Hoài niệm một thời!
![]() |
– Anh Hường, em dắt thằng em em đến cho anh coi có việc gì cho nó làm được không.
Anh Hường nhìn hắn một lượt rồi quay sang chị Hằng:
– Sao nó bé tý thế? Có đủ sức làm được ở đây không?- Anh nói cái giọng miền Trung khá là khó nghe. Sau hắn biết anh là dân Đà Nẵng và là quản lý ở đây.
– Kệ! nó khỏe lắm. anh cứ kiếm việc nào nặng nhất cho nó làm là được mà.- Chị Hằng nài nỉ.
– Uh, để anh xem đã. Có thằng Úc nó sắp nghỉ, có thằng này vô cũng đỡ.
Hắn im thin thít không dám nói gì. Người ta sao ai cũng nói hắn nhỏ. Cũng cao 1m66, nặng 53 kg chứ có ít đâu. “Vậy mà dân chúng không nhìn ra một nhân tài của xã hội thế này. Thật là hoang phí quá”. Hắn nhủ thầm. ^^!
– Em tên gì? Đã ăn gì chưa?- Đang ngồi tự kỷ thì hắn bị anh Hường hỏi, hơi bất ngờ. Hắn cũng chả biết trả lời sao vì anh nói giọng miền Trung khó nghe quá. May là chị Hằng đỡ lời cho hắn.
– Em nó tên Cường, đang là sinh viên năm nhất. Có gì anh bảo má cho nó làm ít ít thời gian giùm em nhé. Để nó dành thời gian học nữa.
– Lại sinh viên à?- Anh Hường ra chiều ngán ngẩm.
– Sinh viên thì làm sao?- Chị Hằng thắc mắc.
– Thì làm được ít thời gian chứ sao, ở đây cũng có một thằng sinh viên nè.- Anh Hường lè lưỡi trêu chị Hằng.
– Anh hay quá ha. Đúng là…mà má đâu rồi anh? Em muốn gặp má nói chuyện xíu. Lâu rồi chưa gặp má. Nhớ má quá.
– Bả đang đánh bài với mấy chả trong kia kìa. Em vào mà gọi bả ra.- Anh Hường vừa nói vừa ngoắc ngoắc tay vào sau quầy.
– Dạ. Cu Min có ăn gì không để dì bảo nhà bếp làm cho con ăn nhé.- Chị Hằng nựng cu Min.
– Con muốn ăn nui xào bò. Hi hi
– Uh, con chờ một xíu nhé.
Nói rồi chị đi thẳng ra bếp bảo anh bếp làm cho một dĩa nui xào bò rồi chị đi thắng ra sau quầy. Lát sau chị cùng với một người phụ nữ đứng tuổi khá mập mạp bước ra. Hắn mới nhìn người phụ nữ ấy là biết má Kim rồi. Nhưng hắn sợ đôi mắt của má. Sắc mà cực lạnh. Suốt những ngày tháng làm việc tại quán, hắn cũng chả bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt má. Nhất là ngày hắn xin nghỉ làm. Đôi mắt ấy luôn làm cho hắn thấy sợ hãi.
Bước vào đời sống không mong muốn
Tâm tình phảng phất sóng không tên
Liệu sau biển còn yên sóng lặng
Hay sẽ là bão tố mưa sa?
Đừng bận tâm anh khi em bước
Kỉ niệm còn đó chẳng phai mau
Nếu sau một ngày còn gặp lại
Sẽ lại lần nữa gọi tên nhau.
Chương 6:
– Má! Dạo này má làm gì mà chẳng thèm ghé thăm con gái luôn. Con gái nhớ má muốn chết.- Chị Hằng vừa khoác tay má Kim vừa nhõng nhẽo.
– Mày chả qua thăm má thì thôi chứ bảo gì má qua thăm mày- Má Kim trách yêu chị.
Hắn cứ thắc mắc mãi không hiểu mối quan hệ giữa chị Hằng và gia đình cô với má Kim là gì. Mãi hỏi ra mới biết hóa ra chị Hằng được má Kim nhận làm con nuôi. Má thích cái tính thẳng thắn của chị. Chị trông xinh gái hiền hậu như vậy. Nhưng trong công việc hay cuộc sống ngoài đời. Chị luôn là một người sắt đá và cứng cỏi. Chị giúp má Kim rất nhiều khi má mở quán café này. Hắn khâm phục chị là vậy.
