Hoài niệm một thời!
![]() |
– Đúng rồi, sao Phong chưa đến nhỉ? Có ai gọi cậu ấy chưa?
– Gọi rồi, thấy bảo lát nữa sẽ tới.
Thật sẽ đến sao? Cô khẽ nhấp mím môi, nhẹ buông xuống mí mắt.
– Nhắc đến mới nhớ, ngày xưa cậu ta theo đuổi Hải Lam đủ thảm nha! Nghe nói đến giờ còn chưa kết hôn, hay là…tại “ai đó” nhỉ!?
– Chắc rồi, cả Lam cũng thế, liệu cả hai có “hẹn ước” gì trước không thế?
Tiếng cười đùa vang lên khắp nơi, ai nấy đều tràn đầy mong đợi chờ xem phản ứng thất thố của Hải Lam, kết quả một đám thất vọng. Chỉ thấy nét mặt cô vẫn bình tĩnh không gợn sóng, không tránh khỏi sâu sắc cảm nhận không thú vị. Aiz, làm sao họ lại quên biệt hiệu cô là “băng nữ” đâu?
Được khoảng nửa tiếng, chủ nhiệm lớp bước vào, mọi người tiến lên ồn ào thăm hỏi, tặng quà, nhất thời bỏ quên cả việc trêu chọc Hải Lam. Cô còn ngồi thêm một lát, chờ không ai để ý đến mình mới lẳng lặng rời đi. Xem ra cô vẫn không quá thích hợp với những đám đông.
Vừa bước ra phía ngoài, nháy mắt cô thả lỏng tâm tình, hít thở sâu bầu không khí trong lành. Bất tri bất giác đi đến sau trường, Hải Lam lơ đãng ngắm nhìn hàng bạch đàn xen kẽ vài cây bằng lăng già đang đung đưa đón gió. Từng chùm hoa bằng lăng nở rộ, cánh hoa tím nhạt lất phất tung bay. Cô khẽ đưa tay đón lấy cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống, vô thức mỉm cười. Đáy mắt xẹt qua một tia tưởng niệm, nơi này…lần đầu tiên có người tỏ tình với cô.
Thời gian trôi qua như dòng nước, đã đi là không trở lại. Cuộc đời như những đường thẳng kéo dài, có thể là những đường song song vĩnh viễn không gặp nhau, có khi giao nhau tại một điểm rồi vĩnh viễn tách ra, có thể trùng nhau, đến khi một đường đứt đoạn, một đường cô đơn lạc lõng tiếp tục bước đi. Con người là thế, gặp nhau để rồi chia tay…Đôi khi nhớ lại quá khứ, có lẽ tiếc nuối nhưng cô không hối hận. Bởi vì tình cảm là thứ khó đảm bảo nhất.
Hải Lam đạm cười, thả tay cho cánh hoa bay. Việc gì đã qua rồi thì để cho nó đi…
Đột nhiên một đạo âm thanh truyền tới cắt đứt dòng yên tĩnh.
– Tôi thích em!
Cô bỗng giật mình, theo bản năng lập tức xoay người, đối diện với khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.
– Em từng nói nếu mười năm qua đi mà tôi vẫn có thể đứng trước em nói những lời này thì sẽ đồng ý với tôi!?
Chương 8:
Bằng lăng tím nở rộ, từng đợt cánh hoa lãng đãng theo gió phiêu du. Bên dưới tàng cây, một đôi nam nữ đang lẳng lặng nhìn nhau. Không gian, thời gian như đình chỉ, hình ảnh trước mắt như dung hợp cùng hình ảnh trong quá khứ.
Hải Lam sợ run đứng sững tại chỗ, ngay cả một cử động nhỏ nhất cũng không dám. Thật lâu sau, cô đột nhiên tiến tới trước mặt anh, tháo kính ra đeo vào mắt anh, theo sau thanh âm mới không quá xác định nói.
– Phong!?
Khó trách anh thường gây cho cô cảm giác quen thuộc, khó trách anh nói cô nợ anh mười năm! Cho dù từng ngờ ngợ qua, nhưng chân chính đối diện thì cô còn là không dám tin, làm sao cũng không cách nào liên hệ giữa anh trong quá khứ với hiện giờ. Anh trong ấn tượng của cô là cậu bạn cao gầy có khuôn mặt ưa nhìn, tính tình sáng sủa hoạt bát, hòa đồng với mọi người, lại thường hay bày trò thu hút sự chú ý của cô. Còn anh của bây giờ gần như đã lột xác thành người khác, thành thục quyết đoán, quanh thân tràn đầy sức hấp dẫn của đàn ông, ngoại trừ việc hay tìm cách gây khó dễ cô. Duy nhất không thay đổi, có lẽ chỉ có nụ cười đó, rạng rỡ, dịu dàng mà ấm áp.
Đình Phong cứ đứng yên để mặc cô quan sát, lúc cô đeo kính lên anh có hơi nhíu mày song thủy chung vẫn duy trì mỉm cười.
– Rốt cuộc em cũng nhớ ra?
Miệng hết mở lại đóng, cô nghĩ chắc bộ dạng mình bây giờ phải ngờ nghệch lắm. Bàn tay giấu sau lưng hơi run rẩy, cô có thể cảm nhận từng sợi từng sợi tơ trong lòng mình đang căng ra, nhẹ nhàng dao động vì bị chạm tới…
– Tại sao lại là anh?
Anh khẽ cười, bước tới gần cô hơn.
– Tại sao không thể là tôi?
Hải Lam vẻ mặt quẫn bách, bối rối lùi lại phía sau, bỗng nhiên lại nhớ tới cái gì.
– Kính của anh đâu?
– Năm năm trước tôi mới mổ mắt.
Bởi một lần cô nói lúc anh đeo kính trông có vẻ “đểu giả”. Khụ, dĩ nhiên cái này cô không cần biết.
– Vậy sao…- Ánh mắt cô thoáng chật vật né tránh. – Tôi còn có việc, đi trước.
Mới đó đã nghĩ chạy? Đình Phong hơi nhướng mày, lúc cô đi ngang qua người anh thì chợt níu tay cô, lực đạo mạnh khiến cô thẳng tắp đụng vào ngực anh.
– Em định nuốt lời?
Giọng anh phảng phất bên tai cô lại đem đến vô tận trầm trọng áp bách.
– Anh trước buông!
Cô giãy dụa muốn rút tay lại nhưng vô ích, vì anh nắm tay cô càng chặt hơn.
– Cả đời này cũng không buông.
Trái tim phút chốc run lên, cô thậm chí đã quên cả giãy dụa, chỉ biết lăng lăng nhìn anh. Tròng mắt ấy trong suốt, lại như ẩn chứa vô vàn cảm xúc, cuốn hút người ta lạc lối trong đó. Cô bỗng nghe thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mất khống chế. Thấy cô thất thần, khóe môi anh bất giác cong lên, đột ngột cúi xuống phủ lên môi cô. Hải Lam nháy mắt sực tỉnh, lập tức tránh thoát vòng tay anh, cả khuôn mặt đỏ rần lên. Dùng bàn tay xóa sạch môi, cô không thể tin trừng mắt anh. Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Tại sao cô có thể bị anh ta mê hoặc?
– Phong, Lam! Thì ra hai người ở đây à?
*****
Trong quán ăn, mọi người rất tự động tránh sang hai bên nhường chỗ cho Đình Phong và Hải Lam. Ai nấy đều nhìn họ với ánh mắt ám muội “quả nhiên là như thế”. Hồi nãy trông biểu tình trấn định của cô, suýt nữa họ đã cho là hai người này thực sự không có gì. Không ngờ trước mặt thì phủ nhận, sau lưng nhưng lại âm thầm hẹn hò. Có thì nói có thôi, việc gì phải xấu hổ đâu?
Hải Lam bị trành đến mất tự nhiên, cảm thấy như có trăm nghìn mũi nhọn đang chĩa vào mình, đành phải đưa cốc nước lên uống để che giấu sự không yên bất an. Trong khi đó, Đình Phong xem ra tâm tình không sai, cực kì tự tại nhàn nhã, dù ai hỏi gì cũng trả lời.
– Phong, bây giờ cậu đang làm ở đâu vậy?
Anh không dấu vết liếc qua Hải Lam, thấy vai cô chợt chấn một chút.
– Tập đoàn Trịnh Nguyên.
– Trịnh Nguyên? Một trong ba tập đoàn lớn nhất nước?
– Không tồi, Hải Lam thì sao?
Không để cô kịp nói gì, anh cướp trước trả lời.
– Chúng tôi làm cùng công ty.
