XtGem Forum catalog

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Em, Chờ Em
** Admin admin
26-10-2020

– Sợ Hải Lam của cậu hiểu lầm sao? Nhưng miệng là ở trên người kẻ khác, tôi biết làm thế nào?

– Tóm lại cậu phải giải quyết!

– Tại sao? Cậu bị cát bay vào mắt cũng đâu phải tại tôi? Hơn nữa cũng chính cậu nhờ tôi lấy ra hộ, bị người bắt gặp giờ còn trách ai? Tôi còn chưa trách cậu tha tôi xuống nước thì thôi…

– Trịnh — Duy!! – Âm thanh nghiến răng nghiến lợi.

– Được rồi, dù gì cũng chỉ là tin đồn, một thời gian nữa thế nào mà chẳng lắng xuống? Bây giờ mà cố thanh minh không biết chừng lại bị cho là có tật giật mình, ngộ nhỡ càng tô càng đen thì sao?

Thấy sắc mặt anh có phần hòa hoãn, Trịnh Duy trái lại bắt đầu đùa cợt.

– Hay là chúng ta thật làm, để khỏi thất vọng quần chúng?

Cùng với câu nói đó, anh vươn người về phía trước, ngón tay khẽ nâng cằm Định Phong, giả bộ vẻ không đứng đắn. Đình Phong cũng không nhúc nhích, không né tránh, khóe môi nhếch lên cười châm chọc.

– Sao lại không, nếu cậu dám!

Khoảng cách khuôn mặt hai người thật gần, ánh mắt tràn ngập khiêu khích, không ai chịu nhượng bộ ai. Đúng lúc này, cửa phòng không hề báo trước bật mở.

Mọi người đoán xem là ai?

Khoảng cách khuôn mặt hai người thật gần, ánh mắt khiêu khích lẫn nhau, không ai chịu nhượng bộ ai. Đúng lúc này, cửa phòng không hề báo trước bật mở.

Hải Lam sững sờ chôn chân tại chỗ. Bên trong phòng, hai người vẫn cững ngắc duy trì tư thế cũ. Đặc biệt là Đình Phong, trực tiếp hóa đá…

Khoảng 10 phút trước.

– Chị Lam!

– Ừ?

Cô khẽ trả lời, song vẫn không dời mắt khỏi bản kế hoạch. Thấy thế, Uyển Vy hơi ngập ngừng, nhưng vẫn cố lấy dũng khí nói.

– Tài liệu này mới được đưa đến…cần chữ kí của giám đốc gấp, nhưng mà…giám đốc bây giờ…- Đang ở phòng tổng tài.

Hai Lam ngẩng đầu, nhìn đến vẻ e ngại của Uyển Vy thì lấy quyển sách chặn lại tờ kế hoạch, rồi chống tay đứng dậy.

– Được rồi, để tôi.

– Cám ơn chị!

Uyển Vy cảm kích nhìn cô. Không có cách nào, cả phòng không ai chịu đi. Chỉ nghĩ đến việc đối diện với bộ mặt lạnh lùng của tổng tài thôi là đã đủ để người ta chùn bước rồi. Nếu nói tới người duy nhất có thể phản ứng bình thường, cũng chỉ có Hải Lam đi.

Thế cho nên, cô mới có mặt ở đây, cũng thật không may “đúng dịp” chứng kiến cảnh này…Ngây người mất một lúc lâu, ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu cô là, tin đồn là thật. Ý nghĩ thứ hai, liệu cô có bị “giết người diệt khẩu” hay không? Ý nghĩ thứ ba, để bảo vệ “tính mệnh” cùng công việc chính mình, tốt nhất vẫn nên nhanh nhanh rời đi thì hơn.

Nghĩ vậy, Hải Lam thẳng tắp cúi người.

– Xin lỗi, đã làm phiền.

Sau đó lưu loát xoay người lui ra, cẩn thận đóng cửa lại.

5 phút sau, một tiếng bạo rống phát ra từ phòng tổng tài, cả kinh đến thư kí Hà cũng nhảy dựng lên.

– TRỊNH DUY!!! Cậu chết với tôi!!

*****

Đình Phong một bên lật bản kế hoạch, một bên không yên lòng liếc xem biểu tình của cô, đột nhiên thình lình toát ra một câu.

– Mọi chuyện không như cô tưởng đâu.

– Hả?

Giống như hiểu ra điều gì, cô bỗng nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói chắc chắn cam đoan.

– Giám đốc yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói với ai. (Há há =)))

Vẻ mặt anh bắt đầu biến đổi.

– Thật ra lúc đó chúng tôi chỉ đùa thôi!

– Tôi biết.

– Giữa chúng tôi không có gì cả…Hoàn toàn không như cô nghĩ đâu!

– Tôi hiểu mà.

Cô hiểu cái gì? Cô cái gì cũng không hiểu được không?

– Ý tôi là, tôi với cậu ta không phải cái kia…Không phải quan hệ đó!

Anh gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nói năng cũng lộn xộn cả lên. Chết tiệt, đúng là càng tô càng hắc, cái tên miệng quạ đen kia!

Hải Lam đồng tình nhìn Đình Phong, đột nhiên cảm thấy anh ta rất đáng thương. (=)))

– Anh không cần phải cuống lên thế đâu, tình cảm vốn dĩ cũng không có sai…Kì thật, cho dù thực sự là…cũng không phải là tội lỗi. Tôi cũng có quen mấy người bạn giống anh, tôi không thấy họ có gì khác thường cả.

Lần đầu tiên sau mười năm gặp lại, cô nói với anh nhiều đến thế, nhưng từng câu từng chữ đều làm anh tức muốn hộc máu! Anh mất kiên nhẫn đập bàn đứng lên.

– Tôi đã bảo không phải!!

– Anh đừng lo, tôi nói thì sẽ giữ lời, nhất định giữ kín chuyện này…

Cô còn chưa nói hết, anh đã kéo mạnh tay cô về phía mình. Dù giữa họ vẫn cách một cái bàn, song chóp mũi anh cơ hồ dán lên chóp mũi cô.

Chư a bao giờ tiếp xúc với người khác phái ở khoảng cách gần đến thế, Hải Lam cực độ mất tự nhiên. Nhất là khi hơi thở anh phả lên khuôn mặt cô, ấm áp mang theo nhè nhẹ mùi hương bạc hà, khiến tim cô không tự chủ đập tăng tốc.

– Anh…

Cô muốn lùi lại, nhưng anh nắm tay cô rất chặt. Đình Phong lần đầu tiên đối mặt với cô, cảm nhận hơi thở cô gần trong gang tấc, trông thấy hai má cô dần dần nhuộm hồng. Hơn nữa, đôi môi cô hồng nhuận hơi hé mở, lông mi khẽ run rẩy vì bối rối…Bất giác lửa giận trong mắt anh dần tán đi, thay vào đó là vực sâu thâm trầm không thấy đáy.

Hiện giờ cô rất gần, chỉ cần chút nữa thôi là có thể chạm tới…

Bỗng nhiên, cô dồn hết sức lực đẩy anh ra, sau đó đẩy cửa chạy vội ra khỏi phòng.

Anh nhìn bóng cô giống như đang chạy trốn, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Hải Lam hoảng hốt ra khỏi phòng giám đốc, cũng không để ý đến sự kinh ngạc của mọi người mà chạy thẳng đến phòng toilet, vội mở vòi nước vốc nước lên mặt. Cô đang làm sao thế này? Vì sao cô không thể khống chế nhịp tim của mình? Vì sao cô không ngăn được mặt mình nóng lên?

Không, không ổn! Cô không thể để mình có tình cảm, tuyệt đối không! Cô sẽ không cho ai cơ hội làm tổn thương chính mình…

*****

Chung cư cao cấp Khánh Long.

Đình Phong mệt mỏi ngã xuống sô pha, tiện tay tháo cà vạt vứt lên thành ghế. Được một lúc, anh bỗng ngồi dậy với lấy điện thoại.

Nhẹ bấm vài nút ở bàn phím, đèn nhấp nháy sáng lên. Trên màn hình là một cô gái trẻ, chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, đang đứng dưới gốc cây bằng lăng. Cô mặc chiếc áo dài trắng, buộc tóc đuôi gà, đôi mắt dưới cặp kính cận lặng yên nhìn về phương xa. Một cơn gió chợt thổi qua, từng cánh hoa bay múa xung quanh cô, tựa như một cơn mưa hoa màu tím…

Cô không thích chụp ảnh, vậy nên ngoài ảnh kỉ niệm lớp, đây là bức ảnh duy nhất mà anh lén chụp được cô. So với trước kia, cô hầu như không thay đổi, vẫn xa cách như thế, khuyết thiếu cảm giác an toàn đến thế. Cô tạo ra một vòng tròn ngăn cách tất cả những người muốn tiếp cận mình. Mấy ngày này cô cố ý tránh anh, anh biết. Bởi vì lí trí của cô quá lớn, phòng ngự cũng quá nặng nề. Bất kì khi nào cô cảm thấy có người thích mình, cô sẽ đẩy những người đó ra xa. Vì cô sợ mình cũng có tình cảm với người đó, cô sợ sẽ bị tổn thương.