– Hi hi, má nè! Má con chắc cũng nói với má về thằng em con rồi phải không? Nó năm nay lên đây học nên má cố gắng sắp xếp cho em nó một việc làm tốt nhé.- Chị vừa đỡ má ngồi xuống ghế vừa nói
– Ừ, được rồi, cứ để nó đấy má lo cho- Nói rồi nhìn sang hắn- Má là má quý mấy đứa sinh viên lắm. Tụi nó có chí. Vừa làm vừa học. Chả dựa dẫm vào ai. Thế mới là đàn ông chứ.
Chị với má nói chuyện một hồi nữa rồi má Kim cũng kêu người dắt hắn vào trong phòng ngủ của nhân viên cất đồ đạc. Xong xuôi hắn cũng phải đi ra ngồi chung với chị và má:
– Dạ con chào má.- Hắn cũng đành gọi má là má dù thấy hơi ngượng miệng.
– Ừ! Con nè! Con sẽ tạm thời làm ở đây với má. Má bao ăn hai bữa, ngủ nghỉ tại đây luôn. Con sẽ làm phục vụ với mấy anh ở đây. Mà con học vào lúc nào?- Má Kim hỏi.
– Dạ! Con học vào buổi sáng má ạ.
– Ừ! Thế con sẽ làm từ 3 giờ chiều tới hết khách. Còn thứ bảy và chủ nhật con sẽ làm ca rưỡi. Sáng từ 8 giờ tới 12 giờ. Chiều từ 3 giờ tới hết khách. Một tháng má trả con 600 ngàn. Tiền bo của khách con tự lấy. Con có làm được không?- Má nhìn hắn hơi mỉa mai. Chắc sợ hắn nhỏ con yếu ớt nữa hay sao mà… @@!
– Dạ! Con làm được. Con cảm ơn má. Con sẽ cố gắng.- Không dám nhìn thẳng vào má. Hắn lí nhí trả lời.
– Ừ vậy được rồi. Con vào nghỉ ngơi sớm đi mai còn đi học đi làm. Có gì các anh chị sẽ giúp đỡ con thêm nhé.
– Dạ. Con chào má.
Nói rồi hắn chào chị Hằng rồi đến nựng nựng cu Min xong đi thẳng vào phòng ngủ. Cũng chả thèm nhìn coi quán hắn sắp làm việc nó ra làm sao. Vì giờ hắn mệt mỏi thật. Cả ngày cùng đi chơi với em chả được ngủ trưa. Rồi nhận được nhiều điều không vui. Hắn giờ chỉ muốn ngủ.
Bước vào phòng nhân viên, hắn nhìn quanh một lượt. Nằm sau cùng của quán. Phòng cũng chả khác cái ổ…chó là mấy. Phòng rộng tầm 50m vuông. Nhưng hơn một nửa phòng thì được để mấy cái bàn ghế gãy hư hỏng. Trong phòng chỉ có duy nhất một cái phản được ghép lại từ năm sáu miếng ván. Chắc cũng ngủ được ba người. Rác rưởi và đầu lọc thuốc lá vứt tùm lum dưới sàn chả ai quét dọn. Phòng cũng chả có cửa. Cứ để trống không vậy. Lần đầu tiên ở trong một phòng như vậy, hắn hơi hoảng. Vì trước nay hắn sống cũng không phải là dơ dáy. Tặc lưỡi bỏ chuyện phòng qua một bên. Miễn sao có chỗ ngủ là được. Hắn móc một điếu thuốc ra rồi cũng châm lửa hút thản nhiên.
– Em là nhân viên mới à?- Một anh cũng vừa hết ca làm việc bước vào thấy hắn liền hỏi.
Anh này nói giọng Bắc. Nhưng không giống hắn. Hắn tuy nói giọng Bắc nhưng cũng chưa bao giờ ra Bắc. Gia đình hắn chuyển vào Nam từ năm 1954. Nên cả ba má hắn còn chả biết ngoài Bắc nó như thế nào. Cho nên giọng nói của hắn và dân xứ hắn cứ lai lai Nam và Bắc, nhiều lúc nghe hơi ê a. Nhưng nhiều lúc người khác nghe lại… chả hiểu gì.
– Dạ, em là nhân viên mới. Có gì mong anh chỉ bảo cho em nhé.- Vừa phì phèo điếu thuốc hắn vừa nói.
