MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Người Cùng Tên
** Admin admin
26-10-2020


Thằng Quân vẫn ngồi cười và bày tỏ 1 cách bình thản

– Bộ dạng anh trông tệ lắm à – nó vẫn nở nụ cười 1 cách mãn nguyện

– Người ta bảo người đẹp vì lụa. E thấy gu thẩm mỹ của anh có vấn đề, hoặc anh cố tình có vấn đề với bản thân anh.

– Này, ăn nói hẳn hoi – tôi lại nói Trang lần nữa

– Ừ, đúng là có vấn đề thật, tại anh vừa mới đặt chân xuống đất Hà Nội cách đây vài tiếng, anh đi từ Lào về bằng ô tô của công ty. Trông buồn cười lắm à. – nó vẫn bình thản như mọi khi

– Không

– Thôi, chuyển chủ đề, nó vừa mới về, còn gặp anh trước cả bố mẹ nó, vừa mới nói có mấy câu đã lái sang cái chủ đề ăn mặc rồi. Làm gì thì làm bản chất tốt là được. Mày nhở – tôi quay sang cười với thằng Quân

– Ừ, mà mày nhớ không cái hồi tao với mày đi phu hồ ấy, 2 thằng trông còn thảm hơn cả bây giờ, 2 thằng dắt nhau vào quán bia ngồi oai như ai. Gặp mấy ông Tây nữa chém gió thích phải biết.

– Mày nói tao mới nhớ, hồi đó cả quán cứ chăm chăm nhìn mình, 2 thằng mặt non choẹt , quần áo thì tả tơi, nhớ cái quần rách đầu gối quá mày ạ!

Tôi với thằng Quân thì cứ ngồi huyên thuyên ôn lại kỉ niệm. Có vẻ Trang không thích cái bộ dạng của thằng Quân thật, nhìn nó lần đầu có khi cũng ko ai ưa thật, cái miệng luôn luôn mỉm cười và nó lúc nào cũng tự bằng lòng với bản thân. Chỉ có tôi mới biết nó khổ nhường nào, nai lưng ra làm , kiếm từng đồng một. Ngày tôi được xin vào công ty của chú Quang, nó nộp hồ sơ vào 1 công ty xây dựng, nhưng rồi được 1 thời gian nó phải đi Lào, 1 năm được về có 1, 2 lần. Xa nhà khổ lắm chứ. Đất khách quê người nên nhiều lúc tôi cũng lo lắng thay cho nó. Thỉnh thoảng tôi vẫn về quê thăm thầy u nó, nhưng thầy u nó già cả rồi. Nên lần này về chắc nó ở lại không đi nữa để làm chỗ dựa cho thầy u. Tôi và nó ngồi uống cũng ngà ngà say, Trang thì cứ ngồi im lặng, uống 1 vại bia to cho nên mặt cũng đỏ đỏ lên rồi. 1 lát sau tạm biệt thằng Quân, tôi và Trang đi về, thằng Quân thì bắt xe về quê. Trên đường về tôi nói với Trang

– Sao hôm nay e tỏ thái độ ra với bạn anh như vậy?

– E thích thế

– Lại cãi cùn, thích cũng không được như vậy. May gặp bạn anh nó hiền, gặp người khác họ để bụng thì sao

– E chẳng quan tâm, nhìn kiểu người như thế e thấy ghét ghét sao ấy

– Ghét của nào trời trao của đấy, e mà cứ xử sự như vậy là không được. Đánh giá con người ta qua vẻ bề ngoài là không nên. Đằng này nó là bạn anh, e ko nể mặt anh à.

– Thì về sau e có nói gì nữa đâu. Anh nói e giới thiệu bạn cho anh ta, bộ dạng như thế e giới thiệu làm sao. Có ma nó lấy, ăn mặc lôi tha lôi thôi, nhìn cái mặt lại cứ cười nhâng nhâng nữa chứ. Ngứa cả mắt

– Từ trước đến giờ anh nói với e bao nhiêu lần rồi, mình không thích cũng ko nên nói ra, cũng ko nên tỏ thái độ. Mà thôi nói với e như nước đổ đầu vịt. Anh chẳng nói nữa.

Sau đó đoạn đường về cơ quan tôi và Trang cũng chẳng nói chuyện gì. Không hiểu cô bé giận dỗi tôi hay có điều gì đó. Trông khuôn mặt cứ hằm hằm hầm hầm chẳng nói chẳng rằng. Về đến công ty

– Này, Tít, lại anh bảo

– Gì nữa vậy anh

– Có chuyện gì nói ra xem nào, lúc nãy anh nói là tốt cho e thôi. Giờ sao, định đem cái mặt này về nhà trưng cho bố mẹ xem à

– E không sao, anh lên đi làm đi

– Cười cái coi

– Thôi, e ko thích, e mệt.

– Uh, nãy anh có nói gì quá thì cho anh xin lỗi.

Tôi cũng quay đi và lên phòng ngồi làm. Cô bé này thật khó hiểu, mới sáng và trưa còn hớn hở, giờ lại lưa thưa cái kiểu mây đen chợt đến thế này. Đúng là con gái tâm lý trẻ con.

Buổi chiều tôi về qua đón Linh Nga ở cửa hàng. Trên đường về tôi hỏi

– Sao, hôm nay có mệt không e?

– Không anh ạ, hôm nay ít khách hơn mọi ngày. Anh thích ăn món gì nào, qua chợ mua đồ về e nấu cho

– Món gì cũng được hết, a đã nói là e có nấu dở anh cũng vẫn cố ngồi ăn cơ mà

– Chỉ được cái dẻo miệng, sao mấy lần đầu anh gặp e , e ghét anh thế cơ chứ.

– Đã ghét sao còn yêu? – tôi cười

– Yêu là yêu nhiều lúc anh như trẻ con ấy. Còn đâu anh toàn làm khổ e thôi, nhưng mà công nhận cũng menly nên mới yêu. Đẹp trai thì bình thường

– Dám bảo anh không đẹp trai hả

– E nói sự thật thôi mà – cười. Nói xong Linh Nga vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.

– Trời nóng, người anh toàn mồ hôi mà cũng dám ôm à

– Thì có sao, yêu nhau mà ko ôm mới có vấn đề, chứ ôm là bình thường. Hì

Tôi với Linh Nga tạt qua chợ mua ít đồ về nấu cơm. Cười đùa dắt nhau lên nhà tay khoác vai cô ấy, cả 2 đều đang cười toe toét. Bước ra khỏi thang máy đến cửa nhà thì tôi giật mình , ớ hẳn người ra vì thấy…. Quỳnh Nga đang đứng ở hành lang trước cửa nhà tôi.!

Chap 38:

Nhìn thấy tôi và Linh Nga thì Q.Nga có vẻ ngạc nhiên. Tôi và Linh Nga tiến lại

– Chào chị – Linh Nga chào

– Có chuyện gì? Sao cô lại ở đây?

– E muốn gặp anh có chút chuyện!

– Đến rồi thì vào nhà đi – tôi nói, trong khi đó Linh Nga lấy chìa khóa ra mở cửa.

Vào đến trong nhà tôi mời cô ta ngồi xuống ghế

– Anh chị nói chuyện đi, e xuống dưới tầng có tí việc- nói xong Linh Nga đi ra ngoài

Tôi và Q.Nga ngồi mặt đối mặt

– Cô đến tìm tôi có việc gì, nếu để giải thích thì tôi ko có thời gian đâu!

– Không, e ko đến để giải thích. Mà có nhiều cô nàng vây quanh anh nhỉ?

– Có liên quan với việc cô đến đây không. Họ là ai thì cũng ko liên quan đến cô đâu

– Tất nhiên rồi, bởi vì họ không phải đối thủ của e. E cũng chẳng thèm chấp

– Thôi đi vào vấn đề chính đi, mà sao cô biết nhà tôi

– Muốn biết thì kiểu gì chẳng tìm được, anh nghĩ e vẫn còn khờ khạo như ngày xưa vậy à.

– Dù cô có thế nào, thì tôi chẳng còn cảm tình gì với cô cả. Bây giờ và sau này cũng thế.

– E đến đây để nói với anh vài điều. Hôm trước e đã bỏ lòng tự trọng để nghe anh nói, dù ko nặng lời nhưng thực sự nó làm tâm lý e rất nặng nề.

