Snack's 1967

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Em, Chờ Em
** Admin admin
26-10-2020

– Được chưa?

– Em đang dỗ trẻ con à?

– Anh không cần thì thôi! – Cô giận, muốn tránh khỏi vòng tay anh lại bị anh giữ lại, môi anh phút chốc phủ lên môi cô, tận tình thưởng thức hương vị ngọt ngào trong miệng cô.

Ánh nắng bao bọc hai người bọn họ, trên mặt đá trơn nhẵn, bóng anh lồng vào bóng cô, giống như vĩnh viễn không bao giờ chia lìa…

Xoảng!

Nghe tiếng động, Hải Lam quay sang thì phát hiện Tịnh Yên đang đứng thất thần, dưới chân là chiếc đĩa vỡ tan tành.

– Tịnh Yên, em sao vậy?

– Em không sao… A! – Tịnh Yên phục hồi tinh thần, lập tức ngồi xổm xuống nhặt mảnh vỡ, lại vì quá vội mà ngón tay bị cắt một đường. Cô phản xạ đưa tay lên mút, đổi lấy là tiếng Hải Lam thấp giọng trách cứ.

– Làm sao lại bất cẩn thế? Đâu, đưa chị xem.

– Không cần, chỉ là vết thương nhỏ… – Tịnh Yên đang nói thì bị Hải Lam nổi giận cắt đứt.

– Trời ạ! Như này em còn bảo nhỏ à? Được rồi, ngồi yên đấy, chờ chị một tí. – Rồi không đợi cô phản bác, Hải Lam đã chạy vội đi, lát sau quay trở lại với cồn sát trùng cùng bông băng. Cô nhẹ nhàng thổi thổi rồi băng bó cẩn thận cho Tịnh Yên, tới khi xác định máu đã cầm hẳn thì mới yên tâm.

– Em có khỏe không, hay là đi nghỉ đi, để đấy chị làm cho.

Quan tâm của cô làm Tịnh Yên dấy lên một chút ấm áp. Nhớ tới đủ loại đi qua, cô không khỏi cảm thấy may mắn. Ông trời đối với cô cũng không tệ, cho dù không có tình yêu, ít nhất cô còn có chị Lam coi cô như em gái, dì Năm coi mình như con gái, cùng đám trẻ đáng yêu trong cô nhi viện… Có lẽ, cô cũng nên tự thấy đủ…

Hải Lam nhận ra mất mát trong mắt cô, không tự chủ được mở miệng.

– Em… không thể chấp nhận anh ta một lần nữa sao?

Cô thừa nhận, mình không quá thích Trịnh Duy, thậm chí còn hơi ác cảm với anh ta. Nhưng khoảng thời qian tiếp xúc qua, chứng kiến sự thay đổi cùng cố gắng của anh ta, ác cảm đó cũng phai nhạt dần. Hơn nữa, cô cảm giác được Tịnh Yên thật ra không lạnh nhạt như những gì cô ấy biểu hiện, mà nếu vẫn yêu nhau, tội gì phải tra tấn lẫn nhau?

Đối với câu hỏi của cô, Tịnh Yên chỉ đạm cười.

– Thủy tinh đã vỡ vụn, có thể hàn gắn như lúc ban đầu được không?

Nhìn tâm trạng cô đột ngột trở nên nặng nề, Tịnh Yên bỗng thở dài, ngón cái nhẹ lau vết bẩn trên mặt cô.

– Hiện giờ em cũng rất tốt, vậy nên chị không cần thấy áy náy hay có lỗi. Đừng lo cho em, cứ đi tìm hạnh phúc của mình đi. Anh Phong đã chờ chị mười năm rồi, chị nhẫn tâm bắt anh ấy phải chờ thêm nữa sao?

Bị nói trúng tâm sự, Hải Lam cúi đầu không buồn lên tiếng, cầm que củi vạch những đường nguệch ngoạc vô nghĩa dưới đất. Cô không muốn hạnh phúc một mình, cô muốn Tịnh Yên cũng được vui vẻ, bởi nếu không cô sẽ bất an.

– Đồ ngốc, chị đừng nghĩ linh tinh nữa…

Đúng lúc này, chợt Đình Phong căng thẳng tiến vào, vừa qua cửa đã gọi lớn.

– Tịnh Yên, em phải vào bệnh viện ngay, Trịnh Duy gặp tai nạn rồi!

Xoảng! Chiếc đĩa thứ hai lên tiếng rơi xuống đất. Tịnh Yên phút chốc như bị sét đánh, đứng chôn chân tại chỗ. Ngược lại Hải Lam có vẻ bình tĩnh hơn, bắt lấy tay anh vội vàng hỏi.

– Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Làm sao có thể như vậy?

Anh hơi nheo mắt, không vui vì cô lo cho kẻ khác, mặc dù đó là bạn thân mình. Nhưng ghen ghét về ghen ghét, anh vẫn rõ chuyện nào cấp bách hơn.

– Hiện giờ không có thời gian giải thích, chúng ta mau đi thôi, nếu không sẽ không kịp…

Thấy Tịnh Yên vẫn bất động, Hải Lam liền kéo cô đi. Tịnh Yên như rối gỗ để mặc cô lôi kéo, cho đến tận khi vào taxi, hai tay cô vẫn không ngừng run.

– Đừng lo, không có việc gì, nhất định sẽ không có việc gì… – Hải Lam vỗ vai, không ngừng lặp lại trấn an cô, Tịnh Yên lại như không nghe thấy.

– Tịnh Yên… Em nói gì đi, đừng làm chị sợ được không?

Thời gian một phần một giây đi qua, Tịnh Yên vẫn như tượng gỗ không nói tiếng nào, song taxi vừa ngừng, cô bỗng kích động đẩy cửa lao ra.

– Tịnh Yên! – Hải Lam đang muốn đuổi theo, lại bị anh giữ chặt.

– Anh làm gì? Trịnh Duy không phải là bạn anh à?

Là ảo giác của cô sao? Vì sao cô cảm thấy anh tuyệt không khẩn trương? Rõ ràng lúc nãy trông anh trầm trọng đến thế…

– Cứ để cho họ một khoảng không gian riêng đi.

Hải Lam ngờ vực nhìn anh, không biết anh đang thần bí cái gì, nhưng chỉ 15 phút sau, cô đã hiểu.

Giật mình nhìn hai người ôm cùng một chỗ, đáy mắt cô hoài nghi càng nhiều.

– Là anh làm?

– Khụ! Khụ… – Đình Phong hơi mất tự nhiên quay mặt đi. – Cũng không hẳn.

Anh chỉ gợi ý một chút, vốn định bảo cậu ta vờ bị thương nặng là được rồi, ai ngờ cậu ta chơi ác hơn. Ngẩng đầu cẩn thận dò xét vẻ mặt cô, anh không khỏi lo lắng, cô sẽ không bởi chuyện này mà trách anh đi?

– Làm tốt lắm! – Ngoài dự đoán cô lại mỉm cười, trên má hai lúm đồng tiền ngọt ngào làm anh thoáng thất thần. – Nhưng mà… đừng bao giờ làm thế với em.

Đình Phong chợt rùng mình, vội vã giơ tay cam đoan.

– Đương nhiên! Có cho tiền anh cũng không dám. – Anh lại không thiếu tiền.

Cô cười mà không nói, tầm mắt đảo qua phòng bệnh, biết nơi này không còn chỗ của mình nên lẳng lặng rời đi. Anh sóng vai bên cạnh cô, tới một chỗ rẽ thì kéo cô lại.

– Chuyện bọn họ giải quyết xong rồi, chúng ta có thể trở về luôn được không?

Hải Lam vốn muốn nói đợi thêm mấy ngày nữa, song nhớ đến lời Tịnh Yên, lại thấy hi vọng ánh lên trong mắt anh, cuối cùng mềm lòng.

– Được.

*****

Được xây dựng theo phong cách phương tây, đó là ngôi biệt thự cổ kính rộng gần hai trăm mét vuông. Mái ngói đỏ tươi cùng những ô cửa sổ hình tam giác, ban công với mái vòm cong cong… Tất cả làm người ta liên tưởng đến lâu đài trong các câu chuyện cổ tích, huyền ảo mà thơ mộng. Phía trước có khoảng sân vườn rộng lớn mà trung tâm là đài phun nước, hai bên là vườn hoa đủ màu sắc sặc sỡ kéo dài từ cổng cho tới trước cửa. Hàng cây cổ thụ bao bọc lấy vườn hoa, giữa trưa nắng chói chang vẫn đưa đến từng đợt gió mát lạnh.

Đứng trước cổng sắt được tạo hình tỉ mỉ, Hải Lam cố gắng hít sâu, cảm thấy lồng ngực nghèn nghẹn như bị chặn lại. Thật lâu sau, cô mới cứng ngắc quay đầu, môi run run hỏi.

– Đây là nhà ba mẹ anh?

– Ừ.

