MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại?
** Admin admin
26-10-2020
Hèn chi lúc 11 giờ đêm qua hắn có nghe cái bài gì gì của ca sĩ Khánh Hà mà có cái đoạn hay lắm: “gió heo may đã về, chiều tím loang vỉa hè, và gió hôn tóc thề. Rồi mùa thu bay đi…”. Thế là từ khi hắn biết đến cái tên quán, hắn đâm nghiện cái bàn hát đấy, và chỉ luôn mồm hát lại cái câu “gió heo may đã về, chiều tím loang vỉa hè…”. Cơ mà lại chẳng biết tên bài hát đấy. Đến bốn năm sau, khi ngồi viết những dòng này hắn mới search google và biết cái bài hát đấy là “nhìn những mùa thu đi”của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. @@!

Lại đi bộ ra trạm xe bus trên đường Trần Huy Liệu. Hắn mong gặp được chị cho buổi sáng hôm nay tốt lành một xíu. Thế mà trời chả chiều lòng người. Tiếp viên xe bus này không phải chị mà là một chị có bộ mặt khá cau có. Làm buổi sáng của hắn nguyên một màu u tối. Hắn chẳng thèm để tâm nữa rồi tranh thủ ngủ một xíu chờ cho đến trường.

Tỉnh dậy hắn thấy xe vẫn đang chạy trên đường 3-2. Chờ tới ngã tư Thành Thái hắn xuống xe rồi cũng đi thẳng lên trường. Gặp ngay thằng Thanh cũng vừa tới cổng trường. Hai thằng mua mỗi đứa ổ bánh mì thịt với ly sữa đậu nành rồi thong thả ra ghế đá trong sân trường ăn sáng. Được một lát thì bang hắn cũng nhập hội đầy đủ 8 đứa. Ăn uống trò chuyện một lát thì vào lớp. Cả bọn lại lục tục lên lớp. Riêng hắn là lại chiếm tiện nghi cho mình trước. Mượn đùi thằng Thanh, cướp cái điện thoại của nó rồi gắn tai nghe vào nghe nhạc và ngủ. Có thể do hôm qua hắn làm mệt quá nên hôm nay hắn rất thèm ngủ. Tỉnh dậy nhờ thằng Thanh đánh thức. Hắn vẫn còn mơ màng:

– Về mày. Mày định ngủ tới chiều luôn đấy à?- Thằng Thanh tát vào má hắn cho hắn tỉnh hẳn.

– Hả? 11 giờ rồi á? Xạo mày. Đếch gì nhanh thế?- Hắn hoảng vía tỉnh hẳn cả ngủ.

– Chứ bố giỡn với mày à? Ngủ say như chó. Bố đưa mấy quyển sách cho mày gối đầu mà cũng đéo biết.

-…!!!

Hắn cũng chả biết sao hôm nay mình ngủ nhiều như vậy. Uể oải duỗi thân mình xong hắn cũng cùng thằng Thanh đi xuống cổng trường.

– Thôi về nhé! Mai gặp lại chú.- Hắn vẫy tay với thằng Thanh.

– Mai chủ nhật học đếch gì mà gặp?- Thằng Thanh vặn lại hắn.

– Ờ tao quên. Thế mốt gặp. Bye.

– Bye cu.

Chào thằng bạn xong hắn lững thững đi bộ xuống trạm xe bus quen thuộc. Đang thả hồn theo những dòng suy nghĩ lung tung thì trời đổ mưa. Hắn cũng chả biết tránh mưa ở đâu. Hắn chửi thầm trời Sài Gòn kì cục còn hơn đàn bà con gái. Mưa lúc nào không mưa mà toàn mưa bất chợt chả báo trước. Cũng chả thèm gọi điện báo cho hắn biết. Cơ mà nhìn lại mình hắn mới nhớ mình chưa mua điện thoại. Có duy nhất cái điện thoại thì bị “bộ đội” mất hồi 3 tháng trước khi ôn thi bên quận 3 rồi. Trời mà có liên lạc với hắn thật thì thể nào cũng: “thuê bao quý khách…”. Hắn đành chạy vô quán tạp hóa gần đó xin một cái bịch nilon để mấy quyển giáo trình cho đỡ ướt. Xong lại chạy ra đi trong mưa. Hắn cũng không biết vì sao hắn lại thích dầm mưa như thế.Hắn cứ thế đi trong làn mưa mát mát lành lạnh tới bến xe bus. Mưa càng lúc càng lớn. Trắng xóa cả bầu trời. Đường Sài Gòn bắt đầu ngập nước. Đi trên vỉa hè hắn cũng chả tránh được những dòng nước bắn tung tóe lên người bởi những chiếc xe máy đang cố gắng chạy thoát khỏi cơn bất chợt.

Hắn tự dưng nhớ em quá. Nhớ cái lúc cả hai đứa dầm mưa chạy trong làn mưa trắng xóa. Đến giờ đứng dưới mưa đây. Hắn còn nhớ như in câu nói với em ngày nào.

– Chỉ có những kẻ thất tình mới đi bộ trong mưa thôi em ạ. Ha ha ha

Ừ, chỉ có những kẻ thất tình mới đi trong mưa thế này. Và không biết là hắn có phải đang thất tình hay không. Hắn cũng chả biết hắn có yêu em không. Hắn chỉ biết là giờ hắn thèm cảm giác được đi trong mưa. Hắn thèm được những giọt nước mưa tát vào mặt. Hắn muốn tỉnh táo để thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ mông lung này.

Chợt. Hắn cảm nhận như có một vòng tay luồn vào mạng sườn hắn. Rồi siết chặt lấy hắn. Sau lưng hắn không còn cảm giác bị mưa tát vào nữa. Mà là cảm giác ấm ấm của xác thịt. Hắn cảm nhận được làn da mềm mại của con gái trong cái ôm này. Hắn đứng lại tự cười mình chắc suy nghĩ nhiều quá sinh ra ảo tưởng. Chắc xem phim Hàn nhiều quá nên bị “ngộ”. Nhìn xuống hắn vẫn thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy. Sau lưng vẫn là cảm giác ấm ấm ấy. Hắn giật mình. Cầm nhẹ hai bàn tay ấy, gỡ ra…rồi quay đầu lại nhìn.

Là em, là em bằng xương bằng thịt đang nhìn hắn. Không một giọt nước mắt, không có một chút gì yếu ớt. Hắn chỉ nhìn thấy trong đôi mắt em là ánh mắt đầy cương nghị và thêm phần lạnh lùng. Em và hắn cứ đứng nhìn nhau như thế dưới mưa. Ném luôn bọc giáo trình xuống đất, hắn cố nắm chặt bàn tay ấy. Cũng chẳng mở miệng nói ra câu nào. Phải chăng là quá bất ngờ. Quá tượng hình. Em và hắn. Đứng đó. Dầm mưa. Nhìn nhau…rồi mỉm cười.

Có thể anh chỉ tưởng tượng

Về người con gái anh thường hay mơ.

Và rồi cô bé ngây thơ

Hiện ra trước mắt bất ngờ tình anh.

Tình yêu có quá mong manh

Khi trong đôi mắt long lanh vô hồn?

Và em sưởi ấm tâm hồn

Để anh được thấy bồn chồn nôn nao.

Trong tim hạnh phúc làm sao

Khi em chợt đến cùng bao sóng ngàn.

Mưa kia có thể phũ phàng

Để em đi mất vội vàng khỏi anh.

Nhưng mưa còn chút long lanh

Khi mang em lại nhìn anh nồng nàn.

Hạnh phúc dường như ngập tràn

Làm anh chẳng thể thốt ngàn câu yêu.

Và em cô bé đáng yêu

Em làm anh phải thầm yêu em rồi.

Mong sao sóng cản cát bồi

Em luôn mạnh mẽ và ngồi bên anh.

Để cho muôn ngàn sóng xanh

Chẳng thể cuốn mất tình xanh chúng mình.

Chương 8:

Hắn lặng lẽ nắm tay em tiếp tục dầm mưa đi về phía trạm xe bus. Giờ hắn cũng không muốn chạy nữa. Hắn sợ rằng nếu chạy tiếp thì biết đâu sẽ lại có ngày hắn phải dầm mưa đi trong một ngày nào đó như ngày hôm nay mà không còn có điều thần kỳ này xảy ra một lần nữa.

Hai đứa cứ vậy đi bên nhau mà chẳng nói cùng nhau câu gì. Môi em đã bắt đầu thâm tím lại vì lạnh. Hắn cũng chẳng biết phải làm gì cho em lúc này. Đôi khi, tỏ ra vô tâm một chút cũng là một sự hâm nóng tình cảm.

Đứng dưới trạm xe bus, hắn mới lặng lẽ buông tay em rồi buông một câu hỏi hờ hững:

– Sao lại quay lại?

