pacman, rainbows, and roller s

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Người Cùng Tên
** Admin admin
26-10-2020
Ngay từ lần gặp cô ấy đôi mắt đó đã làm tôi ám ảnh, đôi mắt cô ấy bây giờ lại tạo cho tôi 1 sự khích lệ và hào hứng trong cuộc sống, mỗi khi cô ấy nhìn tôi, mỗi khi cô ấy biểu lộ cảm xúc với tôi, đôi mắt đó làm tôi phát điên lên, khiến tôi khó chịu, nhưng rồi nhiều lúc tôi lại mỉm cười vì sự nhẹ nhàng thoảng qua như 1 cơn gió trong lành…

– Linh Nga này

– Sao vậy anh?

– Cho anh mượn tay chút

– Mượn gì mượn lắm thế, lúc nãy anh mượn rồi mà, e ko phải con người dễ dãi đâu !

– Thì e thấy anh cũng có phải con người dễ dãi đâu, đâu phải tay ai anh cũng cầm đâu

– Nhưng mà để làm gì

Ko để Linh Nga nói nữa tôi lần lượt cầm lấy tay cô ấy vòng qua bụng tôi.

– Ngồi sát vào đi

– Anh tính lợi dụng e đấy hả, đừng nghĩ e hiền!

– Muốn lợi dụng thì anh lợi dụng e lâu rồi.

Linh Nga ngồi sát lại 1 chút.

– E có muốn hoàn hảo không?

– Hoàn hảo cái gì anh?

Tôi lấy tay trái tôi vỗ vỗ vào bên vai phải rồi nói

– E dựa đầu vào vai anh đi

– Tại sao?

– Khi e ôm anh như thế này, dựa đầu vào vai anh như thế này. Người đi đường họ nhìn thấy họ sẽ nghĩ anh và e là 1 đôi, còn tình cảm nữa. Thế là hoàn hảo

– Anh đúng là…lắm chuyện.

1 lúc sau thì Linh Nga dựa đầu vào vai tôi thật. Người tôi lâng lâng bay bổng. Tự nhiên cảm thấy cuộc sống nó cũng thú vị. Cái cảm giác mà Linh Nga đem lại không giống như Trang đem lại. Nó khác hẳn, không vội vã, không cầu kì. Tôi chỉ cần có thế thôi!

– Đến ngõ nhà e rồi này, anh đưa e vào nhé!

– Mọi hôm toàn bắt e đi bộ vào, hôm nay anh hào phóng thế.

– Dần dần rồi cũng phải thay đổi chứ. Hề

Tôi lai Linh Nga vào bên trong ngõ, đến cổng tạm biệt cô ấy

– Anh sẽ suy nghĩ đến lời e nói hôm nay

– E nói gì ạ

– Sẽ gặp Q.Nga 1 lần

– Vâng, tùy anh. Mà thôi anh về đi kẻo muộn. Về thì đi ngủ luôn nhé, đừng có thức khuya!

Tôi đứng ngẩn người tầm 10s

– Ơ kìa, anh không về à, lại ngệt mặt ra đó thế?

– Tự nhiên anh lại không muốn về – cười – tự nhiên lại có người giục anh ngủ sớm

– Thế thì anh cứ đứng đấy nhé, e vào nhà đây – nói xong Linh Nga chạy tọt vào bên trong để tôi ngồi trên xe mà cứ tủm tỉm cười

Suy cho cùng thì hôm nay tôi tỏ tình không thành vì cuộc điện thoại đó cũng là 1 cái lợi. Tôi thực sự muốn làm cho Linh Nga nhiều hơn, tôi muốn dành 1 sự toàn tâm toàn ý cho cô ấy. Nhưng nghĩ đến Q.Nga, tôi lại băn khoăn, và rồi tôi quyết định hôm sau gọi điện cho Q.Nga

– Alo anh à

– Cô rảnh không, tôi muốn nói chuyện.

– Hôm nay e sợ không đi được

– Trưa nay tôi rảnh, ko gặp hôm nay thì không có lần sau đâu

– Vâng, thế thì trưa, gặp nhau ở đâu ạ

– Ở quán…Thế nha

Nói xong tôi cúp máy, làm đến 11h trưa thì tôi đứng dậy đi gặp Q.Nga. Đến quán thì cô ấy đã ngồi trước ở đó từ lúc nào

– Anh đến rồi đấy à. E ơi cho chị 1 café nâu đá nhiều sữa.

– Không e ơi, cho anh nước cam

– Anh không uống café à, mà cũng phải, anh thay đổi cho nên ko uống những thứ ngày xưa anh thích là điều đương nhiên.

– Ừ, uống café làm gì cho đắng thêm. Cuộc đời này đã đủ đắng lắm rồi. Dù có nhiều sữa tôi vẫn thấy nó đắng lắm.

– Anh đừng nói thế được không?

– Mà có chuyện gì, hôm qua cô gọi muốn gặp tôi mà, có gì thì nói luôn di

– E muốn giải thích. Thật ra mọi chuyện không như anh nghĩ đâu

– Không như tôi nghĩ à. Cô biết tôi nghĩ gì không?

– Bố e và bố anh ấy tự quyết với nhau, chứ thật ra e ko muốn như thế

– Không muốn, không muốn mà trước khi chia tay tôi, buổi tối tôi login vào facebook của cô, cô tắt chat để khỏi phải nói chuyện với tôi, rồi cô lại đi nói chuyện với nó. Cô nói với nó cái gì tôi còn nhớ như in trong đầu đây này. Cô còn ôm nó nữa cơ mà, cô còn cầu xin nó ôm nữa cơ mà. Cũng may là hồi đó tôi trẻ trâu nên tôi mới làm thế, chẳng biết lúc đó sừng mọc trên đầu tôi dài cỡ nào rồi. Mà không hiểu tại sao tôi biết như vậy còn gục đầu vào vai cô khóc nức nở xin cô quay lại như 1 thằng hề. Tôi đúng là thằng hề mà!

– E xin anh, e sai rồi – cô ấy khóc nức nở

– Thôi cô đừng có khóc nữa, lúc cô bỏ tôi đi, cô có khóc không. Tôi đã biến cô từ 1 con cừu thành 1 con sói từ bao giờ vậy. Yêu tôi – cô là 1 đứa con gái bị động, chậm chạp, ăn nói thì không có đầu có cuối. Cái gì tôi cũng phải bảo, phải chỉ cho cô. Lúc cô bỏ tôi đi cô chắc vui lắm. Vì lúc đó có người thích cô mà, say nắng à, rung động à, cảm xúc nhất thời à. Lấy cái cớ đó xong đi luôn. Tôi cầu xin cô đợi tôi thêm 1 năm nữa, khi đó tôi mới kiếm được tiền. Ấy vậy mà… – tôi quát to

– E xin lỗi anh, anh đừng đay nghiến e như thế được không? – cô ta khóc to làm mọi người trong quán quay sang nhìn

– Tôi đã xác định 1 mối quan hệ lâu dài với cô. Cô nói bố cô khó tính, 4 năm yêu nhau tôi còn ko được cô dẫn về gặp bố cô 1 lần, không cho tôi có cơ hội. Bố mẹ tôi thì sao, tôi phải chỉ cô từng chút cách cư xử của cô làm sao đối với bố mẹ tôi, để họ quý cô, để họ nói tôi dẫn cô về. Buồn cười, cô có biết cái ảnh tôi chụp cho cô ở Bách Thảo là cái ảnh đầu tiên tôi chụp, tôi vẫn để ở đầu giường, những cái quần cái áo cô mua cho tôi vẫn gấp gọn để trong tủ, cái tượng mà 2 đứa cùng tô khi đi chợ đêm tôi vẫn để ngay ngắn ở 1 góc. Những thứ đó có xứng được tôi nâng niu như vậy không? – thực sự lúc này tôi cũng ngân ngấn nước mắt

– Anh đừng nói nữa, e biết e sai rồi. Anh tha thứ cho e đi

– Vì tôi ngu đúng ko, cô nói xem. Cô có biết từ khi cô đi cái nỗi đau nó cứ dai dẳng kéo theo tôi, nó cứ ám ảnh tôi đến nỗi tôi còn không dám yêu ai khác. Cô ác lắm

– Anh nói sao bây giờ e cũng chịu. Nhưng e xin anh, anh hãy hiểu và cho e 1 cơ hội – cô ấy sụt sùi

– Ngày xưa tôi đã nói, rằng có khó khăn thì mới có hạnh phúc. Tôi đã từng mơ về 1 mái ấm có cả 2 người. Tôi nghĩ mẹ tôi bệnh tật, tôi là con 1, lại là cháu đích tôn nên tôi mới nói sau này có lấy nhau về cô sẽ vất vả. Nhưng cô có biết mẹ tôi nói gì không. Mẹ tôi nói không cần đứa nào chăm cả, chỉ mong làm sao sống hạnh phúc, hòa thuận, biết điều. Còn thằng kia hơn tôi. OK tôi công nhận lúc đó nó hơn tôi. Ngồi uống rượu cùng nó , nó còn khoe với tôi là nhà nó có ô tô, lương tháng gần chục triệu cơ mà. Tôi thằng sinh viên nghèo thì lấy gì ra mà so. Cô đến với nó tôi đã không thèm tranh giành, không nói với nó câu nào. Vì nó chẳng là cái cóc khô gì đối với tôi cả, quan trọng là ở bản thân cô. Cũng nên cảm ơn nó vì nó rước cô đi dùm tôi. Để tôi biết cái lòng người nó đổi thay như thế nào. Tương lai mà, người ta bảo muốn sang thì lấy vợ giàu. Cả 2 nhà giàu như vậy đến với nhau là hợp lí rồi.