Ngày xưa cũng vậy, cứ mỗi lần anh tiến gần cô một bước, cô lại tránh xa anh một thước. Mới đầu anh còn nghĩ vì cô ngại ngùng, nhưng lâu dần anh mới hiểu, cô thực sự muốn giữ khoảng cách với anh. Anh càng cố kiên trì bao nhiêu, cô càng đẩy anh ra xa bấy nhiêu. Thậm chí anh đã phải ngờ rằng cô rất chán ghét anh, chán ghét đến mức chỉ cần thấy mặt anh là sẽ khó chịu.

Nhưng anh không muốn bỏ cuộc như thế. Ngày tốt nghiệp, anh đã cố lấy dũng khí để thổ lộ với cô, cho dù có thể bị từ chối, anh cũng không còn gì để hối tiếc. Nhưng chết tiệt, câu đầu tiên cô nói với anh lại là: “Hôm nay không phải ngày cá tháng tư”. Lúc đó anh thực sự xúc động đến mức muốn bóp nát đầu cô, để xem trong đó cất chứa những gì. Anh chỉ thiếu nước moi tim của mình ra cho cô xem, vậy mà cô còn cho là anh đang đùa giỡn cô?

Anh không có rảnh đến thế! Mà nếu anh có thừa hơi đến mức muốn tìm người để chơi đùa thì cũng không ngu ngốc mà tìm đến cô! Con người gì mà vừa nghiêm túc, vừa không thú vị, đã thù dai lại còn hay dỗi! Có đôi khi chấp nhất như trẻ con, có đôi khi lại nhiều lời như bà lão. Ngoại trừ việc học được, đầu óc cũng nhanh nhạy một chút…thì cô dường như chẳng còn ưu điểm nào. Ngoại hình bình thường, cũng chẳng có gì nổi bật…

Ách, được rồi, nhưng cái chính là anh lại thích cô. Không có lí do, cũng không thể tự kiềm chế. Thích đến mức chỉ vì một câu nói của cô mà nhớ mãi không quên…Không quên, không phải là không muốn quên, chẳng qua chỉ là không thể quên được mà thôi.

Anh cũng từng thử cố quen người khác, nhưng hình bóng cô vẫn không phai nhạt, thậm chí càng ngày càng rõ ràng thêm…Từng ánh mắt, từng nụ cười của cô, đều khắc sâu trong tâm trí anh. Không cần biết là bao lâu, tình cảm đó vẫn luôn tồn tại, mỗi lúc một mãnh liệt hơn…

Có lẽ, anh yêu cô, nhiều hơn tất cả những gì anh nghĩ.

G i a i T r i 3 2 1 . P r o

Chương 5:

– Giám đốc, tài liệu anh cần. – Bảo An nơm nớp lo sợ nói.

– Quản lý Lam đâu?

Giọng anh nghe không ra tâm tình gì, nhưng lại làm cậu ta mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.

– Chị ấy…chị ấy nói có việc đi đến phòng công nghệ và phát triển thông tin…

Ô ô…Giám đốc cùng quản lý đây là tình trạng gì? Cho dù là gây hấn thì cũng đừng lôi cậu ta ra làm bia đỡ đạn chứ! Đầu năm việc làm khó kiếm, một nhân viên mới cỏn con như cậu ta có dễ dàng không?

– Vậy sao? Cậu lui ra đi.

Bảo An như được giải phóng vội vàng chạy ra. Còn lại Đình Phong, vô thức vò nát tờ giấy trong tay, quanh thân dần tản mát ra hơi thở nguy hiểm.

Được lắm, Hải Lam! Cô — lại dám tránh anh!!!

Cả tuần nay, anh nhẫn nại đã sắp đến cực hạn rồi. Rõ ràng anh không còn làm khó dễ cô nữa, cũng đã cố gắng tỏ vẻ thân thiện hơn, nhưng cô thì sao? Lúc nào cũng né tránh anh! Cho dù cùng làm một phòng, bắt buộc có lúc phải chạm mặt nhau, song cô chỉ nói hai câu khách sáo rồi tìm cớ lặn mất tăm! Những văn kiện phải đưa cho anh thì đều đi nhờ người khác. Chẳng lẽ anh là quái vật sao? Hay là một loại bệnh dịch cần phải cách li?

Nhưng mà…Khóe môi anh khẽ nhếch lên. Cô càng làm thế chỉ càng chứng tỏ một điều — cô có để ý đến anh! Bằng không cũng sẽ không mất bình tĩnh trước mặt anh, cũng không đến độ không dám đối diện với anh.

Chỉ là, lần này, anh sẽ không để cô trốn tránh nữa.

*****

Hải Lam không biết mình đang làm sao. Cô đang sợ hãi, mà sợ hãi điều gì, chính cô cũng không biết. Giám đốc gần đây rất lạ, những biểu hiện của anh ta khiến cô cảm thấy bất an. Chẳng lẽ vì cô phát giác ra bí mật giữa anh ta và Trịnh tổng, nên anh ta mới đối xử đặc biệt với cô vì sợ cô sẽ tiết lộ bí mật đó ra? Nhưng cô đã cam đoan giữ kín rồi mà, cớ gì anh ta vẫn còn theo đuổi không bỏ? Không hiểu sao cô luôn có cảm giác lo sợ, vậy nên bản năng muốn chạy trốn. Điều kì lạ là, cảm giác đó giống hệt như…hồi cấp 3.

Đó là dấu vết đã khắc quá sâu, xóa đi cũng không nổi. Người đó…Thực sự là, cô không hề ghét cậu ta, thậm chí còn như…có chút thinh thích. Song chính vì thế mà cô e ngại. Cô giống như một con nhím tự xù lông để bảo vệ mình, nhưng những chiếc gai của cô lại làm người khác bị đau. Để rồi trong lúc vô tình, cô đã làm tổn thương ai đó.

Cô vĩnh viễn không thể quên được đáy mắt cất giấu thật sâu bi thương của người ấy, khi bạn cùng lớp ví cậu ta như “bệnh hủi” bị cô xa lánh. Cũng vĩnh viễn không thể quên khuôn mặt tươi cười cứng đờ, khi cô vung tay quát nói không muốn chụp ảnh riêng với cậu ta…Và cả sau vườn trường ngày tốt nghiệp, cậu ta ngại ngùng nói “thích cô”.

Cô quá tự ti để tin sẽ có ai đó thực sự thích mình, thậm chí thà rằng không tin ai cả. Mong ước của cô, rất nhỏ rất nhỏ, mà lại rất xa rất xa…Cô chỉ mong tìm được một người mãi mãi yêu cô, mãi mãi không rời xa cô, không bao giờ lừa dối cô…Nhưng là, tình yêu vĩnh cửu, có sao? Hay cũng chỉ là giấc mộng cổ tích ngọt ngào trong một hiện thực tàn khốc mà thôi. Thế nên điều duy nhất cô có thể làm, đó là đóng băng trái tim mình, không để cho bất kì ai chạm vào. Nó quá yếu đuối, cũng quá mỏng manh, cô không thể tưởng tượng nổi một ngày nào đó nó phải chịu nỗi đau bị phản bội…

Cho nên, Phong, thực xin lỗi…

– Nước của cô tràn ra ngoài rồi.

Hải Lam giật mình, cắt đứt khỏi dòng suy nghĩ. Khi phát hiện Đình Phong đang đứng trước mặt mình, cô chỉ kịp “A” một tiếng, chiếc cốc đầy nước trên tay rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành. Sững sờ một lúc, cô vội ngồi xuống thu dọn mảnh vỡ. Anh cũng cúi xuống định giúp cô, nhưng tay còn chưa kịp chạm vào thì đã bị cô quát lớn.

– Không cần!!!

Đối diện với ánh mắt như muốn xuyên thấu tất cả của anh, cô bối rối chỉ dám nhìn mặt đất.

– Để tôi dọn được rồi.

Anh không nói gì, cũng không có thêm động tác nào, chỉ lẳng lặng xem cô nhặt mảnh vỡ, quét tước, lau chùi…Chỉ đến khi cô cầm giẻ lau định đi ra ngoài, anh mới vươn tay chặn cửa lại.