Cô thoáng trầm mặc, bỗng dưng xoay người bỏ chạy. Sớm lường trước được phản ứng của cô, anh nhanh chóng vươn tay, dễ dàng giữ chặt eo Hải Lam.

– Em đã hứa sẽ không bỏ đi.

– Đấy là vì anh không nói trước!

Tức giận trừng mắt anh, đến giờ cô mới hiểu mình bị lừa, lúc trước anh bắt cô hứa hẹn đều là cố ý! Đình Phong nắm tay cô ngăn cô khỏi lộn xộn, đầy mặt đều là bất đắc dĩ.

– Nếu anh nói trước, em có chịu đến không?

Xác thực, nếu biết cô đã sớm chạy, tuy nhiên đó cũng không phải lí do anh giấu diếm cô!

– Anh biết anh sai, anh không nên giấu em, nhưng đến cũng đã đến rồi, ít ra em phải gặp ba mẹ anh đã chứ… Em yên tâm, ba mẹ anh không như ba mẹ Trịnh Duy, họ rất dễ tính, nhất định sẽ không làm khó em.

Thấy cô có vẻ thỏa hiệp, anh bèn dắt tay cô đi vào. Cảnh đẹp xung quanh cũng không làm trái tim cô bình tĩnh, trái lại càng đập dồn dập hơn, vốn dĩ đã căng thẳng thì cơ thể lại càng thêm cứng ngắc. Vừa thấy hoang mang vừa lạc lõng, giống như… nơi này căn bản không dành cho cô.

– Đừng sợ, đến rồi. – Anh thì thầm vào tai cô, càng siết chặt tay cô hơn.

Vừa qua cửa chính, một tràng tiếng cười đã hấp dẫn toàn bộ chú ý của Hải Lam. Trong phòng khách, một cô gái trẻ đang ôm bụng cười đến không còn hình tượng, bên cạnh là người phụ nữ cùng người đang ông trung niên cũng đầy mặt ý cười. Bất giác cô rụt lui đứng sau lưng anh.

– Con là Hải Lam đúng không? – Người phụ nữ bỗng tiến lên cầm tay cô, dịu dàng kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình. Cô hơi mất tự nhiên nhìn anh, bắt gặp ánh mắt cổ vũ của anh, cuối cùng cũng gắng bình ổn cảm xúc chính mình.

– Cháu chào… hai bác.

– Ôi trời, còn bác gì nữa, chị phải tập gọi ba mẹ đi là vừa. – Đình Ngọc cười trêu cô, làm Hải Lam lúng túng nắm góc áo. Nhớ đến mình từng hiểu lầm hai anh em họ, mặt cô lại càng đỏ hơn.

– Vừa nãy mọi người đang vui vẻ gì đấy? – Đình Phong giải vây cho cô, liếc mắt cảnh cáo em gái không cần đùa quá mức. Đình Ngọc tuy im lặng, lại không phục lè lưỡi với anh.

– Em và ba đánh cược, khi chị dâu thấy nhà chúng ta sẽ phản ứng thế nào. Ba đoán chị sẽ kinh ngạc rồi vui vẻ đi vào, em đoán chị sẽ bỏ chạy, kết quả — Lamborghini(*) đã thuộc về em. Ha ha… – Vẻ đắc ý của cô làm mọi người cũng bị cười lây. Hải Lam cũng cười, nhưng nụ cười chứa nhiều cô đơn. Bọn họ… nghĩ cô vì tiền sao?

– Phải rồi, Hải Lam, ba mẹ con giờ làm gì? – Đột nhiên, ông Phạm mở miệng, giọng nói tuy thoải mái, nhưng nghe vào tai cô không khác nào tảng đá nặng ngàn cân.

– Ba, không phải ba nói còn công vụ phải xử lý sao? – Anh vội chen ngang, thầm trách mình quên không nhắc nhở ba mẹ. Chỉ tiếc đã quá muộn.

– Ba mẹ cháu… đã li dị. Hiện giờ cháu sống một mình. – Cô buông xuống mí mắt, che giấu cảm xúc ẩn sâu bên trong. Cảm giác lạnh lùng dần tụ tập quanh cô, tựa như rào cản ngăn cách với thế giới bên ngoài. Chợt Hải Lam ngẩng đầu, tươi cười rạng rỡ lại làm tất cả những người có mặt cảm thấy nhói đau.

– Bác… còn câu hỏi nào nữa không?

Thời gian như ngưng đọng, không khí như bị đóng thành băng. Bà Phạm trách cứ trừng mắt ông Phạm đang vẻ mặt vô tội, đến khi quay sang cô lại đổi vẻ mặt hiền hòa.

– Xem ta này, vừa gặp mặt con dâu thì cái gì cũng quên. Đi, Hải Lam, vào phòng ta, ta có vài món đồ dành cho con.

Nhìn bóng cô đi theo mẹ biến mất ở cầu thang, cảm giác đau lòng dâng lên trong anh. Rốt cuộc cô đã chịu đựng những gì? Bên dưới vỏ bọc kiên cường chẳng qua chỉ là tâm hồn yếu ớt ôm đầy vết thương. Anh thật ngốc, lẽ ra anh nên trở về sớm hơn, vì sao lại ngốc nghếch lãng phí mất mười năm? Ít ra nếu anh bên cô, cô sẽ không cô độc như thế…

– Ba, thời gian này công ty làm phiền ba rồi.

– Ba không cố ý! – Ông không khỏi nhảy dựng lên.

Đình Phong cũng mắt trợn trắng.

– Nếu ba cố ý, ba cũng khỏi cần nhàn rỗi đi du lịch vòng quanh thế giới cùng mẹ rồi.

Ông Phạm âm thầm kêu khổ, biết thế ông đã chẳng thèm hỏi han tỏ vẻ quan tâm con dâu rồi, aizz…

(*) Xe Lamborghini

Chương 24:

Sau khi bà Phạm dẫn cô vào phòng, Hải Lam mới dần bình tĩnh lại.

– Cháu xin lỗi. – Dù gì đó là ba mẹ anh, đáng lẽ cô không nên có thái độ như thế. Chỉ là… Con người thì sẽ có nhược điểm, mà “ba mẹ” là cụm từ cô không muốn nhắc đến nhất.

Bà Phạm để cô ngồi xuống ghế, dịu dàng mỉm cười.

– Con thực sự nghĩ mình không xứng với thằng Phong?

Hải Lam cắn môi, cảm giác bị đâm phá tâm sự như là bị kim châm, nhói đau.

– Không phải ta đề cao con trai mình, với điều kiện thằng Phong, nó muốn dạng phụ nữ nào mà chẳng được, vì sao nhất định phải chọn con?

Bờ vai cô khẽ run lên, trong mắt thoáng xuất hiện vết rách. Phải rồi, cô vẫn luôn không hiểu, chính vì không hiểu nên mới thấy bất an. Nếu là trước kia, cô có thể lừa mình dối người, tự áp chế nỗi sợ hãi trong lòng thì giờ cô — dao động. Chưa từng nghĩ khoảng cách giữa họ lại xa thế này, xa đến mức khiến cô chùn bước. Không phải cô không tin anh, mà là cô không tin chính mình, không tin bản thân có thể đáp ứng những điều kiện anh cần. Điều gì đảm bảo cô và anh sẽ không giống như Tịnh Yên và Trịnh Duy?

Đột nhiên, bà Phạm xoa đầu cô, dù tiếp xúc không lâu bà vẫn nhận ra lí trí cùng sự phòng bị nặng nề của cô, không khỏi cảm thấy đau lòng. Rốt cuộc là dạng hoàn cảnh nào khiến cô phải tự phong bế chính mình?

– Đứa bé ngốc, trong cảm tình, không có xứng hoặc không xứng, chỉ có yêu hay không yêu mà thôi. Mà chúng ta yêu quý Đình Phong, cho nên sẽ tôn trọng sự lựa chọn của nó. Con đừng lo, thật ra bọn ta cũng không có yêu cầu gì nhiều, chỉ cần hai con có thể sống hạnh phúc với nhau là được.

– Bác… – Hải Lam kinh ngạc, đồng thời lại thấy khóe mắt cay cay. Cảm giác đáy lòng ở nơi mềm mại nhất bị chạm tới, quen thuộc mà ấm áp…

– Còn gọi bác à? Không thấy ta cũng gọi con là con rồi ư? – Bà không nhịn được trêu chọc.

Hải Lam mặt đỏ lên, thật lâu sau mới nghẹn ra được một câu, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi vo ve. Thực sự cô vẫn không quá thói quen.

– Vâng… mẹ…

Bà Phạm cười hài lòng, không trêu cô nữa mà lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp.

– Đây là trang sức mẹ đeo khi lấy ba Đình Phong, bây giờ tặng cho con. – Xét thấy cô lại chuẩn bị từ chối, nhớ tới lời con trai bà lại bồi thêm. – Chỉ là ít đồ trang sức bình thường, nếu con không thích mẹ có thể mua thêm.