– Anh đừng như vậy được không. Thật lòng e vẫn hướng về anh, e vẫn muốn anh hạnh phúc, vẫn muốn anh cười khi e không e ở cạnh bên anh nữa.

– Thôi đủ rồi, tôi đã nói hết những gì tôi nói rồi đó. Dù có thế nào, tôi mong cô hiểu. Và đừng làm cuộc sống của tôi nó lại đảo lộn 1 lần nữa. Chào cô

Tôi đứng dậy và để lại cô ấy ngồi nhìn theo. Cô ấy vẫn còn sụt sùi khóc. Đúng là tôi không hề muốn nói ra 1 chút nào, nhưng nói ra rồi tôi sẽ có thể tiến đên với 1 người khác , tôi không còn phải băn khoăn, phải suy nghĩ cái gì nữa. Dù Q.Nga có nghĩ tôi thế nào thì tôi cũng ko quan tâm nữa. Bởi vì cô ấy có cuộc sống của cô ấy, tôi có cuộc sống của tôi. Mỗi người 1 ngả sẽ tốt hơn.

Tôi về công ty trong tâm trạng không được vui lắm. Bước vào thang máy thì gặp Trang

– Anh Tùng

– Ờ, Trang à

– Anh đi đâu về thế, anh đã ăn gì chưa?

– Anh đi gặp bạn

– Đừng bảo với e là anh đi đòi nợ nha, hì

– Nợ nần gì, đòi xong rồi! – tôi cười

– Anh chưa ăn à, đi ăn với e , mới có 12h thôi

– Thôi, e đi ăn đi, a ngại ra ngoài. Ăn xong mua cho anh hộp sữa với cái bánh ngọt đem lên cho a được rồi

– Vâng, thế để e rủ chị Linh ở phòng anh đi ăn cùng cho đỡ buồn

Chiều hôm đó tôi ít việc nên về sớm. Định rủ Linh Nga về nhà ăn cơm, tiện thể nói luôn với cô ấy mai về quê cùng không cô ấy lại quên. Gọi luôn cho thằng Nhật rủ Ngọc sang chơi 1 thể, đằng nào con bé cũng chưa biết nhà mình

– Đang ở đâu thế mày

– E vừa đi học về

– Tối dẫn cái Ngọc sang ăn cơm nhé.

– Nay rảnh thế anh, còn rủ sang ăn cơm. Hay là lại chị Linh Nga qua chứ gì

– Biết rồi còn hỏi, không phải đi chợ đâu. Thế nha

Xong tôi gọi luôn cho Linh Nga

– E nghe này

– Ừ, e nghỉ làm chưa?

– Chưa anh ạ, có chuyện gì thế anh

– Tối về nhà anh ăn cơm

– Không được đâu anh, Ngọc ở nhà nữa, hôm qua e đã đi rồi

– Anh bảo thằng Nhật qua đón Ngọc rồi

– Ơ,… đúng là chẳng ai nói được anh.

– Tí đi làm xong về luôn nhà anh nha. Mà có nhớ ngày mai đi đâu không đấy.

– E nhớ chứ, e xin chị Huyền rồi ạ.

– Ừ, thế nhé

Cảm giác mà có người về nhà minh ăn cơm là tôi vui lắm. Lại còn là người mình thích nữa, tôi tranh thủ về sớm đi chợ, nấu vài món đợi mọi người đến. Khoảng 6 rưỡi thì Nhật và Ngọc đến

– E chào anh – Ngọc nói

– Ờ, 2 đứa vào nhà đi, chị Linh Nga đâu?

– E đây – lù lù đằng sau bước vào, tay xách túi hoa quả

– Giật cả mình, sao e cứ lừ lừ đi như vậy hả

– Chẳng phải anh vừa hỏi e còn gì

– Mà mua cái gì kia, trong tủ còn đầy hoa quả, e mua làm gì. Dạo này đi làm nhiều tiền nhở.

– Vâng, lương e cao mà, e mà để dành tháng sau khéo mua đc điện thoại không chừng ấy

– Thôi vào đi, anh nấu xong rồi, ăn luôn

– Hả, nghi lắm nha, anh nấu hay anh mua ngoài hàng đem về.- cười

– Chị không biết rồi, ông anh em riêng cái khoản vào bếp thì hơi bị khéo, mỗi tội ở 1 mình nên lười vào bếp thôi – thằng Nhật chêm vào.

– Để chút e thử xem tài của anh dở đến cỡ nào, mà đợi e đi rửa mặt đã, vừa đi ngoài đường về toàn bụi

Bữa cơm diễn ra suôn sẻ, rút kinh nghiệm lần trước nên tôi với Nhật uống bia, để Ngọc với Linh Nga uống nước ngọt

– Anh Tùng, bao giờ anh dẫn chị nhà em về làm dâu đây – Ngọc hỏi

– Ơ… – tôi và Linh Nga ngượng ngùng

– E không biết à, mai ở quê có giỗ, anh Tùng dẫn chị Nga về đấy – thằng Nhật thêm vào

– Thế mà chị chẳng nói gì với e. Mà cũng thích, lại sắp được ăn cỗ cưới 2 anh chị rồi

– Chỉ là về gặp bố mẹ anh thôi mà – tôi nói đỡ

– Coi như ra mắt rồi. Chị, cố lên nhé – Ngọc động viên Linh Nga

– Nhưng mà chị sợ lắm í – Linh Nga có vẻ lo lắng

– Lo gì chị, ông bà ngoại e dễ tính lắm, 2 bác cũng tâm lý nữa. Chị không phải lo đâu

– Phải đấy, phải đấy – tôi cười

Ăn uống xong xuôi Nhật và Ngọc chuồn về trước, còn lại tôi và Linh Nga ngồi ở phòng khách.

– Anh Tùng, anh ngồi đây e hỏi – giọng có vẻ nghiêm trọng

– Hả, vẫn đang ngồi đây còn gì, có gì mà trông sát thủ thế

– Sang đây ngồi cạnh e, e hỏi

– Hả

– Nhanh lên – cô ấy giục

– Rồi – tôi sang ngồi cạnh cô ấy, kèm theo 1 ánh mắt dò xét và hoài nghi của cuộc nói chuyện

– Giờ anh nói đi, có phải anh nói với Nhật để Nhật chỉ chỗ cho e xin việc không. Có phải anh chủ ý để e vào làm chỗ chị Huyền không?

– Tự nhiên lại hỏi anh chuyện này – tôi bối rối gãi đầu

– Anh trả lời e đi, nhanh! – Linh Nga trừng mắt

– À thì phải, nhưng mà anh chỉ bảo thằng Nhật là chỗ thằng Vũ cần người làm thôi. Còn anh có bảo nó nói với e đâu.

– E tạm tin, hôm đó mà anh Vũ với chị Huyền không đưa cu Bin đến đây thì anh còn giấu e đến bao giờ. Đáng lẽ hôm đó e xử anh luôn , nhưng mà anh say nên e tha.