– Chỉ bảo đéo gì. Mày vô đây làm thì cứ tự nhiên đi. Toàn con trai không mà. Nhanh thì mày có tiền. Còn chậm thì cứ lãnh lương hàng tháng mà mua đồ lặt vặt.- Anh lèo bèo.
– Thế ở đây tiền tip nhiều lắm hở anh?- Hắn thắc mắc hỏi.
– Cũng không nhiều lắm. Nhưng mày khéo thì ngày cũng được mấy chục. Còn phải chạy đua với bọn kia nữa. Thế mày cũng là sinh viên à mà anh thấy có mấy quyển sách vậy?
– Dạ em là sinh viên năm nhất anh.
– Thế giống tao rồi. Tao năm 3. Từ Thanh Hóa vào đây học rồi xin vô đây làm. Ráng đi nha cu. Anh đi ngủ trước đây. Làm gì làm đi rồi mà ngủ sớm.
– Vâng em biết rồi.
Cầm điếu thuốc đi ra ngoài cho anh kia dễ ngủ. Hắn tiếp tục mơ màng cùng làn khói trắng. Suy nghĩ mông lung thật nhiều. Hắn thấy mình mỗi ngày sống ở thành phố là một ngày được mở mang thêm nhiều kiến thức. Cũng phải luôn đấu tranh tư tưởng với mỗi quyết định. Hắn thấy tự nhiên mình giống thằng khùng thật. Chả biết sau này sẽ ra làm sao nữa.
Hút xong điếu thuốc, hắn cũng chả muốn nghĩ ngợi gì thêm. Lẳng lặng dập thuốc rồi đi vào ngủ. Mong là ngày mai sẽ tốt hơn.
Sáng hắn dậy thật sớm. Chưa tới 6 giờ đã dậy để chuẩn bị đi học. Mò vào toilet làm vệ sinh. Hắn đến giở khóc dở cười với toilet ở đây. Bên nữ thì hắn chưa qua nhưng bên nam thì nhà tắm của nhân viên nằm trong toilet của khách luôn. Thôi cũng đành chịu. hắn tặc lưỡi đi vào nhà tắm. Làn nước mắt lạnh của buổi sáng làm hắn cảm thấy sảng khoái rất nhiều. Tắm mình trong nước chán hắn mới chịu mò ra thay đồ rồi ra đường đón xe bus. Vừa tới cổng thì hắn choáng khi thấy cái cổng của quán hắn rất lớn mà cũng rất cao. Điều đặc biệt hơn là…đang khóa mất rồi. Đành bấm bụng đi vào gặp cái anh tối qua đang ngủ, hắn gọi anh dậy mở cổng giùm. Anh cũng chẳng có chìa khóa nốt. Phải gọi anh chuyên giữ xe để mở cửa cho hắn. Hắn cũng thấy ngại ngại. Người ta đã thức khuya còn bắt dậy sớm mở cửa cho mình.
Cảm ơn anh giữ xe, hắn đi bộ ra khỏi con hẻm của Quận ủy, hắn lại phải đi bộ xuống ngã tư Nguyễn Văn Trỗi và Trần Huy Liệu bắt xe số 7 xuống Q10 học. Bắt được xe. Cũng may sáng sớm nên cũng ít người đi. Hắn chọn đúng ghế hắn và em ngồi hôm trước ngồi vào. Thấy lòng có một chút gì đó xao xuyến. Một chút gì đó nhớ em. Hắn nhớ khuôn mặt ấy, nhớ nụ cười ấy. Nhớ đôi môi ấy đã khiến hắn luôn mang tâm tưởng xấu xa khi nhìn vào. Hắn nhớ lúc em ngủ trên chuyến xe bus cũng số 7 này.
Hắn phải thừa nhận. Tâm trạng buổi sáng lúc này của hắn hoàn toàn không được tốt. Hắn buồn thật rồi. Hắn trước nay chả vì một người đàn bà mà buồn quá một ngày. Vậy mà chả biết vì sao hôm nay hắn lại đa sầu đa cảm như vậy.
Đang nhắm mắt suy nghĩ và hồi tưởng về em. Hắn thấy mặt mình nóng nóng như có hơi thở của ai đó đang áp sát vào mặt mình. Hắn từ từ mở mắt ra thì thấy một khuôn mặt con gái hiện ra từ từ. Cái đầu đang xoay trái xoay phải…sát mặt hắn. Hắn tý nữa phải hét lên vì khoảng cách giữa hắn và người ấy quá gần. Hắn dù sao cho tới lúc ấy cũng chưa hôn bất kì một người con gái nào. Cho nên hắn sợ bị đánh cướp nụ hôn đầu đời lắm.