– Thế trước khi cô đến đây cô có nghĩ là cô đang bỏ đi lòng tự trọng lần nữa không?

– Không, bởi vì lúc này e sẽ nói

– Nói! – tôi lạnh lùng buông giọng

– Hiện tại e ko cần biết có bao nhiêu người phụ nữ bên cạnh anh, không biết anh yêu ai, cũng không biết anh nghĩ thế nào về e. Có thể bây giờ trong mắt anh e là đứa con gái không ra gì. E chấp nhận. Kể cả có những kẻ muốn làm phiền e, muốn e ko gặp anh nhưng e sẽ vẫn gặp.

– Hóa ra là chuyện Trang đến gặp cô à. Nếu là vì chuyện đó thì cho tôi xin lỗi.

– Không phải vì chuyện đó, e ko chấp 1 người ít tuổi hơn e, và cô bé đó cư xử như 1 đứa trẻ con. E coi đó là chuyện bình thường.

– Dù sao thì Trang cư xử cũng ko nên, tôi nghe thằng Nhật nói lại rồi. Lần sau cô bé có tìm gặp cô thì mong cô đừng gặp nữa

– Tại sao e phải làm thế, e ko làm gì sai trái với lương tâm cả.

– Tùy cô, cô còn gặp Trang nữa là cô lại gặp phiền phức đó, mà cả tôi cũng đau đầu theo. Cho nên tốt nhất bây giờ là cô hãy đứng lên và đi về. Đừng gặp tôi và đừng gặp ai liên quan đến tôi nữa.

– Thế tại sao anh còn gặp người thân của e.

– Ý cô nói là thằng Đức? Tôi gặp nó thì chẳng liên quan gì đến cô. Cô làm gì, sống sao tôi có thèm quan tâm đâu, cô về hỏi nó xem tôi có hỏi thăm gì đến cô không. Cô đang ảo tưởng à

– Nhưng mà…

– Tôi quý nó vì nó biết điều, nó không giống cô, ít ra khi lúc cô đi, nó còn nghĩ đến tôi, nó hỏi tôi sống thế nào. Nó bảo tôi đi kiếm người yêu khác, nó biết động viên tôi cố gắng hơn. Còn cô, cô đừng có ép nó để nó phải làm những chuyện nó ko hề muốn như nó nói địa chỉ nhà tôi, và dắt cô đi theo mỗi khi nó gặp tôi nữa.

Q.Nga ngồi im không nói được câu gì. Khuôn mặt cô ta có vẻ bối rối.

– Tôi ko hề muốn nặng lời với cô một chút nào. Nhưng cô cứ thế này thì tôi e rằng tôi không kiềm chế được đâu!

– Dù sao thì anh cũng nghĩ vậy rồi – Q.Nga đứng dậy – Nhưng em đến hôm nay e chỉ muốn nói với anh 1 câu là “ kiểu gì e cũng giành lại anh bằng mọi giá”! E về đây.

Tôi cũng chẳng nói gì nhưng từ ngoài cửa, tôi đang thấy Linh Nga đi vào. Có vẻ Linh Nga cũng hơi bất ngờ về câu nói của Q.Nga.

– Chào cô tôi về – Q.Nga nói

– Vâng, chào chị – Linh Nga vẫn nói nhẹ nhàng

Q.Nga đi về, tôi ngả ra ghế thở dài, thực sự là mệt mỏi vì không ngờ Q.Nga lại đến đây. Mọi chuyện càng lúc càng trệch theo cái quỹ đạo mà tôi nghĩ . Linh Nga đi vào nhà với khuôn mặt có vẻ hơi buồn và ngồi xuống bên cạnh tôi

– Anh sao thế?

– Không sao, lúc nãy e có nghe thấy cuộc nói chuyện của anh và cô ta không

– E không, nhưng e tin anh sẽ có lựa chọn đúng đắn

– E tin anh không?

– Tin, e ko tin anh thì tin ai – Linh Nga cười và véo má tôi

– Có thể e sẽ phải chịu rất nhiều thiệt thòi và lời ra tiếng vào đấy

– Cái đó không quan trọng, quan trọng là anh nói gì với em, anh đừng coi thường tình yêu của chúng mình là được. Có khó khăn, có vất vả thì sau này những gì mà e và anh có mới quý giá.

– Ừ – tôi kéo cô ấy ngả vào người tôi – đợi anh 1 thời gian nữa, anh sẽ không để những chuyện như hôm nay xảy ra nữa đâu.

– Hì, e đợi được mà. E đi nấu cơm đây, anh đi tắm đi cho thoải mái!

Linh Nga đứng dậy vào bếp nấu cơm, tôi cũng lẽo đẽo đi theo

– Có cần anh giúp không?

– E làm được mà

– Nhưng mà anh thích giúp

– Để lúc khác rồi giúp, a đi tắm đi. Sau này giúp cũng không muộn.Hì.

– Sau này là bao giờ?

– Thì bao giờ lấy nhau, e mà gọi « ông Đô Rê Mon, vào nấu cơm cho e ăn đi! Ông Mon, nay rửa bát dùm e được không ?» anh mà ko làm là e xử .Hì

– Đùa, e gọi anh là ông Mon thì anh không làm đâu, gọi là Thỏ thì làm – tôi cười

Tôi lấy quần áo đi tắm, còn Linh Nga nấu cơm, đây là buổi tối đầu tiên kể từ khi yêu nhau mà chỉ có 2 đứa .

– Đầu thạch cao – tôi bất chợt gọi khi cả 2 đứa đang ăn cơm

– Dạ, gì anh ?

– Ở nhà mọi người gọi e là gì, biệt danh là gì ?

– Anh hỏi làm gì, biệt danh e ko hay như của anh đâu – Linh Nga tủm tỉm cười

– Hỏi để gọi, tại anh thấy cái biệt danh « đầu thạch cao » nó dài quá, 3 từ lận.

– Cái đó bí mật. Hì, để lúc khác e nói cho. Mà anh ko ăn à , cứ ngồi nhìn e thế

– Ai bảo xinh, ngắm no rồi, ko cần ăn – tôi cười

– Anh ăn đi, ko ăn e đổ đi đấy, ngắm lúc nào chẳng được.

– E chẳng nói là có người yêu phải hưởng thụ còn gì nữa. Hề

– Mà anh này, sau này anh thích sinh con trai hay con gái

– Con nào mà chẳng là con, con nào cũng được hết

– Nghĩ đến cảnh có gia đình, có con cái e lại thấy vui vui, thích thích anh ạ

– Ờ, thế thì chuẩn bị tinh thần để đưa anh về nhà e đi.

– Về nhà e làm gì cơ ?

– Nhiều lúc e chậm hiểu thế, về để xin phép bố mẹ cưới chứ còn gì nữa

– Để 1 thời gian nữa đi anh, mà mới yêu đã đòi về nhà e. Như kiểu nhanh nhanh chóng chóng để cưới lấy được thế

– Hề, tại bố mẹ giục, ông bà giục. Thôi tùy e, lúc nào cũng được.

Xong xuôi bữa cơm tôi chở Linh Nga đi chơi, 2 đứa đi lượn phố, đi mua đường. Đi với Linh Nga lúc nào tôi cũng thấy sự nhẹ nhàng, sự bình yên và sự quan tâm mà chẳng cần nói mà cả 2 chúng tôi đều biết. Dù bây giờ mọi việc đối với chúng tôi rất là mong manh, nhưng khi yêu mà, con người lúc nào cũng mơ mộng , cũng hi vọng đến 1 ngày chúng tôi sẽ có được trọn vẹn hạnh phúc.

Vài ngày sau thì mọi việc vẫn diễn ra bình thường, không có chuyện gì cả. Q.Nga cũng không thấy tìm tôi, Trang thì cũng bận công việc nên tôi cũng không để ý cho lắm. Đến hôm nay là thứ 6 gần cuối tuần, đang ngồi làm thì bố Trang gọi điện

– Dạ cháu nghe bác

– Cháu đang ở đâu thế ? Tôi có bận gì không ?

– Dạ cháu ở công ty, tôi cháu rảnh bác ạ

– Ừ, tối về nhà bác ăn cơm nha, tiện thể bác có chút việc nhờ cháu. Công trình chỗ bác thì cứ thong thả mà làm, ko phải vội đâu.