Em ngẩng đầu nhìn về phía hắn. Trong ánh mắt đã không còn chút gì kiên cường mạnh mẽ nữa. Mà thay vào đó là ánh mắt đầy xúc động. Chỉ trực trào ra cho vỡ òa. Và em vỡ òa thật. Em ôm lấy hắn. Không khóc nức nở như những cô gái khác mà chỉ trào nước mắt nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

– Em không thể quên anh được. Em nằm nhà ngày nào cũng online chỉ mong được gặp anh một lần. Chỉ cần được nhìn thấy anh. Chỉ cần được anh nhe răng cười. Vậy mà anh vô tâm chả thèm nhớ gì em. Khiến em phải bỏ đi tìm anh như vậy. Anh có biết…em tìm anh cực khổ lắm không?

– Anh bận làm mà, sao mà online được?- Hắn vẫn là người lạnh lùng hơn em tưởng.

Em chẳng nói gì. Chỉ nép vào ngực hắn. Có lẽ lúc này em cần một hơi ấm, một sự quan tâm, hắn thì lần đầu tiên được ôm một người phụ nữ. Cảm giác mới lạ xen lẫn xót xa. Vòng tay ôm lại em, hắn chỉ biết thì thầm vào tai em nói nhỏ:

– Anh xin lỗi.

Em chẳng nói gì thêm. Nhưng hắn nhìn thấy hình như em cười. Một nụ cười thật mãn nguyện.

Ôm nhau mãi thì xe bus cũng đến. Hắn và em bước lên xe trong ánh mắt ái ngại của chị tiếp viên. Chắc nhìn hai đứa ướt như chuột lột mò lên xe mình. Chả ai muốn cái ghế của mình tý nữa ướt nhẹp cả. Hắn biết ý nên cũng chả dám ngồi xuống dù ghế còn rất nhiều chỗ trống. Chỉ cùng em đứng bám vào thành cửa ngay chỗ lên xuống dãy sau xe. Lâu lâu xe thắng gấp. Hắn luôn là người đỡ em để em khỏi ngã. Còn em, vẫn nép người vào ngực hắn một chút không rời.

Đây là lần đầu tiên em chủ động ôm hắn suốt từ nãy đến giờ. Hắn cũng không biết do em lạnh hay do em không muốn rời xa hắn mà em làm vậy. Nhưng đối với hắn bây giờ, nhìn người con gái mỏng manh trước mắt. Hắn chỉ có mốt ý nghĩ là phải che chở em thật tốt. Hắn quyết tâm như thế, kể cả chả biết con đường trước mắt sẽ ra sao.

– Em theo anh như vậy còn gia đình em thì sao?- Hắn nhẹ nhàng hỏi.

– Em cũng không quan tâm lắm ba mẹ hay anh hai em nghĩ gì. Đối với em, chỉ cần được bên anh là đủ.- Em nhìn hắn đầy quả quyết.

– Vậy giờ mình sẽ sống ra sao?

– Đừng lo nè xã. Em có mang theo tiền tiết kiệm nên không để xã lo cho em đâu. Em cũng xin được việc làm ở bưu điện rồi cho nên xã không phải lo nha.- Em mỉm cười nhìn hắn, cốt là để che đi cái sự lo lắng trong ánh mắt hắn.

– Ừ. Anh mong hai đứa mình sẽ vượt qua lúc này. Nhưng ở bên anh khổ lắm đấy có biết không?- Hắn bẹo má em hỏi yêu.

– Ứ. Khổ mấy em cũng chịu. Miễn là ngày nào cũng được bên xã. Được xã quan tâm là em chịu à.- Em nũng nịu.

– Nhớ đó. Không hối hận.

– Không hối hận.

Chỉ vài câu nói như vậy. Hắn và em đang xây cho mình một hạnh phúc đầy màu hồng mà hắn nào ngờ được. Con đường trước mắt còn lắm chông gai.

Về tới Phú Nhuận. Trời cũng đã hết mưa sau khi đổ bất chợt mà kéo dài cả hơn một tiếng đồng hồ. Bước xuống xe hắn hỏi em:

– Giờ anh phải về quán rồi. Em sẽ đi đâu bây giờ?

– Hi hi. Giờ em sẽ ghé bưu điện chỗ em làm lấy ít đồ rồi chiều tối về em ghé quán nét xong em ghé anh nha.- Em ngây thơ đáp.

– Ừ cũng được. Vậy em đi cẩn thận nha. Thấy cái quán trong hẻm kia không? Quán anh đó. Lúc nào về thì ghé vào đó nha.- Hắn chỉ tay về hướng Heo May nói với em.

– Dạ em biết rồi. Xã về đi.

Chia tay em hắn rảo bước vào hẻm rồi cũng lao vô nhà tắm tắm rửa. Vừa tắm hắn vừa nghĩ đến em. Không biết em có được tắm rửa thay quần áo gì không. Nếu không chắc em cũng bị cảm lạnh quá.

Tắm xong hắn theo mọi người đi ăn cơm. Tám mấy chuyện vớ vẩn để thân nhau hơn rồi hắn cũng vào phòng hút thuốc rồi đi ngủ lấy sức cho buổi chiều mệt mỏi.

Tỉnh dậy đã 2 giờ 45. Hắn cuống cuồng phi thân vào nhà tắm tắm tiếp rồi thay đồ phóng ra đổi ca cho mấy anh vào nghỉ. Ra tới nơi cũng đã 3 giờ 10. Hắn đành cười trừ xin lỗi mấy anh xong rồi cũng bắt tay vào làm việc. Nhờ tối hôm qua do đông khách, hắn có order được mấy bàn nên anh Hường có dặn bé Giang hôm nay cho hắn tập order luôn. Phụ mấy anh cho tiện.

– Dữ ta. Mới vô đã được order rồi. Mấy thằng lính mới trước ông đều phải mất 2 tuần mới được order đấy.- Nhỏ Thu nói như chế giễu.

– Hề hề. Thông minh vốn sẵn tính trời. Tuy đây chả muốn nhưng trời ép cho rồi.- Hắn cười giả lả.

– Gứm, thơ với chả thẩn. Đi theo chị. Chị chỉ cho biết số bàn mà order.- Nhỏ Thu lè lưỡi với hắn rồi cũng dắt hắn ra chỉ cho hắn biết hết số bàn.

Hắn vừa nghe nhỏ Thu nói vừa quan sát một lượt. Khu A và B được chia bàn theo hình xoắn ốc. Còn khu C và D chia theo hình Zic zac. Mất năm phút để ghi nhớ hết số bàn, hắn còn phải nể mình ở cái khoản thông minh này. Sau này nhờ cái khoản thông mình đó mà hắn order luôn vượt trội hơn mấy “đại ca” trong quán. Order chả cần cầm theo sổ order. Cứ tay không mà tiếp khách, xong vô trong mới ghi order. Có khi khách vô bàn cả gần 10 người hắn cũng thản nhiên như không. Cơ mà hắn ớn nhất mấy người order kem. Gọi ly kem bốn viên mà chơi luôn bốn màu. Làm trí não của hắn phải hoạt động hết cả công suất.

Nhỏ Thu giảng giải cho hắn xong thì cũng an tâm khi thấy hắn đúng là không phải tầm thường. Thế là đành phải nhường chỗ order cho hắn mà…chạy trà đá. @@!

Hắn mỉm cười chả nói gì. Cứ thế có khách vô là phăng phăng cầm quyển Menu đi order cho khách. Thấy hắn nhanh nhẹn. Nhỏ Giang cũng phải gật đầu khen:

– Được đấy Cường. Ông mà cứ cái phong độ này thì sớm lên tổ trưởng thôi.

Nghe thế hắn cũng chả để tâm, chỉ cười trừ đáp lại:

– Cường làm chỉ muốn kiếm tiền chứ chức vụ thì cũng không ham. Nghe nói tổ trưởng trách nhiệm mệt lắm.

– Ừ. Biết thế là tốt.

Hóa ra nãy nhỏ Giang nó mỉa mai hắn. Thế mà hắn thật thà chả nghĩ ra. Quê độ hắn lỉnh luôn lên khu C trông khách cho nhỏ Thu ở dưới trực.

Khổ một cái là hắn có thể rất nhanh nhẹn. Nhưng hắn có một tật xấu giống y anh Hường là…ghiền phim chết bỏ. Một khi hắn đã dán mắt vào cái màn hình tivi là y như rằng hắn chả cần để tâm tới bố con thằng nào. Khách đang vào bao nhiêu người. Làm mấy anh phục vụ kia đến điên với hắn. Sau này hắn đâm nghiện phim…hoạt hình. Cái phim có con báo hồng hồng ấy. Hay chiếu trên Cartoon Network là hắn mê tơi. Cũng tại lão Hường hết. Cứ mở tivi ngay quầy thu ngân rồi cười hí hí làm hắn cũng phải dán mắt vào nhìn. Rồi tự dưng đâm nghiện. Thế là ngày nào mà có phim này là hắn xí phần trực trà. Chả thèm đi order hay tranh tiền tip với mấy lão kia. Cứ dán mắt vào tivi mà cười hi hi như thằng khùng với lão Hường. Lâu lâu má Kim đi ra hắn cũng chả biết. Tại đang lo ngửa cổ há mồm ra mà xem phim. Má trừng mắt nạt:

– Cái thằng kia!! Khách không lo mà nhìn đi đâu không vậy hả? Thằng Hường tắt tivi đi. Để tụi nó coi bỏ bê khách kìa.