– Trông hiền hiền mà có lúc dữ kinh lên được. – tôi lẩm bẩm

– Anh mà còn làm gì mờ ám nữa là không xong với e đâu đấy. Mà anh còn lầm bẩm nói xấu e nữa là cũng ko xong đâu

– Rồi rồi, còn việc gì nghiêm trọng nữa không

– Hết rồi, hì – cười , cái sự dữ dằn lúc nãy lại biến đi đâu mất lại thay vào sự dễ thương đáng yêu

Tôi và Linh Nga ngồi xem ti vi 1 lúc, rồi đột nhiên cả 2 quay sang nhìn nhau. Lần này thì thực sự nhìn nhau rất là lâu. Rồi từ từ, từ từ tôi rướn người lại gần cô ấy, Linh Nga nhắm mắt vào, tôi cũng nhắm mắt. Cơ hội đến 1 lần nữa với tôi, tôi từ từ nhẹ nhàng , còn 1 chút nữa thôi là môi chạm môi rồi.

– Ha ha ha ha, ặc ặc ặc… – tiếng phát ra từ tivi kêu lên

– Anh nhìn kìa, buồn cười chết mất – vừa nói Linh Nga chỉ vào tivi

Mở mắt ra nhìn lên thì cái kênh cartoon network đang chiếu tom and jerry. Con chuột chết bầm lại phá đổ cái không khí lãng mạn. Tôi cố gắng kìm nén và cười gượng. Còn Linh Nga thì vô tư ngồi xem như chưa có chuyện gì. 1 lát sau xem xong thì tôi đưa Linh Nga về

– Sáng mai nhớ chuẩn bị rồi về sớm với anh nhé

– Vâng, mà anh ơi mặc đồ gì bây giờ

– Cứ mặc bình thường miễn sao e thoải mái, cũng ko phải phấn son gì đâu. Cứ như về quê e ấy.

– Vâng!

Sáng hôm sau tôi đến đón Linh Nga sớm rồi cả 2 người cùng bắt xe về quê. Hôm nay cô ấy để tóc dài, màu áo trắng dường như là màu quen thuộc của cô ấy, trông cô ấy hiền dịu lắm. Ngồi trên xe chắc cô ấy mệt nên cô ấy gục đầu vào vai tôi ngủ thiếp đi. Cảm giác tôi cũng lâng lâng khó tả lắm. Thích 1 người là khi nhìn vào người đó thấy gì cũng đẹp cũng dễ thương. Nhưng để yêu 1 người, thực sự sẽ cần 1 khoảng thời gian rất dài. Đến được với nhau là quý, không biết Linh Nga sẽ bên tôi cả đời hay 1 khoảng thời gian. Mong là khi nào cô ấy ở bên tôi cô ấy sẽ mãi nhẹ nhàng và tình cảm như vậy. Lúc ngoan hiền, lúc ghê gớm để tôi biết mình là ai!

Tôi dẫn Linh Nga về nhà cất đồ, bố mẹ tôi thì sang nhà ông bà để làm cơm rồi. Sang đến ngõ nhà ông bà thì Linh Nga nói

– Anh ơi e run quá

Tôi nắm lấy tay cô ấy và kéo đi thẳng vào trong nhà, không để cô ấy kịp ú ớ gì. Vào đến nhà thì ông bà đang ngồi ở gian giữa, bác cả, chú út, bố tôi cũng đang ngồi ở đó luôn. Còn mẹ tôi và các cô các thím đang làm cơm dưới bếp

– Ơ, Tùng về đấy à con, bạn gái à, dẫn vào đây dẫn vào đây

– Vâng con vừa về

– Cháu chào ông bà, cháu chào các bác ạ – Linh Nga nói

Bà nội tôi thấy thế liền đứng dậy ra chỗ Linh Nga, 2 tay xoay xoay người Linh Nga

– Xinh xắn thế này mà bây giờ nó mới dẫn về, để ông bà ngóng mãi.

Chap 32:

– Cháu tên gì? – bà nội tôi hỏi

– Dạ, cháu là Linh Nga bà ạ

– Hả, Nga á, có phải là cái con bé ngày xưa yêu thằng Tùng phải ko – bà nội tôi đổi giọng, có vẻ không thích

– Không đâu bà ơi, kia là Quỳnh Nga, còn đây là Linh Nga – tôi nói đỡ

– Thế à, thế mà bà cứ tưởng. Nó mà dẫn con bé kia về đây bà tống cổ nó đi ngay.

– Bà, sao lại nói thế !

– Chả thế thì sao, thôi lại đây ngồi với bà.

Bà nội kéo tay Linh Nga lại giường ngồi với bà nội, còn tôi ngồi ở salon với các bác và các chú. Nhà ở nông thôn thường có 3 gian, 1 gian giữa là kê bàn ghế và thợ phụng, còn 2 gian 2 bên là kê 2 cái giường, thường là như thế.

– Đợt này về mấy ngày con – ông nội tôi hỏi

– Con về chắc mai đi luôn ông ạ

– Ừ, nhiều việc lắm hả

– Vâng.

– Con xin phép ông bà, các bác con xuống phụ các bác các cô nấu cơm ạ – Linh Nga đứng dậy xin phép

– Vừa đi về mệt, cứ ngồi đây với bà

– Dạ ko sao đâu ạ, con xin phép.

Ông nội với mọi người cũng gật đầu. Bác cả tôi lên tiếng

– Con bé khéo ăn khéo nói đấy. Nó làm cái gì rồi

– Bạn cháu vừa ra trường, đang đợi tìm việc

– Thế nó học trường nào? – chú út tôi hỏi

– Học viện ngân hàng chú ạ

– Thế à, cũng giỏi đấy chứ. Thằng này thế mà khá. Hơn đứt cái con bé lần trước.

– Có gì đâu ạ

– Thế 2 đứa tính bao giờ cưới- ông nội tôi lại hỏi

– Con cũng chưa biết

– Ô hay, người yêu có rồi, con bé cũng ra trường rồi. 2 bố con về bàn bạc đi rồi ông còn đi nói chuyện người nhớn cho chứ.

– Ông cứ để con! Thằng này là phải ép – bố tôi nói câu mà làm tôi phì cười

– Thôi thôi được rồi, thư thư cho con giãn việc ra đã, rồi đâu có đó.

Để ông và mọi người ngồi nói chuyện. Tôi chạy xuống bếp thấy Linh Nga đang ngồi cuộn nem rán với mấy cô và bác gái cả.

– Cháu chào bác, cháu chào các cô

– Thỏ đấy à, dạo này có người yêu trông béo tốt hẳn ra nhỉ.- bác gái tôi nói

– Ơ…- tôi giật mình

– Ngại à, có gì mà phải ngại. Người yêu chứ có phải người ngoài đâu mà ngại.

– Bác tự nhiên lại nói biệt danh cháu ra làm gì, mất hết hình tượng

Linh Nga thì cũng hơi ngạc nhiên quay sang hỏi

– Ở nhà mọi người gọi anh Tùng là Thỏ à bác

– Ngày xưa nó tên là Thỏa, nhưng mà gọi tên nó khó, mọi người toàn gọi là Thỏ thôi, giờ cả xóm vẫn gọi nó là Thỏ mà. Sau này mẹ nó mới đổi tên thành Tùng đấy!- bác tôi cười

Cô ấy nghe thấy vậy thì cứ tủm tỉm cười. Thêm 1 bí mật lại bị tiết lộ với cô ấy.

– Chỗ này chỗ đàn bà con gái, đi lên nhà đi Thỏ – mấy cô giục tôi

– Ơ ,sao đuổi cháu đi ạ

– Ở đây vướng chân vướng tay có làm được cái gì đâu, muốn gần người yêu hả. Lúc khác đi, quấn nhau cả ngày rồi vẫn còn nhớ à

– Cháu thèm vào – tôi ngúng nguẩy bỏ lên trên nhà ngồi chơi với mấy đứa em con nhà chú. Tôi thích trẻ con lắm, toàn lũ 4,5 tuổi dễ thương lắm.

Buổi về ăn giỗ với ra mắt cũng thành công, mọi người cũng có vẻ ủng hộ lắm. Đến bữa ăn cơm ông nội tôi nói

– Anh Tùng nhà ta hôm nay dẫn người yêu về, ông mừng lắm. 2 đứa mau tính chuyện cưới xin đi nhé. Lâu lắm ko có bữa giỗ mà đông đủ mọi người như thế này.

Linh Nga thì ngượng đỏ mặt, còn tôi thì chỉ biết cười. Mà làm gì có ai biết bên trong nó bùng nhùng như tơ vò thế nào đâu. Tôi còn chưa kịp tỏ tình với cô ấy nữa.

– Đấy, nghe thấy chưa, ông nội giục rồi đấy, mau mau đi cho các bác các cô ăn cỗ. – mấy cô mấy bác hùa vào nói.