– A…
Xung quanh lại ồn ào những tiếng trêu chọc, không ngừng hỏi han quan hệ cả hai đến đâu rồi. Cô vẫn cúi đầu, đến khi không ai để ý mới căm tức trừng mắt anh. Ai cần anh ta nhiều lời? Rõ ràng là cố ý! Đình Phong lại không sao cả cười cười.
– Thế bao giờ cho chúng tôi ăn bánh kẹo đây?
Khóe môi ý cười càng sâu, anh nhìn thoáng qua cô.
– Bất cứ lúc nào, chỉ cần Hải Lam đồng ý.
Ồ…Không khí bởi vì câu này mà như bị oanh tạc, bỗng chốc trở nên sôi sục. Không biết ai đó bất ngờ gõ bát hô câu “đồng ý đi”, sau đó một hàng âm thanh hưởng ứng reo hò. Bỗng cô đột ngột đứng dậy.
– Tôi hơi mệt, xin phép về trước.
Sau đó đứng dậy rời đi, lưu lại mọi người hai mặt nhìn nhau. Đình Phong cũng đứng lên, hướng tất cả xin lỗi rồi vội đuổi theo cô.
– Hiểu rồi, đang cãi nhau chứ gì. – Một người giễu cợt lên tiếng, đổi lại là những tiếng cười to.
Ra khỏi cửa quán ăn, anh nhìn quanh thấy cô đang bắt xe thì nhanh chóng chạy tới kéo tay cô.
– Em giận à?
– Buông!
– Đừng chờ, để tôi đưa em về.
– Không cần, anh mau buông!
Ở bên đường, sự giằng co giữa anh và cô đưa đến vô số sự chú ý, trong đó có một người tiến lên hỏi.
– Cô gì ơi, anh ta đang làm phiền cô sao?
Đình Phong trước cô từng bước nhã nhặn đáp lời.
– Không có gì, tôi và bạn gái chỉ có chút hiểu lầm thôi.
Cô bỗng tức tối gắt lên.
– Ai là bạn gái anh?
– Anh biết sai rồi, lần sau ngoại trừ em ra tuyệt đối sẽ không liếc mắt người con gái nào khác.
Rốt cuộc anh ta đang nói cái gì?
– Tôi không hiểu anh nói gì cả, mau buông tay!
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán “thì ra là giận dỗi nhau”, thấy không có chuyện lớn gì nên dần tản ra. Vài người trước khi đi còn bỏ thêm một câu “Thôi tha cho cậu ấy đi” làm cô tức đến bốc hỏa, không muốn gây thêm phiền nhiễu không cam lòng đi theo anh. Đến tận khi vào trong xe cô vẫn không nói được một lời.
– Em vẫn giận à?
Quay đầu đi, mặc kệ anh ta.
Thấy cô không để ý mình, Đình Phong mất mặt sờ sờ mũi, có lẽ anh đùa hơi quá, đành biết phận chuyên tâm lái xe. Một lúc lâu sau, cuối cùng cô cũng không chịu nỏi bầu không khí áp lực này.
– Tôi không hề bắt anh chờ, cũng không nghĩ mình có sức nặng đến mức đó.
Anh hơi ngẩn ra, sau đó đạm cười.
– Anh biết, là quyết định của anh, không liên quan đến em.
Cô khẽ cắn môi, hạ quyết tâm nói.
– Lúc trước tôi cũng chỉ nói sẽ suy nghĩ lại.
– Giờ thì em nghĩ kĩ rồi?
Đình Phong nguy hiểm nheo lại mắt, nếu anh đoán không lầm nhất định sẽ không là kết quả mà anh muốn nghe.
– Rồi, đáp án là không.
Quả nhiên! Nằm trong dự kiến nên anh cũng không có ngoài ý muốn. Đến gần ngõ khu chung cư nhà cô, anh dừng xe vào lề đường, với tay ra sau ghế lấy một túi đồ đưa cho cô.
– Hồi nãy em cũng không ăn nhiều, lát nữa ăn thêm cái này đi.
Cô kinh ngạc há hốc miệng, anh ta mua những thứ này từ lúc nào? Mà khoan…
– Anh không hiểu tôi nói gì sao? – Không tức giận, cũng không nổi cáu?
– Sáng mai 7 giờ 30 tôi đến đón em.
Hả?
– Vậy nhé, tạm biệt.
…
Hải Lam vẫn ngốc lăng đứng tại chỗ. Cô nghĩ mình không có nhận lời đi? Làm sao anh ta có thể tự nói tự quyết định như thế?
Đêm.
Cô nằm co mình trên giường, hai tay tự ôm lấy nhau. Trước kia cũng thế, bây giờ vẫn thế, bản thân cô vẫn luôn khuyết thiếu cảm giác an toàn. Đau buồn hay cô độc, chỉ có thể tự mình an ủi mình, tự mình bảo vệ mình. Sống cùng cô độc, dường như đã trở thành một loại bản năng tự động bài xích tất cả những ai muốn tiến gần. Nhưng là…tại sao người đó còn xuất hiện?
Mười năm, cô cứ nghĩ đã đủ để anh hết hi vọng rồi, đủ để anh lãng quên cô rồi, không nghĩ đến anh lại quay lại xáo trộn toàn bộ những gì cô đã cố gắng tạo dựng nên. Có thể tin anh sao? Tin anh thực sự đã vì cô chờ mười năm? Cũng quá hoang đường đi. Hoặc giả anh về cũng chỉ là trùng hợp, gặp cô cũng là trùng hợp, ngẫu nhiên nhớ tới lời hứa xa lơ xa lắc nào đó mà muốn thử nối lại liên hệ…Mà dù hết thảy có là thật, liệu thứ tình cảm kia có thể kéo dài bao lâu? Cả đời…dài lắm. Nào ai biết trước được điều gì.
Tin tức quản lý cùng giám đốc phòng kế hoạch đang quen nhau làm cả công ty một mảnh sôi trào. Nếu như lúc trước có người còn nghi ngờ thì bây giờ cũng buộc phải tin. Mỗi ngày họ đều có thể chứng kiến cảnh hai người cùng đi làm rồi cùng về, tay trong tay trông rất thân thiết, tình cảm khiến người ta hâm mộ lẫn ghen tị.
Còn cảm nhận của Hải Lam!? Chỉ dùng bốn từ để hình dung: hận đến ngứa răng. Buổi sáng chỉ vì trốn tránh anh mà cô không ngại dậy sớm cả tiếng đồng hồ, không ngờ ra ngõ vẫn bắt gặp chiếc Ford màu xanh. Những ngày tiếp theo, dù cô cố ý đi sớm hay muộn vẫn không thoát khỏi sự đưa đón của anh, tựa như anh cứ đứng ở đó chờ từ bao giờ. Lúc ra về chỉ cần cô xong việc là anh đã đứng sau lưng cô. Cái gì mà tay trong tay, cái gì mà tình cảm thắm thiết? Cô căn bản là giãy không khỏi tay anh được không? Còn tình trạng hiện giờ, đi đến đâu cũng bị chỉ trỏ, soi mói, cô sắp nhẫn đến cực hạn rồi!
– Cậu nghĩ cái cô Hải Lam đó với giám đốc Phong là thật sao?
– Đùa à, bà cô đấy? Vừa già vừa xấu, chỗ nào xứng với anh ấy? – Giọng nói không che lấp sự khinh thường.
Hải Lam siết chặt tay, kiềm chế xúc động muốn xông ra. Gì mà xứng với không xứng? Nếu có thể, cô mới không cần có bất kì can hệ nào với anh ta đâu.
– Chắc chắn là do cô ta giở thủ đoạn. Trông cái mặt thì hiền lành, ai ngờ…- Nói xong hừ lạnh một tiếng.
– Hẳn là anh ấy chỉ nhất thời thấy mới mẻ thôi, hứng thú hết rồi thế nào chẳng đá đi. Ngay cả hoa khôi các phòng giám đốc còn không thèm liếc mắt lấy một cái nữa là.
– Hừ, lúc đấy có khi cô ta đến giẻ rách cũng không bằng, ha ha…
Mặt sau càng nói càng quá đáng. Bỗng nhiên cánh cửa buồng vệ sinh bật mở, thấy người bước ra là cô, ba người bên ngoài chợt im bặt. Hải Lam mặt không biểu tình bước tới vòi nước rửa tay, sau đó mở cửa đi ra ngoài. Trông cô rất bình tĩnh, nhưng lại là bình yên trước cơn bão, điềm báo ai đó sắp gặp tai ương.
– Hải Lam, em xong chưa, chúng ta đi ăn. – Vừa đến giờ nghỉ trưa, Đình Phong đã đứng bên bàn cô.