Thế là anh Hường hãi. Tắt luôn tivi rồi quay sang nạt hắn:

– Lên khu C coi khách phụ thằng Biển kìa

Nói anh nạt thì nạt vậy thôi chứ anh đang giải thoát cho hắn khỏi cơn thịnh nộ của má Kim đấy. Hắn nghe thế vôi vội vàng vàng cầm cái mâm chạy biến lên khu C tìm ly dơ dọn mà biến mất cho tới khi má Kim vào phòng trong tiếp tục sự nghiệp “sát phạt”.

– Mày đấy. lần sau mà thế nữa tao giết.- Anh Hường gầm gừ với hắn khi thấy hắn xuống.

– He he. Tại phim hay quá em có để ý đâu.- Hắn cười trừ.

– Mịa, xem phim phải để ý chứ. Để bả thấy thì có mà no đòn.

– Dạ biết rồi đại ca.

Hắn đáp thế rồi cũng lại y như cũ. Cái tật đúng là không bỏ được. Đến tận bây giờ hắn vẫn còn bị. Cũng may là những quán sau này hắn làm một là không trang bị tivi. Hai là có trang bị cũng chả tới lượt quầy bar hắn nghía mắt vào. Thế là đành từ bỏ giấc mơ luyện phim Mỹ và chú báo hồng.

Hắn cứ thế làm việc cùng mọi người cho tới 9 giờ. Quán hôm nay không đông lắm nên cũng không mệt mỏi gì. Mấy thằng lại trốn ra sau bức tượng người con gái trên hồ cá để tránh ánh mắt anh Hường rồi lao vào tám chuyện trên trời dưới đất.

9 giờ 15 thì em bước vào, trên vai đeo một cái cặp căng phồng. Chắc là quần áo.@@!. Đang cười nói với mấy anh thì hắn nghe ông Tài chỉ chỉ ra ngoài cổng:

– Khách vô kìa. Đù. Em xinh quá tụi bây.

Hắn với mấy anh kia cũng quay đầu ra nhìn. Hắn choáng váng khi thấy em xuất hiện bất ngờ. Ai mà nghĩ hôm nay em lại đến vào lúc này. Hắn lấy lại vẻ bình thản ngay sau đó rồi cũng tiến lại tới em. Vừa đi hắn vừa nghe mấy cha nội đằng sau lải nhải:

– Đù má thằng Cường. Giành mất phần anh em. Cha mày. Khách già chả thấy mày lại order bao giờ. Cứ gái xinh mày ló cái mặt ra là cái thế… nào?- Lão Tài chửi đổng

Cũng may lúc này ngoài khu B không có khách chứ khách mà nghe lão nói mấy câu chợ búa đó chắc cũng phải bỏ về hết.

Hắn thở dài một cái rồi quay qua nói:

– Bạn gái tui tui không tiếp để cho mấy ông dê à?

-…- Lão Tài cứng họng chả biết nói gì.

Bước đến chỗ em, hắn nhăn mặt tỏ vẻ không vừa ý hỏi:

– Sao em lại tới đây? Sao không chờ anh hết khách?

– Em có biết đi đâu đâu. Ngồi net mãi cũng chán. Em muốn ghé anh ngồi uống café xem anh làm việc.- Em mếu máo.

– Thôi thôi được rồi. Em vào ngồi đi. Để từ từ anh tính.

Nói rồi hắn dắt em ngồi ngay giữa khu B, nơi hắn có thể chạy qua chạy lại mà coi em:

– Em uống gì?- Hắn đưa menu tới cho em hỏi.

– Em muốn ăn cơ. Từ chiều giờ em chưa ăn gì.- Em nhõng nhẽo.

– Sao không chịu ăn? Giờ quán anh chỉ bán mấy đồ ăn nhẹ thôi chứ có gì đâu mà ăn cho no được?- Hắn càu nhàu.

– Kệ! em thích.- Em đáp gọn lỏn.

Hắn thở dài chả nói gì. Cầm cuốn menu đi vào rồi order luôn cho em một cái bánh mì xíu mại trứng với một chai trà xanh 00. Giờ nghĩ lại hắn thấy mình ngu vãi. Trà xanh 00 uống vô…mắc tè chết cha. Thế mà hắn dám order cho em rồi để em ở ngoài từ 10 giờ tới tận 1 giờ sáng. Chả biết em “giải quyết” thế nào?!? @@!

10 phút sau thì hắn bưng ra cho em nguyên con bò né ở trên có hai cái xíu mại được ốp trứng đang sôi xèo xèo với chai trà xanh.

– Em ăn tạm nha em. Ở đây giờ còn mỗi cái này là ngon thôi.- Hắn cười mà như mếu.

– Hi hi. Cảm ơn xã. Em sẽ ăn hết nè.- Em cười híp mí.

– Suỵt suỵt, đừng có gọi xã xã nơi công cộng. Người ta nghe thấy người ta đánh giá cho.- Hắn nhắc em khi thấy mấy lão nhân viên cứ đi qua đi lại hóng hớt.

– Kệ! em thích thế.

Hắn đến bó tay với em, bướng bỉnh không chịu được.

– Em ngồi đây ăn rồi uống nước đi nha, anh còn phải làm việc.

– Dạ, anh cứ làm đi. Em không quấy anh đâu nè.

Hắn bưng cái mâm đi vào bếp. Vừa bước vào quầy thì hắn đã bị anh Hường chọc cho quê độ:

– Đù má dữ bay. Mới lên Sài Gòn mà đớp được em thơm thế?

– Thằng này nhìn thế mà nguy hiểm quá. Chắc “ăn thịt” con người ta rồi bỏ, xong mang cái bụng đến than “anh ơi em có bầu à?”- Lão Biển đùa ác.

– Đệt. bầu bì cái búa. Tui còn chưa đụng chạm gì em nó nhé. Mấy người chỉ toàn giỏi suy bụng ta ra bụng người.

Cả bọn phá ra cười khi thấy mặt hắn đỏ gay. Hắn tức quá vứt cái mâm lên mặt quầy rồi ra ngoài cổng đứng.

– Bị tụi kia trêu dữ quá hay sao mà chạy ra đây thế thằng em?- Lão Úc hỏi hắn khi thấy hắn lầm lũi đi ra.

– Ừ- Hắn đáp gọn lỏn.

– Ờ thế anh hỏi thật…mày…”ăn” nó chưa?

-…@@!…ăn cái shit vào mặt ông nè.

Hắn đến tức hộc máu mồm vì mấy câu nói đùa của mấy người này. Có thể bây giờ mấy câu này với hắn chỉ là bình thường. Nhưng ngày xưa mới lên Sài Gòn. Hắn còn mang cái tính thật thà của con trai phố núi. Ai nói gì cũng tin. Ai nói gì cũng nghe. Chả biết nói bậy. Cho nên giờ nghe mấy câu này hắn thấy chối tai không chịu được.

Hắn tức quá đến thẳng chỗ em đứng rồi…chả nói gì. Cứ khoanh tay nhìn em ăn từ từ. Riêng cái khoản ăn chậm thì hắn đúng phải gọi em bằng…má.

– Người gì đâu mà ăn chậm như rùa. Ai lấy em về chắc nhìn em ăn thôi người ta cũng bỏ bữa luôn quá.- Hắn còn tức vụ mấy câu nói hồi nãy nên trút luôn vào em.

– Ơ, anh hay nhỉ? Em từ hồi còn nhỏ đã bị mẹ bắt ăn chậm rồi. Con gái mà ăn như…heo ăn là anh á. Có ma nó rước.- Em vừa xé cái bánh mì vừa lè lưỡi với hắn.

– Hứ. Chứ ăn chậm thì có người rước à?

– Không, cơ mà đỡ đau dạ dày. Hi hi.

Lại cái kiểu cười híp mắt của em. Hắn đang tức không có chỗ xả mà thấy nụ cười dễ thương đó cũng không nỡ xả vào em. Đành giấu trong tim và trở lại tính cách thường ngày. Chả để tâm mà cũng chả suy nghĩ.

– Thế tối nay em định ngủ ở đâu?- Hắn hỏi nhỏ em.

– Ngủ với anh.- Em thản nhiên đưa miếng xíu mại vào miệng rồi đáp.

– @@!… H…ả…h…ả… Em…em…vừa…nói cái gì?- Nghe xong hắn muốn đơ cái lưỡi.

– Thì em nói em muốn ngủ ở đây này. Ngủ với anh. Không được à?- Em nheo mắt hỏi.