– Dạ vâng

Một lúc sau đến giờ nghỉ thì Trang lên phòng tôi

– Này, phòng sếp mà cứ tự ý mở cửa thế à – tôi quát

– Hì hì, e chứ có phải ai đâu mà khó tính thế

– E cứ đi ra đi vào thế, rồi mọi người nhìn vào, mọi người để ý thì sao

– Kệ – Trang nguây nguẩy

– Lại kệ, cái gì cũng kệ, dạo này e hơi bị to đấy. Lúc nào rồi anh nói chuyện với e

– Thì đang nói chuyện đấy thôi, hì, mà bố e điện cho anh chưa thế ?

– Rồi, có chuyện gì – tôi vẫn cắm mắt vào máy vi tính

– Bố e bảo sao ?

– Bảo tối đến bàn việc

– Ơ, không bảo đến ăn cơm à – Trang lẩm bẩm

– Có bảo

– Anh toàn trêu e, tí đi xe e về cùng nha

– Không, mỗi đứa 1 xe

– Nay anh khó tính thế, đi mà. – Trang nũng nịu

– Ngồi ra kia anh hỏi tội – tôi chỉ tay ra ghế salon.

– Ơ, có chuyện gì mà nghiêm trọng thế, e làm gì đâu

– Đi ra kia ngồi, nói nhiều, ra đó ngồi đi

Trang từ từ ra ghế ngồi. Còn tôi vẫn ngồi ở bàn làm việc

– Ngồi đó đợi mấy phút, đợi anh xong cái đống này anh nói chuyện

– Vâng- Trang bí xị mặt xuống

Lát sau tôi ra ghế salon ngồi, cô bé đang cầm điện thoại nghịch

– Cất cái điện thoại đi anh hỏi – giọng tôi nghiêm túc

– Anh đừng làm e sợ, anh hôm nay làm sao mà cứ hằm hừ với e vậy

– Hằm hừ là còn nhẹ, e biết hôm trước e làm cái gì không ?

– Làm gì cơ ạ, e làm gì có lỗi với anh à. Nhưng mà có làm gì đâu nhỉ, hay là… do cái áo của e

– Không phải, nói vớ nói vẩn, ai để ý mấy cái đó làm gì

– Vậy hay là do hôm trước e tỏ thái độ với bạn anh

– Không phải, làm gì xong còn không nhớ à.

– Không – giọng Trang tỉnh bơ

– Ai hôm trước đi gặp Q.Nga. Nói

– E – Trang cúi gằm mặt xuống- nhưng mà e chỉ muốn tốt cho anh thôi mà

– Tốt tốt cái gì. Sao e lại đi gặp cô ta. Gặp rồi cô ta lại đến tìm anh

– Cái gì, lại đến tìm anh, e phải cho chị ta 1 bài học mới được – Trang cay cú và bực tức

– Lại còn định gặp nữa à, anh lại cho e 1 trận bây giờ.

– Anh không biết đâu, chị ta như kiểu coi thường e ấy.

– Anh không cần biết, nhưng e ko được gặp chị ta nữa, còn muốn gặp thì đừng lôi anh vào. Anh ko phải thằng trẻ con. E làm gì e phải nghĩ chứ! – tôi lên giọng

– Lúc đầu e chỉ muốn gặp để nói rõ với chị ta đừng làm phiền anh nữa. E cũng muốn nói năng tử tế, nhưng chị ta thì thái độ cứ khiêu khích e. Mà anh nghe thằng Nhật nói à. Sao anh biết, chắc chỉ có thằng Nhật nói thôi. – Cái thằng, đã dặn thế rồi – Trang lẩm bẩm

– Thiếu gì cách để biết đâu nhất thiết phải thằng Nhật.

– E xin lỗi mà, tại e ko muốn anh phải chịu khổ nữa thôi, anh đã sống yên ổn rồi, giờ chị ta quay lại làm đảo lộn nó lên thì sao. E ko muốn

– Cái đó anh biết phải xử lí thế nào. Việc của e là lo cho bản thân mình, việc của anh cứ để anh lo. Nghe chưa

– Nhưng mà e ko chịu được í, chị ta cứ kiểu mập mờ muốn quay lại với anh, e nghe e còn điên tiết nữa là anh

– Quan trọng là ở anh, chứ ko phải ở cô ta. Hiểu chưa

– Vâng – Trang cúi mặt xuống có vẻ biết lỗi

– Thôi, xuống dưới đi

– Ơ, anh ko đi ăn à, đi ăn với e luôn đi

– Anh ko đói

– Vậy chiều đưa e về nha.

– Rồi, xuống dưới đi, để anh nghỉ lát.

– Vâng, anh nghỉ đi – Trang bẽn lẽn chào tôi và đi ra

Thật ra thì tôi cũng ko muốn nặng lời với cô bé như thế đâu, nhưng 1 phần do bực + công việc căng thẳng nên khó kiểm soát. Nghĩ cũng tội vì cô bé cũng chỉ muốn tốt cho tôi. Nhưng cách xử lí của cô bé thì đúng kiểu trẻ con. Buổi chiều tôi điện cho Linh Nga

– Alo anh à

– Ừ, e sắp được nghỉ chưa

– Lát nữa anh ạ, anh có qua đón e ko ?

– Không, chút anh đi có việc, e tự về nha.

– Vâng, anh đi cẩn thận, mà có đi tiếp khách thì anh lựa mà uống kẻo say nhé

– Ừ, anh biết rồi.

Tan làm tôi cùng Trang về nhà cô bé. Trên đường đi cô bé nói

– Anh, đừng giận e nha

– Giận gì ?

– Thì chuyện e đi gặp Q.Nga của anh đấy

– Của anh á, nói lại xem – tôi cứng giọng

– À không, ý e là đừng giận e nữa thôi, e ghét chị ta.

– Ừ,rút kinh nghiệm lần sau,nhớ chưa

– Vâng, hì hì

Tới nhà Trang thì bố mẹ Trang đang ngồi ở ngoài phòng khách.

– Cháu chào 2 bác!

– Ờ, Tùng đấy à, vào nhà đi cháu – bố Trang nói

– Con chào bố mẹ – Trang lém lỉnh nhón lấy miếng hoa quả ở trên bàn phòng khách ăn ngon lành

– Cái con bé này, vừa về nhà đã bốc nhón rồi. Đi lên tắm rửa thay quần áo rồi xuống ăn cơm.

– Vâng, hì hì – Trang cười rồi chạy lên tầng.

– Đấy, hai mấy tuổi đầu rồi mà cứ như đứa trẻ con, chẳng biết rồi sau này về nhà chồng nó có sống được không nữa – mẹ Trang thở dài

– Bà không phải lo, đến lúc đó nó tự phải thích nghi. Sau này có gia đình tự khắc sẽ phải lo toan

– Đúng đấy bác ạ, có con cái vào là tính tình thay đổi ngay ấy mà.

– À Tùng này, chỗ công trình của bác ấy, bao giờ xong hồ sơ thiết kế ?

– Dạ cũng sắp rồi bác, chắc tầm 2, 3 tuần nữa thôi. Mà bác đã quyết định cho bên nào thi công chưa ạ ?

– Cái đó bác đang tính, hôm trước bên LADE có đặt vấn đề với bác, nhưng mà dạo này thấy mất uy tín quá. Giám sát thì là công ty cháu rồi. Nhưng mà bác đang muốn kiếm 1 người để quản lí phần kĩ thuật dùm bác, ko bọn thi công nó làm ăn bố láo lắm.

– Vâng, cái đó thì không tránh khỏi được, nhưng ko sao đâu bác, ai chứ chú Quang đối với bác thì bác còn lạ gì ạ. Không có chuyện % với bọn thi công đâu ạ , cũng ko dám nhắm mắt cho qua đâu ạ

– Ừ, nhưng đợt tới bác bận, cũng muốn bỏ chút thời gian cho thảnh thơi.

– À, cháu có thằng bạn nó mới đi Lào về, nó đi công trình mấy năm nay, giờ lại đang chưa xin vào chỗ nào. Thằng này nó là bạn thân của cháu, nếu bác đồng ý mai kia cháu dẫn nó đến gặp bác.

– Ừ, có người quen thì tốt quá rồi. Nó sẽ làm cho bác, chứ ko phải cho công ty cháu đâu nha. Kiểu là quản gia cho bác ở bên đó ấy.