Quả nhiên, nét mặt cô hoảng sợ, vội vàng xua tay.

– Không cần, cháu… À không, con…Như vậy là được rồi, cám ơn… mẹ.

Trông vẻ khẩn trương của cô, bà không khỏi buồn cười. Trước giờ chỉ nghe con dâu chê ba mẹ chồng nghèo, chưa từng thấy ba mẹ giàu cũng bị ghét bỏ. Song bà vẫn vui vẻ, tất cả chỉ chứng minh — con trai bà không nhìn nhầm người.

Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, Đình Ngọc thò đầu dò xét rồi tiến vào.

– Mẹ, nói chuyện gì mà lâu vậy, có thể cho con mượn chị dâu một lát được không?

– Được rồi, đi đi. Bà Phạm vừa khoát tay, cô đã vui vẻ chạy tới lôi kéo Hải Lam.

– Chị dâu, đi thôi, vào phòng em. Em có cái này cho chị xem, hay lắm.

Đình Ngọc thần bí làm cô tò mò. Chỉ thấy cô ấy dẫn cô vào phòng xong thì cẩn thận đóng cửa, tiếp đó lại cúi đầu tìm tòi trong gầm giường, một lát sau mới lôi ra được chiếc thùng phủ đầy bụi. Cô lau qua một chút rồi mở ra, bên trong là một chiếc hộp, trong hộp lại là một cuốn album. Đình Ngọc như hiến vật quý đặt nó vào tay cô.

– Chị xem đi.

Hải Lam hiếu kì mở ra, nhất thời hai mắt tỏa sáng. Đó là hình ảnh một “bé gái” cực kì đáng yêu khoảng mười hai tuổi trong bộ đầm công chúa xinh đẹp. Đôi mắt to tròn trong veo ngập nước với hàng mi dài cong cong. Hai má đánh phấn hồng nhạt, chiếc mũi thon nhỏ cùng đôi môi chúm chím đỏ hồng… Phải nói là dùng từ “thiên thần” cũng không đủ để hình dung.

– Ai vậy? – Cô quay sang hỏi Đình Ngọc, lại thấy biểu tình cô có vẻ kì quái.

– Chị đoán xem.

Hải Lam suy tư một lát, không chắc chắn hỏi.

– Là em hồi nhỏ à? – Nhưng hình như không giống lắm, mặc dù cô thấy quen quen.

– Đừng ngạc nhiên nhé. – Đình Ngọc ghé sát vào tai cô thì thầm. – là anh Phong đấy…

– À… Hả? Cái gì? – Miệng Hải Lam phút chốc há hốc, đủ để nhét vừa cả quả trứng gà.

– Suỵt, chị nói nhỏ thôi. – Số ảnh này là cô vất vả lắm mới lưu lại được, anh Phong mà biết thì cô chết chắc!

– Thật là Đình Phong!? – Cô vẫn không tin nổi.

– Khó tin đúng không? Bởi vì hồi nhỏ anh Phong rất xinh gái, nên thường bị mẹ cùng các bác em đem ra trang điểm. Mới đầu anh ý tuy khó chịu nhưng cũng không phản đối, nhưng chẳng hiểu sao sau khi lên lớp bảy dù nói thế nào anh ấy cũng không chịu cho ai vẽ loạn trên mặt nữa…

Thảo nào lần trước anh lại thuần thục với việc trang điểm đến thế… Cứ nghĩ đến cảnh Đình Phong bị ép trang điểm, tô son rồi mặc váy, cô không nhịn được bật cười.

– Chị không biết đâu, hồi cấp một anh ấy còn được nam sinh tặng hoa tỏ tình cơ. Chị không tưởng tượng nổi lúc đấy mặt anh ấy xanh mét đến thế nào đâu! Hoa bị anh ấy dẫm nát dưới chân, còn kẻ xấu số kia bị đập cho một trận bầm dập te tua.

Phốc! Ha ha… – Không được rồi, bụng cô đau quá.

– Còn có công ty vô tình thấy ảnh anh Phong, thậm chí muốn mời anh ấy đóng quảng cáo… Mà vai quảng cáo còn là…- Đột nhiên Đình Ngọc im bặt, cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng làm khóe môi cô đang giương lên cũng cương cứng tại chỗ.

– Sao thế? Sao không kể nữa đi? – Giọng anh như ác quỷ từ phía sau vang lên, rõ ràng trời đang nóng mà cô thấy lạnh thấu xương. Đình Ngọc cứng ngắc xoay người, phát hiện mình đang cầm gì, vội vã ném cuốn album đi.

– Ha ha… anh… – Miệng cô cười khan còn méo hơn cả khóc. Xong rồi xong rồi… Lần này cô gặp nạn thật rồi.

Đình Phong như pho tượng khắc bằng băng, hai mắt lại ẩn ẩn đám lửa, khớp hàm gắt gao banh chặt chẽ. Xem ra gần đây anh đã quá hiền lành, nên có người mới không biết sợ là gì.

– Khụ! Ha ha ha, Đình Phong… Anh thật rất… đáng yêu, ha ha… – Vào lúc này, Hải Lam bất ngờ ôm bụng cười lớn làm hai anh em đang giằng co cũng giật mình. Đình Ngọc âm thầm giật giật tay áo cô ý nhắc nhở, cô lại làm như không thấy.

– Chị Lam… – Chị không nhìn mặt anh càng lúc càng đen à?

– Khụ… Ha ha… Ha… – Cô vẫn cười, cười đến nước mắt cũng chảy ra, Đình Ngọc lẫn Đình Phong lại ngây ngẩn cả người.

Anh đưa mắt ý bảo Đình Ngọc một chút, cô thức thời lui ra ngoài. Đình Phong thở dài, cúi người ngồi xuống cạnh Hải Lam, ngón tay mềm nhẹ lau khóe mắt cô.

– Em sao vậy, đừng khóc.

Sao biết anh vừa nói “đừng khóc”, cô lại khóc nhiều hơn, nước mắt tựa như dòng suối nhỏ, vĩnh viễn cũng không ngừng.

– Tại sao… Đây không phải gia đình em? – Vì sao? Cô không cần phải giàu có, cô chỉ muốn một gia đình bình thường, vì sao cũng khó đến thế? Không ai cả… tất cả đều rời bỏ cô.

Nhìn đau thương trong mắt cô, tim anh không tự chủ được co rút nhanh. Đình Phong bỗng nâng mặt cô lên đối diện mình, còn thực sự nói.

– Nghe này, Hải Lam. Gia đình anh cũng là gia đình em, vậy nên đừng suy nghĩ lung tung nữa được không?

Hải Lam hai mắt mờ mịt nhìn sâu vào mắt anh, không tiếng động khẽ mỉm cười, phải rồi, may mắn… may mắn còn có anh…

– Phong… cám ơn anh yêu em.

Tin tức cả hai vị tổng tài đồng thời kết hôn khiến cả giới truyền thông sôi sục. Ngay từ sáng sớm, đèn flash đã không ngừng chớp lên, đám đông nhà báo tập trung ngoài cổng nhà thờ lớn, đáng tiếc tất cả đều bị bảo vệ chặn lại. Đến tham dự hôn lễ không thiếu những nhân vật quyền thế cùng nổi tiếng, thậm chí xen lẫn cả những người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh.

Ngồi trong phòng chờ, tâm trạng Hải Lam vừa phức tạp lại vừa hồi hộp. Biết thân phận thực sự của anh, cô cũng giật mình, nhưng không hề trách anh. Một người luôn lo lắng cho cô, vì bận tâm cảm thụ của cô mà tự hạ thấp mình, hỏi sao cô lại không cảm động? Mà người đó đang ở ngoài kia… Họ sắp kết hôn, điều mà trước kia cô chưa bao giờ dám hi vọng.

Kim đồng hồ nhích dần về phía chín giờ, Hải Lam phát hiện tim mình đập càng lúc càng loạn, cơ hồ chưa từng bình ổn quá. Rầu rĩ nghịch ngợm ngón tay, chân váy bị cô dày xéo đến nhăn nhúm mà cô hồn nhiên không thấy.

– Đừng lo lắng, hôm nay chị rất đẹp.

Cô gắng gượng cười với Tịnh Yên, trong lòng vẫn cứ thấp thỏm không yên.

Chuông nhà thờ điểm chín giờ, nhạc giáo đường vang lên, Hải Lam cùng Tịnh Yên song song bước trên tấm thảm màu trắng. Họ đi đến đâu, hoa hồng tung theo đến đó, màu đỏ rực rỡ chói mắt như đang hân hoan, như chúc phúc.

Mười bước… Chín bước… Tám bước… Hình dáng anh dần rõ ràng trước mắt cô. Sống mũi cao thẳng, khuôn mặt anh tuấn rạo rực niềm vui, bộ vest đen trang nhã tôn lên dáng người cao lớn mà vững chãi.