– Má Kim với anh Hường mà biết là anh có nhảy đi nhảy lại xuống sông Sài Gòn cũng chả rửa hết tội đâu.- Hắn xua tay từ chối thẳng.

– Thế tối nay em ngủ ngoài đường.- Em chả nhìn hắn chỉ tay ra đường nói.

– Ừ…thế tối em…ngủ với anh vậy.- Hắn đành bó tay lao vào cửa tử.

Gì chứ em chơi cái chiêu bất cần thì hành đành xuống nước chứ hết nói với em rồi. Em nhỏ tuổi hơn hắn mà suy nghĩ còn ghê gớm hơn hắn. Thế là hắn đành để em đưa vào tròng.

Vấn đề trước mắt với hắn chả phải anh Hường hay má Kim vì hai người sau khi đếm tiền xong cũng về nhà bên Tân Bình ngủ. Chỉ có tụi hắn ở lại đây giữ quán. Mà vấn đề là làm sao cho mấy lão ca ca kia hiểu được hoàn cảnh của hắn mà chấp nhận cho bé Oanh ở lại mà phải thề bí mật này “sống thì để bụng, chết thì mang theo” đây. @@!

Hắn dở khóc dở cười làm liều. Gọi mấy ổng tập trung lại một chỗ rồi cũng trình bày hoàn cảnh của hắn và em nó lúc này. Nghe xong mấy ổng cũng thông cảm. Cũng ừ ừ hoành tráng và hứa giữ kín chuyện này cho hắn.

Thầm cảm ơn mấy anh. Hắn cũng thầm cảm ơn cuộc đời còn nhiều người tốt. Tiến tới em hắn cười cười rồi nói:

– Tý khoảng 10 giờ em chịu khó ra ngoài nhé. Chờ má Kim với anh Hường về em mới vô được.

– Ừ em biết rồi. Cảm ơn xã nè.- Em lại làm cái bộ mặt híp mí phồng mồm ra với hắn.

Quay vào trong quầy. Hắn nói với anh Hường:

– Anh tính tiền B9 giùm em với.

– Thế mày trả à?

– Vâng.

– Mất mẹ nó 50% rồi.- Anh Hường tặc lưỡi rồi cũng tính tiền xoành xoạnh.

– @@!

Ở quán hắn có một điều may mắn là nhân viên nếu order đồ ăn, nước uống ở đây thì đều được tính giá gốc. Tức là một cái bánh mì xíu mại nhìn ngon thế kia cũng chỉ có 17.000. Còn chai trà xanh có 9.000. Thế là hắn cũng bớt được khối tiền nếu hắn tính. Chứ để em tính có mà…nghèo sớm. Cơ mà được cái anh Hường và má Kim rất thương nhân viên. Cho nên sáng nào cũng mua bánh mì thật nhiều cho tụi hắn order trứng ốp la hay có khi chỉ order ba ổ bánh mì không kẹp với đường hay chấm sữa. Rẻ bèo nhèo nên gần như sáng nào hắn không phải đi học cũng đều order ăn sáng ở đây cả.

Lầm lũi tính tiền xong hắn bước tới bàn em ngồi. Thấy em cũng vừa ăn xong hắn bảo:

– Anh tính tiền rồi, chút em chịu khó ra ngoài đợi anh hết giờ nhé. Còn không biết má Kim với anh Hường về mấy giờ nữa.

– Dạ, cảm ơn ông xã nè.

10 phút sau thì em rời khỏi quán. Hắn cũng mong em đừng ra ngoài lung tung vì giờ trộm cắp nhiều. Em thì chắc không có nhiều tiền chứ…sắc thì em nhiều lắm. Nó mà cướp sắc em thật chắc hắn đến…cắn lưỡi.

Hôm nay khách hết sớm hơn mọi ngày. 11 giờ 30 đã chả còn mống nào. Chắc do cơn mưa hồi chiều làm không khí hơi se lạnh nên người ta muốn về đắp chăn ngủ sớm. Đấy là hắn nghĩ vậy chứ có…Chúa biết người ta sao mà về sớm. @@!

Má Kim chia tay hội bàn tròn sau khi nướng vào đó mấy chục triệu thì cũng cùng với anh Hường về. Anh Hường cũng được má Kim nhận làm con nuôi. Cùng với má rong ruổi khắp 14 nước trên khắp thế giới. Về Việt Nam má cầm trong tay cả trăm tỷ. Cũng là một trong những người giàu nhất Việt Nam những năm cuối thế kỉ 20. Ấy thế mà má từ khi về nước lại thuê lại cái quán này để kinh doanh. Từ đấy bị mấy ông mấy bà nhà giàu dụ dỗ đánh bài. 100 tỷ của 14 năm công sức má làm ra cứ thế từ từ cống hết cho mấy người kia. Hắn chả mấy khi thấy má ăn được người ta, toàn thua xong cái mặt lầm lỳ. Giờ thì má và anh Hường cũng chả có cái nhà cho đàng hoàng để ở mà phải thuê một căn nhà nguyên căn hai má con ở tạm. Má ly thân chồng cũng lâu rồi. Cũng không biết vì lý do gì nhưng giờ tình cảm của hai vợ chồng cũng bình thường. Xem nhau như bạn không hơn. Còn con gái má là chị Linh cũng lấy chồng và ổn định cuộc sống từ mấy năm trước nên đời má mãi lận đận và hiu quạnh ngoài anh Hường và…con chó Chihuahua má quý còn hơn tính mạng làm bạn.

Anh Hường năm nay ba mấy tuổi mà cũng chả bao giờ nghĩ đến vợ con. Chắc ngày xưa anh… chơi gái dữ quá nên cũng chả còn hứng thú với đàn bà. Hắn nghĩ thế vì mỗi khi nghe anh kể chuyện ở nước ngoài. Hắn thấy anh toàn nhắc đến những lần vui thú cùng mấy em bên Thái hay bên Lào, thậm chí cả mấy em bên Libia. Bên ấy được cái mại dâm là một nghề đóng thuế cho nên được hoạt động công khai. Nghe anh kể nhiều lúc cười ra nước mắt. Tiểu sử của anh đúng là hào hùng trong con mắt hắn lúc ấy.

Sau khi anh Hường và má chạy ra khỏi quán thì lão Úc cũng đóng cửa. Giả vờ thế thôi vì má Kim…nguy hiểm lắm. Lâu lâu má chơi cho phát làm cả bọn khiếp vía. Có hôm má với anh Hường lái xe về rồi nên cả bọn chủ quan chả thèm khóa cửa. Cứ phải gọi là ăn chơi thả cửa. Rượu thịt được giấu kín nay được mang hết ra làm mồi cho bọn hắn sát phạt nhau. Đùng một cái má ló đầu vào quát thào ầm ĩ trong đêm không tĩnh mịch làm mấy con chim cu đang ngủ cũng tý nữa rớt xuống vì thót tim(nó mà rớt thật là lại có đồ nhắm =))).

– Mẹ tụi mày, ngủ không lo ngủ tối ngày nhậu nhẹt. Sáng mai tao mà thấy đứa nào vác cái mắt đen thui hay vừa ngáp vừa làm việc thì tao trừ lương nhé mấy thằng quỷ…

Nghe thế cả bọn hết hồn muốn vãi cả tè. Đồ nhắm vừa được dọn ra còn chưa được chè chén. Rượu còn chưa được khui nắp đã bị má dọa cho chết khiếp. Thế là 9 thằng(cả hai thằng bếp) chả ai bảo ai mỗi thằng cầm một dĩa chạy biến vào bếp.

Mấy lần sau thì rút kinh nghiệm. Chờ má về cả tiếng đồng hồ mới đem đồ ra nhậu. Tranh thủ lúc ấy là cả bọn đi tắm với giặt đồ. Nghĩ lại thấy vui không tả được.

Má và anh Hường về rồi. Phải 20 phút sau hắn mới dám mượn chìa khóa cổng của ông Úc để ra mở cửa cho em. Hắn nhìn quanh nhìn quất chả thấy em đâu. Tự nhiên có tiếng thì thầm ngay bên má làm hắn xem rớt tim ra ngoài:

– Em nè.

– Á.á.á…maaaaaaaaa- Hắn kinh hoảng la thất thanh.

– Ma đâu ma đâu, mày liệu hả Cường?- Mấy ông kia nghe hắn la thì phóng vù ra tò mò.

– Em Oanh nè chứ ai mà ma?- Lúc này em nó mới ló cái mặt sau bụi trúc trước cửa quán ra làm hắn và mọi người thở phào chưng hửng.

– Sao em lại ngồi đây?- Hắn quan tâm cấm tay em dắt vô trong quán rồi nhờ ông Úc đóng cửa giùm.

– Tại em không biết đi đâu mà. Em ngồi tối giờ muỗi cắn đau muốn chết á.- Em mếu máo như sắp khóc.