– Bà…bà…làm gì…thế?- Hắn lắp bắp hỏi.
Cô nàng nhìn hắn rồi lắc lắc cái đầu ra chiều thương hại:
– Nhìn cái mặt là biết thất tình rồi, mới sáng sớm mà cái mặt đã thế kia à? Làm tui mất cả hứng. Hứ.
– Chuyện của tôi liên quan gì tới bà mà bà ý kiến với chả ý cò.
Giờ hắn mới nhìn kĩ hóa ra người ấy là chị tiếp viên xe bus hồi nãy mà hắn đưa tiền vé xe. Chị chỉ cao bằng Oanh, tóc cắt hình chiếc lá xõa ra. Khuôn mặt khá là xinh gái với chiếc mũi khá cao. Mỗi tội đôi mắt là hơi buồn buồn. Hắn chả biết đôi mắt ấy buồn bẩm sinh hay là do…buồn ngủ nữa nhưng nói thật. Nhìn chị cứ tếu tếu sao đó. Hắn cũng chả biết chị nhiêu tuổi nhưng nhìn qua nhìn lại hắn đoán chị cũng chỉ tầm 21 22 tuổi.
– Tui thích thế á. Không muốn tui xen vào chuyện của mấy người thì làm ơn bỏ cái bộ mặt đưa đám ấy đi. Nhìn lên trời kìa. Có thấy trời trong xanh, nắng long lanh và đời tươi xanh hay không mà đưa cái bộ mặt ấy lên xe của tui.- Chị vừa nói vừa chỉ lên trời theo cửa kiếng xe bus.
Hắn phải bật cười với cách nói chuyện khôi hài và đầy thú vị của chị. Thấy thoải mái sao sao khi nói chuyện với chị. Hắn cũng tự nhiên hơn mà quên đi nỗi buồn đang bám theo dai dẳng mà chính hắn cũng chả ngờ hắn bị chị cuốn theo lúc nào chả biết.
– Bà cũng rảnh giữ hen. Không lo bán vé đi mà lo chuyện bao đồng cho người khác không à.
– Nhìn coi, sáng sớm có ma nào đi xe bus đâu. Chị đây chỉ bận bắt đầu từ tuyến sau thui, he he.
– Ừa thế bà nhiêu tuổi rồi? Sao nghe cái giọng như em bé thế?
Hắn phải thừa nhận giọng nói của chị rất dễ thương. Con gái miền Nam ít người nói được giọng như chị, nhiều lúc âm vực cao ngút, nhưng có lúc xuống thấp cực kì nhẹ nhàng. Mà cũng cực kỳ dễ nghe.
– Tui đố ông đoán được tuổi tui đấy.- Chị mỉm cười ranh mãnh.
– Ummm. Để xem… cái mặt này cũng phải…30 chứ chẳng ít.- Hắn nói xong rồi phì cười.
– A a a. Tui giết ông. Nhìn mặt tui thế này mà dám nói 30 hả?- Chị tức giận dí dí nắm đấm vào mặt hắn.
Đúng là con gái. Sợ gì chả sợ, sợ nhất người khác chê mình già hay xấu. Hắn cứ tủm tỉm cười nhìn chị tức giận thích thú.
– Đợi đấy, tui đi bán vé cho khách xong quay lại. Ông mà không đoán cho đàng hoàng nữa thì đừng trách tui.- Chị nói xong thì đi lên trước xé vé cho mấy hành khách mới lên. Hắn cứ giữ nụ cười mỉm ấy. Vì hôm nay âu cũng là một điều kì lạ. Bình thường các chị tiếp viên xe bus rất ít khi trò chuyện cùng hành khách. Thậm chí là còn cáu gắt với khách. Chỉ có chị là ngoại lệ, hắn hôm nay gặp được chị, chắc cũng là duyên số.
– Vẫn còn giữ cái nụ cười giả tạo ấy à? Đã đoán ra tuổi của chị chưa?- Hắn bị chị làm cho giật mình.
– Umm, nãy giỡn thui, chứ nhìn mặt bà 22 là hết giá. Không trả giá thêm nhé.
– Ha ha ha. Ai cũng nói vậy hết á. Công nhận tui giữ sắc tốt thật á.- Chị cười rất tự nhiên.