– Vâng, bác yên tâm đi ạ. Cháu cảm ơn bác trước

– Có gì mà cảm ơn, thôi con Trang nó xuống rồi kìa. Đi vào ăn cơm đi, bác có rượu ngon, vừa ăn vừa nói chuyện

Tôi đi vào ăn cơm cùng với gia đình Trang

– Bác ơi bao giờ Long về hả bác – Long là em trai của Trang đang đi du học

– Nó mới đi được 2 năm, cứ để nó học đã. Sau này bác già thì gọi nó về rồi 2 chị em nó tiếp quản cơ ngơi này

– Vâng, cháu mới gặp e nó có 1 lần.

– Nó nhắc cháu suốt đấy, chị em nó chat với nhau qua mạng, con bé Trang đưa ảnh cho nó xem mà. – bác gái nói

– Mẹ này , kệ con với em đi.

– Mà 2 đứa tính bao giờ cưới. Bác nghĩ cuối năm nay là hợp đấy. – bố Trang lên tiếng.

Chap 39:

– Bố, con với anh Tùng đã có gì đâu

– Ơ thế 2 đứa định có con rồi mới cưới à. Thế cũng được, bố ủng hộ.

– Dạ, thưa 2 bác, thật ra thì cháu chưa tính đến chuyện vợ con lúc này được ạ. Cháu muốn tập trung cho công việc. Còn cháu với e Trang thì 2 bác để chúng cháu tự nhiên được không ạ!

– Bác nghe ông Quang nói bố mẹ cháu cũng sốt ruột lắm rồi, hay là cái Trang nó làm gì không nên không phải với ông bà bên đó?

– Không phải đâu bác ạ. Tại cháu chưa sẵn sàng thôi, bác đợi cháu tập trung công việc cho bác nốt dự án lần này đã bác ạ.

– Thế thì tùy 2 đứa vậy, nhưng cũng đừng để 2 bác và bố mẹ cháu sốt ruột

– Dạ, cháu biết rồi

Giờ mà nói ra tôi có người yêu, thì ko biết Trang sẽ như thế nào. Một người đặt niềm tin vào một người, mà bị phũ ngay trước mặt bố mẹ thì chắc là xấu hổ và tủi thân lắm. Thôi đành dùng kế hoãn binh vậy. Giờ tôi lại còn đang làm cho bác Tuân 1 cái dự án to như thế, tôi không muốn mọi thứ ảnh hưởng đến công việc của mình, dù ít dù nhiều thì việc đó cũng rất quan trọng.

Ăn cơm xong, ngồi uống nước 1 lúc tôi chào 2 bác xin phép cho Trang đi cùng tôi ra ngoài 1 lát. Tôi đưa Trang đến 1 quán café yên tĩnh mà 2 đứa hay ngồi view nhìn ra Hồ Tây

– Sao cả đường đi anh chẳng nói gì thế?

– Không biết

– Ơ – Trang khua tay trước mặt tôi – Anh lại bị làm sao à?

– Không biết!

– Lạ nhỉ, tự nhiên rủ e ra đây ngồi, xong chẳng nói chẳng rằng gì.

– Thích thế

– E làm gì để anh giận à, e có sai gì thì e xin lỗi mà. Hay là anh vẫn còn giận e chuyện e đi gặp chị ta

– Không

– Thế có chuyện gì mà anh nói e nghe xem

– Anh không chắc e có giải quyết được vấn đề này không mà nói.

– Anh cứ nói đi, anh bực thì e còn nhịn được, chứ anh cứ buồn buồn thế này ai mà chịu được.

– Trang này – tôi đan chặt tay vào nhau và hỏi

– Sao anh?

– E thích anh thật à?

– Ơ…

– Nói đi – tôi quay sang nhìn Trang

Cô bé gật đầu và cố đưa ánh mắt ra chỗ khác và thở dài

– E đã yêu anh chưa?

– E không biết, nhưng từ khi có anh, anh luôn là điểm tựa của e và e ko muốn mất đi điểm tựa đó. Anh không thích e à, hay anh mệt mỏi vì e

– Không, anh đang nghĩ nếu anh vô tình với e thì e sẽ thế nào. E trả lời xem?

– Chưa bao giờ e nghĩ đến việc đó. Có phải anh không có tình cảm với e. Đúng không? Hay e ko phải mẫu người của anh.

– Anh đã từng tưởng tượng rất nhiều về người sau này anh sẽ lấy làm vợ. Nhưng có phải ước mơ nào cũng thành hiện thực đâu. Bởi vì cuộc đời như con nước cuốn, anh chỉ không muốn những người xung quanh anh phải buồn phiền vì những quyết định của anh thôi. Trong đó có cả e

– Tức là anh muốn nói với e là anh không có tình cảm với e.

Tôi lặng yên ko nói gì.

– Thế tại sao anh còn đến bên e làm gì. Tại sao anh lại tốt với e như vậy, tại sao lúc nào anh cũng kè kè đi bên e như hình với bóng, lúc nào cũng là anh bảo vệ e. – Trang ngân ngấn nước mắt – Tại sao lúc gặp e anh ko bỏ mặc e ngay từ lần đầu luôn đi, e biết anh luôn nghĩ e là 1 đứa trẻ con, có những lúc e sai. Nhưng chẳng lẽ anh ko có chút tình cảm nào với e ư?

– Anh cũng đã từng nghĩ anh sẽ yêu em, anh cũng nghĩ anh sẽ cố gắng đến với e. Nhưng thật sự lấy anh e sẽ vất vả khổ cực lắm

– Anh đừng có bao biện nữa, khổ e cũng chịu được. Anh lo cho e không chịu được vất vả chứ gì – cô bé sụt sùi khóc nấc lên không thành tiếng

– Trang à, e phải hiểu tình yêu đến từ 2 phía mới trọn vẹn, anh xin lỗi vì đã không đáp lại tình cảm của e. Anh cảm nhận được tình cảm của e cách đây mấy tháng rồi, nhưng anh ko muốn e buồn. Nhưng hôm nay anh ko muốn mọi chuyện đi quá xa tầm kiểm soát của anh nữa. Anh không muốn e phải chờ anh, anh không muốn e phải đợi anh và hi vọng ở anh nữa. Anh sẽ vẫn mãi là thằng vệ sĩ cho e với tư cách là 1 người anh, chứ không phải 1 người yêu.

– Anh đừng nói nữa, anh đưa e về đi – Trang lấy tay quệt nước mắt và đứng dậy

Tôi đứng dậy trả tiền còn nghe mấy đứa nhân viên nói loáng thoáng

– Trông đẹp trai phong độ thế mà như thằng Sở khanh

Tôi cũng chẳng nói gì, trên đường về Trang ôm chặt lấy tôi, tôi kéo tay Trang ra nhưng không được. Trang khóc ướt cả 1 bên vai áo của tôi. Ko nghĩ cô bé lại buồn đến như vậy, rồi chẳng biết sau cuộc nói chuyện hôm nay Trang sẽ ra sao nữa.

Lai cô bé về đến nhà

– Anh về đi

– Anh xin lỗi

– Đi về đi, để e 1 mình

Tôi quay xe đi, đi được 1 đoạn cô bé vẫn còn đứng đó nhìn theo cái bóng tôi khuất dần sau ánh đèn đêm mờ ảo giữa sương mờ. Tôi đang loay hoay ở đâu thế này không biết, tôi thương Trang, tôi không muốn làm tổn thương cô bé chút nào cả, sự mong chờ của cô bé được đáp lại 1 cách như vậy tôi không đành lòng. Bây giờ ai cũng khổ vì tôi, từ Trang cho đến Linh Nga, tôi vô định. Lang thang trên con đường về nhà mà cứ như là mơ, rồi sáng mai sẽ ra sao đây?

Về đến nơi tôi thẫn thờ đi lên nhà thì thấy Linh Nga đang loay hoay đứng trước cửa cầm điện thoại

– Ơ, anh đi đâu mà về muộn thế này – Linh Nga chạy lại

– Anh đi có việc – tôi uể oải

– Anh mệt lắm à, hay là anh say, e gọi điện thoại cho anh mà không được – cô ấy tỏ ra lo lắng

– Chắc hết pin – tôi lôi điện thoại từ trong túi quần ra – hết pin thật – tôi lấy chìa khóa ra mở cửa vào nhà. Linh Nga cũng vào theo

– Anh vào nghỉ đi, e đi pha nước cho

Tôi ngả lưng ra ghế, lát sau Linh Nga đi ra , trên nay cầm cốc nước chanh.