– Khổ thân. Thôi em vào tắm rửa thay đồ đi rồi đi ngủ.- Hắn xoa đầu an ủi em.

Em “Dạ” một tiếng rồi xách cái cặp đeo trên lưng đi vô nhà tắm theo hướng tay hắn chỉ. Ở ngoài hắn chỉ biết thở dài ngao ngán. Sao số em và hắn phải khổ thế này. Đang suy nghĩ mông lung thì lão Thanh gọi hắn:

– Nhậu không Cường? Hôm nay có bạn mày tới nhậu chút cho vui. Rủ cả con bé luôn nhé.

– Em có biết uống đâu mà nhậu nhẹt gì anh ơi. Em chỉ biết phá mồi thôi.

– Kệ, phá mồi thì phá mồi. Ngồi xuống đây. Làm ly đi. Tý nữa nó mới…sung. He he he.- Lão Thanh cười đểu giả.

– @@!…Sung…mà…sung cái gì?- Cầm ly rượu trên tay hắn run run hỏi.

– Đù má mày. Thì làm cái chuyện…ấy ấy á. Ngây thơ như con nai tơ thế?

-…

Hắn cũng lờ mờ đoán ra ý ông Thanh là thế nào. Nhưng hắn cũng chỉ mỉm cười rồi uống cạn ly rượu. Hắn đâu bao giờ có cái ý nghĩ xâm hại em. Nuốt trọn ly rượu, hắn nhăn cả mặt. Cái mùi ngậy ngậy hôi hôi khó uống thấy sợ. Cảm giác rượu vào tới cổ cháy muốn rát cổ họng. Máu nóng trong người hắn như muốn dồn hết lên và…tụ lại một chỗ. Làm cả cơ thể hắn thấy nóng nóng khó chịu. Cởi cái áo sơ mi đang mặc chưa kịp thay. Hắn mới thấy mát mẻ một xíu.

– Ê em, lại đây uống với tụi anh mấy ly. Thằng Cường nó cũng đang nhậu nè.- Lão Thanh thấy em bước ra từ nhà tắm thì vẫy vẫy tay gọi.

Hắn ngoảnh đầu lại nhìn thì em trong chiếc áo thun màu hồng bó sát, làm vòng một của em trở nên đầy đặn. Eo của em đúng là nhỏ quá. Quần jeans ngắn qua đầu gối để hở nguyên cái chân trắng ngần. Mái tóc vừa được gội thơm nức mùi dầu gội làm cho hắn thấy rạo rực khắp người. Lúc ấy hắn chỉ có một điều ước duy nhất…

…Là mình đừng uống ly rượu hồi nãy.

Hạnh phúc đôi mình nắm trong tay

Tưởng như vụn vỡ nào đâu hay

Đôi khi cảm xúc như bất tận

Chẳng thể làm chủ, gió Heo May

Là anh có lỗi khi bạo dạn

Làm em hoảng sợ máu ra tay

Ngàn lần xin lỗi và hối hận

Xin được thứ tha phút giây này.

G i a i T r i 3 2 1 . P r o

Chương 9:

Em bước lại bàn nhậu của hắn mà chả nói gì. Kéo ghế lại sát hắn ngồi xuống thản nhiên. Vẫn giữ thái độ lạnh lùng với người khác như ngày nào. Đúng là coi trời bằng vung, coi người dưng chả ra cái búa gì mà.

Cơ mà lão Thanh cũng không lấy đó mà buồn lòng. Chắc cũng nghĩ là em còn ngại mọi người nên không dám nói chuyện:

– Thằng Cường mới uống một ly rồi. Giờ tới lượt em đó. Coi như là ra mắt tụi anh chứ em dâu?- Lão Thanh vừa nói vừa đưa ly rượu qua em.

– Dạ. Để em kính các anh một ly. Em tên Oanh, là bạn gái anh Cường. Nãy em đến mà chưa chào hỏi gì mọi người. Coi như ly này em xin cáo lỗi cùng mấy anh ạ.- Cầm ly rượu lão Thanh đưa em nói rất lễ phép.

Cả hội Heo May vỗ tay rầm trời khen “Được được” rồi nhìn em nốc cạn ly rượu.

Thấy em uống rượu mà chẳng nhăn mặt. Hắn lại phải nhăn mặt thay em:

– Em biết uống rượu à?

– Chút chút.- Em quay qua hắn cười mỉm.

– Ghê nhỉ? Anh chả uống được. Tý nữa anh mà bị ép quá thì em khiêng anh vào giường nhé?- Hắn thì thầm vào tai em.

– Hứ. Anh tự mà đi. Ai mà khiêng anh cho nổi.- Em lắc đầu nguầy nguậy.

Hắn cười cười chả nói gì. Ở trong bếp, thằng Hùng bưng ra nguyên một tô bò kho bự chảng đưa đến trước mặt em:

– Này, tô bò kho này em để dành cho chị dâu đấy nhé. Em hâm nóng rồi chị dâu tha hồ mà ăn. Hì hì.- Nó gãi đấu cười cười.

– Ghê bay! Chưa gì đã gọi chị dâu rồi? Còn ga lăng làm cho một tô bò kho nữa mới ghê chứ. Thế mà tụi tao xin thì chẳng bao giờ cho.- Lão Thanh hậm hực.

– Kệ tui, lâu lâu mới được phục vụ một người đẹp như vậy thì phải ga lăng là chuyện bình thường phải không anh Cường?

Hắn gật đầu ra chiều đồng ý với thằng Hùng. Cũng ngại với nó. Các đồ ăn trong bếp đều được kiểm soát gắt gao thế mà nó cũng dám đưa một phần cho em ăn. Vừa cảm kích nó vừa thấy có chút gì đó ấm ấm trong lòng nên hắn tự nhiên chả biết nói gì lúc này, chỉ biết cầm ly rượu lên nói:

– Cảm ơn chú Hùng. Được quen biết mọi người ở Heo May. Được anh em quan tâm chiều cố em chẳng biết nói gì hơn. Em và bé Oanh xin uống hết ly rượu này coi như thay lời cảm ơn nhé.

– Ôi dào. Ơn nghĩa gì. Cơ mà chú uống là anh mừng rồi.- Lão Úc chen vào.

Hắn gật đầu rồi cũng cầm ly rượu lên uống. Được nửa ly thì hết uống nổi. Đành cầu cứu em:

– Em uống giùm anh đi. Rượu gì khó uống quá.- Hắn nhăn mặt đưa ly rượu sang em.

– Không được không được. Bé Oanh phải uống ly khác. Còn mày phải uống hết ly đó mới phải đạo. Phải không anh em?- Lão Tài phản đối.

– Phải phải.- Cả bọn đồng thanh.

Cười khổ, hắn cũng chả biết làm sao mà đành nhắm mắt bịt mũi uống cho hết ly rượu rồi cũng nhìn em nhắm mắt mà uống hết ly rượu thứ hai.

Giờ thì hắn thấy tim bắt đầu đập mạnh. Da bắt đầu nóng lên. Cái mặt hắn lúc này đã đỏ rực lên rồi. Hắn nhóm máu O cho nên chỉ hơi có chút độ cồn vào người là cả người hắn đỏ rực lên nhìn như con tôm hùm chiên giòn. Đặc biệt là đôi mắt cũng đỏ lên theo, hằn lên những tia máu nhìn chả khác… ma cà rồng là mấy. @@!

– Anh say rồi à?- Em ghé đầu sát mặt hắn hỏi.

– Ừ, say rồi. Anh đã bảo anh không uống được bia rượu mà.

Mùi cơ thể em hòa quyện với mùi dầu gội em mới gội làm hắn thấy mơ mơ màng màng. Tự nhiên trong người cảm thấy càng ngày càng nóng. Hắn muốn làm một cái gì đó. Một cái gì mà chính hắn cũng chả hiểu.

Cố gắng xua tan ý nghĩ vớ vẫn trong đầu. Hắn cầm luôn ở bánh mì nhét vô miệng rồi để nguyên thế nhìn chả khác…chó gặm xương là mấy.

Em quay qua nhìn thấy bộ dạng hắn như vậy cũng phải bật cười:

– Anh lâu lâu khùng thiệt á.- Em thì thầm cốt để cho mình hắn nghe thấy.

– Anh khùng đó giờ mà.- Hắn nhả ổ bánh mì ra nhe răng cười với em.

– Đúng là hết nói anh mà.- Em lắc đầu cười mỉm.

Cuộc vui của tụi hắn cứ vậy tiếp diễn. Hắn có một tật xấu là khi nhậu hắn hút thuốc kinh khủng. Bao thuốc Jet mới mua mà bị hắn hút hết hơn nửa sau có gần 1 tiếng “khai trương”. Nếu không hút thuốc thì hắn cũng ăn như heo lâu ngày không được ăn để tránh cơn say đang ập tới. Còn em bên cạnh thì lâu lâu cũng bị mấy ca ca của hắn bắt uống một hai ly hay bắt ăn cho hết tô bò kho làm em nó thấy khó xử muốn chết.