– Ớ. Thế hóa ra bà 30 thật à?- Hắn ngớ người.
– 30 cái đầu ông á, tui đây mới có 26 tuổi. Nhìn mặt này sao nói 30? Đúng là có mắt không tròng. Nhìn người đẹp mà không thấy Thái Sơn. Hứ.
– @@!.
“Nhìn người đẹp mà không thấy Thái Sơn”. Câu này hắn mới nghe. Chắc là độc quyền của chị làm hắn cứng hết cả đầu lưỡi chả biết nói gì.
– Thế còn ông nhiêu tuổi?- Chị chuyển sang chất vấn hắn.
– Theo bà thì tui bao nhiêu?- Hắn dùng lại y chiêu cũ của chị.
– Ông ấy à? Nhìn cái mặt non choẹt. Không nhờ cái ánh mắt kia thì chắc tui chỉ nghĩ ông 16 thui.
– @@!
Thêm một lần nữa hắn được chị làm cho cứng họng. Chị chơi chiêu này độc quá. Ý nói hắn chỉ xứng đáng làm… cháu chị.
– Tào lao. Nghĩ sao tui 16? Người ta đã bước sang tuổi 19 đàng hoàng rùi nhé. Lêu.- Hắn lè lưỡi trêu chị.
– Ý, vậy ra ông ít hơn tui 7 tuổi nhé? Thế sao không gọi chị đi?
– Đây không thích. Nhìn cái mặt bà thế kia làm người yêu tui thì được chứ làm chị tui người ta cười cho thối mũi.
– Hứ, không gọi đây cũng hông thèm. Nhá…á…á- Chị kéo dài từ “nhá” làm hắn phì cười thêm lần nữa. Đúng là ở bên chị hắn chả còn thấy buồn, cứ phải cười rách mang tai mới chịu được. Chị trông thế mà hài hước còn hơn cả hắn.
Chợt chị nhìn ra ngoài cửa, lại nhìn lên bầu trời đang trong xanh kia mà thì thầm một câu làm hắn nhớ mãi:
– Tuyến xe số 7, quen người nhỏ hơn 7 tuổi, ngày hôm nay là ngày 7, cũng sắp 7 giờ rồi, thôi thì làm tròn lên 7. Ông là người thứ 7 lên xe. Ngồi đúng hàng ghế số 7. Chả biết là điềm lành hay xấu. Nhưng dù có lành hay xấu. Cũng phải coi như tui và ông thật có duyên. Nhỉ?- Chẳng nhìn hắn. Chị cứ nói như cho một mình chị nghe. Nhưng hắn nghe tất cả.
Và lời chị cũng thật ứng nghiệm. Cuộc đời hắn…luôn gắn với con số 7.
– Bà lảm nhảm cái gì đấy?- Hắn chọc chọc vào sau lưng chị.
– Đồ vô duyên, đồ lợi dụng…
– Ớ…@@!
– Ớ cái gì, nhằm lúc người ta không để ý dở trò sàm sỡ à? Hứ.
– Ớ, ai thèm. Nhìn mặt bà là nuốt cơm hết nổi rồi mà bảo tui thèm “dê” bà á? Mơ đi cưng.
– @@!- Lại bị chê xấu. Mặt chị đỏ gay. Tức tối đi thẳng lên trên chỗ bác tài xế ngồi mà không thèm ngoái lại hắn.
Biết mình quá đáng. Hắn định nói lời xin lỗi chị mà ngại chẳng dám đi lên. Tại trên xe cũng có mấy em sinh viên đang đi cùng tuyến xe với hắn. Hắn cũng đành chịu mà ngồi bó gối chờ… thời cơ.
Lát sau lại có khách lên ngồi sau hàng ghế hắn. Tất nhiên chị lại phải đi ngang qua hắn mà bán vé cho người ta. Hắn lợi dụng ngay thời cơ chị đang bán vé mà nài nỉ:
– Còn giận à? Xin lỗi mà. Nãy tui chọc tý thui mà. Con gái mà hay giận là mau già lắm đấy. hi hi.
– Ai thèm giận, tại cái mặt ông thấy ghét quá. Nhìn chả ưa được.
– Ớ. @@!
Thấy mặt hắn ngu ra trông thấy. Chị phì cười ngồi xuống bên cạnh hắn rồi vô tư bẹo má hắn.
– Cái mặt thấy ghét thiệt á. Nhìn mà chỉ muốn bẹo cho rớt cái má ra á.