– Tôi chưa đói, anh đi trước đi. – Cô không thèm ngẩng đầu lên nói.
Anh hơi nhíu mày, chặn tay lên tập tài liệu cô đang cầm.
– Ăn uống nên đúng giờ, nếu không rất hại dạ dày…
– Không cần anh lo! – Cô chợt gắt lên, hất mạnh tay anh ra. Cũng may mọi người đều thức thời xuống nhà ăn hết rồi nên không có ai chứng kiến cảnh này. Cuối cùng thì Đình Phong cũng nhận ra sự bất thường.
– Em làm sao vậy?
– Không sao cả. Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi không thích anh, xin anh tránh xa tôi ra!
Mặt anh trầm xuống, hai đấm gắt gao nắm chặt. Dù không biết tại sao cô đột nhiên xúc động nhưng ngực anh vẫn nặng nề tựa vừa bị ai hung hăng đánh một quyền.
– Em nói không thích tôi?
Ánh mắt cô thoáng né tránh, không dám đối diện anh.
– Phải.
Đình Phong chậm rãi gõ gõ mặt bàn, mỗi một nhịp đều khiến tâm thần cô như run lên. Cuối cùng thì anh cũng ngừng lại, cảm giác áp bách cũng thoáng giảm bớt.
– Không sao cả, chỉ cần tôi thích em là được rồi. – Nói xong cũng không để ý cô phản kháng, thực tự nhiên kéo tay cô đi. Chờ khi Hải Lam phục hồi tinh thần thì họ đã vào thang máy.
Vừa xuống đến đại sảnh, cô còn chưa hết buồn bực vì cảm xúc bị chi phối thì bỗng một tiếng gọi lớn vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả những người trong đại sảnh.
– Steven!
Cùng với đó là một thân ảnh rất nhanh đánh về phía hai người, chính xác là về phía Đình Phong. Thấy rõ người tới, anh khó nén được kinh ngạc.
– Jessica, sao cô lại ở đây?
Jessica bất ngờ hôn anh một chút, anh nhất thời không đề phòng đã bị “tấn công”. Xung quanh một mảnh hút không khí, người người đều trợn tròn mắt. Hải Lam âm thầm rút tay về, thanh âm nhàn nhạt xen lẫn một tia bực bội khó phát giác.
– Nếu anh bận thì tôi đi trước. – Tiếp theo dứt khoát quay lưng đi.
Đình Phong nháy mắt mặt biến sắc, lập tức gỡ tay Jessica rồi vội đuổi theo cô, chỉ để lại một câu.
– Lần khác nói chuyện.
Cô không quay đầu lại bước nhanh đi, lúc rẽ vào một góc khuất thì bị anh giữ lại.
– Hải Lam, em nghe tôi nói…
– Không liên quan đến tôi.
Gạt tay anh ra, cô quay sang nhìn thẳng vào mắt anh, vẻ xa cách rõ ràng trong đó làm anh đột nhiên thấy sợ hãi bất an.
– Dù anh quen ai cũng là chuyện của anh, tất cả không liên quan đến tôi.
Anh khẽ nhắm mắt, thở hắt ra, sau đó trấn định nói.
– Cô ấy là bạn gái cũ của anh.
Hải Lam ngẩn ra, không ngờ anh lại thẳng thắn thừa nhận như thế. Chỉ là, tại sao trong ngực cô cứ khó chịu tựa như ngàn vạn con kiến đang cắn xé, âm ỉ không thôi?
– Nhưng không như em nghĩ đâu, bọn anh chỉ là…
– Steven!
Đảo mắt qua Jessica, cô không nói gì tiếp tục bước đi. Đình Phong còn muốn đuổi theo, bất đắc dĩ bị người giữ chặt.
– Steven, làm sao anh có thể bỏ em tại nơi toàn người lạ như thế?
Anh sốt ruột nhìn bóng cô mất hút cuối hành lang, cuối cùng lạnh lùng rút tay ra, trong giọng nói ẩn nhẫn tức giận.
– Jessica, không phải chúng ta đã nói rõ ràng rồi sao? Tại sao cô còn đến đây?
– Em đến du lịch không được à? Cho dù với tư cách là bạn bè thì anh cũng có thể bỏ chút thời gian đưa em đi thăm thành phố chứ?
– Được rồi, nhưng không phải bây giờ. Còn nữa, công ty là nơi tôi làm việc, nếu không có việc gì gấp thì đừng tùy tiện đến.
*****
Trong phòng tắm, hơi nước lượn lờ. Hải Lam khẽ đưa tay lau mặt gương, thất thần nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong đó. Cô không hề xinh, ngoại hình thực bình thường, thuộc loại ra đường tùy tiện cũng vơ được cả nắm. Nếu so với người con gái sáng nay…Ha, chẳng khác nào cỏ dại cùng hoa bách hợp. Da trắng, tóc đen, mắt nâu, khuôn mặt như thiên thần, dáng người gợi cảm…Còn nhìn cô xem, dù xét ở góc độ nào cũng không ai sẽ dại gì mà chọn cô.
Không biết…Từ lúc nào nhỉ? Cô lại để ý anh nhiều đến thế. Cảm giác cay cay, nhoi nhói này…là ghen sao? Thật buồn cười, vậy mà cô cứ nghĩ mình là một người lãnh đạm. Hóa ra, lãnh đạm cũng có lúc yếu đuối. Không thể phủ nhận là, việc anh nói chờ cô mười năm đã gây cho cô rung động không nhỏ. Cứ việc lòng còn nghi ngờ, một góc sâu thẳm nào đó lại hi vọng đó là sự thật. Nhưng mà…Là thật hay giả thì có quan trọng không? Điều kiện của anh tốt như thế, sau này quanh anh sẽ xuất hiện vô số sự lựa chọn khác, những người đẹp hơn cô, trẻ hơn cô, liệu anh có thể kiên trì như lúc ban đầu? Chứng kiến quá nhiều sự chia lìa, sự phản bội, niềm tin vào tình yêu trong cô đã xói mòn rồi. Không có ai đáng để ta tin tưởng bằng chính bản thân mình. Chỉ cần không yêu, sẽ không đau.
Chương 9:
Hành lang tầng 7, Hải Lam đang ôm tập tài liệu, ba bốn người đi lướt qua cô, đột nhiên một người va mạnh vào cô làm tất cả tài liệu rơi xuống đất.
– Eo, nhìn xem ai đây? Quản lý Lam phòng kế hoạch?
Cô làm như không nghe thấy, chỉ tự cúi xuống nhặt lại giấy tờ, nhưng sự thờ ơ của cô lại bị lí giải thành sự khinh thường.
– Ngạo mạn gì chứ? Tưởng mình cao giá lắm sao? Chẳng qua cũng chỉ là món đồ tiêu khiển cho người khác thôi, bây giờ bạn gái người ta về rồi, cứ việc chuẩn bị tinh thần bị đá đi là vừa!
Xem ra đồn đãi lại tăng thêm một cấp bậc mới. Hừ, tâm trạng cô đang không được tốt, mấy người này còn tìm đến gây sự, coi cô là bao cát tùy tiện đánh đấm sao?
– Vậy thì sao? – Hải Lam lạnh lùng quét qua đám người. – Tôi bị vứt bỏ hay không liên quan gì đến các người? Một đám nhàm chán ăn no rỗi việc chạy đi tọc mạch vào chuyện người khác? – Thật ra cô còn muốn nói là, các người có bệnh sao? Cũng không biết vì lí do gì, nếu như bình thường chắc chắn cô sẽ mặc kệ bỏ đi, nhưng lần này cô lại không nghĩ nhịn.
Những lời cô nói chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, Thúy Dung giận không thể át giơ tay lên.
– Có chuyện gì vậy? – Lành lạnh thanh âm đột ngột vang lên, cánh tay đang đứng giữa không trung trở nên cứng đờ.
Đình Phong chậm rãi đi tới đứng trước cô, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn bàn tay đang có xu hướng chuẩn bị hạ xuống, nét cười âm trầm rét buốt làm thân thể bốn người kia không tự chủ được run lên.
– Cô — định đánh ai?
– Tôi không…không phải…- Không dự đoán được anh bỗng nhiên xuất hiện, cô ta cuống quýt thu tay về, mồm miệng lắp bắp muốn giải thích lại không biết nên nói cái gì. Đáng chết, biết trước không nên trêu chọc Hải Lam, ai mà ngờ lại xui xẻo đến thế!
Anh trầm mặc không lên tiếng, song biểu tình càng thêm lạnh lẽo, cảm giác áp bách càng lúc càng tăng. Hồi lâu sau, khóe miệng anh bất giác cong lên.