Đó là phòng uống nước, bây giờ là giờ nghỉ trưa, mọi người hầu hết đều đã xuống nhà ăn, căn bản rất ít người sẽ tiến vào. Thời cơ tốt nói chuyện riêng với cô thế này, anh lẽ nào lại bỏ qua?

– Giám đốc, phiền anh tránh ra.

Cho dù trông vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu rối loạn. Hải Lam nhíu mày lùi lại, muốn giữ khoảng cách với anh. Tuy nhiên, Đình Phong không những không buông tha, trái lại từng bước ép cô về phía chân tường. Tay anh chậm rãi đặt lên bức tường sau lưng cô, tầm mắt vẫn chưa từng rời khỏi cô một giây.

– Giám đốc, anh…làm ơn tránh ra!

Nét mặt cô thoáng qua sự lo lắng, trong giọng nói đã có một tia run rẩy không dễ phát hiện.

– Tại sao?

– Tôi…có việc…Ăn cơm, à phải, tôi còn chưa ăn trưa!

– Thật không? Hay là cô đang muốn tránh tôi?

– Không, không phải…

Hải Lam chột dạ nhìn sang hướng khác. Không phải nói anh ta…thích Trịnh tổng sao? Vì sao lại ép sát cô như thế? Khó chịu quá…Tim cô sắp đập ra khỏi lồng ngực rồi!

– Mặt cô đỏ vậy? Sốt sao?

Anh biết rõ còn cố hỏi. Trông bộ dạng cô quẫn bách không biết nói gì, đột nhiên anh thấy thoải mái rất nhiều. Tức giận tích tụ mấy ngày cũng vơi đi một nửa.

Dưới ánh nhìn chăm chú nóng rực của anh, cô cảm giác mặt mình sắp bị nướng chín. Chợt thân thể cô cứng đờ; tay anh đang vuốt ve mặt cô, nhẹ nhàng tựa như vuốt ve một tác phẩm nghệ thuật.

– Anh…

Cô thở dốc, vội quay mặt đi những mong tránh thoát, nhưng khuôn mặt Đình Phong lại càng gần sát cô hơn. Ngón cái làm càn vuốt lên bờ môi cô, giọng nói phảng phất bên tai cô trầm thấp đầy từ tính.

– Làm sao?

Siết chặt tay, cô bỗng quay lại nhìn thẳng vào mắt anh.

– Cái kia…Tôi biết tại tôi phát hiện ra bí mật của anh…Nhưng tôi thực sự không cố ý! Hay là thế này, tôi viết cho anh tờ giấy cam đoan, nếu tôi dám tiết lộ nửa lời thì sẽ tự giác nộp đơn xin thôi việc được không?… (Chết vì câu này =)))

Gân xanh trên trán anh giật giật, lửa giận nháy mắt bùng lên. Cô thật đúng là có bản sự tức chết người không đền mạng mà! Còn không cho cô nói hết, anh đã cúi xuống chặn lại môi cô, nụ hôn bá đạo mang theo hương vị trừng phạt.

Hải Lam kinh hãi trợn tròn mắt. Anh ta…Làm sao anh ta có thể!?

– Ưm…

Cô ra sức giãy dụa muốn vùng ra, nhưng bờ vai anh quá cứng rắn, dù cô cố đẩy thế nào cũng đẩy bất động. Ngược lại, khi cô há miệng thở dốc, lưỡi anh lại nhân cơ hội nhanh chóng xâm nhập, càn quét mọi ngóc ngách trong miệng cô. Trong chốc lát, đầu cô bỗng nổ ầm vang, tất cả đại não dường như đều ngừng làm việc, suy nghĩ cũng chỉ còn lại một mảnh trống rỗng.

Nụ hôn từ kịch liệt ban đầu bỗng chuyển dần sang dịu dàng ôn nhu. Anh lưu luyến vờn quanh bờ môi cô, nhẹ nhàng liếm cắn, từng chút mút vào. Thân thể hai người cơ hồ áp sát nhau, không còn khe hở. Bàn tay cô đặt trước ngực anh, cũng trở nên như thế nhỏ bé, như thế vô lực…

Không biết qua bao lâu, một tiếng kinh hô chợt đánh thức hai người đang dây dưa. Tần Lan tay cầm nắm cửa, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà. Đây là chuyện gì? Giám đốc…cùng quản lý Lam!?

Cô chưa bao giờ gặp qua trường hợp xấu hổ đến thế, quả thực chỉ muốn đào một cái hố để nhảy xuống. Vậy mà kẻ gây họa bên cạnh còn tỏ vẻ cực kì nhàn nhã, đắc ý với “kiệt tác” của mình. Đình Phong quay đầu đối diện Tần Lan, thanh âm không hờn giận kèm theo một tia bất mãn vì bị cắt ngang.

– Có việc gì sao?

– A, không có! Xin lỗi, hai người…cứ tiếp tục…- Tần Lan sực tỉnh, vội vàng lắc đầu xua tay, thức thời rời đi. Trước khi đi còn không quên “chu đáo” khép cửa lại.

Hải Lam thất thần trong chốc lát, vội đẩy mạnh anh ra, dùng ống tay áo xát miệng. Trong mắt đã có vệt nước, nhưng cô quật cường không cho chúng chảy xuống.

– Anh hài lòng chưa!? Đùa giỡn tôi vui lắm sao?

Mặt anh bỗng giận tái đi.

– Em cho là tôi đang đùa?

– Không cần biết đùa hay thật, coi như là tôi xin anh, làm ơn tránh xa tôi ra!

Câu cuối cô gần như hét lên. Hét xong cũng không quản anh phản ứng thế nào, cô xô cửa chạy ra ngoài.

Thật lâu sau, Đình Phong dựa lưng vào tường, bàn tay nhẹ ấn vào vị trí trái tim. Anh ngước mắt nhìn trần nhà, cười khổ.

– Phải như thế nào thì em mới tin!?…

– Rất đơn giản, chỉ cần thuê một chiếc ô tô giả vờ đâm cô ấy, sau đó bày ra một màn anh hùng cứu mĩ nhân!

– Cứu cái đầu cậu! – Trông vẻ thong dong cùng vui sướng khi người gặp họa kia, thực sự anh chỉ muốn đánh cho cậu ta một trận nên thân.

– À phải, cũng không được, lỡ như tên tài xế chệch tay lái…Chậc chậc…Xong đời! Còn nữa, cho dù có thành công, ngộ nhỡ Hải Lam mà phát hiện ra…

Đình Phong bực bội liếc xéo anh, ức chế bị dồn nén tất cả bộc phát ra.

– Hải Lam cái gì mà Hải Lam? Tên đó là để cho cậu gọi à?

– Không gọi thì không gọi…Không cần phải trừng mắt lên như thế! – Trong lòng lại bất mãn nói thầm, tên không để gọi thì để làm gì? Tên này dấm chua cũng lớn quá đi!?

– Tốt nhất cứ lo việc cậu đi, đừng quản việc của tôi. – Nghe lời hắn ta, có khi lợn lành cũng biến thành lợn chết rồi.

Nhắc đến chuyện này, Trịnh Duy lại câu khóe môi cười lạnh.

– Gần được rồi, cá cũng sắp cắn câu.

Ánh mắt Đình Phong chợt phức tạp lên, lo lắng một lúc, vẫn là mở lời khuyên ngăn.

– Dù gì Tịnh Yên cũng là bạn Hải Lam, cậu đừng làm quá…

– Yên tâm, tôi tự biết chừng mực. – Trịnh Duy không cho là đúng nói.

Đình Phong nghi ngờ nhìn anh, không tiếng động khẽ thở dài. Thôi thôi, chỉ mong cậu ta đừng phạm sai lầm là tốt rồi.

Bởi vì, có đôi khi, một sai lầm nhỏ, cũng phải trả một cái giá rất lớn…

*****

Đêm đã khuya, Hải Lam trằn trọc trên giường, lăn qua lộn lại không sao ngủ được. Hễ cứ nhắm mắt là hình ảnh kia lại lùa về trong óc, khiến tâm thần cô không yên. Tại sao có thể như vậy? Anh ta sao có thể…hôn cô!? Mà cô lại không chán ghét, ngược lại suýt nữa còn trầm mê trong đó?

Bất chợt, Hải Lam phiền chán ngồi bật dậy. Không muốn! Cô không thích mình thế này một chút nào! Càng lúc càng không giống cô lúc trước…Từ khi nào cô bắt đầu để ý đến những việc không đâu này? Từ khi nào cô không còn khống chế được cảm xúc chính mình? Không, nhất định cô phải cách xa anh ta, không để anh ta ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình thêm nữa!

Ở bên cạnh, dường như cảm nhận được sự bất an của cô, Tịnh Yên đột nhiên lên tiếng.