Ba bước… Hai bước… Một bước…

Tay cô run rẩy đặt vào tay anh, giây tiếp theo đã bị giữ chặt. Cô thoáng ngẩng đầu, đón nhận nụ cười rạng rỡ của anh, khẩn trương ban đầu cũng dần tan biến.

Đình Phong đứng lặng ngóng trông Hải Lam, từ khoảnh khắc cô tiến vào lễ đường, trong mắt anh chỉ còn mình cô. Hỗn loạn cảm xúc hạnh phúc, kinh diễm, mừng như điên… khiến cổ họng anh căng thẳng, cứ ngỡ mình đang mơ. Mãi tới khi đụng chạm ấm áp truyền đến từ đầu ngón tay, anh mới tin tất cả là thật. Lập tức siết chặt, vĩnh viễn cũng không nguyện buông ra.

Nhẫn cưới trao tay, thay cho cả đời hứa hẹn. Giây phút cha xứ tuyên bố cả hai đôi đã thành vợ chồng, toàn sảnh đường tràn ngập tiếng vỗ tay. Hàng chục tiếng nổ vang lên, vô số cánh hoa từ trần nhà bay xuống, chẳng mấy chốc đã vương đầy trên tóc cô.

– Thích không, đây là dành riêng cho em. – Đình Phong thì thầm vào tai cô, thành công đem cô từ trong mộng ảo trở về hiện thực. Bất giác đáy mắt cô ươn ướt, cảm giác sống mũi chua xót.

– Hư, không được khóc, đừng để mọi người nghĩ anh bắt nạt em.

Anh không bắt nạt cô, nhưng anh luôn có cách làm cô khóc, cảm động đến phát khóc. Cho cô ấm áp, cho cô ngọt ngào, từng bước một xâm nhập trái tim cô, khiến cô dần dần ỷ lại anh, không thể không có anh… Đó là âm mưu của anh đúng không, Phong!? Vậy thì cô phải thừa nhận, anh thành công rồi.

Tiệc tối được tổ chức ở nhà hàng cao cấp The Night. Mặc dù đã “tận lực” giảm bớt số thiếp mời song lượng khách cả hai nhà vẫn lên tới gần hai trăm. Chỉ riêng việc tươi cười cùng đón tiếp cũng khiến cô rã rời. Vậy mà trông Đình Phong chẳng có chút gì là mệt nhọc, thật không hiểu anh lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy.

Đang nghĩ, bỗng dưng bờ vai bị người nhẹ vỗ, khi quay lại ánh vào mi mắt cô là khuôn mặt đẹp trai không tì vết, mày rậm, mắt nâu, mái tóc đen hơi xoăn quyến rũ. Phải mất một lúc cô mới nhận ra người tới.

– Anh là… Jen!?

Cô có gặp anh vài lần trên webcam, chủ yếu chỉ biết anh qua lời kể của Tịnh Yên. Không ngờ hôm nay anh cũng có mặt ở đây.

– Chúc mừng cô, Hải Lam.

– Cám ơn anh. – Cô ngại ngùng cười cười, đôi má hồng hồng nổi bật với hai lúm đồng tiền như ẩn như hiện. – Còn đây là!?

– Hi, Hải Lam, I’m Johny. – Dường như cảm nhận được nghi hoặc của cô, chàng trai tóc vàng bên cạnh cũng chủ động chào hỏi, lịch sự chìa tay về phía cô. Hải Lam bản năng phải đưa tay đi bắt, nhưng chưa được nửa đường đã bị giành trước.

– I’m Đình Phong, her husband.

Thấy Đình Phong ôm vai cô như thể khẳng định chủ quyền, lại còn dùng địch ý bắn phá chính mình, Jen không khỏi buồn cười. Chẳng trách lại là bạn bè, ngay đến tính chiếm hữu cũng cao như nhau. Tuy rằng anh không thấy mình có gì uy hiếp được bọn họ.

– Em biết họ sao?

– Jen là chồng trước của Tịnh Yên.

Thảo nào sắc mặt tên Duy lại tối tăm đến thế, hóa ra là gặp “tình địch” cũ. Nhưng anh cũng hiểu phần nào tâm trạng của cậu ta, nếu là anh cũng không thích cô thân thiết với người khác, đặc biệt ngoại hình kẻ đó còn vượt trội hơn cả bản thân.

– Đi thôi, anh giới thiệu họ hàng anh với em. – Cố ý phớt lờ người đối diện, anh khoác tay cô kéo đi. Hải Lam chỉ đành cúi đầu tỏ ý xin lỗi, trong lòng không hiểu anh lại ăn sai thuốc gì.

Đình Phong dẫn cô tới bàn của gia đình, lần lượt giải thích quan hệ từng người cho cô.

– Đây là bác Sâm, bác Hòa, đây là chú Tùng, Thím Ngọc, còn đây là cậu Toàn, mợ An…

Anh còn nói thêm một tràng dài, song cô sớm choáng váng rồi, chỉ có thể bồi cười cùng máy móc chào hỏi, cho đến khi nghe được âm thanh quen thuộc.

– Chị dâu!

Cô gái vừa lên tiếng có khuôn mặt trái xoan, ngũ quan xinh xắn không son phấn, chẳng phải Uyển Vy thì là ai?

– Uyển… Vy!?

– Uyển vy là em họ anh.

Xem ra nhiều chuyện cô còn chưa biết. Hải Lam cười như không cười ngắm hướng Đình Phong, anh mất tự nhiên sờ sờ mũi.

– Khụ, trùng hợp, chỉ là trùng hợp.

Thật không?

– Chị dâu, anh ấy nói thật đấy. Anh Phong không hề dụ em vào công ty anh Duy, không hề ép em vào phòng kế hoạch, lại càng không mua chuộc em phải hàng tháng báo cáo tình hình của chị cho anh ấy. Hoàn toàn chỉ là trùng hợp mà thôi. – Ha ha, rốt cuộc cũng đợi đến lúc báo được thù. Vốn dĩ cô học ngành quản trị kinh doanh, lại bị nửa cưỡng bức nửa lợi dụ đầu nhập phòng kế hoạch, thực sự khổ không nói nổi. Cũng may có chị dâu giúp đỡ, bằng không cô phải bỏ cuộc từ lâu rồi.

Ở góc độ không ai nhìn thấy, Hải Lam âm thầm nhéo anh một cái, Đình Phong lại chịu đựng không lên tiếng. Thì ra ngay từ đầu anh đã bện tốt võng cho cô mắc vào, có giãy dụa cũng uổng công. Cô nên giận anh, hay cám ơn anh đây? Có điều cô nghĩ đến một vấn đề…

– Việc em vào công ty…

– Anh xin thề, em vào Trịnh An hoàn toàn bằng thực lực.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, nếu đó cũng là sắp xếp của anh, nhất định cô sẽ không bỏ qua.

Đột nhiên, hai bóng dáng quen thuộc đập vào mắt Hải Lam, cuốn đi mọi suy nghĩ trong đầu cô. Hải Lam cảm giác bên tai ầm ầm như dậy sóng, lồng ngực kịch liệt phập phồng, cô lại thấy không thở nổi. Một lúc sau, mọi người xung quanh còn chưa tìm hiểu chuyện gì, cô đã kéo váy chạy đi.

– Hải Lam!? – Đình Phong cất tiếng gọi, cô lại như không nghe thấy, bất đắc dĩ anh đành đi theo.

Tiếng xì xầm bàn tán bắt đầu nổi lên, ông Phạm vội đứng dậy trấn an.

– Không có gì, cô dâu và chú rể chỉ là có chút việc riêng mà thôi, mọi người tiếp tục dùng bữa đi.

Vì mặc váy dài, Hải Lam đuổi theo có chút khó khăn. Mấy lần vấp phải làn váy suýt ngã, cô lại đứng lên đuổi theo. Rốt cuộc đến trước thang máy, cô thở dồn dập quát lớn.

– Đứng lại!

Ông Tâm cùng bà Lan giật mình, cứng nhắc xoay người đối diện cô.

– Ông bà còn đến đây làm gì?

– Ta… Chúng ta… – Họ nghẹn ngào, không nói ra lời.

– Là anh đã mời ba mẹ tới.

Không biết từ lúc nào, anh đã đứng sau lưng cô. Hải Lam chợt quay phắt lại, căm tức trừng mắt anh.

– Ai cần anh đi lo chuyện bao đồng?

Bất giác anh thở dài, muốn tiến lên cầm tay cô lại bị cô giật lại.

– Hải Lam, dù sao cũng là ba mẹ em.

Hơn nữa anh biết, thật ra cô không hận ba mẹ như những gì cô biểu hiện, huống chi ai mà không có nỗi khổ riêng?

Đình Phong nhớ buổi nói chuyện tuần trước, khi ông bà bỗng nhiên xuất hiện trước mặt anh.