Tới 1 giờ rưỡi thì hắn buồn ngủ. Hắn cáo từ mọi người trước rồi đi vào nhà tắm tắm rửa cho sạch sẽ xong mới ra kéo em bảo đi ngủ.

Hôm nay vì có em nên hắn chẳng thể ngủ trong phòng được. Xách cái mền trong phòng ra hắn dẫn em vào khu C. Là khu vực máy lạnh Vip nhất của quán. Hắn kéo tất cả 6 cái ghế salon lại rồi chập lại ba cái một đầu. Tạo thành một cái giường có hai vách ngăn cực kì lý tưởng và êm ái.

– Em lên ngủ đi.- Hắn giục em rồi ném chiếc mền lên.

– Dạ.- Em ngoan ngoãn rồi cũng nằm đại lên đó.

Trong người em giờ đã có một chút men nên hơi bị lảo đảo một chút. Hắn thì vẫn còn khá tỉnh táo vì lúc nãy có tắm qua nên giờ cũng giữ được một chút bình tĩnh.

Chả nói gì hắn cũng leo lên ngủ cùng em. Em nhìn hắn trân trân nhưng cũng im lặng. Hắn nhìn vào mắt em, nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ hồng vì có chút men rượu. Dưới ánh đèn mờ mờ ngoài kia. Nhìn em càng đẹp và huyền ảo.

Cái sự bình tĩnh của hắn chỉ giữ được cho tới khi mấy ca ca kia dọn bãi chiến trường rồi cũng ai về khu người ấy ngủ. Lại thêm em cứ nhìn hắn với đôi mắt lờ đờ thu hút làm hắn thật không thể kiềm chế. Cuối cùng… hắn lao vào em. Lần đầu tiên hắn biết cảm giác của nụ hôn nó như thế nào. Lúc đầu hắn chỉ nhẹ nhàng hôn bờ môi em. Thấy thích thích mà cũng thật kích thích. Làn môi em đỏ mọng càng làm hắn thêm mất kiềm chế.

Từ từ, hắn hôn em sâu hơn. Hắn bắt đầu dùng lưỡi hắn quấn lấy lưỡi em. Em cũng mạnh dạn nhắm mắt mà đáp trả hắn. Hai đứa cứ vậy quấn lấy nhau. Em và hắn đều có hơi men trong người nên mọi chuyện vào lúc này đều cảm thấy thật tự nhiên và nhiều lúc có cảm tưởng như đang mơ.

Hắn trao nụ hôn đầu đời của hắn cho em mà có ai hỏi hắn có tiếc không thì hắn cũng chả tiếc làm gì. Vì sau này khi có kinh nghiệm rồi. Hắn biết lúc ấy, hắn mới chính là người cướp đi nụ hôn đầu đời của em.

Bàn tay hắn lúc này cảm thấy ngứa ngáy. Sờ soạng khắp người em. Vì hắn không mặc áo khi đi ngủ nên khi áp cơ thể hắn vào cơ thể em. Con ma dâm đãng nó như mạnh mẽ hẳn. Nó cướp luôn tâm trí hắn. Lúc này trong mắt hắn chỉ có em. Tay hắn luồn luôn vào trong áo em rồi khám phá cơ thể em. Dứt môi em ra. Hắn hôn xuống cổ. Cổ em không cao nhưng lại trắng ngần và mịn màng. Hắn hôn em tới đâu. Em lại nhắm chặt mắt mà phát ra tiếng kêu thỏa mãn hưởng ứng.

Giờ hắn chẳng còn ngại ngần gì nữa. Với tay cởi luôn áo em ra. Vòng ra sau cởi nốt chiếc bikini em đang mặc. Hắn mới được tận mắt chứng kiến em của hắn bằng da bằng thịt. Chỉ có thể thốt lên một câu:

– Em đẹp quá.

Lúc này hắn phát điên thật sự. Lao vào em mà hôn lấy hôn để. Cảm tưởng lần đầu tiên được gần một người con gái xinh đẹp. Chắc cũng chả ai khá hơn hắn lúc này. Bầu ngực em đầy đặn. Không quá lớn so với thân hình em, cũng chẳng quá nhỏ để nhìn không ra. Vòng eo em thon gọn khiến hắn mê mẩn. Hắn cứ thế thỏa mãn nhu cầu cá nhân của mình. Còn em, lại tăng hưng phấn cho hắn khi bấu luôn 10 đầu ngón tay vào lưng hắn. Làm hắn càng hứng thú. Cả cơ thể em và hắn áp sát vào nhau. Truyền hơi ấm cho nhau khi máy lạnh đang mở 20 độ.

Tay hắn không ngừng xoa nắn phần trên của em. Tay phải của hắn đã di chuyển xuống dưới. Cởi luôn chiếc cúc và khóa quần jeans em đang mặc. Hắn thoải mái xoa nắn cặp đùi trắng nõn của em. Chợt em thều thào trong tiếng thở dốc:

– Lần đầu của em đấy. Nhẹ thôi nha anh.

– Uh.- Hắn đáp gọn lỏn.

Lại tiếp tục công cuộc khám phá. Chợt hắn nhớ lại một chuyện khi còn ở bên nhà cô chú H. Hắn có đọc được một bài báo trên báo Công an nhân dân nói về một thằng nào đó phải đi tù 18 năm về tội cưỡng hiếp một bé gái chưa đủ 18 tuổi. Hắn giật mình, bàn tay bắt đầu di chuyển chậm lại. Trong đầu hắn tự dưng hiện lên một khung cảnh. Hắn là bị cáo đứng trước tòa nghe tuyên án:

– Bị cáo…C. Đã có hành vi giao cấu với trẻ dưới vị thành niên. Xét theo bộ luật X điều Y khoản Z của bộ luật tố tụng hình sự. Tòa tuyên án bị cáo… C 18 năm tù giam… Bãi tòa.

Hắn toát mồ hôi hột, người run run và mất luôn cả cảm giác hứng thú ban đầu. Bàn tay bắt đầu lơi dần và rời hẳn khỏi cơ thể em.

Thấy hắn tự dưng dừng giữa chừng. Em mở mắt ra nhìn hắn đầy hụt hẫng:

– Sao vậy anh?

– Thôi em ạ. Mình tới đây thôi. Anh không muốn để em phải khổ sau này. Anh lại không chuẩn bị đồ phòng ngừa nữa.- Hắn thở dài nắm gục ra ghế nói.

Em chẳng nói gì. Chắc lúc này em hụt hẫng lắm. Cả hắn cũng vậy. Thử tưởng tượng bạn trúng mười tờ vé số 1 tỷ rưỡi. Vị chi là 15 tỷ mà bạn không thể hét lên cho cả cái quả đất này nghe: “Tao giàu rồi, giàu con mẹ nó rồi” thì bạn sẽ như thế nào?

Hắn đành để em thất vọng. Em dù sao cũng chỉ là một cô bé 17 tuổi. Còn chưa trải đời nhiều. Làm sao em hiểu được cuộc đời còn nhiều khó khăn biết bao nhiêu. Hắn thà để em giận còn hơn đánh mất đi đời con gái của em lúc này. Hắn không nghĩ mình là một thằng quân tử. Cũng chẳng sợ mình bị tù tội. Vì căn bản hắn hiểu, em yêu hắn như vậy chẳng bao giờ lại đi tố cáo hắn. Vả lại nhà em cũng giàu, em làm thế chỉ tổ mất mặt gia đình. Hắn sẽ “ăn” em. Tất nhiên là thế. Nhưng không phải là lúc này. Hắn muốn em và hắn ổn định và sẵn sàng trao cho nhau tất cả.

Kéo em vào lòng khi thấy em định ngồi dậy mặc quần áo. Hắn ôm chặt em trong tay thì thầm:

– Đừng mặc quần áo. Để vậy cho anh ôm em nha. Hết đêm nay thôi.

Em im lặng rúc đầu vào ngực hắn. Hít hít mùi cơ thể hắn. Nhột nhột hắn hỏi:

– Làm gì thế?

– Em muốn nhớ mùi ông xã để sau này nếu có xa nhau. Em cũng không bao giờ quên.- Em đưa tay mân mê ngực hắn nói.

– Có giận anh không?- Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc em.

– Sao lại giận? Em biết xã giữ cho em mà. Với lại em cũng biết xã do có rượu trong người mới làm vậy. Chứ bình thường đến ôm em xã còn chả dám mà. Em yêu xã cũng vì xã luôn tôn trọng em đó.

– Cảm ơn em.

– Sao lại cảm ơn?- Em ngước đầu lên hỏi hắn.

– Vì em hiểu anh. Còn hơn cả anh hiểu anh nữa.

– Ngốc ạ. Nghĩ lung tung không à. Thôi vợ chồng mình ngủ nha. Em buồn ngủ rồi nè.