– E pha chanh muối, anh uống đi

– Ừ, để đó đi. Mà sao e chạy tận đến đây?

– E lo cho anh, mà giờ là gần 12 giờ rồi. Gọi anh không được, cửa thì khóa, gọi cho anh Vũ cũng không biết anh ở đâu.

– Anh vừa đi gặp Trang về

– Sao cơ ạ, anh nói…

– Ừ, anh nói rồi, nhưng Trang chắc buồn lắm. – Nói xong Linh Nga chắc biết ra điều tôi muốn nói

– Có phải anh lo cho e đúng không, dù sao e cũng là người đến sau, anh phải lựa lúc nào hợp lí mà nói chứ.

– Nhưng càng để lâu thì mọi việc càng đi quá xa, anh không muốn mình phải khó xử nữa. Anh không muốn e phải chịu khổ thêm nữa.

– E không sợ khổ, e cũng muốn anh giải quyết chuyện đó nhưng e không nghĩ là anh lại nói với chị ấy sớm như thế

– Sớm còn hơn là muộn, vì anh không nói Trang sẽ càng hi vọng vào anh.

– Vâng, mong là chị ấy không sao, rồi không biết sau này chị ấy nhìn thấy e đi với anh chị ấy cảm thấy thế nào. E sợ lắm anh ạ – Linh Nga có vẻ lo lắng

– Anh nghĩ Trang mạnh mẽ nên sẽ ko có vấn đề gì đâu. – tôi quàng tay qua vai Linh Nga và ôm lấy cô ấy

– Anh uống nước rồi đi ngủ đi, e đi về đây, muộn rồi

– Thôi, ở lại đây mà ngủ, sáng mai anh chở về.

– Nhưng mà…

– Vào phòng lấy chăn với gối đem ra đây cho anh, anh đi tắm

Tôi đi tắm xong ra thì thấy Linh Nga vẫn còn đang ngồi xem hoạt hình ở ngoài phòng khách, chăn gối đã trải sẵn ở dưới sàn

– E không đi ngủ à, mai còn đi làm đấy

– E đợi anh tắm xong, mà cho e nằm ngoài này nha, e nằm trên ghế, anh nằm dưới đất

– Không, nằm ngoài này đêm lạnh ốm thì sao

– Ốm mai lại được ở nhà anh chăm, hì

– Mai anh đi làm ai chăm e

– E không biết, ai bảo anh rủ e ở lại, không thì e đi về đấy

– Thôi được rồi, nằm trên ghế, tối cấm mò xuống dưới đất đấy

– Vâng, thế mới là ông Mon đáng yêu chứ

Tôi lấy điều khiển tắt ti vi rồi nằm xuống dưới sàn, Linh Nga thì nằm trên ghế. 2 đứa nằm quay ngược đầu với nhau vì vướng cái bàn ở giữa nên không thể nằm song song được. Cả tôi và Linh Nga im lặng không nói gì. Tôi thì đang nghĩ đến Trang vì không biết giờ này cô bé ra sao. Bất chợt Linh Nga nói

– Anh ơi

– Hả

– Anh chưa ngủ à

– Chưa, mà e ko ngủ đi còn hỏi anh

– Anh đang nghĩ đến chị Trang phải không

– Ừ, anh lo quá, nhưng e đừng nghĩ anh có tình cảm với Trang nhé, không phải thế đâu

– E biết mà, với lại chị bên anh nhiều hơn, anh hiểu chị ấy, chị ấy chắc cũng hiểu anh. Nên anh đừng nghĩ nữa. Bây giờ muộn rồi đi ngủ thôi. Lo lắng cũng không được gì đâu

– Ừ, e nhắm mắt ngủ đi

Sáng hôm sau khi tôi mở mắt ra thì thấy Linh Nga đang nằm cạnh tôi, nhưng cái chăn đang cuộn tròn bên người cô ấy và khoảng cách giữa 2 người thì không gần chút nào cả, để lộ ra khuôn mặt đang quay về phía tôi. Nhìn cô ấy ngủ ngon lành tôi thấy vui lắm, tinh thần có vẻ thoải mái hơn. Tôi rướn người xích lại gần, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, đang định đặt lên đôi môi đỏ hồng 1 nụ hôn nhẹ nhàng chào ngày mới thì

– Anh Thỏ – Linh Nga vẫn nhắm tịt mắt và nói

Tôi bị hớ liền cố tình quay người lại, và giãy giụa để tạo ra tiếng động của 1 thằng đang còn ngái ngủ cựa quậy. Nằm im 1 lúc thì Linh Nga vòng tay qua ôm bụng tôi

– Anh!

– Gì thế

– E gọi thử xem anh ngủ hay tỉnh , hì – Linh Nga trêu- mà anh quay lại ôm e đi, để e ôm anh mãi thế này à?

– Ờ – tôi xoay người lại ôm lấy Linh Nga, cô ấy dựa đầu vào ngực tôi – Mà anh đã nói nằm yên trên ghế, sao e còn mò xuống dưới làm gì?

– E dậy 1 lúc rồi, e đem chăn xuống nằm để nhìn anh ngủ. Lúc anh ngủ nhìn buồn cười lắm. Mà anh ko thấy e giữ khoảng cách với anh cả mét còn gì nữa – Linh Nga cười tít mắt

– Ừ, anh tưởng xuống nằm từ đêm qua, không thì anh cho biết tay. Hề

– Tưởng bở thì có í, thôi e dậy nấu gì cho anh ăn nha, anh đi đánh răng rửa mặt đi – nói xong Linh Nga hôn lên má tôi 1 cái rồi đứng dậy.

Tôi dậy sau đó 2 đứa ăn sáng rồi đi làm. Dù là thứ 7 nhưng tôi vẫn phải làm buổi sáng. Cái chuyện hôm qua đối với Trang tôi vẫn không thể nào mà yên lòng được. Trong người nóng như lửa đốt. Giữa giờ làm tôi điện cho Trang, máy đổ chuông nhưng không ai nhấc máy. Lát sau tôi đi xuống dưới phòng chú Quang

– Tùng đấy à, có chuyện gì thế

– Chú có thấy Trang đâu không ạ?

– À, nó hôm nay xin phép nghỉ, sao thế? 2 đứa có chuyện gì à

– Hôm qua cháu nói với Trang rồi chú ạ, giờ không biết Trang ra sao nữa

– Thế à, chắc nó buồn, mà cháu có nói gì quá đáng không. Bình thường nó có nghỉ làm đâu, trừ khi nó ốm. Chú tưởng hnay nó có việc gì bận, hóa ra chuyện này.

– Cháu cũng đang lo, sợ Trang làm gì dại dột.

– Thôi, tí về sớm ghé qua nhà nó xem. Nó cũng lớn rồi đừng có lo quá

– Vâng

Vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại của mẹ Trang

– Tùng à, bác đây

– Dạ cháu chào bác

– Ừ, cháu với cái Trang có chuyện gì à, hôm qua từ lúc đi với cháu về bác thấy con bé nó khóc cả đêm, mà sáng nay nó không chịu ra khỏi phòng

– Bác đợi chút cháu đến

– Ừ, nhanh nhá, ko nó cứ thế này bác sốt ruột lắm – mẹ Trang có vẻ lo lắng

– Vâng

Tôi xuống dưới lấy xe phi đến nhà Trang, gặp bác Tuân đang ngồi phòng khách

– Cháu chào bác

– Tùng à, 2 đứa làm sao, có chuyện gì mà nó lại như vậy

– Bác để cháu lên phòng Trang nói chuyện đã được không ạ

– Lên đi, sáng giờ nó có mở cửa cho ai vào đâu.

Tôi đi lên phòng và gõ cửa gọi

– Trang, anh đây

Vẫn không thấy động tĩnh gì tôi gọi tiếp

– Mở cửa ra, anh có chuyện muốn nói, không mở anh đạp cửa vào đấy

1 lúc sau thì cánh cửa cũng mở ra, cô bé tóc tai rũ rượi, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Chắc là do khóc cả đêm hôm qua. Rồi cô bé lại leo lên giường ngồi cuộn thu lu vào trong cái chăn

– Sao hôm nay không đi làm?