– Chị sao vậy?

– Xin lỗi, đã đánh thức em à?

– Không, vì em cũng không ngủ được.

Khẽ thở dài, Hải Lam lặng lẽ nằm xuống, trầm mặc không lên tiếng. Tịnh Yên thuận thế dựa đầu vào vai cô.

– Chị Lam!

– Ừ?

– Em mệt mỏi.

-…

– Thật sự mệt chết đi…

Cô hiểu tại sao Tịnh Yên lại nói thế. Tình cảm, nhiều lúc khiến người ta mệt mỏi.

– Vậy ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều nữa.

– Ừm.

Nói là nói vậy, cô vẫn không chợp mắt nổi, lại không dám trở mình sợ đánh thức Tịnh Yên. Cứ nghĩ đến ngày mai phải đối diện với ánh mắt soi mói của đồng nghiệp trong công ty là đầu cô lại đau. Năm năm, cô gắng sống điệu thấp, cố giống những người khác vì sợ mình trở thành tâm điểm chú ý. Nhưng mà lần này, chỉ e…chạy trời không khỏi nắng.

Mải lo nghĩ vẩn vơ, mãi đến hơn nửa đêm, cô mới khống chế không được khốn ý mà nặng nề thiếp đi…

*****

Ngày tiếp theo, đúng như Hải Lam dự đoán, vừa bước chân vào công ty, cô đã nhận thấy những ánh mắt hoặc tò mò, nghi ngờ, hoặc khinh thường cùng không mấy thiện cảm chĩa về phía mình. Lúc cô tới tầng tám, mọi người trong phòng đang ồn ào cũng lặng ngắt như tờ.

Cô giống như mọi ngày, không nói câu nào mà đi thẳng đến bàn làm việc. Không biết có phải trùng hợp không, cô vừa ngồi vào chỗ, Đình Phong cũng đến. Tất cả tập trung quan sát biểu hiện của họ, nhưng lần nữa thất vọng rồi. Bởi vì anh cũng không nói gì đi lướt qua cô. Phải người tinh ý lắm mới thấy, trong một khoảnh khắc, khóe mắt anh trong khoảnh khắc chợt liếc nhìn cô.

– Sao vậy? Không phải nói hai người họ đang quen nhau sao? – Ai đó không nhịn được nhỏ giọng đưa ra nghi vấn.

– Không biết, nhưng hôm qua tôi thấy họ…trong phòng uống nước mà!

-…

Với những lời thì thầm nhỏ như muỗi kêu đó, cô đều làm như không nghe không thấy.

Một ngày này, Hải Lam ở trên phòng làm việc ăn mì hộp. Nguyên nhân vì dưới nhà ăn quá ồn ào, không ngừng có những câu bàn tán, mỉa mai vô tình hay cố ý rơi vào tai cô. Tuy rằng không muốn quan tâm, song cô vẫn thấy không quá thoải mái. Cho dù là món ngon thế nào, ăn vào cũng mất hết vị, còn không bằng tìm nơi yên tĩnh ăn mì gói.

Cốc mì bốc khói nghi ngút, nhất thời hương thơm tràn ngập bay khắp phòng. Hải Lam hài lòng mỉm cười, mới ăn được vài miếng thì bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên.

– Tại sao không xuống nhà ăn?

Ra là cô ở trong này, thảo nào anh xuống dưới đó mà không thấy cô.

– Khụ! Khụ…Anh…- Tại sao anh ta lại quay lên?

Thấy khuôn mặt cô nghẹn đỏ vì ho, anh rất tự nhiên đi vòng ra phía sau, vỗ lưng giúp cô thuận khí. Khoảnh khắc tay anh vừa chạm vào lưng cô, cơ thể cô phút chốc cứng đờ, phản xạ rất nhanh né sang một bên.

– Khụ!…Tôi không sao!

Đình Phong không để ý sự né tránh đó, chỉ đứng dậy đi lấy nước cho cô.

– Cám ơn…

Hải Lam lúng túng đáp, rõ ràng không được tự nhiên uống vài ngụm rồi đặt cốc xuống, cầm đũa định tiếp tục bới mì. Nhưng thấy anh vẫn ngồi đối diện không chớp mắt nhìn mình lại có chút ngại, cô đành khách sáo nói.

– Anh có ăn không?

Cô cứ đinh ninh anh sẽ từ chối, không ngờ anh lại không hề do dự nói “có” làm cô ngốc lăng. Chẳng lẽ anh ta không biết đấy chỉ là phép lịch sự thôi sao!? Nghi hoặc về nghi hoặc, song cô vẫn lấy cốc mì duy nhất còn lại đặt trước mặt anh.

– Mì đây, còn nước sôi…

– Không cần phiền phức thế đâu, tôi chỉ muốn nếm thử chút thôi.

– Hả!?

Sự việc xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi cô đã quên cả phản ứng. Chỉ thấy anh nghiêng người về phía trước tiến sát khuôn mặt cô, chợt vươn đầu lưỡi liếm nhẹ khóe môi cô rồi nhanh chóng ngồi thẳng trở về.

– Ừm, không sai, rất ngon!

– Anh…anh…anh…anh…anh…- Cứ “anh” nửa ngày, cuối cùng cô vẫn không nặn ra được một chữ nào. Ngón tay cô run run chỉ thẳng vào anh, sắc mặt nháy mắt đỏ bừng.

Anh nhếch miệng cười quyến rũ, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn môi cô. Tiếc thật, còn muốn nếm thêm chút nữa.

Cô vừa giận vừa quẫn trừng mắt nhìn anh. Anh ta không biết thẹn sao? Lần trước cô đã bỏ qua không nói, nhưng lần này thì —

– Anh nghe thật kĩ cho tôi, đừng ức hiếp người quá đáng…

Hải Lam còn chưa nói hết, nhóm người Tần Lan đã lục tục tiến vào. Thấy cả hai người ở cùng một chỗ, rõ ràng sửng sốt, sau đó ám muội nhìn bọn họ.

Chịu không nổi bầu không khí này, cô rốt cuộc nuốt không trôi nữa, nhanh chóng thu dọn mọi thứ rồi tức giận rời đi.

Chương 6:

Thật vất vả đợi đến giờ tan tầm, nhưng vừa bước ra khỏi cửa công ty, cô lại có xúc động muốn quay lộn trở lại. Không biết từ bao giờ, Đình Phong đã đứng phía đối diện, lưng tựa vào chiếc Ford màu xanh biển, vóc dáng cao ngất cùng khuôn mặt điển trai thu hút vô số tầm mắt. Hải Lam nheo mắt hừ lạnh, anh ta đang khoe của sao?

Một vài phút sau, cô gắng tự nhủ với bản thân, không liên quan, không liên quan đến mình, chắc chắn không phải anh ta đợi mình…Nghĩ vậy, cô tận lực duy trì bình tĩnh, tìm cách vòng qua xe anh xa hết mức có thể. Đáng tiếc là mọi sự không như ý cô.

– Hải Lam!

Anh đưa tay vẫy vẫy cô, nét mặt tươi cười rạng rỡ, lại khiến cô hận đến ngứa răng. Đã biết cô không thích phô trương, lại cố ý ngay giờ cao điểm ra vẻ thân thiết gọi cô. Anh ta ngại cô chưa đủ phiền toái sao?

Quả nhiên không ngoài dự đoán, tiếng gọi kia đã hấp dẫn hàng loạt sự chú ý lại đây. Dù cô rất muốn mặc kệ không quan tâm, nhưng anh còn tiếp tục gọi lớn hơn, mà người cũng chạy lại đây đứng trước mặt cô.

Hải Lam cảnh giác nhìn anh.

– Giám đốc, có chuyện gì không? – Ngữ khí cô rất đạm, hiển nhiên là không vui trước sự ngăn đón của anh.

– Hết giờ làm việc rồi, em không cần gọi tôi là giám đốc nữa.

Thấy sự xa cách của cô, trong lòng anh không tránh khỏi một trận mất mát. Chẳng lẽ cô cứ phải phân rõ giới hạn với anh như vậy sao?

– Nếu không có gì thì tôi đi trước.

Đột nhiên Đình Phong nắm chặt tay, ánh mắt bỗng trở nên kiên định. Dù sao đến nước này rồi thì anh cũng bất cứ giá nào…Anh đã nghĩ kĩ rồi, nếu anh còn không nói rõ ràng thì tình trạng cả hai vĩnh viễn sẽ chỉ như hiện giờ.

– Tôi có chuyện muốn nói với em, chỉ có điều…- Anh thoáng lướt qua những vẻ mặt hiếu kì vây quanh họ. – Em định nói luôn ở đây sao?

