hỏi người đàn ông trung niên bên cạnh.

– Xin hỏi, muốn tới cô nhi viện Ngọc Mai thì đi thế nào?

– Ai hỏi cháu cháu học trường nào đấy. Bé nào ngoan thì múa hátthật hay. Cô là mẹ và các cháu là con, trường của cháu đây là trường mầm non…

– Nhanh lên, mau lên… Này, bài hát hết rồi còn gì, cậu còn…

– Nhanh, chuyền tiếp đi…

Từ ngoài cổng, đã thấy tiếng hát cùng tiếng cười đùa của lũ trẻtruyền ra. Những đứa trẻ xếp thành vòng tròn đang chuyền tay nhau quả bóng màuxanh, đứng ở giữa là Tịnh Yên và một cậu bé bị bịt mắt.

Bài hát dừng lại, cô nhóc cầm bóng lẫn những người còn lại nhanhchóng giấu tay ra sau lưng, còn cậu bé được mở khăn che, bắt đầu đoán xem aiđang giữ nó. Bởi chơi quá hăng say, phải đến khi Đình Phong và Trịnh Duy tớigần, bọn nhỏ mới phát hiện ra họ.

– Chị Yên, chị Yên… – Thằng nhóc khẽ kéo áo cô. – Cái chú kiacứ đứng nhìn chị mãi…

Biểu tình Tịnh Yên hơi cương, bàn tay bên hông vô thức nắm chặt,chợt cô hướng về Đình Phong, khẽ mỉm cười.

– Chị ấy ở vườn sau.

Tảng đá trong lòng anh rốt cuộc cũng buông xuống. Anh liếc TrịnhDuy ý bảo “tôi đi trước”, sau đó vội vã rời đi.

Ở sau vườn, cô cùng khoảng bốn, năm đứa nhỏ đang tưới cho nhữngluống rau. Hải Lam mặc quần áo dài tay, đội mũ, nhìn qua không khác nào một côgái thôn quê. Thời tiết nóng nực làm mồ hôi lấm tấm trên trán cô, song ngắmvườn rau cải xanh non mơn mởn, những mệt nhọc dường như tan biến hết.

– Cô Lam, khăn cháu dấp nước lạnh rồi, cô lau mặt đi.

Cô cười tiếp nhận khăn, thuận tay xoa đầu thằng bé. Khuôn mặthồng hào cùng nụ cười dịu dàng của cô, nhất thời làm Thiên Bình xem đến ngâyngười.

– Cô Lam, chờ cháu lớn lên, cô gả cho cháu được không?

Hải Lam thoáng sửng sốt, chưa đợi cô kịp trả lời thì một giọngkhác đã xen vào.

– Xin lỗi nhớ, nhóc, cô ấy là của chú rồi.

Nghe được thanh âm quen thuộc, cơ thể cô bỗng chốc cứng đờ, lồngngực kịch liệt phập phồng. Cô chậm chạp xoay người.

Anh không thay đổi gì, vẫn như trong trí nhớ cô. Gương mặt anhtuấn góc cạnh, mái tóc bị gió thổi có phần hỗn loạn, lại tăng thêm phần phóngkhoáng mà gợi cảm. Song không biết có phải ảo giác hay không, cô cảm thấy anhtựa hồ gầy hơn…

– Anh đến đây làm gì? – Tức giận mình thế nhưng vẫn để ý đến anh,cô gắt giọng trừng Đình Phong. Nếu anh đã không cần cô, cớ sao lại không để côyên?

Tuy nhiên, cô không ngờ cơn tức của anh còn lớn hơn cô. Vừa nghecâu chất vấn kia, mặt anh xanh mét, đáy mắt dần toát ra hai ngọn lửa, cả ngườitràn ngập hơi thở làm cho người ta sợ hãi.

Chết tiệt, cô vẫn dám hỏi? Đã bao nhiêu ngày anh mất ăn mất ngủtìm cô, còn cô thì tốt rồi, vô tư sống an nhàn vui vẻ?

– Tại sao chưa nói tiếng nào đã bỏ đi?

Bất giác Hải Lam rút lui hai bước. Cô không hiểu nổi, rõ ràng làanh sai, sao cô lại phải thấy chột dạ?

– Cô ơi… – Có đứa định nắm tay cô, bị anh trừng vội rụt lại.Đáng sợ, hu hu, cái chú này không phải làm nghề lưu manh đấy chứ?