– E mệt!

– Có phải e cần anh phũ với e nữa thì mới đủ độ để gượng dậy. Trông cái bộ dạng có ra cái gì không?

– E mệt lắm, anh đừng nói e nữa có được không?

– Đứng dậy đi đánh răng rửa mặt rồi đi ra ngoài với anh.

– Đi đâu cơ, e đã nói e mệt rồi mà

– Mệt cũng dậy đi, để cái bộ dạng này cho bố mẹ thấy à, hay e muốn làm anh mất mặt với bố mẹ e. Đứng dậy rồi đi ra ngoài với anh! Cho e 15 phút để vệ sinh cá nhân và thay quần áo. Anh đợi dưới nhà

– Vâng

Trang bò ra khỏi giường và đi vào nhà tắm. Còn tôi thì đi xuống dưới nhà

– Có chuyện gì thế cháu?

– Dạ không có gì đâu ạ, giờ cháu xin phép 2 bác cháu với Trang ra ngoài chút.

– Ừ, đúng là chỉ có cháu mới nói được nó. Cái con bé nó được chiều nên nhiều lúc bác đau đầu lắm. Tính khí thì thất thường.

1 lúc sau Trang đi xuống.

– Đi thôi anh, con đi ra ngoài chút

– Ừ, 2 đứa đi đi, mà trưa có ăn cơm ở nhà không mẹ nấu

– Dạ thôi, chúng cháu ăn ngoài cũng được ạ.

Tôi đưa Trang đến 1 quán cafe và gọi đồ ăn nhẹ cho cô bé

– Sao? Giờ định cứ uể oải thế này à. E ăn đi

– E không sao – Trang buồn và nói

– Những gì hôm qua anh nói…

– Anh đừng đề cập đến chuyện đó được không? – Trang cúi mặt xuống và nói không giấu được vẻ buồn sầu

– Không nói thì ăn đi, ăn xong rồi nói. Nhìn có khác gì con gấu trúc không?

Trang mệt mỏi cầm cốc sữa uống được 1 ngum, và ăn 1 miếng bánh

– Anh Tùng, anh có thể rút lại lời nói hôm qua được không? Coi như hôm qua e chưa nghe thấy gì!

Chap 40:

Tôi ngồi im không nói gì. Trang nói tiếp

– Anh đừng bỏ e được không – Trang rưng rưng nước mắt

– Anh không bỏ e, nhưng mà e cứ thế này là anh đứng dậy đi luôn đó.

– Mà cũng phải, ngày xưa e là con bé phá phách, lại chẳng ra gì, anh nghĩ lại những ngày đó anh ko muốn yêu e đúng ko.

– Anh nói này, e phải hiểu là nếu anh yêu e thì anh sẽ chủ động nói với e từ lâu rồi, nhưng anh quý e, rất quý. Quý chứ ko phải là yêu, đó là 2 cái khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cũng như tình yêu nó khác tình bạn. Nếu e muốn anh sống hết mình với e, thì e hãy coi anh như 1 người bạn, 1 người anh.

– E ko cần 1 người anh trai – Trang nói to – Từ trước đến giờ anh luôn bên e, luôn tạo cho e cảm giác an toàn, nhưng tình cảm của anh lúc nào cũng làm e trong trạng thái mơ hồ, rất mơ hồ, đôi khi e đã rất muốn nói với anh là em yêu anh. Nhưng e lại muốn anh nói ra điều đó. Hóa ra từ trước đến giờ e lầm, e bị ảo tưởng – Trang nhếch mép cười.

– Đúng là anh đã rất do dự để nói với e những câu nói từ hôm qua, anh ko muốn e phải buồn, nhưng còn bố mẹ e, anh ko muốn 2 bác hiểu lầm anh nữa. Anh xin lỗi, dù e có đối xử thế nào với anh đi chăng nữa, anh vẫn muốn e là 1 người em của anh.

– E sẽ suy nghĩ. Thôi, e đi về đây – Trang đứng dậy

– Để anh đưa e về!

– E tự đi taxi về được, anh để em 1 mình đi. Lúc này anh không nên xuất hiện trước mặt e thì hơn, cũng đừng đến tìm e nữa.

Trang vội vàng lên taxi, còn tôi vẫn ngồi lại với cốc café đắng ngắt. Dù sao tôi cũng đã lựa chọn lối đi và chọn cho mình cuộc sống vất vả hơn hiện tại khi đến với Linh Nga. Nhưng tình yêu mà, không có đúng và sai, chỉ có dám hay không dám. Tôi cũng mong thời gian sẽ làm Trang trở lại con người hay cười nói vui vẻ như bình thường.

Lát sau tôi ra về và gọi cho thằng Quân

– Alo

– Tao đây, mày đang ở đâu thế?

– Tao đang ở quê

– Bố mẹ mày khỏe không?

– Khỏe, gọi tao có chuyện gì thế.

– Có, mày nghỉ hẳn ở công ty cũ chưa

– Nghỉ rồi, thế nên giờ mới đang ở quê chứ.

– Vậy tối tâm sự nói chuyện với bố mẹ mày đi, rồi sáng mai lên đây. Tao tìm được việc cho mày rồi.

– Thế à, cảm ơn mày trước nha

– Mày không hỏi làm việc gì, ở đâu à

– Mày thì tao yên tâm rồi, với lại bây giờ làm gì chẳng được, miễn có tiền. Mà tao tin là mày đã tìm việc cho tao thì tìm chỗ hẳn hoi rồi – nó cười

– Ờ, mai lên luôn nhé.

– Ok

Buổi tối tôi alo cho bác Tuân

– Tùng đấy à

– Dạ vâng, cháu cháo bác. Bác ơi mai bác có ở nhà không?

– Mai bác có, có chuyện gì thế?

– Dạ, thế thì mai cháu dẫn bạn cháu đến gặp bác nha bác

– Ừ, dẫn nó đến đây. À mà này, cảm ơn cháu nha

– Sao bác lại cảm ơn cháu ạ

– Thì cái Trang đó, từ lúc nó đi với cháu về, nó trở lại bình thường rồi. Lại cười nói vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Đúng chỉ là có cháu mới xử lí được. Mà 2 đứa có chuyện gì xích mích thì nhẹ nhàng mà bảo ban nhau nhé. Không cứ như hôm qua là 2 bác lo lắm đấy.

– Dạ vâng

Quái lạ, không hiểu cô bé này như thế nào nữa. Hay là đang cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt bố mẹ, không hề có 1 chút hờn dỗi nào. Rồi không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu đây. Với tính cách của Trang thì điều này thực sự lạ, bởi vì khi buồn thì Trang sẽ tự hành xác bằng những cuộc vui chơi nhảy múa, hoặc ngồi tự kỉ trong phòng vài ngày liền.

Ngày hôm sau thằng Quân đến nhà tôi.

– Đến rồi đấy à, vào nhà đi mày

– Ừ, tao đi vội quá chẳng đem được cái gì cho mày

– Tao có thiếu cái gì đâu mà quà với cáp

– Định ghé mua cho mày ít bánh đậu xanh mà không kịp

– Bánh thường tao ko cần, bao giờ mày đặt họ cái bánh đậu xanh to bằng hòn gạch ấy. Rồi lúc đó biếu tao là tao nhận ngay – tôi trêu – ngồi đi, uống bia hay nước lọc

– Thôi uống nước lọc, bia bọt gì, mày bảo tí còn đi gặp người để xin việc cho tao mà

– Làm lon bia tí chém gió cho nó bay, không uống thì thôi vậy.

Tôi đi lấy nước cho thằng Quân uống, nó thì ngồi vật ngoài ghế, chắc tại đi đường mệt

– Uống nước đi, mà mày tính đi xin việc ăn mặc thế này hả – hôm nay nó mặc 1 chiếc quần đen, chiếc áo trắng bỏ trong quần. Nhưng khổ nỗi da nó đen lại hay cười nên nhìn thì buồn cười thật đấy, nhưng cứ nhìn thấy nó như vậy tôi lại buồn và thương nó nhiều hơn

– Thế này làm sao, không được à. Bình thường vẫn mặc thế này mà

Tôi vào phòng lấy cái áo kẻ màu xanh nhạt đưa cho nó

– Cởi cái áo mày đang mặc ra, mặc cái này vào. Mặt thì đen mà cứ diện màu trắng.