“Sau khi chúng ta chia tay, con bé trở nên lầm lì hơn, có khi cả ngày cũng không nói lời nào. Khi ta hỏi nó muốn theo ai, nó lại nói muốn sống với bà ngoại.”

“Chúng ta vẫn âm thầm để ý con bé, nhưng không còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt nó. Ta biết ly hôn của bọn ta ảnh hưởng nặng nề đến Hải Lam, nó cũng không muốn tha thứ cho chúng ta…”

Họ còn đưa anh một số tiền, nhờ anh chuyển cho cô. Tuy anh không hiểu năm đó xảy ra chuyện gì, nhưng anh chắc họ làm vậy cũng có lý do. Thật là, vì sao cứ luôn làm phức tạp mọi việc? Một bên cho mình bị bỏ rơi, một bên sợ đối mặt… Sao không một lần thẳng thắn với nhau?

– Xin lỗi, chúng ta không định làm con khó chịu. Ba mẹ cũng chỉ muốn nhìn con một lát thôi, sau này chúng ta sẽ không làm phiền con nữa. – Nói xong họ ấn nút thang máy muốn đi.

Thân thể cô buộc chặt, môi dưới bị cắn đến đỏ bừng, cố gắng ẩn nhẫn giọt nước nơi khóe mắt.

– Hải Lam… – Anh nhẹ nhàng kêu gọi, khẽ vỗ vai cô. Nếu cô còn do dự, sẽ không kịp.

Tinh!

Thang máy bật mở, hai người đang chuẩn bị bước vào, cũng không dám quay đầu.

– Khoan đã! – Giọng nói cô lạnh lùng, chỉ có bàn tay là khẽ run. – Đã đến rồi, vậy ăn cơm rồi hãy đi.

Ông Tâm bà Lan mừng rỡ, một chút đỏ ửng hiện lên hốc mắt.

– Cám ơn con.

Ba mẹ cô dâu đột ngột xuất hiện, ông bà Phạm tuy nghi hoặc cũng không tiện hỏi thêm điều gì. Chỉ biết từ đầu đến cuối Hải Lam trở nên trầm mặc hơn.

Tiễn bước các vị khách xong xuôi, vì uống chút rượu, Đình Phong thuê lái xe chở hai người về nhà. Bọn họ dự định nghỉ ngơi một đêm sau đó sáng mai sẽ đi tuần trăng mật. Dọc đường đi, cô vẫn không nói chuyện làm anh không khỏi lo lắng.

– Em trách anh sao?

Đáy mắt cô nhẹ dao động, thoáng lắc đầu.

– Không.

Anh cũng chỉ muốn tốt cho cô, làm sao cô trách anh được?

– Dù chuyện gì xảy ra… – Anh chợt cầm tay cô. – Đừng quên, anh luôn ở bên em.

Cuối cùng cô cũng nhìn anh mỉm cười.

– Em biết.

Họ sẽ không lặp lại sai lầm như ba mẹ cô.

“Có chuyện gì cũng nên chia sẻ với nhau, đừng để hiểu lầm phát sinh mới đi sửa chữa. Bởi vì thủy tinh đã vỡ, rất khó khôi phục hoàn hảo như lúc ban đầu.” – Trước khi đi, ba vợ đã nói với anh như vậy.

Nhưng dù có hiểu lầm, dù thủy tinh có nát vụn, anh vẫn sẽ trói chặt cô bên mình. Bởi vì, cô đã lấy mất trái tim anh, cô nên chịu trách nhiệm.

Chương 25:

Phòng ăn yên tĩnh, tĩnh đến mức tiếng va chạm rất nhỏ của bát đũa cũng nghe được rõ ràng.

Trên bàn bày đặt vài món đơn giản, Hải Lam im lặng gắp thức ăn, cố gắng nhịn lại nhẫn, rốt cuộc cũng không chịu được.

– Ách… Anh… không đói à?

Từ sáng chạy ngược chạy xuôi, còn vì bận tâm lớp trang điểm mà không dám ăn nhiều, bụng cô đã sớm kêu réo. Theo lý mà nói Đình Phong hẳn cũng không khá hơn bao nhiêu, vậy mà nãy đến giờ anh chưa từng động đũa, chỉ nhìn chằm chằm khiến cả người cô đều không được tự nhiên.

– Đói. – Ánh mắt anh chợt lóe, giọng nói khàn khàn, ẩn ẩn mang theo áp lực.

– Vậy sao anh không ăn?

– Ừ, đợi em ăn rồi anh sẽ ăn.

Không hiểu sao lúc nghe anh nói lời này, Hải Lam tự dưng lại rùng mình. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, cô cảm thấy cách anh nhìn mình là lạ, hệt như kiểu báo săn đang theo dõi con mồi, chỉ cần nó lơ đễnh là lập tức nhào lên. Nhưng mà, cô cũng đâu phải thức ăn!

Trong bầu không khí đè nén, cô qua loa dùng xong bữa cơm, vừa định đứng lên thu thập bát đũa thì bị anh ngăn lại.

– Em ăn no sao? – Khi nói chuyện, anh đứng bên cạnh cô, hơi thở không biết cố ý hay vô tình phất qua tai cô, ngưa ngứa. Hải Lam không khỏi co rụt lại.

– Anh… tránh ra đi, em phải cất dọn!

Dễ dàng gạt bỏ bàn tay yếu ớt không khác nào đang “đuổi muỗi”, thân thể anh cơ hồ dán sát vào người cô, thanh âm trầm thấp mà gợi cảm.

– Không cần, để mai người giúp việc đến làm… Hải Lam, em ăn no sao?

Cô bỗng sợ run, dường như hiểu được nghĩa khác trong câu hỏi của anh, phút chốc quẫn bách đỏ mặt. Lập tức cô đẩy anh ra, luống cuống chạy vào phòng vệ sinh.

– Em… Em đi tắm!

Đình Phong buồn cười nhìn cô chạy trối chết. Nếu anh nhớ không lầm, chẳng phải cô đã tắm rồi sao? Bất giác khóe môi lại cong lên. Ừm, không sao, dù gì vẫn còn cả đêm, anh cũng không vội.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Hải Lam thở gấp dựa vào cửa phòng, cảm giác tim mình sắp đập ra khỏi lồng ngực. Cô không rõ cảm giác lúc này của mình là gì, hồi hộp, khẩn trương, cùng một ít sợ hãi…

Đứng dưới vòi nước lạnh, những mong làm cho đầu óc thêm tỉnh táo. Không biết qua bao lâu, cô mới chậm rì rì lau người, thay quần áo. Lại tần ngần mất một lúc, cô mới hít sâu, mở cửa rồi dè dặt thò đầu ra ngoài.

Phòng ngủ quá mức yên ắng, Hải Lam tò mò, rón rén đi đến trước giường, lại phát hiện anh nằm bất động, hô hấp vững vàng, tựa hồ đang ngủ say. Cô không tiếng động thở ra nhẹ nhõm, lại không tránh khỏi có chút mất mát.

Lẳng lặng ngắm anh trong chốc lát, cô mới cẩn thận bước qua người anh để lên giường, không ngờ vừa qua được một chân thì eo bị tóm chặt. Tiếp đó là 180 độ xoay tròn, đến khi phục hồi tinh thần, cô đã bị anh đè dưới thân.

– Anh… Không phải anh ngủ rồi sao? – Hải Lam lúng túng quay mặt đi, không dám đối diện ánh mắt nóng rực mang đầy tính xâm lược của anh.

– Em nghĩ hôm nay… tôi có thể ngủ được sao?

Đình Phong bật cười, từ từ cúi xuống thổi khí vào tai cô, nhìn nó đỏ bừng rồi run lên, dứt khoát ngậm lấy bắt đầu liếm cắn. Hải Lam chỉ thấy đầu “oanh” một tiếng, một dòng điện kì dị len lỏi toàn thân, cơ thể không ức chế được run rẩy.

– Đừng cắn.

Môi anh dời đến môi cô, thành công giải thoát nó khỏi bị tàn phá. Đình Phong đầu tiên là thăm dò, mút nhẹ, cuối cùng xâm nhập, càn quét trong miệng cô. Nụ hôn từ dịu dàng chuyển dần sang hôn sâu. Bàn tay anh cũng không nhàn rỗi di chuyển trên người cô, dần bỏ đi trói buộc giữa hai người.

Hải Lam đang bị hôn đến choáng váng, bỗng cảm giác trước ngực chợt lạnh, nháy mắt lại thanh tỉnh. Khoảnh khắc tiếp xúc da thịt nóng bỏng, cô khẩn trương nắm chặt ga trải giường, cả người đều trở nên cứng ngắc. Anh ôn nhu vỗ về trấn an cô, nhẹ giọng dỗ dành.

– Ngoan, thả lỏng.