Thấy bọn nhỏ đang run rẩy, cô miễn cưỡng cười, cố gắng trấn ancảm xúc của chúng.

– Cô không sao, bọn cháu ra ngoài kia chơi đi.

Khi chỉ còn lại hai người, cô mới mím môi, lạnh lùng đối mặtanh.

– Tại sao chưa nói tiếng nào đã bỏ đi? – Đình Phong kiên nhẫn lặplại, khó chịu nhìn cô cố tình giữ khoảng cách với mình.

– Đi đâu là quyền của tôi, không liên quan đến anh.

Anh thình lình bắt lấy tay cô, cổ tay tê rần khiến mày cô nhănnhíu.

– Em nói lại lần nữa thử xem?

Cô hít một hơi, thong thả nhắc lại từng chữ.

– Tôi muốn đi đâu, muốn làm gì — không liên quan đến anh!

Đình Phong đột ngột kéo mạnh, cô bị mất thăng bằng ngã vào ngườianh. Không để cô có cơ hội thở dốc, anh cúi xuống mãnh liệt hôn cô, tựa nhưtrừng phạt cắn mạnh môi cô. Thừa dịp cô đau kêu, lưỡi anh nhanh chóng xâm nhập,càn quét trong miệng cô.

Ngỡ ngàng qua đi, Hải Lam bắt đầu giãy dụa, nhưng dù thế nàocũng không thoát ra được. Một tay anh ghì sau gáy cô, một tay giữ chặt eo côlàm cô không thể cử động, chỉ có thể mặc anh không ngừng duyện hôn. Tủi nhụccùng căm tức, nước mắt cô bỗng chốc trào ra.

Phải tới khi nếm thấy vị mằn mặn, anh mới thoáng ngừng lại. Nhìnmôi cô sưng đỏ còn vương một tơ máu, cùng đôi mắt khóc đến đỏ hồng, anh khôngkhỏi ảo não mình quá mức xúc động. Nhưng nếu cô không nói câu đả thương ngườiđó…

– Đồ tồi! Sao anh có thể làm thế với tôi?

Tay đấm chân đá, Hải Lam hoàntoàn mất kiểm soát, cô đánh anh, nhưng lại làm đau chính mình… Đình Phongđứng im mặc cô trút giận, chỉ có bàn tay ôm cô là chưa từng buông ra.

– Cút đi! Đồ xấu xa! Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa! Anhsắp kết hôn còn tìm tôi làm gì? Mau buông!… Buông…

– Đợi đã, em nói ai kết hôn? – Đến giờ anh mới nhận ra khácthường.

– Đừng cho là tôi không biết gì, tôi thấy hết rồi, anh không cầngiả vờ!

– Em đã thấy gì? – Đình Phong nheo mắt, giọng nói cũng lạnh dần.Đây là nguyên nhân chân chính sao?

– Sao? Anh mua nhẫn cưới với người khác mà giờ không dám nhận?

Quả nhiên, thì ra hôm ấy cô thực sự có mặt ở đó. Vì tưởng rằnganh phản bội, cho nên để chứng minh mình không cảnh cáo đùa, cô mới xách hànhlý trốn đi?

Anh vô thức buông lỏng, trong ngực như bị người xé rách rồi tànnhẫn rắc muối vào. Hóa ra chưa đủ, sau hết thảy nỗ lực anh đã bỏ ra, cô — vẫnnghi ngờ anh. Không, phải nói là từ trước đến giờ cô chưa từng tin anh! Vậy nênkhi có chuyện xảy ra, ngay cả một cơ hội cho anh giải thích cũng không có!

Chợt Đình Phong bật cười, bi thương trong mắt làm Hải Lam hoảnghốt.

– Đình Ngọc — là em gái tôi. – Giọng anh rất nhẹ, rất nhẹ, nhưngđánh vào lòng cô lại như nặng ngàn cân. – Dĩ nhiên, nếu em cho là anh em ruộtcũng loạn luân thì không sao…

Nghe câu châm chọc từ miệng anh, đầu óc cô hỗn loạn, chỉ biếtngốc lăng nhìn anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

– Còn cái này… – Khóe môi anh nhếch lên. – Vốn dĩ dành cho mộtngười, nhưng giờ… không cần nữa rồi.