– Á á, đau, chơi ác. Sệ má người ta rồi nè.- Hắn đẩy tay chị ra mà xuýt xoa má mình.
– Hi hi. Cho chừa. Lần sau mà nói chị xấu nữa là coi chừng chị à.- Chị lại giơ nắm đấm về phía hắn.
– Con gái gì mà bạo lực quá.- Hắn làu bàu.
– Tui chỉ bạo lực với mỗi ông thôi.
– Ớ, sao kì thế?!?
– Tại tui… thích thế. Làm gì tui.
Hắn đến chịu thua với chị. 26 tuổi đầu rồi mà như con nít. Tính khí thất thường,vui buồn lẫn lộn. Nhưng điều hắn thích nhất ở chị đó là chị chẳng bao giờ giận lâu khi bị hắn chọc. Hắn là người hay nói móc. Chị cũng nhiều lần bị hắn cho cứng cả họng chả nói được gì. Xong giận dỗi lại bỏ đi. Được một lát lại chạy xuống cười toe với hắn. Làm hắn mắc cười muốn chết. Ai mà yêu phải chị chắc sướng lắm. Cưới nhau về là cãi nhau suốt ngày xong lại làm hòa. Hòa rồi lại cãi xong lại cười xòa. Chỉ nghĩ đến thôi. Hắn lại cảm thấy buồn cười. Rồi…hắn nhớ tới em. Nãy giờ giỡn với chị, hắn quên cả em. Nhưng khi ngồi một mình. Hắn lại nghĩ đến em. Hắn chả biết hắn bị sao. Chả phải yêu, mà cũng chả phải thương hại.
Chỉ là nhớ…Vậy thôi!
…
Trời trong xanh, nắng lên cao
Lòng người thanh thản lao xao nhớ về.
Hình bóng thân thuộc gái quê
Vậy mà lột xác anh mê mất rồi.
Tâm hồn thoáng chốc bồi hồi
Nhớ về kỉ niệm…xa rồi…phải không?
…
Hắn xuống xe ở Ngã tư 3-2 và Thành Thái, trước khi xuống xe hắn còn nói nhỏ với chị khi chị đứng ở cửa mở cửa cho hắn.
– Tôi sẽ còn gặp lại bà.- Hắn nháy mắt cười với chị.
Chị chẳng nói gì, chỉ giơ ngón cái ra với hắn, nhìn y như bàn tay trong kí hiệu “LIKE” của facebook. Nhìn đến buồn cười, cũng may chị không chỉ ngược xuống.^^!. Hắn nhìn theo biển số xe chị rồi cũng cuốc bộ đến thẳng…bệnh viện 115. @@!
Lò dò mãi mới thấy cái bệnh viện 115, hắn chỉ chú tâm tìm cái bệnh viện đó xong…đi ngược lại tìm học viện quân y. @@!. Bước vào học viện mà giờ nghiễm nhiên trở thành trường hắn. Hắn nhìn là thấy thích nơi này liền. Chỉ có hai dãy lớp học cao 2 tầng. Còn lại thì rất mát mẻ. Được cái có một khoảng sân rộng trồng nhiều cây xanh nên giờ ra chơi hắn và tụi bạn hắn đều xuống đây mua nước ngọt uống mà tám chuyện hay học bài.
Nhìn bảng thông báo để tìm lớp học của mình, lại phải học trên lầu 2. Thôi thì leo lầu cho khỏe vậy. Hắn tặc lưỡi rồi cũng leo cầu thang lên lớp. Cơ mà hôm nay quái. Sao nhiều con gaí thế chứ. Hắn cũng không nghĩ là hai lớp kế toán và quản trị kinh doanh laị có lắm em xinh thế này:
– Kiểu này thơm rồi.- Hắn cười thầm trong bụng.
Bước vào lớp. Hắn cũng chọn bàn gần cuối dãy trong cùng làm căn cứ địa cuả mình. Hắn chả bao giờ ngồi bàn cuối. Lý do vì sao thì hắn cũng chả biết. Chỉ là không thích. Thế thôi. Còn việc hắn chọn ngồi dãy trong là bởi vì ngay của sổ. Nơi mà hắn có thể nhìn ra cái sân trường mát rượi kia.