Thực ra thì cái chuyện của Linh Nga nằm ngoài ý muốn của tôi ngay từ đầu. Tôi thích cô ấy, nhưng thật sự tôi ko đành lòng để Linh Nga phải chịu đựng như vậy. Chẳng biết rồi sau vụ ra mắt này mọi chuyện sẽ đi đến đâu nữa. Bữa cơm diễn ra suôn sẻ. Linh Nga là con người khéo léo, ngoan ngoãn nên mọi người có vẻ ưng lắm, chẳng ai phàn nàn gì. Ăn xong tôi lên giường ngủ, để Linh Nga đi rửa bát và thu dọn. Lúc tôi dậy thì thấy cô ấy đang ngồi bóp tay bóp chân cho bà tôi ở cái giường gian trái nhà. 2 bà cháu nói chuyện vui vẻ mà trông bà mãn nguyện lắm

– Dậy rồi đấy à con

– Vâng, mọi người đi đâu hết rồi bà

– Mọi người về hết rồi. Thôi ko cần bóp chân tay cho bà nữa đâu….bóp vai đi – bà tôi nói với Linh Nga

– Vâng ạ

– Sao bà để người lạ bóp vai cho bà thế, để con – tôi lanh tranh nhảy lên giường

– Thôi ông tướng, thích lại gần người yêu thì nói, lại còn bày đặt! Mà 2 đứa về đi, chiều rồi, về xem nhà có việc gì giúp đỡ bố mẹ thì làm. Linh Nga này, tối sang ngủ với bà nhé

– Hả, con để cho ai đây bà

– Sang ngủ với ông- bà tôi cười

– Vâng, để con về xin 2 bác đã ạ, được thì con qua ngủ với bà

– Ui cha, được cháu dâu đấm bóp cho tí mà khỏe hết cả người. Thôi 2 đứa dắt nhau về đi.

Chào bà tôi và Linh Nga về. Nhà ông bà cách đó có mấy bước chân nên tôi với cô ấy đi bộ về

– Anh Thỏ

– Hả – tôi tròn mắt

– Vậy đúng là thỏ rồi, con trai mà biệt danh là thỏ thì yếu đuối lắm. E đoán không sai mà. Hí hí

– Này, đừng có cơ hội nha, nhưng biệt danh của anh thì ít người con trai nào có đâu

– E biết thừa, bác gái còn nói hồi nhỏ anh nhát chết lắm, cái gì cũng sợ. Nên mọi người gọi anh là Thỏ Đế nữa. – cười tít mắt

– Trời, bác ơi là bác!

– Anh giấu làm gì, kiểu gì e chẳng biết.Từ nay đến mai chắc là còn biết nhiều điều hay ho từ anh lắm đây. Với lại lúc nào tiện thì e gọi anh là Thỏ nhé, đáng yêu mà. Hì

– To đầu bằng này rồi còn đáng yêu, cái tên Thỏ nghe nữ tính quá

– E thích thế. Ai bảo anh gọi e là đầu thạch cao cơ, e gọi là thỏ đế cho bớt nữ tính là được chứ gì.

– Thôi, kệ e!

– Ơ kìa, anh mà cũng biết giận à, mọi hôm toàn chọc e, hôm nay e mới trêu có tí đã dỗi rồi.

– Ai thèm dỗi, đấy là người lớn không chấp trẻ con. Nhá

Tôi với Linh Nga vừa đi vừa cười vui vẻ với nhau, về tới nhà thì thấy bố tôi đang ngồi cắm cúi vào cái máy tính bảng , mẹ tôi thì đang gọt hoa quả

– 2 đứa về rồi đấy à

– Dạ – Linh Nga nhỏ nhẹ

– Ngồi ăn hoa quả đi, mẹ gọt xong rồi

– Vâng, ngồi đây em – tôi kéo tay Linh Nga ngồi xuống bên cạnh tôi

– Sao, về quê 2 bác có thoải mái không? – mẹ tôi hỏi Linh Nga

– Dạ thoải mái ạ

– Lại còn không, Linh Nga thân thiết với bà nội lắm rồi, mới về ra mắt mà đã bóp tay bóp chân cho bà, máu gớm

– Mày, cái mồm, ăn với chả nói. Mà Linh Nga này, 2 đứa tính sao chuyện cưới xin, hôm nay ông nội giục rồi đó

– Dạ, cháu….cháu

– Mẹ, Linh Nga còn công việc, đã đâu vào đâu đâu. Đợi xin được việc ổn định đã, với lại con đã về nhà Linh Nga đâu.

– Ừ, nhưng mà 2 đứa bố trí về quê Linh Nga , rồi xem ý ông bà bên đó thế nào để bố mẹ biết đường

– Dạ, 2 bác thư thư cho cháu vài bữa – Linh Nga bối rối

– Ừ, con về đây rồi, 2 bác cũng coi con như người trong nhà luôn rồi. Có gì khúc mắc con cứ nói – bố tôi nói. Mà sao đang bác cháu tự nhiên lại chuyển sang con với bác luôn nhỉ.

– Bác trai nói đúng đấy, các con cưới nhau sớm, rồi sinh con đẻ cái ổn định công việc sau này đỡ vất cả con ạ

– Vâng, con biết rồi – tôi lại tặc lưỡi

Tôi với Linh Nga ngồi cạnh nhau mà 2 đứa cứ run run, tay tôi nắm chặt lấy tay Linh Nga từ bao giờ. Tại thấy bố mẹ tôi nghiêm túc quá.

– Linh Nga, đi mua với bác ít đồ đi con.

– Mẹ không để cô ấy nghỉ à, sáng đi xe về mệt đã nấu cơm, xong rồi rửa bát, nãy còn đấm bóp cho bà nữa.

– Dạ, con không sao đâu bác.

– Đấy, Linh Nga nó ko như mày đâu, đàn ông đàn ang suốt ngày nằm ườn ra đấy.

– Vâng

– Vâng lại cứ để đấy, đứng dậy xem đi rửa cốc chén rồi quét nhà đi. Bố con nhà mày ở nhà chả giúp được cái gì

– Tôi vẫn đi chợ nấu cơm rửa bát còn gì. Vậy mà suốt ngày kêu – bố tôi nói

– Thôi, để con làm – Cơ mà thỉnh thoảng bố tôi cứ làm 1 câu giật hết cả nảy. Buồn cười mà ko dám cười.

Linh Nga lai mẹ tôi đi đâu tôi cũng chẳng rõ, còn mỗi 2 bố con ở nhà

– Tùng, chuyện con bé Trang thế nào rồi

– Dạ, con cũng chưa có cơ hội nói với Trang, giờ con mà nói ra không biết sẽ thế nào

– Bố thì nghe qua qua thôi, bảo ngày xưa con giúp nó nhiều, mà nó thích con, nó không dám nói ra đúng không?

– Vâng

– Với cá tính của con bé thì cũng khó đấy, phải khéo ko con bé nó sốc

– Con đang tính vài hôm nữa sẽ nói chuyện với Trang. Chứ như thế này con bối rối lắm. Con quý Trang lắm, như e gái vậy.

– Bây giờ có Linh Nga nữa, nên phải khéo léo cả đôi đường, không Linh Nga nó lại tủi thân. Cái giống đàn bà nó hâm hâm dở dở lắm. Nhớ lấy nha, nhu cương đúng lúc vào. Mình là phải tâm lý con ạ. Chơi đòn tâm lí đàn bà nó mới sợ

– Bố, giờ bố đi tán gái được đấy, tâm lí thế

– Cái thằng, bố nói vậy thôi, có người yêu, có vợ thì phải giữ. Linh Nga nó xinh thế, thế nào cũng bao nhiêu thằng dòm ngó. Cho nên lúc nào cũng phải hâm nóng tình cảm 2 đứa, nghe chưa. Bố ngày xưa yêu mẹ bố biết rồi!

– Hề, bố ko phải lo. Cái đó con biết mà

– Đấy là bố cứ nói thế, không thừa đâu

Bố tôi cũng thuộc dạng tâm lý, còn chỉ tận tình cho tôi phải làm như thế nào. Kể cũng đúng, tâm lý phụ nữ mà nắm bắt được thì mình rất có lợi. Lâu lắm rồi về nhà mà cảm thấy thoải mái lạ lùng thế này. Tôi đi thu dọn nhà cửa, 1 lát sau thì mẹ tôi với Linh Nga về. Tay xách nách mang chả biết mua cái gì

– Mẹ mua cái gì thế

– Đây, 2 cái quần xì, 2 cái áo ngắn tay mặc đi chơi với 2 cái quần ngố.