Tay anh vung lên, chiếc nhẫnkim cương 10 cara hình trái tim bay đi, rơi vào trong bụi cỏ. Khi cô còn đờ đẫnvì kinh ngạc, anh đã quay lưng đi.

– Như em mong muốn, sau này tôi sẽ không làm phiền em nữa.

“Không làm phiền nữa…”

Dạ dày bỗng co thắt lại, bên tai liên tục quanh quẩn câu nói đó.Không, anh không làm phiền cô bao giờ, chỉ có cô hết lần này tới lần khác đẩyanh ra, một lần, lại một lần làm anh tổn thương.

Anh đi thật sao? Sức chịu đựng con người luôn có hạn, mà anh bỏcuộc, vì hết kiên nhẫn với cô rồi.

Bóng anh càng lúc càng xa, trong cô có điều gì cũng đang dần mấtđi, trống rỗng khiến cô hoảng sợ. Hệt như khi còn nhỏ, cô trốn nhà đi tìm mẹ,lại trông thấy mẹ hạnh phúc bên gia đình mới. Bóng tối… Mưa… Chỉ còn lạimột mình, cô độc và lạnh lẽo… Họ không bao giờ còn cần cô, không bao giờ cònyêu thương cô nữa…

– Đừng…

Cô hiểu lầm anh, cô không tin anh, cô không xứng với anh… Đánglẽ, cô không có tư cách để níu kéo, nhưng… cô không muốn mất anh.

Bước chân bất giác tự động, đợi khi phát hiện mình đang làm gì,cô đã chạy tới ôm chầm anh từ phía sau.

– Xin lỗi… Đừng đi được không? – Hải Lam khẽ nức nở, chẳng khácnào con mèo con tội nghiệp sắp bị bỏ rơi.

– Em không tin tôi, dù tôi ở lại thì có ý nghĩa gì?

Cô liên tục lắc đầu, vùi mặt vào lưng anh.

– Xin lỗi… Lần sau… Sẽ không…

Anh quay sang đối diện cô, suýt nữa đã hạ vũ khí đầu hàng, song vẫncố gắng nhẫn nại. Còn chưa được, nếu anh không cho cô một bài học, ngộ nhỡtương lai có thêm hiểu lầm, cô lại vụng trộm đem con anh đi giấu thì sao? Đâuphải lúc nào anh cũng may mắn như lần này. Nghĩ vậy, anh làm bộ thở dài.

– Anh… không biết có thể tin em nữa không?

Trông cô khẩn trương nắm nhanh vạt áo mình, Đình Phong khôngkhỏi cười thầm, bên ngoài vẫn tỏ ra mờ mịt cùng mất mát.

– Anh… Vậy anh muốn thế nào?

Khóe môi không tiếng động cong lên, anh chờ chính là những lờinày!

– Anh muốn em hứa, từ nay về sau phải tin tưởng anh hoàn toàn, kểcả có khúc mắc hay hiểu lầm cũng phải hỏi anh trước.

– Vâng.

– Không được phép chơi trò mất tích làm tôi lo lắng.

Cô khẽ gật đầu.

– Cho dù chuyện gì xảy ra, dù anh có vô tình quên nói với em điềugì, cũng không được rời bỏ anh.

Cô nhăn mày, trực giác thấy trong lời nói của anh có gì khôngổn. Đình Phong sợ cô nhận ra, vội vàng cướp lời.

– Em không nói anh coi như em đồng ý. Được rồi, tháng sau chúngta kết hôn, em có ý kiến gì không?

Kết… Kết hôn!? Hải Lam bị dọa choáng váng, có phải quá nhanhkhông? Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý…

– Em không cần chuẩn bị gì hết, tất cả có anh lo rồi.

– Đình Phong… Em… Không phải… Em vẫn chưa… còn ba mẹanh…

Chuyển biến quá mức bất ngờ, cô đến nói năng cũng trở nên lộnxộn. Anh khẽ cười, nhẹ hôn cô một chút.

– Đừng lo, ba mẹ anh rất dễ tính. Nếu muốn anh có thể đưa em vềgặp họ luôn.

Ngây ngốc để anh kéo đi, mãi cho tới tận sân trước, cô vẫn vâytrong trạng thái ngờ nghệch, chưa thể phục hồi tinh thần. Cô sắp kết hôn? Tạisao cô lại thấy hình như mình vừa rơi vào bẫy!?

*****

– Tìm bên đó chưa? Vẫn chưa thấy à?