Hải Lam nhíu mày, cô biết nơi này không thích hợp để nói chuyện, nhưng nói thật, cô cũng không mong cùng anh ở chung một chỗ. Bởi vì, trực giác mãnh liệt mách bảo cô, nếu cứ tiếp xúc thân cận với anh, có lẽ…cô sẽ lạc lối…

– Để tôi đưa em về, trên đường đi tiện thể nói chuyện luôn.

Tình huống hiện giờ xem ra cũng chỉ còn cách này. Anh sẽ không dễ dàng để cô đi, mà nếu còn dây dưa chỗ này, sẽ càng đưa đến nhiều sự chú ý hơn. Cô đành cắn răng ngồi vào xe anh, trong ánh nhìn ghen tị của những nhân viên nữ…

Suốt cả quãng đường, nhiều lúc anh định mở miệng, nhưng sự lạnh lùng toát ra từ cô khiến anh e ngại. Mãi đến khi tới đầu ngõ gần nhà cô, Hải Lam mới chịu không nổi mà phá vỡ sự trầm mặc.

– Rốt cuộc thì anh muốn gì?

Đình Phong hơi sửng sốt, sau đó thật sâu ngóng nhìn cô, giọng nói ẩn ẩn mang theo chờ mong.

– Muốn em làm bạn gái tôi.

Cô bỗng kinh ngạc mở to mắt. Anh ta…không nói đùa đi!? Cô ngốc lăng nhìn anh trong chốc lát, gần như không tự chủ được thốt ra.

– Không phải anh đồng tính sao?

Lời vừa ra là cô đã hối hận rồi. Quay đầu vừa vặn thấy mắt anh long lên như muốn giết người, khuôn mặt banh ra vì tức giận, bàn tay nắm vô lăng siết chặt làm những đường gân hằn rõ lên. Đình Phong nghiến răng gằn từng chữ.

– Tôi không-phải-gay!!

Chứng kiến anh sắp sửa bạo phát, cô rất thông minh vội dời đi đề tài.

– Vậy…Tại sao?

Lần này anh không giận mà cười.

– Vì em nợ tôi mười năm.

Không biết qua bao lâu, Hải Lam vẫn còn đứng nguyên tại chỗ. Câu cuối anh ta nói…là có ý gì? Dường như sương mù trước mắt đang chuyển động, dần dần tán đi, dường như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới…

Bất giác, cô đưa tay sờ sờ trán, không sốt, vì sao lại nóng? Lại sờ sờ trái tim, vì sao nó sẽ nhảy dựng lên!?

*****

Sau hôm Đình Phong đích thân đưa cô về nhà, tin đồn tựa như bão táp quét qua công ty. Chuyện xưa được cải biên thành vô số phiên bản, bi có, hài có, vừa bi vừa hài cũng có. Người thì nói Đình Phong thay lòng đổi dạ, người thì nói Hải Lam là bên thứ ba giở thủ đoạn xen vào giữa hai người, kẻ lại bảo đó chỉ là thủ thuật che mắt, thật ra người anh yêu vẫn là Trịnh tổng…Về sau thậm chí còn thêm cả đoạn Trịnh Duy vì quá đau khổ mà đi kết hôn (=))), nhưng đó là nói sau.

Còn hiện giờ, nhân vật chính của tin đồn, Hải Lam, đang cực kì phiền muộn. Cô cũng muốn giả bộ mắt điếc tai ngơ như “ai đó”, nhưng làm không nổi. Cảm giác chỉ trong mấy ngày mà cô đã trở thành đích ngắm của tập thể nhân viên nữ trong công ty, đặc biệt là những người từng bị Đình Phong cự tuyệt. Nào là chê bai, gièm pha, nói xấu…Ngay cả mấy trò trẻ con cũng bị mang ra, tựa như vờ va vào cô, đụng đổ tài liệu của cô…Với những hành vi ấu trĩ như vậy, cô thực sự không biết nên giận hay cười. Chỉ vì một người không yêu mình, đáng không?

Chỉ riêng phòng kế hoạch là không tỏ thái độ gì nhiều. Nguyên nhân là hầu hết trong số họ đều đã kết hôn hoặc có người yêu, hơn nữa, họ cũng đã phát hiện ra một sự thực thú vị. Người theo đuổi không bỏ ở đây hóa ra là vị giám đốc siêu cấp đẹp trai tài giỏi hào hoa của họ, còn người mọi cách né tránh, “chạy mà không kịp” lại là quản lý Lam khô khan mà nghiêm túc. Hỏi tại sao họ biết không phải cô đang làm bộ? Bởi phản ứng của cô thực sự quá “ác liệt” rồi.

Ngày đầu tiên, anh tặng cô bó hồng đỏ thẫm 99 bông. Khụ, biết là 99, vì có vài người nhàm chán trong số họ đã tẩn mẩn ngồi đếm sau khi lôi nó ra từ…thùng rác. Ngày thứ hai, anh tặng cô 99 bông hoa ly, vào thùng rác. Ngày thứ ba, 99 bông lay-ơn, vào thùng rác. Ngày thứ tư, 99 bông huệ tây, vào thùng rác…Đến ngày thứ mười, 99 bông hoa các loại khác hẳn chín loại kia, trực tiếp bay ra ngoài theo đường cửa sổ, tuyên cáo chấm dứt cuộc đời ngắn ngủi từ tầng tám. Cuối cùng anh và nhân viên phòng mới rút ra kết luận, cô không thích hoa.

Đến trưa ngày mười một, anh quyết định tặng thứ gì thực tế hơn, gọi chuyển phát nhanh mang đến một suất KFC lớn, kết quả cô đem cho cả phòng ăn. Ngày mười hai, một hộp sushi của nhà hàng Nhật Bản nổi tiếng, cả phòng lại được ăn. Ngày mười ba, một chiếc bánh pizza, cả phòng ăn. Đến ngày thứ mười sáu, cả phòng vẫn được ăn, còn cô ăn mì gói. Lại một kết luận mới, đồ ăn không dụ được cô.

Ngày thứ mười bảy, mọi người đều háo hức không biết anh sẽ tiếp tục tặng cô món quà nào, không ngờ đáp án lại khiến cho tất cả ngoài ý muốn — một con búp bê Nhật Bản làm bằng lụa. Khuôn mặt xinh xắn, nho nhỏ bằng lòng bàn tay, tóc đen mắt đen, mặc bộ kimono màu đỏ. Ai nấy đều hồi hộp chờ xem phản ứng của cô, chỉ thấy cô không nói gì, thật lâu đứng bất động trước con búp bê đặt trên bàn.

Năm phút, mười phút, mười lăm phút…Ngay khi tất cả đều tiếc thương khi nghĩ đến số phận bi thảm sắp tới của nó – thùng rác đặt góc phòng, Hải Lam lại đột ngột cầm lấy nó đi thẳng vào phòng giám đốc.

Ngay khi tất cả đều tiếc thương khi nghĩ đến số phận bi thảm sắp tới của nó – thùng rác đặt góc phòng, Hải Lam lại đột ngột cầm lấy nó đi thẳng vào phòng giám đốc.

– Đừng có tùy ý đưa đồ linh tinh cho tôi nữa!

Đình Phong đang xem tập tài liệu, nghe thấy giọng cô mới ngẩng đầu lên.

– Vậy theo em, thứ gì thì không phải là “đồ linh tinh”!?

Hải Lam há hốc mồm, nhất thời không biết trả lời thế nào.

– Tóm lại không cần đưa tôi bất kì thứ gì, cái này trả anh! – Cô đặt búp bê lên bàn, không biết là vô tình hay cố ý, động tác của cô rất nhẹ.

Mắt anh hơi híp lại, mặc dù cô che giấu tương đối khá, nhưng anh vẫn có thể nhận ra được — cô không ghét món quà này.

– Nếu em không thích, vậy ném đi.

– Cái…

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã cầm lấy con búp bê giả bộ muốn ném vào thùng rác. Lập tức không cần suy nghĩ cô vội đưa tay ngăn lại.

– Đợi chút! Anh làm gì?

Mặt anh tỉnh bơ, tựa hồ chẳng hề để ý.

– Vứt đi.

– Không được vứt!

– Tại sao không?

Phải rồi, tại sao không? Hải Lam bỗng cắn môi, không tưởng ra được lí do nào. Thấy anh không hề có vẻ đùa cợt, cô gấp đến độ xoay quanh, chưa kịp nghĩ gì đã thốt ra.

– Anh…Nó rất đắt! Anh làm như vậy là lãng phí!