– Uh ngủ nha, chúc em ngủ…

Em cố rướn người lên hôn vào môi hắn thật lâu rồi mới buông ra làm cho từ “ngon” của hắn chả thể nói ra. Dứt hắn ra em lại nép vào ngực hắn và ngủ lúc nào chả biết. Hắn cứ để tay trái cho em gối đầu và vuốt tóc em. Tay phải ráng ôm em thật chặt chỉ sợ đêm em sẽ bị lạnh.

Nằm suy nghĩ vẩn vơ, bất chợt hắn nhớ lại một câu chuyện ngày còn đi học phổ thông làm hắn phì cười.

Ngày ấy hắn học trên tầng 1 của trường. Cứ giờ ra chơi là hắn và mấy thằng bạn lại ra ngoài ban công đứng ngắm các học sinh lớp khác ra đùa giỡn dưới sân trường. Rồi đột nhiên thằng Hoàng ở đâu xuất hiện cười toe toe:

– Ê tụi mày biết tin gì chưa? Tin hot nhất trong tuần đấy.

– Sao sao? Có gì hot kể nghe coi.- Cả bọn hắn nhao nhao.

– Ha ha ha, mắc cười quá. Tao mới nghe đồn có ba con nhỏ học trường Huỳnh Thúc Kháng rủ một thằng nhóc học cấp 2 Hoài Đức vào vườn café chơi rồi chơi luôn trò…”hấp diêm tập thể” đấy. ha ha ha.- Nói xong thằng Hoàng bò lăn bò càng ra cười.

– Đệt. Có không bay hay xạo? Rồi sao nữa?- Thằng Nam hấp tấp hỏi liền.

Mãi mới ngưng được cười. Thằng Hoàng mới từ tốn nói tiếp:

– Thì thằng đấy nó về nói bố mẹ nó. Rồi bố mẹ nó báo công an. Nghe đâu cả ba con bị bắt ra Lâm Hà hết rồi.

-…

– Tụi mày làm sao thế?- Thằng Hoàng thắc mắc hỏi khi thấy cả bọn đang phồng mang trợn má lên.

– Ha ha ha…ha ha ha…- Cả bọn hắn phá ra cười trong khi cố nén mà không chịu nổi.

Bọn hắn cứ vậy cười như điên như dại. Nước mắt nước mũi tèm lem đến độ mấy đứa con gái lớp khác phải ngó sang.

– Má ơi thằng này nó điên. Được hiếp sướng chết cha lại còn đi kiện cáo. Má gặp tao tao hiếp ngược lại chứ ở đấy mà anh chịu thua à?.- Thằng Nam nói trong nước mắt.

– Chắc thằng đó bị suy nhược nên nó chịu không nổi ba em ấy.- Thằng Phi chêm vào.

Thế là cái câu chuyện ba nàng hấp diêm một bé nam trở thành đề tài hot nhất của tụi hắn suốt mấy ngày sau đó. Thằng thì tiếc hùi hụi ước gì mình là thằng nhóc đó. Thằng thì bàn tán thằng nhóc này chưa dậy thì hết… Nói chung là vân vân và mây mây các vấn đề.

Hắn chả biết chuyện đó có thật không hay do tụi nó chém gió mà ra. Nhưng hắn phải thừa nhận những năm đó. Công nghệ thông tin vào tới khu vực Tân Hà nhanh chóng mặt. Các quán net mọc lên ầm ầm. Nói chung là nhà nhà chơi game, người người chơi game. Con trai thằng thì chơi Võ Lâm, Chinh Đồ. Thằng thì cùng với con gái nhảy Au. Trong đó có hắn. Dẫn đến mức độ nghiện Internet ở hai trường cấp 3 và một đám trường cấp 2 trong khu vực tăng đến mức báo động. Rồi lại thêm cái khẩu hiệu: “nhà nhà chơi game, người người cướp café”. Café mấy năm ấy có giá. Bán một chục ký là chơi được cả tuần. Thế nên dân Tân Hà chơi game cũng chả thua bố con thằng nào trên Sài Gòn. Còn chuyện sex thì vô đối. Ngày đấy hắn hay chơi game thâu đêm ở mấy quán net quen. Cứ tới 12 giờ đêm là y như rằng. Có mình hắn là mò mẫm cày danh vọng cho cái game của hắn. Còn đâu là các màn hình vi tính ngập tràn phim sex, cả trai và gái xúm lại xem rồi bàn tán này nọ. Cho nên khi nghe câu chuyện thằng Hoàng kể hắn cũng sinh nghi vì dạo đấy ở khu vực hắn tình trạng bị cưỡng hiếp xảy ra suốt khiến các chị em phụ nữ hiếm khi dám ra ngoài ban đêm.

Nhớ đến câu chuyện ấy. Hắn nhìn xuống em. Thấy em đáng thương quá. Chắc em cũng giống như bao cô gái ở Sài Gòn khác. Chả được ba mẹ quan tâm. Cứ ném tiền đó rồi bỏ đi công tác hay làm chuyện này chuyện nọ. Hắn chả hiểu người ta sinh ra con cái để làm gì. Để con cái suốt ngày tự kỷ rồi đâm ra trầm cảm. Đầy trường hợp tự tử vì không được cha mẹ quan tâm hắn đọc trên mạng làm hắn xót xa thay cho em.

Hắn ngắm em mãi. Mong là giây phút này sẽ mãi tồn tại để hắn và em được ở bên nhau thế này dù là hắn chưa một lần nói ra ba từ mà em muốn nghe nhất. Hắn không dám nói. Vì thật sự hắn nghĩ mình không đủ khả năng lo lắng cho em. Nói ra chỉ khiến em thêm khổ thêm sầu. Nghĩ vậy rồi hắn cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hắn dậy thật sớm vì hôm nay có điện thoại của em báo thức. Hắn tắt điện thoại đi cho em ngủ rồi đắp mền cho em ngủ tiếp. Bước vào phòng nhân viên, hắn cũng chỉ lấy cái khăn mặt với bàn chải đánh răng. Đi vào nhà tắm làm vệ sinh rồi cũng tắm qua loa cho mát.

Bước ra thì đã thấy em dậy từ lúc nào. Em đang ngồi ở hồ cá ngắm mấy con cá đang bơi qua lại. Nhìn em buổi sáng sớm đáng yêu lạ. Hắn tiến đến bên em rồi hôn vào gáy em thì thầm:

– Sao dậy sớm vậy?

– Em dậy từ lúc anh dậy rồi cơ. Mà em sợ dậy anh bắt ngủ nữa nên chờ anh đi tắm em mới dậy á.- Em đưa tay đuổi theo con cá ba duôi đang bơi đáp lời hắn.

– Hay quá ha? Còn nhỏ mà đã gian xảo thế rồi.- Hắn vờ làm mặt giận.

– Hứ, ai bảo anh lúc nào cũng muốn em làm theo anh chi? Lêu lêu.- Em quay đầu lại lè lưỡi trêu hắn.

Lắc đầu vì cái tính ngang bướng của em. Hắn bảo em đi đánh răng thay đồ rồi cùng hắn ra ngoài. Chứ tý má Kim tới thì có mà toi mạng.

Em ngoan ngoãn nghe lời hắn. Đánh răng thay đồ xong thì em và hắn cùng bước ra ngoài kiếm quán bình dân ăn sáng.

Tìm mãi chả được quán nào gần đấy, hắn đề nghị:

– Hay thôi tới trường anh ăn đi. Vừa có bánh mì ngon bổ rẻ ăn, vừa có sữa đậu nành uống.

– Dạ, cũng được nhưng 11 giờ là em phải về thay ca cho chị kia đi ăn cơm đấy.

– Ừ thì tý bắt xe bus về là được mà.

Hắn cùng em bắt xe bus xuống trường hắn. Hôm nay hắn còn đi sớm hơn mọi ngày cho nên là chuyến đầu tiên. Trên xe chỉ có hai ba người. Hai đứa lại chọn đúng băng ghế thứ 7 mà ngồi vào. Dường như nó đã thành mặc định của hắn để hắn bây giờ và sau này…Luôn nhớ về em…

Nhẹ nhàng buổi sáng, gió Heo May

Cùng em cất bước tới tương lai.

Chỉ mong gió kia đừng quay lại

Để em đi mất khỏi tầm tay.

Chương 10:

Đến trường hắn, hắn và em tạt vào chỗ hai chị bán hàng rong mà thường ngày hắn vẫn mua đồ ăn sáng. Giờ hắn cũng thành khách quen của hai chị vì hắn hay phụ hai chị lấy ly đá cho mấy bạn sinh viên mua nước hay có lúc cũng ốp la trứng cho chị kia làm bánh mì.

Thấy hai đứa đến. Chị bán nước liền dọn ra hai cái ghế cho hai đứa ngồi. Cảm ơn chị hắn gọi hai ly sữa đậu nành rồi ngửa cổ sang bên kia bảo chị kia làm cho mình hai ổ bánh mì thịt.