Đấy là khoảng lặng của hắn, hắn luôn thích tạo cho mình một khoảng lặng thật nhẹ nhàng. Bởi hắn là con của xứ lạnh. Cho nên hắn thích sự ấm áp. Cũng như ngày còn ở trên Lâm Đồng. Buồi sáng hắn thường dậy sớm đón bình minh lên sau mấy ngọn đồi trong những làn sương trắng. Hắn thích cái nắng sớm quê hắn, ấm ở ngoài da nhưng lạnh ở trong tim. Hắn cũng thích phóng tầm mắt ra xa nhìn ngọn núi Di Linh cách đó cả trăm cây số. Đơn giản vì hắn thích sương mù. Sáng sớm sương mù thường bao quanh ngọn núi, hắn nhìn thấy mình trong đó. Hắn cảm giác như hắn là ngọn núi. Được bao quanh bởi những điều mới mẻ mà hắn chả thể hình dung được khi bước chân vào đời.
Ngày còn nhỏ hắn đã được sống ngoài xã hội. Được đối mặt với nhiều thử thách. Được tiếp xúc với rất nhiều loại người. Tốt có xấu có. Nhưng tựu trung lại cũng chỉ là cái nhìn của một đứa trẻ. Để khi bước chân vào xã hội trong con mắt một thằng thanh niên đầy khao khát. Hắn thấy mình quá bé nhỏ.
Nhìn ra ngoài ngắm trời ngắm đất, ngắm mấy anh chàng trong bộ quân ngũ tập thể dục buổi sáng nhìn cũng thú, hắn cứ thế ngắm. Chả để tâm xem lớp hắn đã vô bao nhiêu mạng. Được một lát thì thằng Thanh cũng xách cặp đi vào. Chả chào hỏi hắn nó lia ngay cái miệng:
– Đi ăn sáng mày ơi! Đạp xe từ Suối Tiên xuống đây mệt vật ra rồi đây nè.- Vứt cặp xuống bàn nó thở dốc nói.
– Ai bảo khoái đi xe đạp. Kêu ca đếch gì. Đi.- Hắn đáp gọn lỏn rồi đẩy thằng Thanh xuống cổng trường.
Hai thằng ra trước cổng trường ăn sáng. Được cái ngay cổng trường hắn có hai xe bán hàng lưu động. Một xe bán bánh mì thịt nướng còn một xe chuyên bán nước uống. Thành phố đợt này đang có đợt truy quét làm sạch vỉa hè cho nên hai chị bán hàng cứ vừa bán vừa ngóng ra ngoài đường. Chỉ thấy bóng của chiếc xe đô thị là hai chị liền đẩy sang bên kia đường. Nhìn hài hài mà cũng tội tội. Hắn thắc mắc hỏi chị đang làm cho hắn và thằng Thanh hai ly sữa đậu nành.
– Sao chị đẩy sang bên kia lại không bị bắt thế chị?
– Em không biết à? Bên này là phường khác, bên kia là phường khác cho nên công an của phường này không động chạm đến phường kia. Đó là luật lệ của mấy ổng rồi.
– À, ra thế. Cũng bực thật chị nhỉ.
– Mất nước ngọt thì chị chả tiếc chứ mất mất cái xe là tiếc lắm. Một lần mua lại là mất cả ba bốn triệu bạc đấy. Chị với bà kia cũng bị mất hai cái rồi.
– Thế mà chị cũng bán nữa?- Hắn tròn mắt hỏi.
– Chứ biết làm gì bây giờ? Đành chấp nhận vậy thôi- Chị thở dài nói.
Hắn cũng hiểu hoàn cảnh của những người bán hàng rong như chị. Thu nhập một ngày đúng là có thể khá hơn nhiều so với người làm bình thường nhưng cũng phải dầm mưa dãi nắng và chạy trốn công an này nọ. Kiếm đồng tiền đúng là chả dễ tý nào. Hắn cũng chả kỳ thị mấy người bán hàng rong. Tuy không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm thật nhưng được cái nó bình dân. Chứ không sinh viên như bọn hắn có mà cắn lưỡi nhịn đói ăn mì gói.
Hai thằng ăn uống xong thì cũng tới giờ vào lớp. Hắn và thằng Thanh là hai thằng vào trước…mỗi thầy giáo. Dù trước đó hắn đến sớm nhất. Đi vào lớp thấy lớp cũng có khá nhiều gương mặt ưu tú. Cũng cả gần trăm mạng chứ chẳng ít. Hắn chỉ lướt đôi mắt qua rồi về thẳng chỗ ngồi. Cảm giác…hơi hơi khinh người một xíu. Chắc cũng có khối ánh mắt nhìn theo hắn mà bực mình. Kệ, mình chả đụng ai thì tốt nhất cũng đừng có ai đụng mình. Hắn tự nhủ thế.