Phụt! Lãng phí!? Anh phải vất vả lắm thì mới nhịn được cười. Tuy quả là con búp bê này không hề rẻ, vì là hàng anh đặt bên nước ngoài. Nhưng điều khiến anh buồn cười là lúc ném hoa anh tặng, cô có thấy gì là lãng phí đâu!?

– Nếu em không thích, giữ lại cũng vô dụng.

– Sao lại vô dụng? Anh có thể tặng em gái hay cháu gái anh!

– Tôi không có cháu, mà em gái tôi đã qua tuổi chơi búp bê rồi.

Nhìn cô hết cúi đầu, cắn môi lại vân vê góc áo, đáy mắt anh không che hết được ý cười. Không ngờ trêu chọc cô lại thú vị đến vậy, biểu hiện phong phú của cô lúc này thật đáng yêu nha.

– Hoặc anh có thể tặng trẻ con nhà hàng xóm!

Anh làm bộ mất kiên nhẫn, bàn tay nắm con búp bê siết chặt rồi giơ lên —

– Được rồi, tôi lấy, đừng vứt!

Cô vội tiến lên giật nó khỏi tay anh, phẩy phẩy vạt áo của nó bị anh làm nhăn, thuận tiện trừng mắt Đình Phong. Sau đó chẳng nói chẳng rằng quay lưng đi, đóng sầm cửa lại.

Đáng tiếc cô không kịp chứng kiến vẻ mặt khi mục đích đã đạt được của anh.

Sau khi ra khỏi phòng giám đốc, không để tâm tới sự kinh ngạc từ những người xung quanh, Hải Lam mặt không chút thay đổi đi thẳng về bàn làm việc, cẩn thận cất con búp bê vào túi xách. Ngồi trong phòng, ai nấy đều hai mặt nhìn nhau, tất cả cùng có chung biểu tình nghẹn họng nhìn trân trối. Như vậy là…nhận rồi!? Quản lý Lam nhận con búp bê!? Trời ạ, vì sao bọn họ không biết hôm nay mặt trời mọc ra từ hướng tây?

*****

Những ngày sau đó, khỏi nói cũng biết, mỗi hôm trên bàn cô lại xuất hiện một con thú bông hay búp bê. Có khi là con khủng long một sừng dễ thương, có khi là cá heo xanh, khi thì là chim cánh cụt…Và dù tâm tình không mấy dễ chịu, nhưng cô lần nào cũng mang chúng về. Mới đầu mọi người còn choáng váng, không thể tin nổi một chuyện với xác suất còn nhỏ hơn cả việc voi biết leo cây lại xảy ra, về sau họ cũng cho rằng có lẽ cô đã bắt đầu bị đả động rồi.

Còn riêng Hải Lam thì vô cùng buồn bực. Cô không muốn nhận bất kì món đồ gì từ anh, song mỗi lần trông thấy những con thú bông đáng yêu kia, thấy những ánh mắt tội nghiệp của chúng giống như đang cầu xin “đừng vứt bỏ tôi” làm cô không nỡ. Đáng giận nhất là anh ta luôn lợi dụng nhược điểm ấy, còn đe dọa là nếu cô không lấy sẽ vứt chúng đi. Được cái may mà kích thước chúng cũng không lớn nên vẫn có thể giấu trong túi xách, bằng không cô chẳng còn mặt mũi đi gặp người nữa.

Mội, hai, ba, bốn, năm…

Hai chín, ba mươi, ba mốt…

Bốn sáu, bốn bảy, bốn tám…

Năm mươi tư.

“Aizz…”

– Chị mua gì mà lắm búp bê thế?

– Không phải mua.

– A…- Mắt Tịnh Yên chợt lóe ra. – Vậy ai tặng sao?

– Đừng nhắc đến nữa! – Cứ nhắc tới là cô lại đau đầu.

– Là cái anh giám đốc đó à?

Hải Lam phiền chán nhíu mày, bực bội hừ một tiếng.

– Không biết rốt cuộc anh ta ăn nhầm phải thuốc gì!

Thái độ cô làm Tịnh Yên không nhịn được bật cười.

– Chị mới ăn nhầm thuốc ý! Người ta đang theo đuổi mà còn không biết à? Sao bình thường chị thông minh mà giờ chậm hiểu thế hả?

Thịch! Tim cô bất giác đập trật nhịp.

– Đừng nói lung tung! Không như em nghĩ đâu.

– Vậy chị nói xem là thế nào?

– Anh ta có người yêu rồi.

– Cái gì? Là ai?

– Tổng giám đốc công ty chị. – Trong giọng nói cô phảng phất chút rầu rĩ không vui mà chính cô cũng chẳng phát hiện.

Trịnh Duy và Đình Phong!? Khóe môi Tịnh Yên co rúm lại, tiếng cười không thể ức chế cứ thế bật ra.

– Phụt! Ha ha ha ha…Chị Lam, chị…Ha ha ha…- Ôi trời, đau bụng quá, cô còn tưởng thế nào! Ôi ôi ôi, bà chị ngốc nghếch của cô…

Nhưng, khi nghĩ đến “người đó”, ánh mắt cô xẹt qua nét ưu thương. Nụ cười cũng vì vậy mà phai nhạt dần.

– Em cười gì? Chị không đùa đâu! – Hải Lam chợt thẹn quá thành giận gắt lên.

– Làm sao chị có cái ý tưởng ngớ ngẩn đấy?

-…Chị thấy họ thân mật trong phòng tổng tài. – Thật lạ, cảm giác ê ẩm này là sao?

Cố nhịn cười, Tịnh Yên gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình, đột nhiên ôm chầm lấy cô.

– Em với chị bây giờ có tính là thân mật không?

– Hả!?

– Vậy chúng ta đồng tính sao?

Hải Lam bỗng ngẩn ra. Đúng nha, hình như…hơi có lí.

– Đừng nghĩ linh tinh nữa, thử quen với anh ấy đi.

Lúc trước, qua Trịnh Duy cô cũng biết Đình Phong. Ban đầu cô không hiểu tại sao anh đã hai mươi ba tuổi rồi mà chưa từng quen bạn gái, về sau mới loáng thoáng nghe Trịnh Duy kể hình như anh đang chờ ai đó. Có khi nào…là chị Lam không?

– Em không bị sốt đấy chứ? Chu yện đó là không thể nào!

– Nếu chị không chịu mở lòng, làm sao biết là không được?

Cô thoáng trầm mặc trong chốc lát, ảm đạm nhếch môi.

– Liệu em có chấp nhận vụ đầu tư nếu biết 50% là thất bại không?

Đầu tư càng lớn, đến lúc thua lỗ mất mát càng nhiều. Mà cô thì lại không thích mạo hiểm.

– Nhưng vẫn còn một nửa…

– Thôi – Hải Lam phẩy tay. – Tốt nhất em dành thời gian tìm cách giúp chị xử lý đống đồ này đi.

Thấy cô có ý lảng tránh vấn đề này, Tịnh Yên cũng đành lắc đầu thở dài. Quên đi, dù sao đây là chuyện hai người, người khác xen vào không được.

– Em biết một trại trẻ mồ côi, chị có thể gửi đám thú bông đến đó.

– Ừ, cho chị địa chỉ, mai chị gửi đi… – Cuối cùng cũng giải quyết xong một chuyện.

Tịnh Yên rũ mắt xuống, đột nhiên đứng bất động, thật lâu không nói gì.

– Tịnh Yên!? – Hải Lam nghi hoặc nhìn cô.

– Chị Lam.

– Ừm?

– Sắp tới…có lẽ em sẽ chuyển đi.

Chương 7:

– Đây là báo cáo điều tra thị trường, còn đây là bản kế hoạch mới của tổ một…

Anh như có điều suy nghĩ nhìn cô, đột nhiên hỏi một câu chẳng hề liên quan.

– Hình như em có chuyện không vui?

Hải Lam sửng sốt một chút nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ đạm mạc.

– Cho dù có thì cũng là chuyện của tôi. – Ý là không quan hệ tới anh.

Đúng là tâm trạng cô không được tốt, hôm qua tự dưng Tịnh Yên nói sẽ chuyển đi làm cô bất ngờ không kịp trở tay. Chẳng cần nghĩ cũng biết cô ấy sắp chuyển đi đâu, chỉ có thể là chỗ của “người đó”. Nếu như cô ấy cảm thấy vui vẻ thì cũng không sao, đằng này…Tịnh Yên chắc chắn có việc đang giấu cô!

– Tôi thắc mắc…- Anh bỗng đứng lên, hai tay chống xuống bàn, mặt đối mặt với cô. – Khi nào thì em có thể gỡ bỏ vỏ bọc lạnh lùng này?

Hải Lam không vui nhíu mày.

– Bây giờ đang giờ làm việc, phiền anh cẩn thận ngôn ngữ hành vi.