– Cái gì vậy mẹ, con có bảo mẹ mua đâu – tôi ngượng chin mặt

– Gớm, mọi lần toàn mẹ mua còn gì, ngại cái gì mà ngại. Người yêu chứ có phải người ngoài đâu

Linh Nga thì cứ đứng tủm tỉm cười. Tôi cầm bộ quần áo chạy tọt vào bên trong cất đi. Mẹ tôi định làm cái gì không biết nữa. Cất đồ xong ra ngoài thấy mẹ tôi và Linh Nga lỉnh kỉnh xách đồ ăn với vài thứ linh tinh, chủ yếu là đồ ăn.

Buổi tối ăn cơm xong , Linh Nga xin phép

– Bác ơi, lúc chiều bà nội anh Thỏ…ơ… anh Tùng nói tối con sang ngủ với bà

– Thế à, vậy thì con sang ngủ với bà đi cũng được. Tùng, dẫn Linh Nga sang bà, mà mày ngủ luôn đấy với ông đi, sáng mai về. Lâu lắm mẹ không thấy mày ngủ với ông rồi – mẹ tôi cười

– Vâng

Tôi dẫn Linh Nga sang bên nhà ông bà. Sang đến nơi ông bà vẫn còn để cửa

– 2 đứa sang đấy à – ông bà

– Vâng, con đây.

– Con chào ông bà – Linh Nga nói

– May quá, Tùng, Linh Nga đi theo bà, bà có cái này cho thằng Tùng.

Tôi và Linh Nga lẽo đẽo đi theo bà xuống bếp, bà bật điện rồi lấy cái que dẽ phủi tro ở trên 1 cái xong đang vùi bên dưới.

– Cái gì thế bà

– Cá trê đấy

– Thật á bà, bà bỏ ra nhanh đi con cạo nồi – tôi hào hứng

– Từ đã

– Cạo nồi là gì vậy bà

– Ngày xưa nó thích món này lắm đó, tí rồi con biết – bà tôi nói với Linh Nga

Bà tôi lấy đũa gắp ra đừng miếng cá kho ở trong nồi. Còn lại cháy ở bên dưới, tôi chạy ra ngoài lấy cái thìa cạo cạo ở đít xoong miếng cá còn dính lại. Tôi cho lên miệng ăn ngon lành

– Sao, có mặn không? – bà tôi hỏi

– Không bà ạ, ngon lắm . E ăn không, há mồm anh đút cho – tôi quay sang Linh Nga rồi đưa cái thìa lên miệng đút cho cô ấy

– Ư…m…thơm thế bà ơi – Linh Nga cười

– Ừ, nó thích món này lắm. Ngày xưa nó còn nhỏ, mỗi lần bà kho cá là nó chỉ đợi đến tầm này cá nó nhừ, chăm chăm vét xoong thôi. Bà kho bằng củi, phải vùi nó xuống mấy tiếng nó mới nhừ mà cá không bị ướt

– E ăn nữa không nè – tôi chăm chú cạo xoong rồi ngẩng mặt lên đút cho Linh Nga miếng nữa làm cô ấy bật cười

– Ngày xưa nó ở với ông bà, bố mẹ nó bận làm ăn, nhà thì nghèo. Thỉnh thoảng mới được bữa cá . Khổ thân cháu tôi – bà tôi và Linh Nga cứ ngồi nhìn tôi ăn.

Ăn xong tôi liếm mép 1 cái

– Xong rồi bà ơi, để con đem xoong đi ngâm.

Tôi đứng dậy, bà với Linh Nga đi lên nhà. 1 lát sau thì Linh Nga đấm lưng cho bà . Ông nội thì ngủ lúc nào không biết, tôi pha ấm nước chè đem ra hiên ngồi hóng gió. 1 lát sau Linh Nga đi ra

– Anh không vào ngủ à

– Còn sớm mà e , bà ngủ rồi hả

– Vâng, ông bà anh dễ tính nhỉ

– Ừ – tôi cười

– E không ngờ anh lại như vậy đấy

– Anh làm sao?

– Thì nhìn anh ăn cá cháy ấy, lúc anh ăn nhìn đáng yêu lắm anh Thỏ ạ – cười

– Ơ…

– Thỏ đế, thỏ đế. Hì hì.

– E mà cứ gọi anh như thế anh cho e biết tay đấy

– E thích biệt danh của anh mà. Anh có vẻ thân thiết với ông bà nhỉ?

– Ừ, bố mẹ bận , anh ở với ông bà cho đến hết lớp 5. Ông bà cho anh nhiều kỉ niệm lắm, ông bà thương anh nữa

– E cũng thấy thế, giá như e còn ông bà, nhưng ông bà e mất từ lúc e còn bé xíu. – Linh Nga thở dài

– Về làm cháu dâu của ông bà anh đi! –tôi cười

– Anh này, lại đùa- Linh Nga ngượng ngùng.

– Anh không đùa đâu – tôi nói giọng nghiêm túc và quay sang Linh Nga.

Chap 33:

Tôi nói thế Linh Nga ngạc nhiên và nói lảng đi !

– Làm cháu dâu của ông bà thì chắc trải qua nhiều cửa ải lắm – cười

– Ông bà quý e lắm đấy – tôi động viên

– Vâng, thì e cũng quý ông bà anh mà.

– Nhưng mà e có muốn làm cháu…

Chưa nói hết câu thì Linh Nga lấy bàn tay bịt miệng không cho tôi nói và nhìn thẳng vào mắt tôi

– Suỵt

– Ư…Ưmmmmmmm…Ứ… – tôi cứ ú ớ

Vài giây sau Linh Nga bỏ tay ra

– Có chuyện gì mà e ko cho anh nói thế

– A nói nhỏ thôi, để e bắt con mèo kia. Dễ thương quá đi. Hì

Vừa nói cô ấy vừa chỉ vào con mèo đang chạy từ dưới sân lên hiên

– Trời, tưởng có chuyện gì. Cẩn thận ko nó cắn đấy

– E chẳng sợ, nhìn nó hiền mà. Miu miu

Linh Nga đứng dậy bắt con mèo rồi lại quay về ngồi cạnh tôi, bế con mèo vào lòng vuốt ve.

– E thích mèo lắm à?

– Vâng, mèo dễ thương mà lại ngoan nữa.

– Dễ thương bằng anh không? – tôi trêu.

– Anh thì có gì mà dễ thương nhỉ – suy nghĩ tầm vài giây – à có, lúc ăn này, còn quần doreamon nữa – Linh Nga vừa nói vừa cười rồi lấy tay bụm miệng.

Tôi bất thình lình lấy tay bịt lấy miệng Linh Nga mấy giây và nói

– Dừng chủ đề dễ thương, e mà còn nói nữa là anh xử đấy

– Thế giờ chuyển chủ đề đáng yêu được không anh. Thỏ đế thỏ đế! – cười như vớ được vàng

– Không, a ko nói chuyện với e nữa đâu.

– Giận kìa, giận thì e đi ngủ đây – đang định đứng dậy

– Từ đã, ngồi xuống anh bảo – tôi lấy tay đập đập xuống đầu hiên nhà

– Gì thế anh?

– Cảm ơn e nha!

– Ơ, sao lại cảm ơn e?

– Thì cảm ơn vì e về đây với anh.

– Về đây ông bà với 2 bác quý mến e cũng vui anh ạ! – giọng Linh Nga có vẻ trầm xuống- mọi người mà biết e không phải người yêu anh thì thế nào nhỉ

– Suỵt, nói nhỏ thôi. Ông bà ngủ tỉnh lắm đấy!

– Vâng, e thấy có lỗi với ông bà, nhất là với 2 bác nữa anh ạ

– Thôi, ko phải nghĩ ngợi gì đâu, để từ từ anh lo.

– Anh lo làm sao, rồi sau này mọi người lại nghĩ e không ra gì. Giấu được 1 lần chứ có giấu được mãi đâu.

– Đừng có lo, anh sẽ giải quyết – tôi cười và đưa tay lên xoa đầu Linh Nga – mà e có muốn mai đi chơi không?

– Đi đâu cơ ạ

– Đi bển

– Bển là đi đâu ạ. Biển hả anh?

– Ừ, có thích đi chụp ảnh ko, à mà thôi. Anh đề nghị e mai đi với anh. Làm mẫu cho anh chụp

– Nhưng mà ngại lắm, mà hôm trước ảnh anh chụp cho e đâu? – Linh Nga xòe tay ra hỏi

– Anh để ở máy trên nhà rồi. Mai lên a gửi cho. Mai đi nhé!