– …

– Đồ ngốc! Sao anh lại ném nó đi?

Chẳng phải vì anh quá thất vọng thôi! Nói thật, lúc nghe cô nóimuốn đi tìm nhẫn, anh còn nho nhỏ cảm động một chút, tưởng cô trân trọng món đồanh tặng. Ai ngờ đáp án lại là –

“Mua nhẫn đắt như vậy làm gì, bán đi mua sách vở cho bọn nhỏ cóhơn không?” ==”

Không hiểu nếu biết chiếc nhẫn đó không chỉ đủ mua sách, mà cònđủ nuôi toàn bộ bọn chúng học hết cấp ba, cô sẽ có phản ứng gì?

– A, cháu tìm được rồi! – Bỗng dưng một thằng nhóc reo lên, nóhào hứng chạy tới chỗ cô khoe công. Hải Lam nhíu mày nhìn chiếc nhẫn, tự nhiêncó cảm giác là lạ.

– Viên đá này… là đá gì? – Sẽ không như cô nghĩ chứ? Hẳn làkhông, kể cả có là giám đốc, nhưng anh lấy tiền đâu mà mua. Chẳng lẽ đi nhậnhối lộ?

– Đá thường thôi, không tốn kém đâu. – Với anh thì đúng là khôngtốn kém.

Tịnh Yên cùng Trịnh Duy hai mặt nhìn nhau, ngay lập tức cô lạiquay đi. Bọn họ đều là người biết hàng, làm sao không phân biệt được đá thườnghay kim cương?

– Bán đi cũng chẳng được bao nhiêu đâu! – Anh vội bổ sung, sợ cômột phút xúc động lại mang nó ra hiệu cầm đồ.

Khụ khụ! Biểu tình hai người còn lại có vẻ mất tự nhiên, ĐìnhPhong cảnh cáo liếc họ một cái.

Anh không tiếc tiền, thật sự. Bảo anh quyên góp cho bọn nhóc họchết đại học cũng không sao, nhưng cô đâu cần đem mục tiêu đặt lên nhẫn đính hôncủa họ chứ?

– Vậy à. – Hải Lam hơi hơi thất vọng. Dù chỉ sống cùng bọn trẻmột thời gian, nhưng cô thực sự yêu quý chúng, rất muốn làm được gì đó chochúng. Tiếc là sức lực cô quá nhỏ bé, căn bản không thể giúp được nhiều.

– Được rồi mọi người, không ai thấy đói à? – Cuối cùng Tịnh Yêncũng lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc.

Chờ cô và Hải Lam đi nấu cơm, Đình Phong xem xét vẻ nặng nề củabạn tốt, đưa ánh mắt dò hỏi.

– Cô ấy nói không hận tôi.

– Thế thì ổn rồi còn gì?

Trịnh Duy nhắm mắt cười khổ.

– Tịnh Yên nói tất cả đã qua, cô ấy không hận tôi, nên tôi khôngcần sự tha thứ của cô ấy.

– Cô ấy không muốn quay lại?

Trịnh Duy cúi đầu trầm mặc. Không chịu nổi kiểu ủ rũ mất hết sứcsống của cậu ta, anh cố ý dùng phép

khích tướng.

– Cậu định bỏ cuộc? Đợi cho cô ấy lấy chồng lần nữa rồi chúc côấy hạnh phúc?

– Không!

– Vậy thì tốt rồi. Chỉ cần cậu không bỏ cuộc, một tháng khôngđược thì một năm, một năm không được thì mười năm, thể nào chẳng có ngày TịnhYên mềm lòng?

– Cậu đang khoe “chiến tích” của mình sao?

Đình Phong híp mắt không nói, chỉ có khóe môi cao cao giơ lêntiết lộ tâm tình anh lúc này.

– Tôi hỏi thật, cậu đi những mười năm, không sợ khi trở về HảiLam đã có người khác?

– Cậu cho là tôi an tâm để cô ấy ở lại một mình?

– Không lẽ… cậu cài người bên cạnh Hải Lam!?

Anh nhún vai, tựa như không thèm để ý.

– Một trong số cấp dưới của cô ấy — là em họ tôi.

Gian xảo! Cái tên này, có gọi hắn là cáo già cũng không đủ!