– Thúy Dung phòng marketing?
Ngữ điệu bằng phẳng không phập phồng nhưng tràn ngập hương vị nguy hiểm. Không khí như hạ đến âm độ, xung quanh vốn đã im lặng nay càng nín thít, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
– Làm một nhân viên, tốt nhất nên dành sức lực mà chuyên tâm công tác, chứ không phải khắp nơi đi sinh sự. Nếu còn có lần sau…- Mặt sau không nói, ý tứ cảnh cáo nồng đậm.
Như được đặc xá, mấy người lung tung đáp lời, sau đó mau chóng chạy trối chết. Đình Phong híp mắt nhìn theo, mong là bọn họ biết điều mà rút ra bài học. Quay đầu nhìn Hải Lam, vẻ mặt anh lập tức thay đổi, giọng nói tuy đã dịu đi nhưng vẫn còn chút trầm trọng.
– Em bị như vậy từ bao giờ?
– Không quan trọng, chỉ cần anh cách xa tôi một chút là tốt rồi. – Bọn họ chẳng qua là ghen ghét, nếu không có anh, họ cũng không còn lí do làm phiền cô nữa.
Sắc mặt anh trở nên vô cùng tối tăm, thấy cô lại chuẩn bị đi, anh bỗng nói với theo, kiên định mà chắc chắn.
– Chuyện này chắc chắn sẽ không xảy ra nữa.
Bóng lưng cô hơi cương, nhưng không dừng lại. Anh mím chặt môi, sắc mặt khó coi. Cô chưa từng cho anh biết những việc này…là vì không tin tưởng anh? Hay vì chưa từng quan tâm, nên cũng không để ý? Nghĩ đến đây, anh bỗng quay lưng gọi điện thoại.
– Duy!? Vài người cấp dưới của cậu có vẻ đang chán công việc hiện giờ.
Hừ, những kẻ muốn tổn thương cô, trước hết đối mặt với anh!
Ngày hôm sau, bốn nữ nhân viên phòng marketing đột nhiên bị điều đi chi nhánh ở Hải Phòng. Có lẽ có người không hiểu, nhưng những ai sáng suốt đều biết tại sao. Qua chuyện này, dù kẻ ngu ngốc cũng hiểu được vị trí cô trong lòng anh. Kể cả bất mãn thế nào cũng không còn ai dám công khai đi kiếm chuyện với Hải Lam, nh ờ vậy mà bên tai cô cũng thanh tịnh không ít. Tuy nhiên, phiền muộn của cô dường như chỉ mới bắt đầu.
Cứ khoảng hai, ba ngày Jessica lại đến tìm Đình Phong một lần, có khi vào giờ nghỉ trưa, có khi vào giờ tan tầm. Trông thấy họ đi với nhau, bất giác cô thấy thực không thoải mái, lồng ngực cứ như bị gì đó chặn lại, nghèn nghẹn, khó thở. Thế nên cô đã phát huy tối đa tinh thần của đà điểu, vùi đầu trong cát. Dù sao mắt không thấy, tâm cũng không phiền.
Dĩ nhiên, hậu quả là Đình Phong phẫn nộ rồi. Suốt ngày bị Jessica quấn lấy anh đã đủ bực dọc, cố tình cô còn mọi cách tránh né, kiểu như anh có người khác, cô cầu còn không được! Trái tim cô làm bằng sắt đá sao? Coi thường tình cảm anh đến thế, chán ghét anh đến thế? Chán đến mức muốn anh biến mất luôn khỏi tầm mắt cô?
– Giám đốc, đây là kế hoạch tổ một.
Đình Phong liếc cũng chưa từng liếc bản kế hoạch kia một cái, chỉ chằm chằm liếc nhìn cô. Hải Lam bị nhìn đến mức bối rối, vội buông tờ kế hoạch rồi lui lại.
– Nếu không còn việc gì thì tôi đi trước.
Lại nữa? Mặt anh trầm xuống, tức giận nháy mắt xông thẳng lên não.
– Đứng lại!
Cô khựng lại tại chỗ, mặc dù rất muốn rời đi, song bản năng nói cho cô biết tốt nhất không cần chống lại ý anh vào lúc này. Anh không nói gì nhìn bộ dáng nơm nớp đề phòng của cô, nhưng nghẹn khuất mấy ngày này quả thật chịu không nổi nữa. Đảo mắt qua đồng hồ, tốt lắm, vừa vặn giờ nghỉ trưa.
– Đi ăn cơm cùng tôi, tôi có chuyện cần nói với em.
– Tôi không…
Anh nguy hiểm nheo lại mắt, thanh âm rất lạnh, rất tĩnh.
– Em muốn tự đi hay tôi “giúp” em đi?
Uy hiếp, trắng trợn uy hiếp! Bực bội là cô lại không dám phản kháng, vì cô biết anh hoàn toàn không nói đùa! Bỗng cô chợt nghĩ đến, cô gái kia sao còn chưa tới? Vừa nghĩ đến đây, Jessica đột nhiên xuất hiện, không dấu vết chen vào giữa hai người.
– Hi, Steven!
Hải Lam thoáng nhẹ nhàng thở ra, nhưng không hiểu sao cảm giác không khỏe kia lại dâng lên. Cô vội nắm chặt tay, đè lại cảm xúc đó.
– Vậy tôi đi…- Chữ “trước” còn chưa kịp thốt ra, Đình Phong đã cắt đứt lời cô.
– Xin lỗi Jessica, hôm nay tôi có hẹn rồi.
Cô vội lắc đầu xua tay
– Không sao, tôi có thể…
Chợt anh siết chặt vai cô đến có chút phát đau, ánh mắt che kín tức giận. Đến lúc quay lại đối mặt Jessica thì đã khôi phục bình thường, thậm chí còn hơi mỉm cười.
– Jessica, tôi vẫn chưa giới thiệu với cô đúng không, đây là Hải Lam, bạn gái tôi.
Câu nói khiến Jessica lẫn Hải Lam đều không nén được kinh ngạc. Cô khó có thể tin nhìn anh, một cảm giác kì dị chợt len lỏi. Giật mình trong chốc lát, cô mới nhớ ra mình cần phải phản bác.
– Không…
– Nếu em dám nói thêm một từ nữa thôi, tôi sẽ hôn em giữa đại sảnh. – Nhỏ giọng thì thầm vào tai cô, thành công khiến cô lập tức nhắm lại miệng, cả khuôn mặt đỏ bừng căm tức trừng mắt anh. Đúng là không biết xấu hổ!
Chứng kiến hai người không kiêng nể gì mà “mắt đưa mày lại”, đáy mắt Jessica xẹt qua một tia bị thương. Người con gái cạnh anh, không xinh đẹp bằng cô, cũng không có gì đặc biệt hấp dẫn, nhưng cô tuyệt đối không nghi ngờ anh chỉ lôi người ta ra làm lá chắn. Bởi cô biết anh căn bản khinh thường làm việc đó, hơn nữa, ánh mắt thương yêu nuông chiều kia là thứ cô chưa bao giờ nhận được. Thật ra Jessica cũng là người có tính tình. Lúc trước cô sống chết truy đuổi anh, từ bỏ cả lòng tự trọng cũng quyết tâm chinh phục anh chỉ vì anh là người đầu tiên không bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của cô. Khi cô hiểu mình thực sự thích anh cũng là lúc cô nhận ra trái tim anh, thủy chung không thuộc về cô. Theo anh về đây chẳng qua để hoàn toàn hết hi vọng mà thôi.
Bỗng dưng Jessica nở nụ cười, cười đến sáng lạn.
– Em hiểu rồi.
…
Đình Phong một đường kéo tay cô đi, đến tận khi vào thang máy thấy cô vẫn vây trong trạng thái ngây ngốc thì không nhịn được bật cười.
– Em tỉnh chưa vậy?
Hải Lam còn chưa kịp hiểu câu cuối cùng “cô thật may mắn” trước khi đi mà Jessica nói thầm vào tai mình là có ý gì, lại bị khuôn mặt phóng đại trước mắt làm hoảng hồn.
– Anh làm gì? – Giật mình lùi về sau, lại phát hiện tay hai người còn đang giao nắm, không khỏi vùng vẫy muốn rút tay về.
– Đi ăn cơm. – Đơn giản ba chữ, khóe môi hơi giương lên tiết lộ tâm tình anh hiện giờ không sai.
– Tôi có thể tự đi. – Ý là, anh không cần phải lôi lôi kéo kéo.
Đình Phong làm như không hiểu, bàn tay nắm tay cô càng thêm dùng sức nhưng vẫn cẩn thận không làm cô đau.