– Đi cũng được nhưng mà lỡ sáng mai mẹ anh lại gọi đi đâu thì sao?

– Ko đâu, đi đâu thì nói bố lai đi, mai a dẫn e đi chơi, hôm nay e làm cả ngày rồi còn gì

– Vâng, tùy anh vậy, mà biển nước có xanh không anh.

– Tùy từng ngày, ngày nó đục, ngày nó xanh

– Như tính cách của anh ấy hả – cười

– Gì cơ? E nói gì đấy hử?

– Đâu có, đâu có nói gì đâu – ngoảnh mặt đi chỗ khác cười

– Dạo này trêu anh hơi bị nhiều đấy nha!

– Lúc trêu trông cái mặt anh buồn cười lắm, anh thỏ ạ ! – lại cười

– E ăn nhầm cái gì mà hôm nay cười nhiều thế

– Đâu. Tại e ghét anh nên e mới trêu thôi!

– Anh làm gì mà ghét anh?

– Thì tại anh ngày trước khó tính, mà bây giờ cũng khó tính í.

– Rồi sao?

– Còn cứ mở miệng ra là tiền này, bắt e làm theo ý của anh này. Mà chẳng hiểu sao e cứ nghe theo lời anh như kiểu phản ứng vậy nhỉ?

– Thế giờ có ghét không?

– Có chứ, nhưng mà đỡ rồi. Nhìn lại thì cũng đâu đến nỗi, chỉ có điều anh khô khan quá, con gái nó nhìn thấy là chạy mất dép. Mặt lúc nào cũng nghiêm túc quá mức ấy.

– Ờ

– Anh lại ờ, e góp ý với trêu anh tí thôi. Vừa dỗi xong lại dỗi tiếp à – lại cười tủm tỉm

– Không, anh đang suy nghĩ – tôi nói nhỏ

– Anh suy nghĩ gì thế?

– Nghĩ cách tán gái

– Có nhiều người thích anh mà, anh lại lo đi tán gái. Hâm rồi hâm rồi

– Ai thích?

– Em…không thích, chị Trang thích, chị Quỳnh…- đang nói dở dang thì tôi ngắt lời

– Anh coi Trang như e gái mình, còn Q.Nga thì chẳng liên quan gì đến anh nữa. Anh gặp Q.Nga rồi

– Anh gặp rồi à, chị ấy có nói gì ko ạ

– Không, anh ko cho chị ấy nói. – tôi thở dài

– Anh nói sao e không hiểu?

– Anh gặp cô ấy, cô ấy khóc, xin anh hiểu. Xong anh nói cho 1 trận. Buồn cười

– Anh không thể bỏ qua được cho chị ấy à?

– Bỏ qua hay không thì giờ ko quan trọng nữa.

– Anh Tùng này, có chuyện gì khó nói thì cứ nói với e cho nhẹ lòng, còn không muốn nói thì e ko ép anh đâu

– Ừ

– Mà thôi e đi ngủ đây, anh vào ngủ với ông đi.

– Ừ, e ngủ đi

Linh Nga đứng dậy đi vào ngủ với bà

– Này

– Gì nữa vậy anh – Linh Nga ngoái lại

– Ngủ ngon – tôi thì thầm

– Vâng, anh cũng ngủ ngon đấy !

Tôi cũng đứng dậy đi vào ngủ với ông nội. Lần màn để vào nằm với ông

– 2 đứa nói chuyện muộn thế

– Vâng, ông chưa ngủ à

– Nằm thế thôi chứ chưa ngủ được. Con bé ngoan đấy.

– Vâng, mà lâu lắm rồi con không ngủ với ông, mấy năm rồi ấy ông ạ

– Ừ, thôi ngủ đi, mai còn nhiều việc

– Dạ.

Thật sự thì ông bà nội với tôi có 1 sự gắn bó cực kì bền chặt, có khi còn hơn đối với bố mẹ tôi. Ông bà nuôi nấng tôi từ nhỏ, có gì ngon ông bà cũng để dành. Có làm gì sai ông bà cũng dạy dỗ tôi đến nơi đến chốn. Mong là ông bà sẽ mãi luôn sống khỏe, mãi luôn vui vẻ bên con cháu.

Sáng hôm sau đang ngủ thì Linh Nga chui vào màn lay người gọi tôi dậy

– Anh ơi, dậy đi, sáng rồi

– Để anh nằm chút nữa đi – tôi uể oải

– Anh dậy đánh răng rửa mặt đi, 6 rưỡi rồi. Ông bà nấu cơm xong rồi.

– Ừ

Tôi dậy đánh răng rửa mặt, ra ngoài thì ông bà đã dọn cơm ra sẵn rồi

– Ngồi ăn cơm đi con – bà nội tôi nói

– Vâng, mà bà dậy sớm nấu cơm làm gì vậy cho vất vả, chạy ra ngoài đầu đường mua bún cho tiện

– Linh Nga nó dậy nó nấu đấy – ông nội tôi nói

– Hì, cháu thấy nhà bà có cái nồi gang, lâu lắm cháu ko nấu cơm bằng bếp củi nên cháu thử thôi ạ

– Ừ, nấu bằng nồi gang ngon hơn nồi cơm điện con ạ- bà nói

– Ngon đây ngon đây- tôi xuýt xoa

– Linh Nga này, bao giờ thằng Thỏ nó về thì về cùng nó nha con

– Dạ, con còn công việc nữa bà ạ, nếu về được thì con về chơi với ông bà – Linh Nga cười nhỏ nhẹ

– Ừ, thì 2 đứa bố trí nghỉ cùng 1, 2 ngày như hôm nay này. Với lại 2 đứa tính chuyện cưới xin đi

– Bà ơi bà ăn cơm đi, chuyện này nói sau đi ạ – tôi nói

– Cái thằng, cứ bàn đến chuyện vợ con là nó lại lảng đi chuyện khác.

Ngồi ăn cơm với ông bà xong, tôi và Linh Nga chào ông bà về nhà. Chỗ ngồi quen thuộc của bố tôi là cái ghế salon, trên tay cầm con galaxy tab.

– Bố à, bố ăn sáng chưa

– Con chào bác ạ

– Chưa, đợi 2 đứa về rồi cả nhà đi ăn bún

– Mẹ đâu ạ

– Mẹ đang xem tivi trong phòng.

– Mẹ ơi, mẹ – tôi gọi

– Gì mà mày gọi mẹ ời ời thế hả? – mẹ tôi lững thững đi ra

– Con chào bác – Linh Nga chào

– Ừ, dắt xe ra đi cả nhà đi ăn sáng

– Bố mẹ đi đi, con với Linh Nga ăn cơm bên ông bà rồi

– Thế à, ko nói làm bố mẹ đợi. 2 đứa ở nhà nha

– Con với Linh Nga đi chơi tí, bố mẹ cứ đi ăn đi, chút con đi con khóa cửa.

– Ừ, khóa cửa cẩn thận đấy.

Bố mẹ tôi đi ăn sáng, còn tôi và Linh Nga ở nhà, 1 lát sau Linh Nga thay quần áo xong thì tôi chở Linh Nga đi và xách theo cái máy ảnh.

– Đi biển thật à anh?

– Ừ, anh nói hôm qua rồi mà.

Tôi chở Linh Nga ra bãi biển cách nhà tôi khoảng hơn 10km. Đây là 1 bãi biển nho nhỏ, có 1 nhà thờ đổ bị biển xấm lấn. Buổi sáng không khí trong lành khi thủy triều rút thì thực sự cảnh ở đây rất đẹp. Hiện nay ở trên bãi biển chỉ còn lại nền móng của nhà thờ cũ và 1 cái tháp cổ kính hằng ngày vẫn đứng vững với sóng gió.

Dựng xe xuống thì Linh Nga trầm trồ

– Oa, nước biển xanh quá anh ạ – ánh mắt có vẻ hào hứng

– Sóng nhỏ, biển không động thì xanh

– Cái tháp kia có người không anh?

– Không, ra đó đi, ngày xưa là nhà thờ, mà bị bão quét cộng với biển lấn nên giờ hoang sơ đổ nát hết rồi.

– Thế ạ, tiếc anh nhỉ

Tôi dắt tay Linh Nga đi ra chỗ tháp , chụp cho cô ấy vài kiểu ảnh. Trông khuôn mặt cô ấy vui lắm.

– Xuống đây anh bảo

– Gì thế anh?