Bắt đầu mất bình tĩnh rồi sao? Khóe môi anh bất giác gợi lên.

– Vậy ngoài giờ làm việc thì được?

– Anh! – Cô tức giận trừng mắt anh, bàn tay hết nắm chặt lại buông ra. Cố hít thở sâu, trong giọng nói cô đã có tia thỏa hiệp. – Rốt cuộc anh còn muốn tiếp tục đến bao giờ?

– Đến khi em đồng ý làm bạn gái tôi.

– Không! – Không cần đắn đo, một ngụm cự tuyệt.

– Lí do?

– Không lí do gì cả, ngoài tôi ra còn có rất nhiều đối tượng cho anh lựa chọn…

– Nhưng họ không phải là em.

Ánh mắt chân thành của anh, giọng nói dịu dàng làm cô hơi ngẩn người, bối rối dời tầm mắt.

– Hừ, tôi không thèm tranh cãi với anh! Tóm lại, anh sẽ phí công thôi!

Nhìn bóng cô lại đi như thể chạy trốn ra khỏi căn phòng, Đình Phong không nhịn được lần nữa bật cười thành tiếng. Đột nhiên anh có cảm giác cô không còn xa xôi như trước nữa mà ngày càng chân thật hơn.

Buồn bực a buồn bực. Rõ ràng không làm gì sai, vì sao cô không dám đối mặt với anh ta? Hải Lam, điềm tĩnh mọi ngày của mi đâu? Sự ổn trọng mọi ngày của mi đâu? Làm sao chỉ vì đôi câu của anh ta mà cảm xúc dao động phập phồng đến thế? Hừm, không đúng, tất cả là do anh ta. Lúc đầu luôn lợi dụng quyền hành để chèn ép, bây giờ thì quay sang trêu chọc cô! Đồ đáng ghét! Cái tên vừa hách dịch vừa phách lối, vừa độc đoán lại còn chẳng thèm quan tâm đến ý nguyện người khác…

Ngón tay cô bất giác sờ lên môi…Phải rồi, anh ta chỉ là một kẻ đáng ghét mà thôi. Người như vậy, làm sao cô có thể…thích anh ta được chứ?

Khi cô tan ca trở về, Tịnh Yên đã dọn đồ đi rồi, chỉ để lại tờ giấy nhắn nói cô đừng lo lắng, cô ấy tự biết việc mình đang làm.

Hải Lam không nói gì khẽ thở dài, bảo cô không lo được sao? Cô vốn coi Tịnh Yên như em gái, từ lâu đã xem chuyện cô ấy như chuyện của mình. Chứ đổi lại là người khác, cô còn lười quản đâu!

Bỗng cô nhớ lại ba năm trước, lần đầu tiên gặp Tịnh Yên, đêm đó cô ấy say đến bất tỉnh nhân sự trước cổng khu chung cư. Đến giờ cô còn chưa hiểu nổi tại sao lúc ấy, một kẻ vốn không thích lo chuyện bao đồng như mình vậy mà lại đưa người lạ về nhà, còn giúp thay quần áo, pha nước gừng giải rượu…Có lẽ là duyên phận đi, vì cô cảm thấy nét nào đó ở cô ấy…giống mình.

Sau đó, cả hai nghiễm nhiên trở thành bạn thân, có một lần Tịnh Yên kể chuyện của mình cho cô nghe. Hơn ai hết, cô hiểu được nỗi dằn vặt cũng như khổ sở của cô ấy, nhưng bản thân lại chẳng thể giúp được gì. Chu yện tình cảm rối ren chẳng khác nào mớ mạng nhện, một khi sa vào thật khó thoát ra, cố giãy dụa lại lún sâu hơn. Thấy cô ấy như vậy, cô không khỏi càng thêm kiên định ý niệm trong đầu…

Tịnh Yên cũng không nói nhiều, thậm chí còn không cho cô hay người đàn ông đó là ai. Cô chỉ biết được cái tên “Duy” mà cô ấy nhắc đi nhắc lại trong cơn say, và loáng thoáng nghe Tịnh Yên nói hiện giờ anh ta đang là tổng giám đốc một công ty lớn nào đó…Qua những biểu hiện gần đây của Tịnh Yên, cô cũng đoán ra có lẽ họ đã gặp lại nhau. Chỉ là, khoảng cách giữa hai người thực sự quá xa, cô sợ rằng ở bên anh ta, Tịnh Yên sẽ bị tổn thương lần nữa.

Haizz…Chuyện đến đâu lo đến đó đi. Hải Lam buông thõng vai, mệt mỏi vào bếp kiếm mì gói. Thật ra bình thường cô cũng lười nấu cơm, chỉ vì có thêm Tịnh Yên nên mới tuân thủ đều đặn mỗi ngày ba bữa. Những lúc đi siêu thị, cô toàn mua mấy thứ đồ ăn sẵn với đồ hộp, nhanh gọn mà tiện lợi. Sống một mình thì thoải mái nhất chính là tự do, có thể tùy ý làm bất cứ việc gì mà không ai quản. Nhưng đáng sợ nhất…là cô đơn. Tịnh Yên đi rồi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ còn mình cô. Nấu cơm cũng cho ai ăn đâu?

*****

Mì tôm, phở ăn liền, cháo ăn liền…Nên chọn loại nào nhỉ?

Trong siêu thị, Hải Lam đang phân vân cầm hai loại mì trên tay thì bỗng bị một ngoại lực va vào làm chúng rớt xuống đất.

– Xin, xin lỗi!

– Không có gì. – Cô không mấy bận tâm cúi xuống định nhặt hai gói mì, chợt giọng nói kia lại vang lên mang theo vui mừng cùng khó tin.

– Hải…Hải Lam!?

Hải Lam ngẩng đầu lên, thấy người phụ nữ tầm ba mươi đang bế đứa bé gái khoảng hai tuổi, vẻ mặt mờ mịt hỏi.

– Cô…là ai?

– Ôi trời, Thanh Loan đây! Bọn mình học cùng nhau hồi cấp ba, trường THPT Nguyên An ý! Nhớ chưa?

– Thanh Loan!? À…

Vẻ mặt Thanh Loan trở nên hồ hởi.

– Nhớ rồi đúng không? Trùng hợp thật đấy, không ngờ gặp lại cậu ở đây. Trông cậu vẫn chẳng khác hồi xưa là mấy, tớ nhìn cái là nhận ra ngay.

– Ừ…- Thật ra là chưa. == Nhưng người này biết tên cô, có lẽ họ từng học cùng thật.

– Cậu đi siêu thị một mình thôi à? Thế chồng cậu đâu?

– Tôi chưa kết hôn.

– Thế à…Ha ha. – Thanh Loan xấu hổ cười khan. – Quên mất, đây là con gái mình, Trà My. My, chào cô đi con!

Bé gái chớp đôi mắt to tò mò nhìn Hải Lam, lễ phép làm theo lời mẹ.

– Con chào cô.

– Ừm. – Cô hơi gật đầu xem như chào hỏi, tính cô vốn cũng không thích trẻ con lắm. Có điều dường như chúng đều vẫn thích nhìn mặt cô.

– Đã lâu rồi nhỉ, phải mười năm chứ ít gì! Mà cậu nghe tin gì chưa? Trường mình tổ chức kỉ niệm tròn ba mươi năm thành lập, còn mời cả những cựu học sinh cũ về dự nữa.

– Vậy sao? – Hải Lam thờ ơ đáp lời, có vẻ không mấy để tâm.

Giống như không nhận thấy sự lạnh nhạt của cô, người phụ nữ tiếp tục hào hứng tiếp lời.

– Đám người lớp mình đang hẹn nhau họp lớp ngày hôm đấy luôn, ngày 15 tháng 8, cậu cùng đi được không?

– Tôi không biết, nếu rảnh.

– Mãi mới có dịp cả lớp tụ tập mà, đi đi cho vui! À, mà cho tớ số điện thoại đi, để tiện liên lạc.

-…0984836xxx

Lưu xong số điện thoại, cô tươi cười xoay người lại.

– Xong rồi, thôi tớ đi đây, chồng tớ đang chờ. Bai nhé, cậu nhất định phải đến đấy!

Đến như gió, đi cũng như gió. Thanh Loan rời đi, một lúc lâu sau Hải Lam vẫn còn đứng yên tại chỗ, tâm tư phức tạp không nói thành lời. Họp lớp sao? Tức là…có khả năng sẽ gặp lại…“người đó”!?

Giờ tan tầm, Uyển Vy đang định thu thập bàn làm việc bỗng thấy Hải Lam vẫn như cũ vùi đầu vào bảng số liệu trên máy tính, không nhịn được hỏi.