– Tôi cũng không có bế em. – Nhún vai, biểu tình lại như đang nói “dù em muốn thế cũng không sao”.
Mặt cô hết đỏ lại trắng, nhất thời không biết nói gì. Biết làm thế nào, nói không lại anh đánh cũng không lại anh. Cuối cùng đành quay phắt đi, bộ dạng lại giống như đang giận dỗi. Anh bất đắc dĩ nhìn thoáng qua cô, hồi lâu mới thở dài, đột ngột toát ra một câu.
– Tôi quen Jessica khi du học.
Cô im lặng không nói, anh cũng không hi vọng là cô sẽ đáp lời, chỉ tự nói tiếp.
– Cô ấy vẫn không ngừng theo đuổi, bất đắc dĩ tôi đành phải đáp ứng làm bạn trai cô ấy một tháng, điều kiện là Jessica sẽ không dây dưa nữa. Một tháng sau, bọn tôi chia tay.
Lời nói bâng quơ như trần thuật, ý tứ lại rất rõ ràng, từ đầu đến cuối anh chưa từng có chút tình cảm nào với Jessica. Hồi đó chẳng qua vì muốn mau chóng chấm dứt phiền toái nên mới đáp ứng, anh cũng không để trong lòng, không ngờ qua lâu như vậy mà cô ấy vẫn chưa quên, còn tìm được đến tận đây. Ngẫm lại thật ra vẫn còn nhiều cách khác để từ chối, song đột nhiên anh lại muốn thử một lần dời đi lực chú ý của mình đối với cô, kết quả dĩ nhiên là — thất bại. Thế cho nên, đành vậy thôi. Đã biết được mình muốn gì, đành phải đi tranh thủ thôi, ai bảo cô cứ nhất quyết chiếm giữ tâm trí anh đâu!
– Anh nói cái này làm gì? Ai thèm quan tâm!
Ngoài miệng nói không quan tâm, nhưng trong lòng lại kì dị nổi lên vui vẻ. Chợt bị chính ý nghĩ của mình làm hoảng sợ, thân thể cô phút chốc cứng đờ. Không thể nào, làm sao cô lại thấy vui vẻ đây? Anh ta thích ai, không thích ai, có liên quan gì đến cô?
– Tôi chỉ muốn em không hiểu nhầm. – Thật vất vả mới đến gần cô một ít, anh thực không muốn tất cả lại quay trở về khởi điểm ban đầu.
Đối diện nụ cười dịu dàng của anh, tâm trạng cô lại phiền chán không thôi.
Những ngày sau đó, Jessica quả nhiên không còn xuất hiện, giống như hoàn toàn bốc hơi không dấu vết. Đồn đại không cần tốn sức cũng bị diệt trừ.
Mọi chuyện quay lại như cũ, anh vẫn ngày ngày đưa đón cô đi về, buổi trưa vẫn nắm tay cô cùng nhau đi ăn. Điều duy nhất thay đổi là cảm giác cô hiện giờ, một chút như ngọt ngào, lại một chút sầu lo. Cảm xúc hỗn loạn khiến chân mày cô lúc nào cũng rối rắm cùng một chỗ.
– Em sao vậy? – Đình Phong lấy một đôi đũa lau cho cô, thấy cô từ nãy đến giờ không nói câu nào nên nhẹ giọng hỏi.
Ánh mắt cô phức tạp lướt qua anh.
– Không có gì. – Đến ngay cả cô cũng không hiểu nổi chính mình.
Anh hơi cười cười, gắp thêm thức ăn vào bát cô.
– Ăn đi.
Cầm đũa gẩy gẩy bát cơm, cô nhìn đống đồ ăn trong bát thoáng thất thần.
– Sao vậy? Không hợp khẩu vị sao, để tôi đi đổi.
– Không cần! – Cô khẽ lắc đầu, một lát sau mới ngẩng đầu lên đối diện với anh. – Rốt cuộc anh thích tôi ở điểm nào?
Đó là vấn đề cô luôn thắc mắc, nghĩ mãi cũng không ra. Thích cô với anh có chỗ tốt nào? Từ nhỏ, cô đã luôn hòa vào trong dòng người, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình. Điều gì khiến một người như anh lại chú ý đến một kẻ tầm thường như cô?
– Không biết.
– Không biết? – Thanh âm cô thoáng chốc đề cao.
– Phải, không biết, chỉ biết là khi phát hiện ra thì tôi đã thích em rồi.
Hải Lam trầm mặc, nhưng trên vẻ mặt hiển hiện rõ hai chữ — không tin.
– Hải Lam, em có thể phủ nhận cảm giác với tôi, nhưng tuyệt đối không thể nghi ngờ tình cảm của tôi.
Anh biết ngay bây giờ bắt cô phải tim mình rất khó, nhưng không sao, anh sẽ dùng thời gian chứng minh cho cô thấy.
Tim cô không khống chế được đập nhanh hơn, bề ngoài lại vẫn bình thản như thường. Hứa hẹn!? Biết bao nhiêu người nhẹ nhàng nói ra, lại mấy ai có thể làm được? Tin tưởng thì dễ dàng, thất vọng lại dễ dàng hơn. Tìm được một người có thể tin tưởng hoàn toàn, gần như là điều không tưởng.
Đang mải nghĩ vẩn vơ, cô bị câu nói của anh kéo hồi thần.
– Thứ năm tuần sau em rảnh không?
– Làm gì? – Cô đề phòng nhìn chằm chằm anh.
Bờ môi anh khẽ nhếch, tạo thành một độ cong hoàn hảo.
– Đi dự tiệc cùng tôi.
G i a i T r i 3 2 1 . P r o
Chương 10:
7 giờ tối thứ năm.
Vừa thấy người đến là ai, cô đã quát lên: “Tôi không đi!”, sau đó muốn đóng cửa thì bị anh chặn lại.
– Thay đồ đi, tôi đợi em.
– Anh muốn đi thì cứ đi, việc gì phải lôi tôi theo? – Trước giờ cô ghét nhất mấy vụ tụ tập kiểu đó. Tiệc tùng xã giao? Nghĩ đã thấy phiền.
Khụ, chính vì làm giám đốc phòng kế hoạch, trường hợp lớn này bắt buộc phải đi, anh không đi cùng cô thì đi cùng ai?
– Em định cứ đứng đây tranh cãi với tôi sao? – Nói xong tiện thể còn liếc nhìn xung quanh.
– Anh! – Hải Lam chán nản. Vì sao lúc nào anh ta cũng bắt được điểm yếu của cô? Trong lòng bực tức, cô chợt dùng sức đẩy mạnh anh ra.
– Biết rồi! Xuống trước đi, 15 phút nữa tôi xuống!
Xong cũng không quản anh đã ra hẳn cửa chưa, đóng sầm cửa lại. Còn lại một mình, Đình Phong thản nhiên cười cười, ung dung bước xuống lầu.
Một lúc sau, cô cũng hậm hực đi ra. Biết cô còn đang giận dỗi, anh cũng thức thời không có nhiều lời. Dù sao chọc giận cô quá cũng không nên, bức bách quá mức nhiều khi cũng phản tác dụng, không phải sao?
Chiếc xe lao thẳng qua ngã tư, song càng đi, cô càng cảm giác không đúng. Rốt cuộc khi họ dừng trước một cửa hàng thời trang, cô không nhịn được nghi hoặc.
– Anh muốn mua quần áo? – Vậy sao không đi từ trước?
Anh hơi thở dài, với sự chậm hiểu của cô quả thật không dám cho ý kiến.
– Không phải cho tôi, mà là cho em. – Khi nói chuyện đã bước xuống mở cửa xe.
Hải Lam há hốc miệng, bản năng đã nghĩ cự tuyệt.
– Không cần, tôi thấy rất ổn, anh cứ trực tiếp tới nơi là được. – Đi nhanh về nhanh.
Đình Phong thật bất đắc dĩ lắc đầu.
– Trừ khi em muốn là trung điểm của bữa tiệc. – Cô nghĩ là đang đi làm sao? Quần âu áo sơ mi? Mệt cô còn nghĩ ra được. Nhưng thật ra cũng trong dự đoán, với cá tính cô chắc cũng chẳng bao giờ đụng đến mấy loại váy dự tiệc này. Nghĩ nghĩ, anh lại hết sức chờ mong bộ dáng cô lúc đó.
Chần chờ một lát, Hải Lam vẫn là đi theo anh. Dù sao cô không muốn sẽ khác người, cùng lắm đợi lát nữa tự mình thanh toán là được.
Chỉ là chưa đến nửa tiếng sau, cô đã bắt đầu hối hận rồi.