– Ra ngoài thuyền kia ngồi anh chụp cho mấy kiểu nữa

– Nhưng mà thuyền của họ…

– Không sao đâu, ở đây họ dễ tính lắm

Tôi và Linh Nga chạy đến cái thuyền đang nằm ở bãi cát

– E ngồi lên đây đi – tôi chỉ vào mũi thuyền

– Anh cất máy ảnh đi được không? Đi chơi với e mà toàn chụp ảnh í

– Anh thích chụp ảnh mà, nhưng thôi được rồi, để anh hẹn giờ chụp với e 1 kiểu rồi cất đi nha

Nói xong tôi hẹn giờ, đặt máy ra phía sau, nhanh nhanh tôi nhảy lên ngồi ở mũi thuyền cùng Linh Nga và khoác lên vai cô ấy nhìn ra phía biển. Chắc là do giật mình nên cô ấy ngoảnh mặt lại phía.

– Tách

Thế là lọt được nguyên cái mặt và đôi mắt tròn của Linh Nga vào bức ảnh. Còn tôi thì nhìn được thấy cái lưng thêm cái tay khoác lên vai Linh Nga.

– Anh cứ hay bất thình lình vậy à, e đã đồng ý cho anh chụp đâu – giọng phụng phịu

– Anh không cố tình, ai bảo e quay mặt lại làm gì – tôi cười

Ngồi cạnh Linh Nga, trước mặt chúng tôi là biển xanh rì rào

– Quê anh đẹp không?

– Đẹp anh ạ – nhỏ nhẹ- tự nhiên về đây e thấy bình yên lắm anh ạ. Không phải bon chen, không xô bồ như trên đất Hà Nội!

– Ừ, thỉnh thoảng anh cũng ra đây chụp cảnh bọn trẻ con nó vui chơi. Nhìn tụi nó thích lắm, dân dã lắm.

– Sau này nếu anh và e còn liên lạc thì thỉnh thoảng anh dẫn e về đây nhé.

– Sao lại nói thế, e muốn về lúc nào chẳng được.

– Nhưng mà bây giờ anh với em chỉ là giả vờ là người yêu của nhau, sau này đường ai nấy đi. – Giọng Linh Nga trùng xuống và nhìn xa xăm

– Anh không giả vờ!

– Anh nói gì vậy

Tôi quay sang Linh Nga , 2 tay tôi để lên má cô ấy và quay đầu cô ấy lại nhìn thẳng mặt tôi

– Anh thích em!

– Anh…nhưng mà e…

– E làm người yêu anh nhé!

– E…không biết, anh…

Tôi nắm chặt lấy tay Linh Nga , rồi lại nhìn ra biển. Linh Nga có vẻ ngượng ngùng, tôi và cô ấy cứ ngồi im như vậy vài phút , chỉ có điều tay 2 đứa đã nắm chặt lấy tay nhau từ bao giờ.

– Anh Tùng ơi

– Ah… hả

– Anh biết e nghĩ gì không?

– E nghĩ gì?

– Thật sự thì e… e ko hiểu nổi bản thân mình nữa. Con tim e ko nghe lời e anh ạ

– Là sao?

– E cũng… thích anh từ lâu rồi. Nhưng rồi e lại sợ.

– Sao lại sợ, anh làm gì không phải à?

– Không, anh đối với e rất tốt, mọi người trong nhà anh cũng đối với e rất tốt. Nhưng e sợ vì anh chưa thể quên nổi chị Q.Nga

– Tại sao e lại nói vậy?

– E không biết, nhưng cảm giác của e, linh cảm của e có gì đó…

– E băn khoăn chuyện Q.Nga, rồi cả Trang nữa đúng ko. Cái đó anh sẽ giải quyết. E sợ anh yêu e xong chạy à – tôi cười

– Không- lắc đầu

– Hay e băn khoăn gì về anh, anh khó tính, anh dở hơi à? – tôi hỏi nhanh

– E đã nói không mà lại.

– Thế không có vấn đề gì tại sao lại băn khoăn?

– E không băn khoăn, chỉ là…

– Không băn khoăn thì gật đầu đi. Nhanh – tôi giục

Nói xong Linh Nga gật đầu thật, gật đầu xong ngơ ngác

– Ơ…

– Gật đầu rồi, giờ e là bạn gái anh. OK

– Ơ

– Không có ơ gì ở đây cả, đồng ý rồi.

– Anh chỉ được cái cơ hội thôi, mà lúc nào cũng đùa được í. E không biết đâu- dỗi

– Thôi, anh ko đùa nữa. Mà e này!

– Sao a?

– Anh không biết là e có muốn làm bạn gái anh không, nhưng anh thật lòng, rất thật lòng. Với em!

Ngồi im 1 lát Linh Nga dựa đầu vào vai tôi. Linh Nga nắm chặt lấy tay tôi. Cái cảm giác ngất ngây cầm bàn tay con gái, con tim dường như ngừng đập. Có những câu trả lời không cần nói mà cũng biết đáp án. Chúng tôi đã đến với nhau như vậy đấy, dù có thế nào, 1 ngày, 2 ngày, nhiều hơn, tôi muốn che chở cho cô ấy. Chừng nào còn có thể, tôi vẫn muốn cô ấy ngồi bên tôi và dựa đầu vào vai tôi như thế này

– E khóc đấy à – nước mắt chảy ra từ khóe mắt cô ấy

– E vui đấy. Nhưng đến với e anh chắc sẽ trải qua nhiều sóng gió lắm đấy – vẫn sụt sùi

– Không sao, anh dân miền biển sóng với gió anh không sợ – tôi cười mỉm và lấy tay lau nước mắt cho cô ấy

– E cũng mong là thế.

Chúng tôi ngồi bên cạnh nhau như thế, từng cơn gió biển thoảng qua. Mùi muối, mùi cát, mùi của những con còng còng đang chạy trốn xuống những cái lỗ dưới cát kia làm chúng tôi ngất ngây. Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi tôi lại muốn thời gian ngừng lại. Và quan trọng nhất là lâu lắm rồi tôi lại muốn yêu đến thế

Khoảng 15 phút sau thì bố tôi gọi điện.

– Alo bố ạ

– Con ở đâu, về ngay đi. Mẹ phải đi cấp cứu

– Sao cơ ạ, giờ mẹ đang ở đâu hả bố?

– Khoa cấp cứu bệnh viện huyện.

– Con về luôn đấy

Linh Nga thấy tôi hốt hoảng cũng hỏi

– Mẹ làm sao thế anh

– Mẹ phải đi cấp cứu, về thôi

– Gì cơ ạ, sao lại…

– Đi về đã. Nhanh lên!

Chap 34:

Tôi và Linh Nga vội vàng phi xe về bênh viện huyện. Không hiểu có chuyện gì mà m ẹ lại bị như vậy. Đến nơi thì bố tôi đang ngồi ngoài

– Bố , mẹ làm sao thế? – tôi vội vàng – mẹ đâu rồi ạ

– Bác gái thế nào rồi ạ – Linh Nga tỏ ra lo lắng

– Mẹ bị tụt đường huyết! đang trong phòng cấp cứu

– Nhưng sáng nay bố với mẹ đi ăn sáng cơ mà?

– Lúc ra ăn sáng bố thấy mẹ con ăn ít lắm. Với lại hình như sáng nay mẹ con quên tiêm. Ăn xong bố mẹ về nhà. Lát sau tự nhiên thấy mẹ con lả đi, người lạnh toát, vã hết mồ hôi ra. May lúc đó có bố ở nhà

– Quên chưa tiêm insulin ấy à bố?

– Ừ. 2 đứa ngồi đây đợi đi.

1 lát sau thì bác sĩ ra ngoài

– Chị à, tình hình thế nào rồi? – bố tôi hỏi

– Không sao đâu anh, chị nhà bị tụt đường huyết, sáng nay ko ăn đúng ko?

– Có, nhà e có ăn nhưng mà ít

– Ừ, không sao đâu, may là có người đưa ra đây kịp, lần sau thấy vợ như vậy thì pha nước đường hoặc ngũ cốc cho vợ uống luôn. Chứ để lâu là nguy hiểm lắm đấy

– Vâng, thế bao giờ nhà e ra viện được chị!