Từng giọt mồ hôi không ngừng rơi, cực độ khát vọng khiến cơ bắp anh căng thẳng. Đình Phong có chút cuồng nhiệt mà vội vàng hôn khắp cơ thể cô, lần lượt hạ xuống từng dấu ấn thuộc loại chính mình. Rốt cuộc… cũng chờ tới ngày này… Cô là của anh, hoàn toàn thuộc về anh.

– Lam, anh yêu em.

Hải Lam mở hai mắt sương mù, bắt gặp ánh mắt thâm tình của anh, trong lòng một mảnh mềm mại. Bất chợt cô rướn người, khẽ đặt môi mình vào môi anh, giọng nói rất nhỏ rất nhỏ, lại đủ để anh nghe thấy.

– Em cũng yêu anh.

Đình Phong sững sờ, tiếp theo kích động ôm chầm lấy cô. Vẫn nghĩ với tính cách Hải Lam, có lẽ cả đời anh chẳng thể nghe được câu nói đó, không ngờ…

– Hải Lam… Hải Lam… Hải Lam…

Mười ngón tay nhẹ nhàng giao nắm, thân thể lẫn linh hồn kết hợp cùng một chỗ.

Một năm sau.

Đình Phong cẩn thận đỡ cô ngồi xuống ghế trước cửa nhà, khẽ hôn cô một chút rồi mới đứng dậy.

– Chờ một lát, anh mang đồ ra xe. – Nói xong lại tất bật chạy đi.

Ngồi một bên, Đình Ngọc ân cần rót nước cho cô.

– Chị dâu, uống nước đi

Đúng lúc cũng hơi khát, Hải Lam cười cười tiếp nhận cốc.

– Ừm, cám ơn em.

Màu vàng nhàn nhạt phủ lên người cô, tạo nên một vùng sáng lấp lánh. Hải Lam lơ đãng vuốt ve bụng, trong mắt đầy dịu dàng cùng yêu thương. Không biết đã bao lâu, Đình Ngọc tò mò hỏi.

– Chị Lam, hạnh phúc như vậy, có khi nào chị hối hận đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian không?

Chuyện của anh trai, cô cũng biết ít nhiều. Từ vụ vì câu nói vu vơ của chị mà chờ mười năm, đến việc anh lo lắng mà ép buộc Uyển Vy làm “gián điệp nội bộ”, rồi sứt đầu mẻ trán theo đuổi… Cô dám cam đoan mức độ si tình của anh Phong — không đứng thứ hai cũng đứng thứ nhất. Vậy mà không hiểu tại sao một người hoàn hảo như anh mà ban đầu vẫn bị từ chối, đáng lẽ họ đã có thể bên nhau sớm hơn.

Dõi theo bóng anh bận rộn, vẻ mặt cô bỗng trở nên nhu hòa. Kí ức trở về nhiều năm trước, cậu bé ngang ngạnh nhét hoa hồng vào cặp cô, còn cường điệu đó chỉ là quà mùng 8 tháng 3… Bằng lăng tím… Rung động đầu đời dưới tàng cây…

Quá khứ đã qua, nếu nói không tiếc là nói dối, chỉ là –

– So với việc nuối tiếc những gì đã qua, chẳng bằng nắm chặt lấy hạnh phúc hiện tại.

Sâu muốn thành bướm thì phải phá kén, muốn kết quả thì phải ra hoa, mọi sự việc đều cần một quá trình. Nếu cô chấp nhận anh ngay từ đầu, làm sao biết được anh yêu cô nhiều bao nhiêu? Vậy nên cô nuối tiếc, nhưng không hối hận.

Nhìn bóng hai người dựa vào nhau dần đi xa, Đình Ngọc không khỏi vừa ghen tị vừa hâm mộ. Ba và mẹ… Anh trai và chị dâu… Đến bao giờ, cô mới tìm được một tình yêu như thế?

Hướng về phía bầu trời xanh thăm thẳm, cô lại thoáng mỉm cười. Có lẽ… Vào một ngày nào đó…

Ngoại truyện: Trận chiến giữa cha và con.

1. Không phải oan gia không cùng một nhà.

Đình Phong 30 tuổi, Đình Lâm 3 giờ tuổi.

Làn da đỏ hỏn, lại nhiều nếp nhăn. Mũi nhỏ, miệng nhỏ, mắt nhỏ, lại còn đang nhắm tịt. Chẳng giống anh cũng chẳng giống cô.

Nhìn đi nhìn lại đứa trẻ trên tay cả nửa ngày, rốt cuộc anh cho ra kết luận –

– Thực xấu! ==”

Chẳng biết có phải ghi hận câu nói này hay không, Đình Phong vừa dứt lời, chỉ nghe thấy “xèe…” một tiếng, trước ngực anh đã ướt một mảng lớn.

– Để mẹ thay tã cho cháu. – Bà Phạm nhịn cười, tiến lên ôm cháu trai, còn anh thấp rủa “xui xẻo” rồi chạy vội vào phòng vệ sinh.

Ba tháng sau.

Một ngày nào đó, Hải Lam dỗ xong con ngủ, vừa đặt Đình Lâm vào nôi thì anh đã ôm sát cô từ phía sau, hơi thở nóng rực bỗng phả lên gáy cô. Hải Lam bất giác rụt cổ, thoáng từ chối một chút.

– Đừng, con còn ở đây…

Đình Phong khẽ thổi khí vào tai cô, hài lòng cảm nhận cơ thể cô thoáng run rẩy.

– Nó ngủ rồi.

– Nhưng mà… A!!!

Cô còn muốn nói thêm cái gì, Đình Phong đã mất kiên nhẫn bế bổng cô lên, bước nhanh về hướng giường. Nhẹ nhàng đặt cô lên đệm, kế tiếp thân hình anh đè ép đi lên.

– Khoan… Ngộ nhỡ con dậy thì sao? – Cô vội chống tay ngăn cản, trong mắt đầy lo lắng.

– Đừng lo, nó ngủ say lắm. – Anh thuận miệng đáp, bàn tay nhanh chóng cởi bỏ nút áo trước ngực cô. Dường như để trừng phạt việc cô không chuyên tâm, môi anh di chuyển đến bờ vai cô, nặng nề cắn.

Chẳng mấy chốc, tiếng rên rỉ cùng thở dốc đã tràn ngập khắp căn phòng. Hải Lam bị hôn đến vựng vựng hồ hồ, cả người mềm mại vô lực. Chỉ tiếc cả hai đang dây dưa đến mức khó tách ra là lúc Đình Lâm đột ngột khóc ré lên.

Gần như không cần suy nghĩ, cô lập tức đẩy anh ra, vội vàng sửa sang lại quần áo bước xuống giường.

– Ừ… Mẹ đây… Ngoan, không khóc…

Nằm trong vòng tay mẹ, thằng bé dần thút thít rồi ngừng hẳn. Hải Lam định lần nữa đặt con xuống nôi thì nó lại gào thét, bất đắc dĩ cô đành ôm con lên gường.

Tự dưng bị người phá hỏng chuyện tốt, tâm tình anh vốn đã rất tệ, thấy cô làm vậy mặt càng đen hơn.

– Đừng nói là anh phải ngủ với nó nhớ.

Thằng ranh con, từ lúc sinh ra đến giờ luôn cùng anh chống đối, suốt ngày bám dính Hải Lam không nói, ngay cả lúc anh thân mật với cô cũng không để yên. Hừ, đợi nó lớn lên, nhất định anh sẽ cho nó biết tay!

Nhưng Đình Phong đúng là được toại nguyện, không cần ngủ với Đình Lâm, bởi vì anh vừa đến gần, thằng nhóc lại gào khóc. Anh tránh ra, nó lại im. Tiếp tục đến gần, tiếp tục khóc… Thử đi thử lại mấy lần, kết quả đều là giống nhau. Hải Lam đắn đo một lúc, cuối cùng đành cắn môi, mang vẻ xin lỗi nhìn anh.

– Phong… Hay là tối nay anh ngủ phòng khác được không?

Mặt anh hết đỏ lại xanh, bàn tay hết siết chặt lại buông. Cho dù trong lòng vạn phần không tình nguyện, rốt cuộc vẫn không cách nào kháng cự ánh nhìn cầu mong của cô.

– Đời trước nhất định anh mắc nợ nó! – Nói xong hung hăng trừng thằng bé, cũng không quản nó có thấy hay không, tức giận bỏ ra ngoài.

Bên này Đình Phong phải tắm nước lạnh hạ hỏa, sau cùng một thân một mình trong căn phòng lớn, mất ngủ đến nửa đêm. Bên kia Đình Lâm được mẹ vỗ về hát ru, ngủ hương vị ngọt ngào. Khi ngủ khóe môi còn như có như không cong lên.

Ngoại truyện 2. Ngủ sô pha.

Đình Phong 35 tuổi, Đình Lâm 5 tuổi.