Tần ngần trong phòng thử đồ, không biết có nên thay ra không. Khách quan mà nói, chiếc váy này rất đẹp, song mặc lên người thì thấy thế nào cũng không được tự nhiên. Hải Lam khóc không ra nước mắt, đúng là cô vẫn không thể hợp nổi với những thứ đồ này.
– Hải Lam!? Em xong chưa? – Đã hơn hai mươi phút rồi, nếu không phải vẫn nghe thấy tiếng trong phòng thay đồ chắc anh đã cho là cô ngất xỉu ở trong đó rồi.
Roạt!
Tấm rèm xanh đậm được kéo sang, cô mới chậm rì rì bước ra. Những người trong gian hàng đều liếc xem cô, chẳng qua ngoại trừ anh ra, đại đa số đều mang vẻ chế nhạo cùng coi thường.
Ánh mắt anh sáng rực nhìn cô. Đúng như anh nghĩ, màu lam thực thích hợp với cô. Bộ váy lam nhạt, cổ hình chữ V hơi rộng song không quá lộ liễu. Phần eo bó sát, đuôi váy nhẹ nhàng rủ xuống tạo nên những nếp uốn như hình nụ hoa. Đình Phong tấm tắc, không ngờ dáng người cô cũng không tệ.
Thấy anh nhìn mình mà không nói câu nào, cô không tránh khỏi có chút thất vọng. Quả nhiên là khó coi.
– Tôi đi thay bộ khác.
Anh vội kéo lấy tay cô.
– Không cần, rất đẹp.
Hừ, anh cho rằng cô không thấy ánh nhìn khác thường của những người xung quanh sao!
– Chờ tôi một lát. – Đột nhiên anh chạy đi, đến khi quay lại thì trên tay đã nhiều hơn một hộp trang điểm cùng đôi giầy búp bê.
Hành động tiếp theo của Đình Phong làm cô sợ đến ngây người. Anh ấn cô ngồi xuống ghế, tháo kính lẫn cặp tóc của cô làm mái tóc dài xõa tung trên lưng, vì thường xuyên búi mà hơi xoăn, trái lại tạo nên vẻ quyến rũ tự nhiên. Sau đó anh thành thạo mở hộp trang điểm, bắt đầu trang điểm cho cô!
Chẳng mấy chốc quanh họ đã vây một đám người, từ hiếu kì ban đầu chuyển dần sang thán phục, say mê. Cảm nhận chiếc cọ mềm mại phất qua hai má, trong lòng cô khẽ run lên, tim đập cũng càng lúc càng loạn. Không thể không nói, dáng vẻ nghiêm túc của anh lúc này thực sự rất mê người. Bởi khoảng cách quá gần, mặc dù không mang kính, cô vẫn có thể thấy rõ từng đường nét trên gương mặt anh. Lông mày rậm đầy cương nghị, sống mũi cao mà thẳng tắp, bờ môi đầy đặn gợi cảm…Làn da anh trắng nhưng không phải loại trắng nõn yếu đuối mà khỏe mạnh, căng tràn sức sống. Mỗi động tác anh làm đều cẩn thận tỉ mỉ thật sâu cuốn hút cô, khiến cô nhất thời không dời nổi tầm mắt.
Trông cô thất thần nhìn mình đến quên cả chớp mắt, anh bất giác bật cười, giọng cười trầm thấp đã đánh thức cô.
– Nhắm mắt lại!
Mặt cô phút chốc nóng rực, vội vàng nhắm mắt không dám nhìn anh. Quá mất mặt, làm sao cô lại mất tự chủ như thế?
Đình Phong nhẹ nhàng đánh phấn mắt cho cô, mặt ngoài tưởng rằng bình tĩnh, kì thật cũng tâm thần không yên. Đối diện đôi mi cô buông xuống nhẹ run rẩy, đôi má phiếm hồng, đặc biệt khi quét son lên đôi môi hơi hé mở kia, anh đã phải cực lực khắc chế mới không xông lên hôn cô.
– Xong rồi. – Tra tấn ngọt ngào, cuối cùng kết thúc. Nếu lâu thêm chút nữa không biết anh có kiểm soát nổi mình nữa không.
Hải Lam chớp mắt, lại chớp mắt, không thể tin nhìn hình ảnh trong gương. Đây là…cô sao?
Không chỉ riêng cô, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến quên cả phản ứng. Mấy nữ nhân viên bán hàng cũng không ngờ “bà cô” quê mùa vừa nãy mới chỉ trang điểm một chút đã có biến hóa lớn như thế.
Ngắm lại “kiệt tác” của mình, anh hài lòng mỉm cười. Không tệ, tay nghề vẫn chưa lui bước.
Kinh ngạc qua đi, Hải Lam lại thấy ngại ngùng đứng lên. Cô chưa bao giờ trang điểm, cũng chưa bao giờ mặc đẹp thế này, cứ có cảm giác như…mình biến thành một người khác.
Suốt dọc đường đi, tâm tình anh luôn trong trạng thái vô cùng thư sướng, cho đến khi được cô “tặng” một gáo nước lạnh.
– Cám ơn anh, tất cả hôm nay hết bao nhiêu, ngày mai tôi sẽ trả. – Cô biết tất cả đều là hàng hiệu, chắc chắn sẽ không rẻ. Chỉ riêng bộ váy này thôi, cả tháng lương của cô chưa chắc đã đủ. Nhưng cô lại không biết là, sự “sòng phẳng” của cô đã làm sắc mặt ai đó đen thui.
Gân xanh trên trán giật giật, anh nghiến răng nói.
– Không cần trả, cứ coi như tôi tặng em. – Với lại anh cũng không thiếu mấy đồng lẻ đó!
Dường như không nhận thấy tín hiệu nguy hiểm từ anh, Hải Lam vẫn tiếp tục kiên trì.
– Tôi không muốn mắc nợ ai cả, hay là anh cho tôi số tài khoản của anh đi, sáng mai…
Không để cô nói hết, Đình Phong đột ngột cúi xuống che lại môi cô. Cô nói nhiều lắm, mà nói câu nào tức chết anh câu đấy! Nhưng anh cũng chỉ ấn lên đó một chút rồi tách ra. Đành vậy, nếu không công sức của anh chẳng phải là mất hết?
– Son hơi đậm, tôi giúp em lau.
– Anh…
Nếu hồng nhạt được coi là đậm thì màu trắng đã được coi là màu trầm!
Hải Lam vừa thẹn vừa quẫn trừng mắt anh, mặt trướng đến đỏ bừng. Anh lại không sao cả khẽ vuốt môi cô, tâm trạng có vẻ tốt hơn rất nhiều.
– Hình như còn chưa đủ nhạt…
– Không biết xấu hổ! – Vốn không biết mắng **** người, nghẹn khuất mãi cuối cùng cô chỉ phun ra được câu này. Tức giận đẩy anh sang một bên, không quay đầu lại bước nhanh vào công ty. Đình Phong cười cười hai ba bước đuổi kịp cô, không để ý cô phản đối nắm lấy tay cô.
Vừa vào đại sảnh, lập tức mọi sự chú ý đều đổ dồn lên họ. Trong đám đông, tiếng xì xầm càng lúc càng lớn.
– Giám đốc Phong! Lúc nào anh ấy cũng phong độ như thế…- Ánh mắt mơ màng.
– Người bên cạnh là ai vậy, bộ dạng cũng không tệ. Không phải nghe nói anh ấy quen với cô quản lý cùng phòng sao?
– Chắc là chia tay rồi. – Giọng nói có vẻ hả hê.
– Trời ạ! Chính là cô ta!
– Không thể nào…
Đối diện đủ loại ánh mắt soi mói, Hải Lam cảm thấy như bị gai đâm, cực độ mất tự nhiên. Hừ, lẽ ra cô nên đoán trước, chỉ cần xuất hiện cùng anh, muốn không nổi bật cũng không xong!
– Chờ tôi một lát, tôi sẽ quay lại ngay.
Dù rất muốn ở cùng cô, nhưng có một số việc anh vẫn cần phải xử lý.
– Được rồi, anh đi đi.
Mạnh miệng nói vậy, song anh vừa đi khỏi, cảm giác lạc lõng trong cô lại dâng lên. Tựa như một người bị vứt trong đám đông xa lạ, không quen ai, cũng không biết nói chuyện với ai.
Tìm một góc khuất cạnh bàn tiệc ngồi đợi, cô buồn chán nhìn lướt xung quanh. Nhà ăn được bố trí lại phù hợp một bữa tiệc đứng. Bên trái là dãy bàn trải khăn hồng nhạt với hai hàng đĩa bánh ngọt cùng đồ uống, bên phải là dãy ghế cùng bàn tròn dành cho những ai muốn nghỉ tạm. còn ở giữa là khoảng trống để khiêu vũ. Thay vì nói là tiệc kỉ niệm thành lập công ty, chẳng bằng nói nó là tiệc làm quen cùng bàn chuyện làm ăn. Tóm lại chỉ một câu — nhàm chán. Thà rằng cô ở nhà lên mạng xem phim còn thú vị hơn.