Chương 23:

Gần nhất cô nhi viện tựa hồ náo nhiệt hơn hẳn. Mỗi ngày đều có người mang rau quả hoặc thịt cá đến biếu, dẫn tới hậu quả trong bếp hầu như luôn trong tình trạng thừa thức ăn tươi. Mà hết thảy nguyên nhân của sự việc kì lạ đó là –

Nghe nói, cô nhi viện có thêm hai thầy giáo mới đẹp trai.

Nghe nói, hai thầy giáo đó không chỉ đẹp trai mà còn nhiều tiền.

Nghe nói, bọn họ không những đẹp trai, nhiều tiền, mà còn — chưa kết hôn.

Nghe nói…

Nghe nói…

Tóm lại, cứ mỗi buổi chiều là các cô các chị lại tụ tập trước cửa cô nhi viện, có người tới đưa đồ, có người thậm chí còn đưa em đến xin học. Nhưng dù viện cớ là gì, mục đích họ cũng chỉ có một — tiếp cận hai thầy giáo kia.

– Thầy Phong, em có chút quà tặng thầy cùng bọn trẻ…

– Vậy cám ơn cô.

Lần đầu tiên được người ta gọi là “thầy”, Đình Phong thực sự chưa thể thích ứng hoàn toàn. Song bề ngoài anh vẫn không tỏ thái độ nào, chỉ mỉm cười hiền hòa mà xa cách.

– Cái đó… thầy Phong, em có chuyện muốn nhờ.

– Cô cứ nói tự nhiên, nếu giúp được thì tôi sẽ giúp. – Còn không giúp được thì… thôi.

Không nhận ra sự khôn khéo trong cách trả lời của anh, cô gái tiếp tục cúi đầu, hai má đỏ hồng, chẳng biết do ngượng ngùng hay do nắng.

– Em trai em học môn Lý hơi kém, thầy có thể cho nó vào lớp thầy được không? – Nói xong tràn ngập mong đợi nhìn anh. Tuy nhiên anh còn chưa đáp lời, một giọng lạnh nhạt khác đã xen vào.

– Xin lỗi, chỗ chúng tôi là cô nhi viện, không phải trường học.

Rõ là cô đang cười, nhưng anh lại sâu sắc cảm nhận được cô đang giận, rất tức giận. Bất giác khóe môi anh nhẹ cong lên.

– Nhưng mà…

– Cô đã nghe rồi đấy, tiếc là tôi không thể giúp được rồi. Có lẽ cô nên cho em cô đi học thêm ở trường.

Tiếc? Hóa ra anh còn thấy đáng tiếc? Hải Lam hừ lạnh, quay người bước đi, nhưng mới được một đoạn đã bị anh đuổi kịp. Thấy cô phớt lờ không thèm để ý đến mình, nụ cười bên môi anh càng thêm rõ ràng.

– Em đang ghen? – Là câu hỏi, cũng là khẳng định.

– Không phải. – Gương mặt cô thoáng cứng đờ, lại cắm cúi lao về phía trước.

– Em đang ghen.

– Không phải! – Tốc độ cô biến nhanh hơn, nhưng Đình Phong vẫn theo sát không rời, hiển nhiên còn chưa chịu bỏ qua.

– Em rõ ràng đang ghen!

Hải Lam đột ngột dừng lại, nheo mắt liếc anh một cái, biểu tình cực giống ai đó làm anh chợt có dự cảm xấu.

– Thật ra nơi này rất tốt, không khí trong lành, không khói bụi, không ô nhiễm, cuộc sống lại đơn giản… Có lẽ định cư ở đây cũng không sai…

– Được rồi, em không ghen, là anh ghen, được chưa?

Trông biểu tính đắc ý của anh, chỗ nào như là đang nhận sai? Hải Lam bức bội trừng mắt, thình lình gạt anh sang một bên.

– Hừ, tránh ra!

– Sao thế? Em giận thật à?

– …

– Cùng lắm lần sau dù biết em ghen, anh cũng không nói ra được chưa?

– Anh!…

Bị nghẹn nói không ra lời, mặt cô trướng đến đỏ bừng. Ngược lại tâm tình anh bỗng tốt lên rất nhiều, bộ dạng này của cô thật đáng yêu, đáng yêu đến nỗi anh chỉ muốn cắn một ngụm…

– Cô Lam! – Đột nhiên có bóng dáng nhỏ bé chạy về phía cô. Hải Lam thu hồi vẻ tức giận, nhẹ nhàng cúi người hỏi.

– Có chuyện gì vậy Bình?