Một buổi trưa nào đó, hai cha con ngồi bên bàn ăn chờ cơm, Hải Lam thì bận rộn dưới bếp. Đình Lâm nhàm chán nhìn ba đang yên lặng đọc báo, bỗng dưng tròng mắt xoay tròn, đột nhiên hỏi.

– Ba, có phải ngày xưa ba theo đuổi mẹ rất vất vả? Còn xém chút nữa thì trở thành trai ế?

Khóe miệng bất giác run rẩy, Đình Phong không ngừng ho khan, hai vệt đỏ khả nghi ẩn ẩn nổi lên trên má.

– Con nghe ai nói?

– Không phải sao? Con nghe cô kể mà. – Đình Lâm âm thầm nhịn cười, bề ngoài lại vờ nghi hoặc, ra vẻ cực ngây thơ, cực vô tội.

Đình Phong không dấu vết lướt qua bếp, thấy cô vẫn chưa xong việc mới an tâm. Sau đó mới nhìn Đình Lâm, cố gắng hạ thấp thanh âm.

– Khụ… Thật ra trước đây… mẹ con đã sớm thích ba rồi, chẳng qua ngại nên không dám nói thôi.

– Thôi đi ba, theo đuổi con gái thì có gì là xấu đâu, kể cả mất mười hay hai mươi năm vẫn là chuyện bình thường.

Nói thì nói vậy, nhưng biểu tình lại tương đương coi thường, kiểu như “có mỗi mẹ mà ba theo đuổi cũng không xong”.

– Con không biết phụ nữ càng kiêu đàn ông theo càng nhiều sao? Cái này gọi là “lạt mềm buộc chặt”. Chứ nếu mẹ con chấp nhận ba ngay từ đầu, chưa biết chừng ba cũng bỏ cuộc lâu rồi.

– A… Hình như cũng có lí… – Thằng bé tỏ vẻ đã hiểu, trong lòng lại sớm ôm bụng cười lăn lộn.

– Đương nhiên! Còn nhớ ngày xưa, chỉ cần ba ra ngoài đường là khối cô theo. Đừng nhìn mẹ con trông lạnh nhạt, thực ra lúc nào cũng quản ba rất chặt, chỉ sợ ba bị cô nào câu mất…

Khuôn mặt Đình Lâm bỗng trở nên quái dị, bàn tay đặt trên đầu gối không ngừng run run. Ba à, ba chắc chắn đó không phải đang nói chính ba!?

Dường như không hiểu sự nhẫn nhịn của con trai, Đình Phong vẫn tiếp tục “khoe khoang” công tích vĩ đại, rằng sức hấp dẫn của mình thế nào, rằng vợ mình yêu chiều mình ra sao… Đúng lúc Đình Lâm đang nổi hết cả da gà, đột nhiên thằng bé thoáng liếc phía sau anh, ánh mắt tinh ranh chợt lóe ra.

– Ba, ăn mà không nhai còn bị nghẹn, nói mà không suy nghĩ thì phải ngủ ngoài đường đó nha! – Giọng nói tràn ngập vui sướng khi người sắp gặp họa, đáng tiếc đang hào hứng khoác lác, anh không nhận ra.

– Ngày trước mẹ con cứ thấy ba thì đỏ mặt cúi đầu, valentine còn âm thầm đặt kẹo trong cặp ba, còn không dám đề tên… – Nói nói, cuối cùng đến chính anh cũng không tin nổi, đành dừng lại, tiếp tục đè thấp thanh âm. – Khụ, Đình Lâm ngoan, những gì ba kể con đừng nói với mẹ, nếu không mẹ con sẽ ngại ngùng, biết chưa?

– …

Nó muốn nói nó sẽ không kể, tuyệt đối sẽ không kể, bởi vì… người cần nghe đã nghe thấy hết rồi.

Chỉ thấy một bóng đen đột ngột xuất hiện sau lưng anh, giọng nói âm trầm mà lạnh buốt.

– Yên tâm, tôi sẽ không ngại.

Nghe được câu này, Đình Phong lập tức hóa đá ba mươi giây mới cứng ngắc xoay người, nhất thời mồ hôi lạnh rịn đầy trên trán.

– Ha ha… Hải Lam…

Cô mặt không biểu tình lướt qua anh, sau đó dịu dàng dắt tay Đình Lâm.

– Đi thôi, mẹ con mình đi ăn cơm.

Cái gọi là đang làm chuyện xấu bị bắt quả tang, tự làm tự chịu, rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Kết quả suốt một tuần sau, mặc dù anh không phải ngủ ngoài đường, nhưng số phận ngủ sô pha vẫn là không thể tránh khỏi.

Ngoại truyện 3. Mẹ hẹn hò!?

10 giờ sáng, Hải Lam đứng phân vân trước tủ quần áo, chọn lựa một hồi, cuối cùng lấy ra chiếc váy dài màu xanh nhạt. Lại mất thêm nửa tiếng nữa, cô mới mỉm cười bước ra khỏi phòng.

– Đình Phong, trưa nay em có hẹn, sẽ không ăn cơm ở nhà. Lát nữa ba con anh hâm nóng thức ăn hay ăn tạm ở ngoài nhé.

Đợi cô đi rồi, Đình Lâm mới giật giật tay áo ba, nhỏ giọng hỏi.

– Ba à, ba có thấy mẹ hơi là lạ không?

Hỏi một lúc vẫn không thấy anh trả lời, thằng bé ngước mắt lên, thấy ba vẫn còn trong trạng thái ngây ngốc thì không khỏi đen mặt, tức thì giẫm mạnh lên chân anh một cái.

– BA!!!

– Hả? Ừ, gì? – Rốt cuộc thì anh cũng hoàn hồn.

– Ba có thấy hôm nay mẹ hơi lạ không? – Thật là, rõ là đã kết hôn nhiều năm rồi, thế mà nhiều lúc nó cảm giác khi ba đối diện với mẹ lại không khác nào mấy thiếu niên ngây thơ với mối tình đầu. Đã vậy ba còn hay bốc phét, chẳng biết ăn bao nhiêu đau khổ rồi mà vẫn chưa chừa. HaizZ…

– Ừ, rất đẹp… – Dường như nói xong anh mới ý thức được điều gì, mạnh cúi đầu. – Mà mẹ con định đi gặp ai?

Phản ứng có phải là quá chậm không? ==”

– Theo ba mẹ định gặp ai?

Bình thường mẹ rất ít khi mặc váy, cũng thường để mặt mộc, vậy mà hôm nay thậm chí còn tô son. Phải biết rằng bộ trang điểm cô Ngọc tặng mẹ từ năm ngoái vẫn bị xếp xó, chưa từng được dùng bao giờ. Tâm trạng vui vẻ, mặc đồ đẹp, trang điểm… Tất cả đầu mối đều dẫn đến một khả năng –

– Không thể nào! – Ngoại trừ anh, cô còn kiếm đâu ra người chồng nào hoàn hảo như vậy nữa? (Vâng, anh lại tự kỉ rồi ==”)

– Ba, có khi nào vì lần trước mẹ bị ba “kích thích” không?

Mặc dù hơi hơi chột dạ, Đình Phong vẫn quả quyết lắc đầu. Anh hiểu Hải Lam, cô sẽ không vì nhất thời giận dỗi mà làm gì thiếu suy nghĩ. Hơn nữa, một chút tự tin vào bản thân mình, anh vẫn là phải có…

Đáng tiếc chẳng mấy chốc, niềm tin đó đã bị lung lay. Liên tiếp mấy ngày, cô đều không ăn cơm ở nhà, đã thế tâm tình lại càng lúc càng tốt. Ngẫu nhiên trong khi làm việc nhà, cô còn có thể nhỏ giọng ngâm nga…

Thấy mẹ lần nữa xách túi ra khỏi cổng, Đình Lâm không khỏi liếc xéo ba một cái.

– Thế nào? Ba mà còn chần chừ là mẹ bị người ta cướp đi luôn đấy.

Thân thể anh thoáng chấn động, bàn tay siết chặt đến mức trắng bệch. Một lát sau, anh nhanh chóng đi dắt xe, sau đó ném chiếc mũ bảo hiểm cho Đình Lâm, thằng bé hiểu ý mỉm cười.

Hai người bám theo đến một quán ăn cỡ trung rồi chọn một góc khuất lấp sau bình hoa, vừa vặn chứng kiến một chàng trai trẻ đang kéo ghế cho cô. Tạm thời không đề cập đến ngoại hình, chẳng qua trông khuôn mặt non choẹt kia, thấy thế nào cũng chỉ mới mười tám đôi mươi.

Bất giác Đình Lâm quay sang anh, soi mói từ đầu đến chân, cuối cùng lắc đầu thở dài.

– Ba, ba già quá rồi.

Gân xanh trên trán anh giật giật, khớp hàm gắt gao cắn chặt, đột nhiên có xúc động muốn bóp cổ ai đó. Cũng may thằng bé coi như thức thời, không tiếp tục chọc giận “núi lửa” đang trên đà bùng nổ. Mặc dù thế, sắc mặt Đình Phong vẫn cực khó coi.