– Quý khách có muốn dùng một ly? – Người phục vụ bê khay đồ uống lịch sự hỏi cô.
Hải Lam cũng thấy chút khát nên tùy tiện lấy ly màu đỏ, mỉm cười nói cảm ơn làm anh chàng hơi sững sờ.
– Sao vậy?
– Không có gì. – Phát hiện mình thất thố, anh ta xấu hổ cười cười. – Cô rất đẹp.
Cô thoáng sửng sốt, tiếp đó mặt chợt nóng lên. Từng nghe có người nói mình xấu xí, lỗi thời hay quê mùa, nhưng được khen xinh đẹp vẫn là lần đầu tiên.
– Cám ơn.
Cầm ly cocktail đỏ, Hải Lam trước tiên là nhấp thử một ngụm. Không có mùi rượu mà là mùi thơm của dứa cùng dâu tây, vị ngòn ngọt cay cay, rất dễ uống. Cô không nhịn được uống một hơi cạn sạch. Lại liếc qua mấy ly xanh xanh vàng vàng trước mặt, bỗng cô nổi lên tò mò, không biết chúng sẽ có vị gì?
A, thật thơm, là mùi xoài. Còn này là vị cam, cái này vị táo…
– Cô không nên uống liền một lúc nhiều như vậy, sẽ bị say.
Quay sang nhìn người tới, cô hơi ngượng ngùng đặt chiếc ly không biết thứ bao nhiêu xuống bàn. Không nhắc thì thôi, vừa nhắc cô mới thấy đầu mình cũng bắt đầu có điểm vựng.
– Chẳng phải chỉ là nước trái cây sao? – Lầm bầm lầu bầu, nhưng vẫn đủ để người bên cạnh nghe được.
Trọng Quân quả thực muốn cười. Ban nãy lúc lơ đãng anh đã chứng kiến một màn hết sức thú vị. Một cô gái nhỏ tới tới lui lui thử các loại cocktail, mỗi lần thử xong một loại đều tỏ vẻ ngạc nhiên hào hứng. Khuôn mặt hồng hồng, cánh môi hồng hồng, đôi mắt trong suốt sáng lấp lánh, thật sự rất đáng yêu. Anh biết từ “đáng yêu” này dùng cho một cô gái đã trưởng thành có vẻ hơi kì lạ, nhưng anh lại không tìm được từ nào khác thích hợp. Từ khi nào thì công ty xuất hiện người như vậy mà anh không biết?
– Nó có pha thêm chút rượu, độ cồn tuy thấp nhưng nếu uống hơn…- Đột nhiên ngưng bặt, anh không thể tin mở lớn mắt. – Quản…Quản lý Lam!?
Dù từng tiếp xúc với cô nhiều lần vì công việc, song trong ấn tượng của anh, quản lý Lam vẫn luôn là người lạnh lùng ít lời, luôn mang vẻ xa cách làm người ta không dám thân cận. Vậy mà tối nay…cô lại gây cho anh một cảm giác khác. Nói thế nào nhỉ, nếu bình thường cô là băng, vậy bây giờ cô là gió, nhẹ nhàng thanh thoát mà khó nắm bắt.
– Giám đốc Quân, anh bị mất trí nhớ sao? – Hải Lam nháy mắt, đùa cợt hỏi. Có chút men say, dường như cô trở nên cởi mở hơn, cũng không còn lớp vỏ lãnh đạm thường ngày.
Trọng Quân hơi ngẩn ra, cuối cùng bật cười thành tiếng. Nói thật, so với lúc trước anh càng thích bộ dạng lúc này của cô hơn. Không ngờ khi uống rượu vào cô lại thú vị như vậy.
– Không phải tôi mất trí nhớ, mà là tối nay cô quá xinh đẹp làm tôi nhất thời không nhận ra. – Anh cũng nửa đùa nửa thật nói.
– Giám đốc, anh không cần phải lịch sự đến thế đâu, tôi có tự mình hiểu lấy mà.
Anh ta làm bộ nghiêm trang giơ tay lên.
– Xin thề, từ trước đến giờ tôi vẫn luôn là người thành thật nhất.
Cô bị dáng vẻ nghiêm túc đó chọc cho nở nụ cười.
– Với tố chất của anh, không đi đóng phim hài quả thật là lãng phí…
Đình Phong quay lại trông thấy cảnh tượng là như vậy, cô đang nói nói cười cười bên cạnh người đàn ông khác. Hừ, với người khác thì thân mật, còn đối diện anh ngay cả một nụ cười cũng khó? Bỗng chốc một đoàn lửa giận hừng hực dâng lên, thiêu đốt lí trí anh hầu như không còn. Cố gắng bình ổn cảm xúc, anh tiến lên ôm eo cô, không dấu vết ngăn trở tầm mắt giữa hai người.
– Bảo em đợi tôi trở lại, làm sao lại đi lung tung? – Quan trọng nhất là, vì sao không cẩn thận để đám “ruồi bọ” vây quanh? Bây giờ anh thực sự có chút hối hận vì đã đưa cô đi. Biết thế cứ để cô mặc như lúc chiều, để xem còn ai dám tiếp cận cô?
Hải Lam còn chưa trả lời, Trọng Quân đã nói xen vào.
– Phòng tiệc đâu có lớn, hơn nữa cô ấy cũng đâu phải trẻ con? – Thì ra là anh ta, lúc trước liên tục có tin đồn với tổng giám đốc, còn giờ là đang quen với cô.
– Anh là ai? Tôi với bạn gái tâm sự với nhau thì liên can gì đến anh? – Khiêu khích nhìn anh ta, dường như thị uy đem cô ôm sát vào người mình. Hình ảnh thực tương ứng với câu “tình địch gặp nhau, hết sức đỏ mắt”.
– Giám đốc phòng công nghệ thông tin, hình như trí nhớ anh không được tốt, chúng ta đã từng gặp mặt qua vài lần.
– Hóa ra trí nhớ anh cũng không được tốt à? – Cô khúc khích cười, thuận tiện sờ sờ đầu anh.
Đình Phong nhíu mày, cuối cùng nhận ra sự khác thường của cô.
– Em uống rượu? – Nếu là lúc khác, anh có thể sẽ thưởng thức dáng vẻ của cô lúc này, nhưng hiện giờ…
– Không phải, là nước trái cây.
Khóe mắt liếc thấy mấy chiếc ly trống không vẫn chưa kịp dọn trên bàn, mày anh nhăn càng sâu.
– Rốt cuộc em đã uống bao nhiêu?
– Một…hai…ba…bốn…Không nhớ. A, không thể nào, cả tôi cũng mắc bệnh đãng trí tuổi già sao?
Xem ra cô uống không ít.
– Chờ chút, để tôi đưa em về.
Hoàn toàn bị bỏ quên, Trọng Quân cười khổ lắc đầu, đáng tiếc là hoa đã có chủ. Nhưng mà, có chủ rồi thì sao?
Ở một góc khác trong bữa tiệc.
– Hừ, cô ta còn không bằng một góc của cậu, trang điểm thì thế nào? Cóc ghẻ làm sao biến được thành thiên nga. Cũng không biết là giở thủ đoạn nào mà được giám đốc Phong để ý? – Cô gái mặc váy đỏ ghen tị nói.
– Xem kìa, đã thế còn vô liêm sỉ đi quyến rũ người khác. Giám đốc Phong thật là…Thấy vậy mà còn không nói lời nào, chắc chắn anh ấy bị làm mờ mắt rồi. – Cô mặc váy tím tiếp lời.
– Chướng mắt quá, thật muốn cho cô ta một bài học.
– Điên à? Không nhớ bài học của Tuyết Dung sao? Nghe nói tình trạng cô ta rất thảm, làm việc chỗ xa xôi hẻo lánh không nói, đã thế lão trưởng phòng còn là đồ dê xồm háo sắc…
Cô ở giữa mặc váy ngắn đen bó sát gợi cảm vốn im lặng nãy giờ cũng đột nhiên mở miệng.
– Cũng không phải là không thể. – Nói rồi cô ta cầm ly vang đỏ trên bàn, đi thẳng tới chỗ họ.
Hải Lam đột ngột bị va phải, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã cảm giác trước ngực ướt đẫm.