– Chị Lam, chị chưa về sao?

– Ừm, tôi còn chút số liệu cần phải xử lý, cũng sắp xong rồi.

– Vậy em về trước đây. – Biết cô là người ham công tiếc việc, Uyển Vy cũng không kiên trì.

Không biết qua bao lâu, đến khi Hải Lam mệt mỏi xoa bóp bả vai có chút đau nhức là lúc một giọng nói vang lên sau lưng cô.

– Chỗ này số liệu có vấn đề.

Cô chợt giật mình quay lại, suýt chút nữa chóp mũi đụng vào ngực anh. Đình Phong một tay chống lên mặt bàn, một tay chỉ vào màn hình máy tính, từ phía sau nhìn lại giống như cả người cô được bao trọn trong vòng tay anh. Tư thế muốn có ám muội bao nhiêu thì ám muội bấy nhiêu.

Trái tim cô mất không chế mà nhảy dựng, cô nghiêng người về phía trước muốn tách ra, nhưng đã chẳng còn đường để lui.

– Giám đốc, anh…

– Ừ?

Anh khẽ mỉm cười nhìn vẻ bối rối của cô, cố ý cúi xuống gần sát cô hơn.

– Phiền anh lui lại được không?

– Không.

Thấy cô sắp sửa bão nổi, anh cũng hợp thời thu tay lại. Đôi khi quá mức áp bách cũng không tốt, dù sao vẫn còn nhiều thời gian.

– Em quyên góp tất cả thú bông tôi tặng cho cô nhi viện?

Sáng nay đột nhiên có người ở cô nhi viện nào đó gọi điện cảm tạ anh.

– Phải, vậy thì sao?

– Không có gì, chúng là của em, em muốn xử lý thế nào là quyền của em. – Ít nhất thì cô cũng không vứt chúng đi. Giọng anh có vẻ thản nhiên, nhưng giấu không nổi một tia ảm đạm. Tự dưng cô lại có cảm giác áy náy, liệu cô làm vậy có quá đáng lắm không? Cô vẫn chưa hỏi qua anh mà lại tự ý tặng cho người khác…Không tự chủ được lại mở miệng giải thích.

– Để chúng lại tôi cũng không dùng đến, không bằng đem chúng cho bọn trẻ sẽ có ích hơn…

Khóe môi anh bất giác cong lên, bỗng nhiên hỏi sang chuyện khác.

– Chủ nhật em có rảnh không?

– Anh hỏi làm gì? – Cô ngẩn ra một lúc, giây lát sau nhìn chằm chằm anh, bộ dạng mười phần đề phòng làm anh chợt thấy buồn cười.

– Cùng tôi đi đến một nơi.

Gần như không cần suy nghĩ, cô lập tức cự tuyệt.

– Hôm đấy tôi bận rồi.

– Bận chuyện gì vậy?

Hải Lam bặm môi, không muốn trả lời. Nhưng nếu không nói…chắc chắn anh ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.

– Họp lớp.

Ánh mắt anh hơi lóe ra, nửa đùa nửa thật nói.

– Vậy tôi đi cùng em.

– Anh có tư cách gì mà đòi đi?

– Với tư cách bạn trai em.

Vô sỉ, làm sao mặt anh ta có thể dày đến thế? Hải Lam nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi nói.

– Thật sao? Tại sao tôi lại không biết?

– Có lẽ em đã quên.

Được rồi, da mặt anh ta không phải dày, mà là cực kì dày.

Đối diện vẻ mặt đỏ bừng vì tức giận mà không làm được gì của cô, Đình Phong bỗng bật cười, về sau càng lúc càng cười lớn.

Hải Lam hít thở sâu, cố gắng kiềm chế xúc động muốn đánh người, không nói không rằng đứng lên thu dọn đồ đạc.

– Để tôi đưa em về.

– Không cần.

– Dù sao cũng tiện đường…

– Tôi đã bảo không cần!

– Tối rồi, em về một mình tôi không yên tâm…

– Tôi có thể tự xoay sở, không nhọc anh phải lo.

– Nhưng tôi lỡ lo lắng rồi.

Thực phiền. Rốt cuộc bị anh quấn lấy không còn cách nào, cô đành để anh đưa về. Hiện giờ chắc hẳn cũng chẳng còn ai nhìn thấy, hơn nữa…cứ coi như đền bù chuyện kia đi.

– Tạm biệt.

Dõi theo bóng cô khuất dần trong ngõ, anh lơ đễnh nở nụ cười. Còn ba ngày nữa…Không biết đến lúc đó cô sẽ phản ứng thế nào?

Hải Lam đứng lặng trước giường ngủ, bàn tay vô thức vuốt ve khuôn mặt búp bê. Vì sao cô lại giữ lại nó đâu? Cô không biết, hay chính xác hơn là, cô không muốn đi sâu tìm hiểu. Dù muốn dù không, cảm xúc của cô vẫn đang dần biến hóa, từng chút từng chút một. Nhưng là…Nắm tay cô chợt siết chặt. Dừng lại thôi, không thể lún sâu thêm nữa.

*****

Chủ nhật, trời trong nắng ấm.

Đứng trước ngôi trường đã xa cách mười năm, trong lòng cô tràn ngập những cảm giác hỗn độn. Từng tốp học sinh đi lướt qua cô, thi thoảng một vài ánh mắt hiếu kì dõi lại đây. Tự dưng Hải Lam thấy do dự, có lẽ…cô không nên đến. Cô khẽ thở dài, vừa định xoay người thì có tiếng gọi giật lại từ đằng sau.

– Hải Lam, Hải Lam phải không?

Là Thanh Loan lần trước gặp trong siêu thị, cùng đi với nhóm người khoảng hơn mười người. Những khuôn mặt với cô mà nói, vài phần xa lạ cũng vài phần quen thuộc.

Thanh Loan thân thiết vỗ bả vai cô, theo sau thản nhiên bắt chuyện.

– Đến rồi sao cậu không vào? Mọi người còn đang chờ đâu.

Cô không quá tự nhiên ứng thanh, tầm mắt cố ý vô tình dạo qua đám người, tiếp theo tự giễu cười cười. Rốt cuộc đang đợi cái gì? “Người kia” chưa chắc đã tới, mà dù có tới thì cũng thay đổi được gì. Hải Lam thoáng lắc đầu vung đi những suy nghĩ vẩn vơ, theo sau đuổi kịp cước bộ những người khác.

Trường học dường như không thay đổi nhiều, lớp học cơ bản vẫn như xưa, ngoại trừ bàn ghế mới, bảng mới, lớp ve tường vàng nhạt được quét mới. Hôm nay có thể nói vô cùng náo nhiệt, cựu học sinh cũng về trường rất đông. Phòng cô cũng phải có đến 48, 49 đầu người. Tuy nhiên, điều cô ngạc nhiên nhất là tất cả cư nhiên còn nhớ rõ cô, trong khi cô chẳng nhớ nổi mấy người. Hải Lam suy đi tưởng lại cũng không rõ, hồi trước cô ở lớp cũng không thân thiện với ai, phần lớn thời gian thường ngồi đọc sách hoặc ngẩn người, thậm chí có thể nói là tự mình cô lập chính mình, làm sao vẫn nhiều người nhận ra cô đến thế? Mà cô không biết chính là, càng như cô “mặt lạnh như tiền” lại càng dễ dàng gây chú ý, hơn nữa, trọng yếu hơn cả còn một nguyên nhân khác…

– Khụ, bạn Lam, bạn còn nhớ tôi không?

Cô chăm chú quan sát người trước mặt mình hồi lâu, cuối cùng cũng có điểm ấn tượng.

– Lớp…lớp trưởng!?

– Ha ha, biết mà, một người siêu cấp đặc biệt như tôi thì ai mà quên được chứ? Xem đi, đến Hải Lam cũng nhớ…

Hồng Ngọc liếc sang đầy khinh bỉ.

– Chắc gì cậu ấy đã nhớ tên ông?

Cái này…Đối diện những ánh nhìn lần nữa tập trung lại đây, cô xấu hổ ho khan hai tiếng rồi áy náy nói câu xin lỗi làm cho tất cả mọi người một trận cười vang. Vị “cựu lớp trưởng” cũng tự động ngậm miệng vẻ mặt xám xịt ngồi về chỗ cũ.

– Tôi biết một người cậu sẽ không quên – Thanh Loan thình lình dựa vào vai cô, đùa cợt nháy mắt mấy cái. – Đoán xem, Phong nha…

Hải Lam thoáng cứng ngắc thân mình, song nhanh chóng phục hồi tinh thần, thản nhiên nở nụ cười nhạt.

▲ Lượt xem: 344
<< 1 2 3 4 ... 8 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 9