– Cháu có cái này tặng cô. – Hai tay Thiên Bình nâng lên, cẩn thận như đang dâng tặng vật quý, đầy mặt hớn hở cùng chờ mong. Giữa lòng bàn tay cậu bé, một viên đá màu trắng trơn nhẵn hình bầu dục với những đường vân hồng nhạt đang lóe sáng lấp lánh dưới ánh nắng.

– Ừm, rất đẹp, cô cám ơn.

Được khen ngợi, Thiên Bình vui vẻ cười toe toét, chợt kéo áo cô xuống nói nhỏ vào tai cô.

– Thế có đẹp hơn cái nhẫn đá của chú ấy không cô?

– Ừ, đẹp hơn.

Hải Lam nhẫn cười, trong khi Đình Phong đen mặt, lúc nghe được câu nói kế tiếp của thằng bé thì càng âm trầm hơn.

– Vậy cô lấy cháu được không? Chú ấy vừa đào hoa lại vừa hung dữ, ngoại trừ đẹp mặt ra cũng chẳng có gì…

Cô phì một tiếng bật cười, còn anh không khách khí trực tiếp xách cổ thằng bé lên.

– Nhóc con, không phải chú đã nói rồi sao? Cô ấy là của chú rồi.

– A a a!!! Cô thấy chưa? Chú ấy bạo lực lắm, cô đừng lấy chú ấy nữa!

– Câm miệng! Muốn biết thế nào là bạo lực chân chính không?

– A ui! Chú là đồ dạ xoa!

– Nhóc con miệng còn hơi sữa!

– Chú mới uống sữa ý! Cháu cai sữa từ mười năm trước rồi!

– #$%^@*&($)@#…

Thấy một lớn một nhỏ chẳng thèm để ý hình tượng cãi nhau, cô không khỏi dở khóc dở cười. Mệt họ còn nhiều sức lực như vậy, cứ đụng đến nhau là gây gổ với nhau, thật không hiểu kiếp trước họ có mối thù không đội trời chung gì?

Mặt trời buông mình sau dãy núi, một màu đỏ rực nhuộm đẫm từ chân trời cho tới những tán cây. Xa xa từng đàn chim sải cánh vội vã bay về nơi làm tổ. Đâu đó văng vẳng tiếng dế kêu kéo dài, não lòng mà ai oán.

Ở một mỏm đá trên sườn núi, Hải Lam dang hai tay, tận hưởng cảm giác ánh chiều tà vây quanh mình. Ánh mắt cô sáng rỡ, không thể giấu nổi sự kinh ngạc.

– Thật đẹp!

Đình Phong mỉm cười, nhìn cô đầy dịu dàng.

– Thích không? Hôm trước lên núi, anh tình cờ phát hiện ra nơi này.

– Thích.

– Nếu em thích khi nào tuần trăng mật chúng ta sẽ đến đây.

– Anh… – Cô bỗng do dự, một lát sau ngập ngừng hỏi. – Cái đó… Có thể dời đám cưới lại được không?

Cảm nhận cơ thể anh thoáng buộc chặt, cô vội kéo tay anh giải thích.

– Không phải em không muốn, chỉ là em muốn chờ Tịnh Yên… Xin lỗi, làm anh không vui… Coi như là em chưa nói gì đi. – Anh đã đợi cô quá lâu, đáng lẽ cô không nên ích kỉ yêu cầu vô lý như thế.

Anh khẽ thở dài, không khỏi thầm mắng tên kia vô dụng, lâu như vậy còn chưa có chút tiến triển nào. Chợt anh cúi xuống ôm cô vào lòng, thật lâu sau mới rầu rĩ trả lời.

– Hai tháng.

– Hả?

– Chỉ hai tháng, sau đó chúng ta lập tức trở về.

Không ngờ rằng Đình Phong sẽ đáp ứng, Hải Lam hơi ngẩn người, tiếp đó mừng rỡ níu áo anh.

– Thật sự?

– Quà.

Thấy cô còn ngây ngốc, anh không ngại “tốt bụng” nhắc nhở.

– Anh chờ em lâu như vậy, em sẽ không làm gì đền đáp anh?

Mặt cô bất giác đỏ lên, nhìn quanh một lát rồi kiễng mũi chân, nhanh chóng thơm vào má anh.

▲ Lượt xem: 340
<< 1 ... 4 5 6 7 8 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 5