– Từ trước đến giờ tao có để ý lắm đâu, chỉ cố gắng ăn mặc gọn gàng thôi

– Thì bây giờ phải để ý, nghe tao đi, thay đổi gu ăn mặc cho nó phong độ, rồi sẽ có người yêu

– Ừ, à mà mày với Q.Nga dạo này thế nào, còn liên lạc không

– Thế nào là thế nào, tao chưa kể với mày à?

– Chưa

– Sau cái đợt chia tay thì tao ở với mày ấy, từ đợt đó tao cũng chẳng quan tâm cô ta thế nào. Rồi đột nhiên cách đây vài tháng cô ta xuất hiện, xong còn đến gặp tao.

– Hả, nó muốn quay lại à

– *101# hỏi chúa, tao chịu. Mà tao cũng ko quan tâm. Tao ko có hứng thú với cô ta. Mà thôi uống nước đi rồi mặc quần áo cho chỉnh tề xong còn đi. Nói chuyện đến gái đau đầu bỏ mẹ.

Thằng Quân đứng dậy mặc cái áo tôi đưa cho, trông hài hòa hơn so với bộ dạng trước của nó

– Mày thấy chưa, tao đã nói mà. Ngon zai hẳn lên. Đây, vuốt sáp lên cho nó đẹp – tôi đưa cho nó lọ sáp mềm

– Thôi, vuốt làm gì, có bao giờ tao ra ngoài đường mà bóng lộn như mày đâu

– Ý mày nói tao bóng lộn à, mày cứ phải để tao đào tạo cho ít bữa, rồi gái nó mới theo. Chứ mồm thì lúc nào cũng cười, mặt thì ngây ngô như thằng trẻ con, thì đợi đến mùa quýt mới có vợ.

– Ừ, rồi rồi, mà thôi đi chưa, tao xong rồi.

– Ơ thế không vuốt sáp à

– Thôi, lằng nhằng, tao rất muốn chỉn chu như mày, nhưng tao ko quen. Đi thôi

Lát sau tôi và thằng Quân đến nhà Trang, bấm chuông thì cô giúp việc ra mở cửa. Vào nhà thấy Trang đang ngồi ở phòng khách với bác Tuân

– Cháu chào bác ạ

– Cháu chào bác, chào em – Thằng Quân có vẻ hơi nhạc nhiên vì nhìn thấy Trang

– Ừ, ngồi đi cháu

– Em chào 2 anh – Trang lên tiếng rồi đứng dậy – con đi lên phòng đây, bố với 2 anh ngồi nói chuyện đi.

– Bác ạ, đây là bạn cháu, tên là Quân, hôm trước cháu nói qua với bác rồi

– Ừ, hôm trước bác có nghe qua Tùng nó nói rồi, cháu mới đi Lào về à

– Dạ vâng, cháu mới về được có mấy hôm thôi.

– Mà đợt trước cháu đi giám sát à

– Dạ vâng, cháu ra trường mà xin mấy công ty kiến trúc khó quá, xong cháu xin vào 1 công ty xây dựng. Thế là cháu bị đẩy đi Lào giám sát.

– Ừ, thế thì tốt rồi. Đợt này bác làm chủ 1 dự án bên Gia Lâm, bác muốn cháu quản lí cho bác một số vấn đề, vì dưới đó bây giờ họ đang làm cơ sở hạ tầng, còn phần kiến trúc xây dựng thì bác đang đợi chỗ công ty của Tùng. Cháu có biết lái xe không?

– Dạ có

– Thế thì tốt rồi, vậy, thỉnh thoảng bác có việc cháu đưa bác đi. Cộng thêm việc là cháu phải chủ động quản lí công trình dưới đó cho bác. Có giám sát rồi nhưng bác vẫn muốn cháu có mặt dưới đó, không bọn thi công nó làm ăn lôm côm.

– Vâng, bác yên tâm, cái đó thì cháu hiểu ạ

– Bác cứ yên trí đi ạ, thằng bạn cháu được cái thật thà. Bác không phải lo nhiều đâu- tôi nói

– Thế cháu có yêu cầu mức lương bao nhiêu không?

– Dạ, bác trả bằng nào thì cháu nhận bằng đó. Tùng nó xin cho cháu, cháu có việc là may lắm rồi – nó cười

– Vậy thì bác sẽ trả cho cháu tạm thời 8 triệu 1 tháng, nhưng phải cố gắng làm để xứng đáng với mức lương bác đưa ra đấy. Làm tốt thì tháng sau bác tăng lương. Mà mai đi làm luôn nhé

– Dạ vâng, cháu cảm ơn bác

– Gần trưa rồi, 2 đứa ở đây ăn cơm

– Dạ thôi, chúng cháu có việc nên hẹn bác khi khác vậy

Ngồi chơi 1 lúc nữa thì tôi và thằng Quân ra về. Còn Trang thì chẳng thấy tăm hơi đâu, lúc về cũng ko thấy ló mặt ra. Mà thôi đằng nào chuyện cũng đã thế rồi,chỉ mong tâm trạng cô bé thoải mái và đừng nghĩ ngợi gì nữa. Về tới nhà thằng Quân hỏi

– Này, cái con bé hôm trước mày dẫn đi là con bác Tuân à

– Ờ, sao?

– Thôi chết tao rồi

– Làm sao mà chết

– Thì hôm trước con bé cả buổi nó cứ khó chịu với tao í, không biết rồi nó nghĩ sao khi 1 thằng nhà quê như tao lại làm cho bố nó. Mà tao sợ nó phá, lúc đó hỏng việc thì chết.

– Thằng điên, nó ko đến nỗi trẻ con như thế đâu. Nó ko thích thì nó nói thẳng ra rồi. Ai bảo ăn mặc ko hẳn hoi cơ,vậy gái nó ko thích là phải còn gì.

– Ừ, chắc vậy. Rút kinh nghiệm, mà mày kiếm cho tao cái nhà trọ, để tao thuê

– Thôi, ở luôn nhà tao này, có 1 phòng cho khách, tí tao bảo Linh Nga đi mua bộ chăn gối về cho mày ở 1 phòng. Bố mẹ tao có phòng riêng rồi, thỉnh thoảng mới lên. Tao ở 1 mình cũng chán nên mày ở luôn đây đi

– Có được không đấy. Ủa mà mày vừa nói cái gì. Quỳnh Nga mua chăn gối á, sao mày bảo không liên lạc gì với nó nữa

– Mày nghễnh ngãng à, tao nói là Linh Nga

– Linh Nga là ai?

– Người yêu tao

– Cái gì, lại là Nga à, có duyên với tên Nga nhỉ – nó hơi ngạc nhiên

– Duyên với chả nợ. Mày lo kiếm con nào mà yêu đi.

– Làm gì có con nào nó yêu tao hả mày, mà tí nữa người yêu mày đến à

– Ừ, tí Linh Nga qua nấu cơm, nay chủ nhật mà. Tao hẹn cô ấy hôm qua rồi

Lát sau Linh Nga qua nhà tôi,

– Em chào anh – Linh Nga chào thằng Quân và có vẻ hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện của nó

– Ừ, chào em, anh là Quân bạn Tùng

– E mua cái gì thế – tôi hỏi

– E mua ít đồ nấu cơm thôi. E là Linh Nga, bạn anh Tùng – Linh Nga quay sang nói với thằng Quân

– Thế à, bạn thôi hả, nó nói với anh là người yêu nó tên Linh Nga mà – cười

– Dạ, bọn e cũng mới yêu nhau thôi mà anh – Linh Nga cười ngượng

– Mới hay cũ thì cũng là người yêu.

– Thôi, mày lắm chuyện. Sắp xếp đồ đạc vào phòng đi. Chút tao với Linh Nga ra ngoài mua cho mày ít đồ cá nhân. Cứ yên tâm ở đây, tao ko đuổi mày đâu – tôi cười

– Anh Quân ở đây ạ- Linh Nga hỏi

– Ừ, ngày trước nó là đấng cứu thế của anh đấy, anh chưa kể cho e nhỉ?