– Để chiều rồi về, cái tụt đường huyết này ko ăn là nguy hiểm lắm

– Vâng, e sẽ để ý

Nói thật là cái bệnh của mẹ tôi cứ trước khi ăn phải tiêm. Bây giờ cơ thể ko tiết ra được insulin nên phải tiêm trực tiếp vào người. Chỉ vì ko ăn, quên tiêm 1 bữa là cũng ảnh hưởng đến cơ thể. 1 lát sau thì bố cùng tôi và Linh Nga vào

– Mẹ tỉnh rồi à

– Bác ạ, bác có sao không? – Linh Nga hỏi

– Bác ko sao đâu, bệnh bác bác biết. 2 đứa đang đi chơi bị bố gọi về à?

– Vâng ạ, không sao đâu bác!

– Đấy, bà thấy chưa, sáng bảo ăn lại không ăn, ăn được mấy miếng bún. Mà sáng bà có tiêm không thế?

– Tôi quên

– Lần sau đi đâu cũng phải để lọ thuốc trong cốp xe. Mai tôi mua cho bà cái bình giữ nhiệt rồi bỏ thuốc vào đấy.

– Mẹ, ốm thế thì mẹ phải nhớ tiêm mỗi bữa, nhỡ đâu có lúc không có người bên cạnh mẹ thì làm sao. Con lo lắm

– Thôi, ko sao đâu, sơ suất có tí thôi, 2 bố con nhà ông ra ngoài đi, để Linh Nga ngồi đây với tôi. Sốt cả ruột!

Tôi và bố đi ra ngoài ngồi. Linh Nga ở trong với mẹ

– Này, Linh Nga về đây có nói gì không con

– Dạ không bố ạ

– Thế sáng 2 đứa đi đâu mà bố gọi đi gọi lại mấy lần mới được

– Bọn con ra nhà thờ đổ

– Chuyện 2 đứa ông nội có vẻ sốt ruột lắm rồi đó.

– Ông nói thế chứ bây giờ bố mà hối con nữa thì con chịu sao nổi

– Bố cũng ko vội, mà mọi người vội. Nếu ko con nghĩ cách gì, hoặc là lên cái lịch đi để mọi người yên tâm.

– Vâng

1 lúc sau thì Linh Nga đi ra

– Bác ơi bác ở đây con với anh Tùng đi về nhà 1 lát bác ạ. Anh ơi lai e về chút.

– Có chuyện gì thế e – tôi hỏi

– Anh đưa e về qua chợ,về nhà e nấu cho bác ít canh. Sắp trưa rồi anh

– Ừ, thôi 2 đứa về đi. Bố ở đây cũng được.

Tôi đưa Linh Nga qua chợ, mua ít đồ rồi về nhà. Cô ấy nấu cho mẹ tôi bát canh mướp đắng và nấu cháo đem ra cho mẹ. Trên đường ra bệnh viện tôi hỏi

– Chưa về làm dâu đã bị hù 1 quả sợ không?

– Sợ gì cơ ạ, nhưng e chưa nhận làm dâu nhà anh đâu nha

– Ơ, thế ai vừa gật đầu làm người yêu anh

– Mới chỉ là người yêu, chứ đã làm dâu đâu. Mà bác gái bị bệnh lâu chưa anh?

– Gần 20 năm rồi

– Gần 20 năm rồi cơ á – Linh Nga có vẻ hoảng hốt

– Ừ, mẹ anh kiêng khem nhiều thứ lắm. Khổ, ăn ko dám ăn, uống không dám uống. Cũng may là mẹ anh kiêng tốt

– Vâng, thôi thì cứ động viên mẹ anh ạ, bệnh này quan trọng nhất là giữ gìn, thuốc men đều đặn là không sao. Nghe mẹ e nói nhiều người không kiêng được là nó biến chứng sang đủ thứ bệnh

Tôi và cô ấy đến bệnh viện, vào phòng thấy mẹ tôi đang nằm. Bố ngồi bên cạnh đang đọc báo

– Bác ạ

– Ừ, 2 đứa đi đâu thế

– Con về nấu ít cháo với bát canh

– Ôi dào, sao không đi mua cho nhanh, nấu làm gì – mẹ tôi nói – bác có sao đâu, chiều ra viện được rồi

– Nấu cho an toàn bác ạ. Bác ngồi dậy đi ạ – đặt cái cặp lồng cháo và canh xuống cái tủ đồ bên cạnh, cô ấy nhanh nhẹn đỡ mẹ tôi ngồi dậy. Rồi cô ấy múc cháo ra 1 cái bát

– Bác há miệng ra đi ạ

– Thôi, để bác tự ăn

– Bác đang ốm, cứ để con, bác ngồi yên đi ạ

Thế là mẹ tôi ngồi yên để Linh Nga phục vụ. Ăn được 1 bát cháo xong chuyển sang canh mướp đắng

– Bình thường mà ốm đau có con dâu như thế này thích mẹ nhỉ – tôi đùa

– Ừ, mẹ chẳng cần phải chăm sóc như thế này đâu, kể cả sau này 2 đứa lấy nhau, các con còn có công việc, gia đình, con cái, các con còn bao nhiêu việc. Mẹ sống chết lúc nào chẳng biết, nhưng mà có cô con dâu ngoan thế này là mẹ mãn nguyện rồi.

Linh Nga cúi mặt ngượng ngùng

– Linh Nga này, bác ko muốn con với thằng Tùng phải vất vả vì bác. Chỉ cần 2 đứa yêu thương nhau, con lo bảo ban nó, chăm sóc nó dùm bác là được rồi.

– Vâng, con chỉ làm đúng bổn phận thôi bác, bác ăn đi cho con mừng. Hì – cười

– Sau này 2 đứa sẽ sinh cho mẹ 1 thằng cháu rất là đẹp trai, 1 cô công chúa xinh xắn. Bố mẹ sáng sủa thế này cơ mà

– Mẹ ăn đi, chiều còn ra viện. Sau này Linh Nga sẽ sinh cho mẹ cả 1 đàn cháu luôn

– Nói là làm đấy nha- mẹ tôi và Linh Nga đều cười

– Bà ăn đi, chém gió mãi, ăn đi cho cháu nó còn thu dọn – bố tôi trêu

– Cái ông này-,chẳng mấy khi tôi ốm lại có người chăm

– Lại còn chẳng mấy khi ốm à, ốm suốt, tôi còn phải nấu cơm rửa bát đi chợ hầu bà bao nhiêu năm rồi đấy.

– Thì đây là có đứa con dâu nó chăm sóc, ăn mà cũng giục

Thêm có 1 người tôi lại thấy vui lạ lùng, tôi và Linh Nga cứ ngồi tủm tỉm cười. Nhiều lúc tôi thương mẹ tôi lắm, bây giờ có Linh Nga chia sẻ, lại tâm lý nên tôi cũng an tâm phần nào. Ngay chiều hôm đó mẹ tôi xuất viện. Ông bà thấy mẹ tôi đi viện nên cũng lo lắng chạy sang. Biết sơ qua tình hình nên ông bà cũng đỡ sốt ruột

– Con đi luôn chiều nay à Tùng, nếu đi luôn thì thì chuẩn bị đi đi – bố tôi giục

– Con đang tính

– Tính cái gì, mai 2 đứa đi làm cơ mà

– Nhưng mà mẹ…

– Để đấy cho bố, bố lo được

– Nếu bận thì đi con ạ, tuần sau lại về, không bố mẹ con lên – ông nội nói

– Thôi, đằng nào cũng muộn rồi, giờ mà đi cũng chẳng còn xe. Với lại con chưa ăn cơm cùng bố mẹ bữa nào. Ăn cơm xong con với Linh Nga thuê xe đi.

– Ừ, thế cũng được. Ông bà tối ở đây ăn cơm luôn nha. Để con nói cháu nó đi chợ

– Ừ, ông bà có ăn mấy đâu – bà nội tôi n ói

– Quyết định vậy đi, Linh Nga ơi?

– Gì vậy anh – c ô ấy chạy ra từ phòng mẹ tôi

– Ừ, đi chợ với anh, nấu cơm ăn xong rồi tối mình thuê xe đi, chứ giờ muộn rồi e , hết xe rồi

– Vâng!

Nghĩ cho cùng thì ông bà bố mẹ chỉ lo cho tôi là nhiều. Giá như tôi được ở nhà lâu hơn với ông bà. Chuyện đi làm của Linh Nga thì tôi chỉ cần alo là xin phép cho cô ấy nghỉ được, nhưng tôi còn cả núi công việc, lúc nào cũng ngập lên đến tận cổ. Nửa muốn đi, nửa không muốn đi.

▲ Lượt xem: 531
<< 1 ... 6 7 8 9 10 ... 14 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Một Play Girl
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 11