Năm phút sau thì hai đứa được cầm trên tay bữa ăn sáng. Lần này hắn cũng không vội vàng ăn như mọi ngày nữa mà từ tốn vừa ăn vừa nói chuyện với em:

– Tý nữa em đi làm rồi mấy giờ mới về?

– Khoảng 6 giờ em mới về anh ạ.

– Ưm thế em sẽ làm gì vào lúc đó tới khuya trời?- Hắn tỏ ra suy tư.

– Em cũng chưa biết. Buồn thì em sẽ ra Net ngồi. Còn vui thì em sẽ vào quán anh chơi.- Em thản nhiên trả lời.

– Rảnh tiền.- Hắn chốt hạ.

– Kệ. Tới đâu hay tới đó mà. Lãnh lương ra em sẽ đi thuê phòng ở cho tiện. Rồi anh qua ở với em nha.

-…

– Sao thế?- Em nghiêng đầu nhìn hắn.

– Ưm ưm. Cái này khó lắm à. Anh sợ má Kim biết má lại nói với cô H là cô la anh chết.- Hắn tỏ rõ vẻ ái ngại.

– Vậy em ở một mình cũng được.- Em nhún vai vẻ như không có chuyện gì.

– Vẫn còn lâu mà. Mình từ từ tính em nhé.- Hắn đấu dịu em.

– Ừ, em biết rồi. Thôi anh ăn đi còn vào học.

Hai đứa rơi vào khoảng không im lặng. Phần đứa nào đứa đấy ăn. Mỗi đứa lại đuổi theo những dòng suy nghĩ khác nhau mà cảm thấy có chút gì đó xa lạ nhau quá. Nhiều khi hắn tự đặt cho mình câu hỏi. Phải chăng em quay lại cũng lại là một sai lầm?

Ăn xong thì hắn chia tay em, cầm ly nước đi lên lớp ngồi. Còn em cũng bắt xe bus tới bưu điện sớm. Thấy em bảo thế chứ em đi đâu thì có trời biết đất biết và em biết. Chứ hắn nào biết mà cũng chẳng quan tâm mấy. Hắn tin là em không bị lạc ở đất Sài Gòn này.

– Làm gì mà sáng sớm nhìn mặt thảo não thế? Mới bị em nào đá à?- Thằng Thanh bước vào lớp ném cái cặp lên bàn nhìn hắn đầy tò mò.

Quay qua thấy cái mặt tò mò hóng hớt của nó. Hắn buồn cười. Thế là nảy ý định chọc nó cho vui. Hắn trả lời liền:

– Ừ, đang tương tư em My mày ạ.- Hắn làm cái mặt nghiêm túc hết sức pha chút buồn buồn.

– @@!

– Làm gì mà mặt mày thế kia?- Hắn giả vờ ngơ ngác hỏi thằng bạn dù rằng đã buồn cười lắm rồi.

– Đệt, tao tưởng mày là sắt đá không biết đến gái đẹp. Thế mà giờ “ngộ” ra rồi à? Ối trời ơi. Tía má con ơi. Bang chủ hôm nay…biết y…ê…u…- Nó kéo dài từ “yêu” làm hắn buồn cười quá. Chịu không nỏi phải phá ra cười

– Ha ha ha. Mày nghĩ sao thế thằng kia? Tao mà phải vì một con nhỏ mà ngồi tương tư á? Mày nghĩ anh là hạng người gì đấy?- Hắn vừa ôm bụng cười vừa nói.

-…@@!… Đệt, thế mà tao tưởng…- Thằng Thanh chưng hửng.

– Tưởng cái búa. Anh đây không có hứng thú là không có hứng thú.

Thằng Thanh tiu nghỉu cụp mắt xuống rồi gục đầu xuống bàn nói vọng lên:

– Tao ngủ tý nhé. Đêm qua thức đánh bài với mấy đứa cùng phòng giờ buồn ngủ quá.

– Ừ. Thế không ăn sáng à?- Hắn lay lay vai nó.

– Tý nữa đi. Để im tao ngủ nào.- Nó càu nhàu.

Hắn chả thèm nói nữa. Cứ kệ cho nó ngủ. Đến khi vào tiết học thì nhóm của hắn mới đến đủ. Nhỏ Linh và thằng Chung cứ bám lấy nhau như hình với bóng không rời. Nghe đâu hai đứa này yêu nhau từ hồi cấp 3. Thằng Chung thì học giỏi. Mà nhỏ Linh thì ăn giỏi hơn học cho nên rớt xuống Cao Đẳng. Thằng Chung không muốn xa người yêu hay sợ mất người yêu thì không biết. Quyết chí xin ba mẹ cho xuống cái trường đầy tai tiếng này mà bỏ luôn ngôi trường đầy danh tiếng Đại học Khoa học tự nhiên. Hắn đến là cảm phục cái tình yêu to lớn của hai đứa. Nhiều lúc phải cảm thán: “ước gì mình được như anh ấy”. Hay đôi khi hắn chọc hai đứa: “là con gái thật tuyệt. Linh nhỉ?”. Lúc ấy thì nhỏ Linh chỉ có mà đỏ mặt rượt đuổi hắn khắp lớp.

Nhỏ Linh tuy nhìn hơi tròn tròn một tý nhưng được cái khuôn mặt nhìn dễ thương lắm nhé. Nhìn là muốn ôm liền đấy. Ăn nói lại nhỏ nhẹ lễ độ. Đúng là “nhân vô thập toàn”. Chả ai hoàn hảo cả. Người thì ham học, kẻ thì ham làm. Người ham chơi thì cũng phải có người ham ăn rồi.

Nhỏ Linh chỉ có cái tật xấu là hăm ăn và ăn nhiều chứ ngoài ra luôn được mọi người yêu mến. Nhất là nhóm hắn. Coi như cục vàng mà chả dám chọc ấy chứ.

Hai đứa nó ngồi chung bàn. Dưới ngăn bàn nhỏ Linh thằng Chung đã mua sẵn cho em nó nguyên 2 cái bánh mì để dưới ngăn bàn. Thầy vô lớp rồi mà nhỏ cũng lâu lâu cúi xuống ăn cho được. Hắn lúc này chỉ thiếu nước quỳ xuống mà lạy bé Linh quá “pờ rồ” chứ không còn từ nào có thể nói hơn.

Sáng sớm lại dính tiết Toán cao cấp. Hắn là hắn ghét Toán cực. Chả cần biết sơ cấp hay cao cấp. Cứ nghe đến Toán là nản. Chắc hồi cấp 3 hắn dính cái thầy Dũng với thầy K’Ghếp người dân tộc dạy cho nên chả hiểu gì. Giờ mất gốc rồi nên cây cũng chả ra hoa được mà tiếp thu cái đống toán cao cấp này.

Nói thì nói vậy thôi chứ hắn nghe nói thầy Dũng và thầy K’Ghếp giỏi lắm. Thầy Dũng làm Toán thì nhanh mà chính xác cực đỉnh. Thầy K’Ghếp nghe đâu ngày xưa giỏi cấp tỉnh đấy. Chỉ là cách diễn đạt cho học sinh hiểu thì cả hai thầy lại chả làm được. Đấy là hắn đánh giá theo khách quan của phần đông học sinh khối 12 khi ấy chứ không dám đánh giá kiểu chủ quan cá nhân đâu nhé.

Hắn cũng có dạo thích toán lắm. Nhất là môn đại số với tích phân và vẽ đồ thị hàm số chứ bảo riêng cái khoản hình học ai cũng bảo dễ chứ hắn thì “gặm” không nổi. Có thể do hắn đầu óc lúc nào cũng bay bổng lãng mạn, không hiểu được những thứ quá khách quan trừu tượng nên… ngu hơn chúng bạn cũng là lẽ thường. ^^~!

Hôm nay lớp hắn cũng được học về tích phân, hắn cũng hứng chí không thèm ngủ nữa mà châu đầu vào với nhóm hắn mà giải cùng. Kết quả cũng chính xác quá chứ. May là chưa hổng kiến thức lắm. Hắn thay mặt nhóm giơ tay lên bảng giải liền. Vì dù sao chữ hắn cũng thuộc hàng tròn trịa dễ nhìn nếu không muốn nói là…đẹp nhất trong cái đám đàn ông này. Với lại nhỏ Linh thì đang tập trung cho công việc cao cả là gặm bánh mì nên hắn bị đẩy lên bảng là đương nhiên.

Lên bảng giải bài xoành xoạch. Hắn bước xuống trong tư thế ngẩng cao đầu. Lâu lắm rồi không có cái cảm giác sung sướng thế này. Bước qua chỗ nhỏ My. Thấy em nhìn hắn đầy khâm phục. Tự nhiên hắn thấy nhột nhột.

Và cái nhột nhột của hắn được đáp lại khi mà giờ ra chơi tiết 1 Toán cao cấp.

▲ Lượt xem: 315
<< 1 2 3 4 5 6 ... 8 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 5

Snack's 1967