– Vâng, anh ở đây trông anh Tùng dùm e, chứ anh í sinh hoạt chả có giờ giấc gì cả. Giờ có anh đến là e đỡ lo rồi -Linh Nga nói với thằng Quân

– Gớm, chả ai nói được nó trừ người yêu đâu e. Mà cũng chẳng ai chiều người yêu bằng nó. Ngày xưa Quỳnh…

Tôi quắc mắt lên nhìn nó. Dường như nó hiểu ý nên không nói nữa.

– 2 anh ngồi chơi đi,e đi nấu cơm

– Ừ, có cần anh giúp gì không – tôi hỏi

– Không đâu, e tự làm đc mà.

– À đúng rồi, gọi vợ chồng thằng Vũ cho cu bin đến đây chơi – tôi nói

– 2 chúng mày nói xấu gì tao đấy – từ ngoài cửa thằng Vũ dắt theo Huyền và cu Bin

– Em chào 2 anh – Huyền nói

– Ton chào ba, thằng bin chạy vào nhà ôm chầm lấy tôi

– Ừ, ba chào bin. Mà công nhận thằng Vũ này thiêng, khéo đốt hương muỗi nó cũng về ấy chứ. – tôi trêu

Huyền vào nhà rồi dắt cu bin đi theo, chắc vào bên trong nấu cơm với Linh Nga.

– Ơ, Vũ à, dạo này thế nào

– Thằng mặt giặc, về bao giờ mà không gọi tao, gọi mỗi thằng Tùng Cắc này thế.

– Tao về mà vội quá, xong về nhà với ông bà già mấy hôm, nay lên đây thằng Tùng nó dẫn đi xin việc.

– Thế à, nó xin cho mày làm cái gì. Đừng bảo với tao 2 thằng dắt nhau đi phu hồ như ngày xưa đấy nha – thế là cả 3 thằng đều cười sặc sụa

– Lao động là vinh quang, làm gì chẳng đc mày, phu hồ mà lương 500k 1 ngày tao cũng làm.- tôi nói- mà ngồi xuống đi

– Ừ, Quân, tình hình yêu đương thế nào rồi, nhìn mày thì chắc là khỏe. Công việc thì thằng Tùng vừa nói rồi. Còn chuyện vợ con thì sao? – Vũ hỏi

– Thì đấy, đợt này tao về cũng tính chuyện vợ con, nhưng mà chưa có mối nào. – nó vẫn cười cái nụ cười quen thuộc khắc khổ.

– Ờ, mà dẹp cái chuyện vợ con gái gú đi, sốt cả ruột – tôi nói.

Thằng Vũ hất hất đầu và nhìn tôi 1 cách ái ngại. Tôi quay người lại thì Linh Nga đang đứng đằng sau tay cầm đôi đũa

– Ơ…

– Ơ cái gì ông tướng, anh đưa e đi chợ mua thêm ít đồ, nhanh ko muộn.

– Thôi mua đồ ăn sẵn cho nhanh, chúng mày ở nhà chơi, tao dẫn vợ tao đi chợ – tôi lên giọng

– Oai như tổng cóc, cứ làm như mình mày có vợ chắc. Tao có vợ, có cả con kia kìa – Thằng Vũ nói

– Thôi tao xin chúng mày, chỉ khổ cái thân tao, cho nên tao đề nghị đừng xát muối vào lòng tao nữa. – nghe Quân nó nói lại thấy tội tội nhưng thằng nào cũng phì cười.

Tôi và Linh Nga đi ra ngoài mua ít đồ ăn sẵn.

– Nay đông vui anh nhỉ

– Ừ, ủa mà sao hôm nay anh có hẹn thằng Vũ đâu mà nó tự vác xác tới nhỉ

– À, e chưa nói với anh, hôm qua e nói với chị Huyền là nay cả nhà chị í sang ăn cơm, cuối tuần mà.

– À ra thế. Anh lại tưởng nó người giời, thần giao cách cảm. Nhưng công nhận nó thiêng thật

– Hì, mà anh Quân là bạn như thế nào với anh thế?

– Nó là cái thằng ko biết giận, chỉ biết cười. Không biết mệt, chỉ biết làm. Không biết tính toán dù chỉ 1 tí đối với bạn bè, chỉ biết sống hết mình. Thêm 1 điều nữa nó là bạn cùng lớp đại học với anh, nhưng ko cùng quê

– Vâng, e nhìn anh Quân có chút gi đó buồn buồn, khổ khổ. Mà anh í hay cười thế

– Nó vẫn thế mà. Mà thôi, đi nhanh rồi về, lúc khác anh kể cho

– Vâng.

Tôi và Linh Nga đi ra ngoài mua thêm thùng bia và ít đồ ăn. Về tới nhà thì thấy Huyền cũng dọn bữa sắp xong rồi

– Xuống ăn cơm 2 thằng mày, ngồi đất cho thoải mái- tôi nói

– Ừ, anh em mình bố mẹ đều từ nông dân nhà quê đẻ ra, ngồi đất là đúng rồi.

– Bin, ngồi xuống đây, nhanh! -Huyền quát khi nó đang chạy lung tung

– Bin, lại cô đút rồi mai cô yêu, cô dẫn đi chơi- Linh Nga gọi thế là nó lon ton chạy lại

– Tô, tô,…tô dẫn ton đi u uay nha- nó nói làm cả nhà phì cười, nghe giọng nó còn dễ thương nữa chứ

– Rồi, Bin ăn ngoan để hôm sau ba với cô Linh Nga dẫn đi đu quay nha.

Thế là nó ngồi im để cho Huyền đút cơm. Cũng may là thằng bé nó ngoan nên ngồi im ăn hết bát cơm. 3 thằng bọn tôi thì vừa ăn vừa ngồi nói chuyện

– Lâu lắm rồi anh em mình mới gặp nhau nhỉ – tôi nói

– Ừ, phải mấy năm rồi, từ hồi học xong đại học đến giờ. Mà quên mất, Vũ, dạo này mày làm cái gì.

– Sau khi cưới vợ, tòi ra thằng cu này thì tao kinh doanh quần áo. Cái bằng bây giờ vứt xó, chẳng làm gì.

– Ừ, thế kinh doanh có khá giả không

– Mày không biết đâu, nó mua rẻ bán đắt, nó bán cho tao mà nó toàn lấy tiền triệu thôi , bạn bè thế đấy -tôi trêu – mà nó sắp mở thêm 1 cửa hàng nữa rồi. Tiền để đâu cho hết

– Thế thì tốt qúa rồi

– Nhưng mà làm sao được như thằng hâm này, nhà có, công việc thì ngon lành, người yêu thì đảm đang ngoan ngoãn.

– E thấy anh nào cũng được, có mỗi ông Vũ nhà e ham chơi thôi – Huyền nói – có hôm bảo ông í đi đón con mà vẫn còn la cà quán xá. Chả hiểu đón con kiểu gì mà đi cả tiếng đồng hồ, mà trường cách đó có vài bước chân

– Trong ngõ nó bị tắc đường mà – giọng thằng Vũ tỉnh bơ

– À, mà Linh Nga có vẻ ít nói nhỉ – thằng Quân hỏi- thế e đang làm ở đâu

– E đang bán quần áo cho chị Huyền với anh Vũ ạ

– Ô hay, sao lại đi bán quần áo. Thằng bạn anh chẳng lẽ nó không xin được cho e vào chỗ nào à

– Dạ e mới ra trường, cứ từ từ cũng được anh ạ.- cười

– Thế là không được rồi, ai lại để ng yêu sếp đi bán quần áo bao giờ không

– Cái thằng, mày có biết Linh Nga đem lại lợi nhuận cho tao cửa hàng bao nhiêu không? – thằng Vũ nói

– Á à, vậy thì mày phải làm ăn cực kì được khi Linh Nga làm cho mày đúng ko. Thằng này giỏi.

– Chẳng thế thì sao- nó cười 1 cách nham hiểm.

– Thôi uống đi mấy ông tướng, uống đã rồi nói

3 thằng bọn tôi uống gần hết thùng bia, lại bỏ rượu ra uống. Vì lâu ngày không gặp nên 3 thằng nhất trí, ko say không về. Mà say quá thì ở lại nhà tôi.

▲ Lượt xem: 529
<< 1 ... 8 9 10 11 12 ... 14 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Một Play Girl
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 9

Polly po-cket