– Xin lỗi, tôi không cố ý…Rất xin lỗi…- Vờ dùng khăn tay lau nước cho cô, lại cố ý làm nó loang rộng hơn.
Sự cố khiến cho tất cả mọi người chú ý. Hải Lam cố gắng tránh tay cô ta, chỉ thấy trước ngực đã là một mảng đỏ nhạt.
– Không cần…
Làm như không hiểu cô đang nói gì, cô ta vửa tỏ vẻ hoảng hốt, vừa dùng sức mạnh hơn.
– Xin lỗi…Thực sự xin lỗi…
– Có chuyện gì? – Đình Phong giữ cổ tay cô ta, vừa thấy tình trạng Hải Lam liền cau mày, không nói hai lời cởi áo vest ngoài ra khoác cho cô. Anh mới đi một lát mà đã xảy ra chuyện rồi, đúng là một tấc cũng không nên rời cô. Ánh mắt lạnh lùng nhìn Tuyết Băng.
– Là cô làm?
– Tôi không cố ý…- Trang vẻ điềm đạm đáng thương, đôi mắt ngập nước tựa hồ chỉ cần chạm nhẹ sẽ chảy ra, nếu là đàn ông bình thường chắc chắn sẽ cảm thấy thương tiếc. Đáng tiếc người cô ta gặp là Đình Phong, sự thương tiếc của anh chỉ dành cho một người.
– Em có sao không?
Dựa vào người anh, cô bỗng thấy an tâm hơn, cảm giác xấu hổ ban nãy cũng biến mất.
– Không sao, tôi muốn về nhà.
– Được.
Anh ôm vai cô bước đi, mọi người tự động rẽ sang hai bên nhường lối cho họ. Từ đầu đến cuối vẫn chưa liếc mắt Tuyết Băng một cái. Bàn tay cô ta khẽ nắm chặt, trong mắt thoáng qua chút oán hận cùng không cam tâm.
Chương 11:
– Đến nơi rồi. – Đình Phong cẩn thận đỡ cô ngồi xuống ghế sô pha, tầm mắt thoáng nhìn xung quanh. – Phòng bếp ở đâu?
– Phòng thứ hai…bên tay phải.
Hải Lam cảm thấy có chút choáng váng, cảnh vật trước mắt cứ mờ ảo, lung la lung lay, đầu óc cũng hơi mơ màng.
Anh đi thẳng vào trong bếp, khoảng mười lăm phút sau mới đi ra, trên tay cầm cốc nước gừng giải rượu.
– Uống đi, nếu không ngày mai đầu em sẽ rất đau.
Tiếp nhận cốc, vừa ngửi thấy mùi gừng mặt cô đã nhăn lại.
– Đắng…
Buồn cười trước hành động trẻ con của cô, song anh vẫn nhẹ giọng dỗ dành.
– Ngoan, không đắng, tôi đã cho thêm đường rồi.
Cô bỗng tức giận trừng mắt anh.
– Đừng có coi tôi như trẻ con! – Nói xong nâng cốc uống cạn. Đúng là không đắng lắm, nhưng cô vẫn không quá thích mùi gừng.
– Uống nước tráng miệng. – Anh lại đưa qua một cốc nước lọc, cô cũng nghe lời uống hết. Đình Phong hài lòng mỉm cười.
– Xong rồi, bây giờ thì đi ngủ, đến mai sẽ không sao.
– À…- Cô hơi ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
– Sao vậy?
Thấy cô do dự, anh cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn cô.
Hôm nay cô rất đẹp, so với mọi hôm lại bớt một phần lãnh đạm, thêm một phần hấp dẫn. Khuôn mặt trắng hồng, mái tóc đen nhánh, mượt mà rũ xuống vai, vài sợi lòa xòa trượt xuống trước ngực. Tiếp tục lướt xuống phía dưới đến vết bẩn do rượu hắt vào, ánh mắt anh thoáng qua một tia sắc lạnh.
Cô vẫn cúi đầu, một lúc lâu sau mới mở miệng, thanh âm vẫn nhỏ như tiếng muỗi kêu.
– Bọn họ…hình như rất thích anh. – Cả cô gái tối nay cũng vậy. Có thể cô ta che giấu rất khá, nhưng cô vẫn biết là cô ta cố ý nhằm vào cô. Hơn nữa, đây cũng không phải lần đầu tiên. Cứ việc cố gắng kiểm soát bản thân, chỉ cần nghĩ đến việc anh được người yêu thích, còn được một đám phụ nữ vây quanh, cô lại thấy ngực mình nhức nhối không yên.
– Em ghen? – Nhận thức này làm tâm tình anh phút chốc bay lên. Quả nhiên cô đối với anh không phải hoàn toàn không có cảm giác gì.
– Ai…Ai thèm ghen? A…Anh, anh làm gì? – Nhìn anh đột ngột tới gần, cô bỗng hoảng sợ la lên.
– Hôn em. – Lời vừa dứt lập tức phủ lên môi cô.
Hải Lam cảm thấy đầu mình nổ vang, tất cả các giác quan gần như đình trệ. Lần thứ hai…anh ta lại…
Chợt cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra, song sức lực thực sự quá nhỏ bé. Anh giữ chặt gáy không cho cô lui lại, nhân lúc cô kinh ngạc đầu lưỡi mạnh mẽ tiến vào, càn rỡ xâm chiếm mọi ngóc ngách trong miệng cô.
Vốn chỉ định trừng phạt nho nhỏ cái miệng lúc nào cũng cứng rắn của cô, không ngờ càng lúc anh càng trầm mê. Cô thực ngọt, thực thơm, khiến anh không nỡ dừng lại.
Không chống đỡ nổi trước sự cuồng nhiệt của anh, suy nghĩ cô dần trở nên trống rỗng. Bàn tay vô lực nắm lấy áo anh, ý thức cũng dần mơ hồ.
Thật lâu, lâu đến cô cơ hồ không thể hô hấp, nụ hôn kia mới tạm thời dừng lại. Anh nhẹ nhàng đẩy cô xuống ghế sô pha, không đợi cô kịp thanh tỉnh, bờ môi đã đè ép đi lên. Lần này động tác anh rất nhẹ, rất ôn nhu, vô cùng trân trọng tựa như bảo vật quý giá nhất. Anh dịu dàng hôn lên trán cô, hàng mi ngại ngùng run rẩy, lướt qua chóp mũi, hai má, cuối cùng lưu luyến trên đôi môi phấn hồng. Anh không ngừng trêu chọc, cắn nhẹ môi dưới cô, khẽ liếm rồi mút vào, kiên nhẫn lặp đi lặp lại. Cho đến khi cô không tự chủ vươn đầu lưỡi đáp lại anh, Đình Phong mới khẽ cười, cuốn lấy lưỡi cô kịch liệt dây dưa. Bàn tay cũng không an phận chạy loạn trên người cô, cách một lớp vải vuốt ve mảnh mềm mại trước ngực cô.
Hải Lam chưa từng có cảm giác này, giống như có dòng điện chạy dọc toàn thân, vừa ngưa ngứa, vừa tê dại. Cơ thể chợt nóng ran không chịu nổi.
– Nóng…
Người bên dưới vô thức rên rỉ cùng yếu ớt cọ sát khiến anh suýt nữa mất đi tự chủ. Cố gắng kiểm soát dục vọng, vòng ôm của anh siết chặt lại, hệt như muốn khắc cô vào thân thể. Môi anh bắt đầu dời xuống cổ cô, bờ vai tròn trịa rồi dừng lại trước ngực. Mỗi nơi đi qua đều để lại những dấu ấn đỏ tươi ướt át. Tay anh chậm rãi trượt xuống đặt lên đùi cô. Mép váy cô cũng dần bị đẩy lên, đẩy lên, cho đến khi…lộ ra nội y hình mèo hellokity.
Anh thừa nhận, định lực của mình vốn không phải là kém, nhưng trong trường hợp này–
Khục.
– Ha ha ha… (Chết anh! =)))
Trời ạ, cô đúng là quá dễ thương, thật sự một chút cũng chưa thay đổi.
Thình lình xảy ra tiếng cười làm Hải Lam dần tỉnh táo lại, sương mù trong mắt cũng dần tán đi. Tới lúc thấy rõ tình cảnh của hai người, phút chốc cô tỉnh rượu hơn phân nửa.
– Anh…A!!!
Vội vàng kéo váy rồi hai tay che ngực, mặt cô như bị lửa thiêu đốt, đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu. Không thể nào, anh ta làm sao có thể…Bọn họ làm sao có thể!?
Đình Phong phục hồi tinh thần, ảo não phát hiện mình vừa bỏ qua một cơ hội tốt.
| - Share: BBCode: Link: |