Bởi vì vị trí có chút xa, Hải Lam cùng cậu thanh niên kia nói gì, bọn họ đều nghe không được. Duy nhất có thể dễ dàng nhận thấy là hai người đang trò chuyện một cách vui vẻ, nụ cười tươi tắn trên khóe môi cô cơ hồ chưa từng ngừng lại quá.

– Khụ, ba à, bình tĩnh, bình tĩnh…

Lần thứ n, Đình Lâm kéo tay Đình Phong đang chuẩn bị xông lên. Chỉ cần có mắt đều thấy được ba nó sắp nhẫn nại đến cực hạn, nó thực sợ sẽ xảy ra án mạng a!

Bỗng dưng ở bàn bên, Hải Lam tỏ vẻ nghi hoặc, kế tiếp hình như chàng trai kia cười cười, sau đó… anh ta cầm khăn giấy lau vết bẩn cho cô!

Thôi xong! Đình Lâm đau đầu bóp trán. Quả nhiên anh đập bàn đứng dậy, bước nhanh tới bàn cô.

– Hải Lam, thật trùng hợp, em cũng ăn trưa ở đây sao? – Khóe mắt sắc lạnh không dấu vết quét hướng đối phương, anh đặt tay lên vai cô, khẽ mỉm cười dịu dàng, trên mặt nhìn không ra chút nào dấu hiệu sự tức giận.

Thật giỏi diễn trò! Đình Lâm âm thầm bĩu môi, bề ngoài lại ngoan ngoãn phụ họa.

– Ba với con đang tìm chỗ ăn cơm, lúc qua đây ba bảo quán này có vẻ ngon nên ghé vào… Mà anh đẹp trai này là ai vậy mẹ?

Ngoại ý là người ta đồng lứa với con trai mẹ, cho dù mẹ có ý định gì thì cũng phải bận tâm vấn đề mặt mũi đi?

Thế nhưng không ngờ anh ta nghe xong lại cười to, còn đưa tay định xoa đầu Đình Lâm. Thằng bé làm như sợ người lạ núp sau lưng ba, thực chất là để tránh né.

– Cháu là Đình Lâm đúng không? Trông thật thông minh.

Ngay cả chuyện này cũng nói? Mặt anh phút chốc trầm xuống, ngay cả Đình Lâm cũng hơi nhíu mày.

– Vậy anh là anh rể đúng không? – Anh ta chợt đứng lên, thân thiện đưa tay về phía Đình Phong. – Chào anh, em là Lập Dương, con mẹ Lan.

Cái gì!? Cả hai cha con đều trợn tròn mắt. O- o!!! Thời buổi này nhân tình lại đi gọi chồng người ta là “anh rể” sao?

Bất chợt anh nhớ tới, mẹ cô chẳng phải cũng tên là Lan sao? Hóa ra… em trai cùng mẹ khác cha? Vất vả cả nửa ngày, lo lắng mất mấy ngày, cuối cùng chẳng qua chỉ là một hồi hiểu lầm!?

Càng nghĩ, mặt anh càng đen đến không thể đen hơn…

Đến tối, Hải Lam sấy khô tóc xong, vừa quay người lại thì đối diện đôi mắt đầy u oán của anh, không khỏi giật mình.

– Anh làm sao thế? Không khỏe à?

Đứng trong bóng tối, Đình Phong âm u mở miệng.

– Vì sao em không nói sớm?

Cô thoáng nhướng mày, trả lời thản nhiên mà vô tội.

– Về Lập Dương sao? Anh lại không có hỏi.

– …

Được rồi, anh thừa nhận muốn chờ cô tự động giải thích, ai ngờ cô thấy anh lạnh mặt cũng không thèm hỏi han.

– Mặc kệ, em phải bồi thường “tổn thất tinh thần” cho anh!

– Bồi thường cái gì? A… ưm…

Không đợi Hải Lam hỏi hết lời, đôi môi cô đã bị ngăn chặn, cả thân thể cũng bị bế lên. Một đêm lăn qua lộn lại, mãi đến khi cô mệt mỏi ngủ thiếp đi anh mới chịu dừng tay. Nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, Đình Phong thỏa mãn thở dài, khẽ thì thầm vào tai cô, giọng nói dịu dàng tràn ngập yêu thương.

– Hải Lam… Em là của anh, vĩnh viễn.

Ngày hôm sau, cô bước chân vào nhà lại không thấy Đình Lâm chạy ra đón như mọi khi. Nghi hoặc đi vào sâu bên trong, Hải Lam mới nghe tiếng lạch cạch trong phòng bếp. Không ngoài dự đoán, hai cha con anh đang mặc tạp dề, vụng về nấu cơm. Đình Lâm vừa thấy bóng mẹ thì vui vẻ kêu lên.

– A, con chào mẹ! – Thằng bé chạy ra cửa bếp rồi lôi kéo cô vào phòng khách. Đợi cô ngồi xuống ghế sô pha, nó lại tất bật đi rót nước.

– Mẹ uống nước đi. Chờ lát nữa ba cũng sắp nấu cơm xong rồi.

Hải Lam buồn cười gạt đi vết bẩn trên mặt con, nhẹ giọng hỏi.

– Hôm nay làm sao vậy?

Cô nhớ vẫn chưa đến sinh nhật mình, cũng không phải ngày kỉ niệm gì.

– Không có gì, con với ba muốn giành cho mẹ một điều bất ngờ thôi!

Mặc dù nghi ngờ, cô vẫn lặng im uống nước, định bụng xem hai cha con nhà này đang bày ra trò gì, đáng tiếc càng xem càng khó hiểu. Họ không để cô dọn cơm, không để cô rửa bát, thậm chí tự động đi quét dọn, lau nhà, giặt quần áo… Mấy lần cô muốn đứng lên, nhất định sẽ có người lại ấn cô ngồi xuống ghế, bảo cô an tâm nghỉ ngơi. Tình trạng ấy vẫn liên tục kéo dài, mãi tới khi Hải Lam không nhịn được bão nổi mới tạm thời ngừng lại.

Muốn hỏi vì sao Đình Phong với Đình Lâm lại hành động khác thường? Bởi vì — dự phòng thôi.

Lần này tuy là cậu, nhưng ai biết được sau này sẽ có gã nào trẻ tuổi đẹp trai dụ dỗ mất mẹ thì sao? Cách tốt nhất là đối với mẹ thật tốt, tốt đến mức mẹ phải luyến tiếc không nỡ bỏ đi. Thế nào? Nhóc Lâm có thông minh không?

Ngoại truyện 4: Ba ốm.

Chuyện xảy ra vào ngày cuối cùng anh bị phạt nằm ngủ ghế sô pha.

Có lẽ do thời tiết thay đổi, có lẽ do trời hơi lạnh mà nằm ngủ không chịu đắp chăn, có lẽ nằm ghế tư thế không thoải mái… Tóm lại, Đình Phong ốm rồi.

Buổi sáng cô chuẩn bị gọi anh dậy mới phát hiện sắc mặt anh ửng đỏ khác thường, sờ tay lên trán lại là một mảnh nóng ran. Bỗng chốc cô nhăn mày, vội vã vỗ vào mặt anh.

– Đình Phong!? Đình Phong…

Đang mơ chính mình một lát bị hơ trên lửa, một lát lại bị thả vào hầm băng, đột nhiên truyền đến cảm giác mát mẻ làm anh dễ chịu hừ nhẹ, bản năng hướng về nơi đó cọ cọ. Được một lúc dường như thấy chưa đủ, dứt khoát cả người đều quấn đi lên.

Hải Lam dở khóc dở cười nhìn cả cánh tay mình bị ôm chặt, khăn mặt ướt thì bị rơi xuống giường. Đình Phong vẫn ngủ ngon lành làm cô không nỡ rút ra, đành dùng tay còn lại giúp anh lau người.

Vừa nãy đo được nhiệt độ anh lên tới 39 độ C, cô không khỏi sốt sắng lên. Tuy biết anh bệnh không phải lỗi của mình, Hải Lam vẫn cảm thấy áy náy, vì vậy chăm sóc anh cũng tận tình hơn. Sau khi anh tỉnh, bất kể anh yêu cầu gì, mặc kệ có lý hay vô lý, cô đều tận lực đáp ứng.

Trái lại Đình Phong lại được nước lấn tới, khi thì kêu đói, khi thì kêu khát, thỉnh thoảng lại rên rỉ nói mình đau chỗ này đau chỗ kia… Chẳng qua lúc cô quay lưng đi, ánh mắt anh lại liếc xéo về phía cửa tràn đầy đắc ý. Xem, cô vẫn quan tâm anh nhiều nhất thôi!

Đối với hành động ngây thơ của ba, phản ứng của Đình Lâm là trực tiếp coi thường.

▲ Lượt xem: 341
<< 1 ... 5 6 7 8 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 6