Cơ mà hắn nhầm. Mình chẳng đụng ai thì đúng chứ chưa chắc người ta không thích đụng mình. Ngồi trước, sau và bên cạnh bàn hắn có 5 thằng con trai và 1 đứa con gái ngồi đều dồn ánh mắt vào hắn trong suốt tiết học Anh văn. Hắn có thể yếu các môn nào chứ Anh văn là môn hắn khá là thích cho nên hắn luôn tỉnh ngủ trong giờ này. Thế nên ngay tiết đầu tiên thầy giáo Anh văn đã khoái hắn lắm. Và thế là hắn… lọt vào tầm mắt của mấy đứa bên cạnh.
– Ê mày học giỏi Anh văn thế? Thế sao mày lại học cao đẳng vậy?- Thằng ngồi bàn trên ngoái cổ lại hỏi.
– @@!-(cha mày, anh là anh đếch thích đại học mới xuống đây thăm mấy chú thôi nhé! Sao nỡ dìm hàng anh thế?- Hắn nghĩ bụng).
– Sao im thế thằng kia? Giỏi một tý là chảnh đấy à?- Thằng bàn bên ngồi cùng nhỏ con gái lên tiếng.
-…@@! Nói cái shit gì? Tụi mày toàn dìm hàng tao mà bảo tao nói. Nói cho tụi mày cười tao à.
– À ừ, sorry chú. Buột miệng hỏi mà ai ngờ chú tự ái. He he. Mà tao phải thừa nhận mày phát âm English hay đấy. Chuẩn vãi ra.- Thằng ngồi trên lại quay xuống tám.
– Hay gì? Tao đọc quen thôi. Mà dạo lên cấp ba tao lười học nên mới rớt xuống cao đẳng học nè.- Hắn giả bộ làm mặt buồn.
– Chắc lại mê game online chứ gì?- Nhỏ con gái giờ mới xen vào.
– Uh!- Hắn đáp gọn lỏn.
– Hay, mày giống tao. Anh em mình hợp nhau đấy. Mấy đứa kia quay xuống đây. Tụi mình lập thành nhóm đi chơi và học cho vui nhé.- Thằng ngồi đằng sau vừa vỗ vai hắn vừa nói.
– Đồng ý! Đồng ý.
Thế là cái nhóm của hắn được lập ra từ đấy. Chả phải bàn tán hắn nghiễm nhiên được tôn lên làm bang chủ dù hắn chả ưa gì cái chức danh đó. Tụi kia thì hào hứng muốn chết. Cứ thao thao bất tuyêt. Còn đặt tên nhóm một cái tên cực kì hoành tá tràng: “Cái Bang”.
– Bang chủ. Bữa nào anh em mình học nhóm đi. Kiếm nhà đứa nào gần trường rồi tập trung học cho giỏi nhé?- Thằng Thuận(đẹp trai nhất nhóm) nói với hắn.
– À à, cái này thì tao không chắc được. Tại tao còn phải đi làm nữa.- Hắn gãi đầu.
– Ghê vậy, mới đi học mà đã đi làm rồi à? Tiền đéo đâu xài hết?- Thằng Chung hỏi hắn.
– Đệt, mày làm như bố làm giám đốc không bằng mà mày phán câu xanh rờn thế?- Hắn trợn mắt.
– He he. Tao tưởng mày phải làm con giám đốc. Thế mày làm gì?- Nó cười trừ.
– Phục vụ.
– Lương cao không?
– Ít.
– Nhiêu?
– 600 ngàn.
-…
– Đệt…bố thằng hâm. Làm đéo gì có 600 ngàn? Làm mấy tháng thì đủ đóng học phí?- Thằng Phan chửi hắn.
– Đéo biết gì thì câm mồm. Người ta bao tao ăn hai bữa, lại bao ở rồi còn được hưởng tiền típ nữa. Sướng chết cha ra mà mày nói thế?- Hắn chửi đổng.
– Dạ dạ, bang chủ bình tĩnh bình tĩnh. Uh thì vậy là ngon rồi. Bữa nào dắt anh em đi làm với. Kiếm thêm thu nhập coi.he he- Nó chấn chỉnh ngay tắp lự.
– Tao còn chưa làm mà, hôm nay về mới làm. Xem thế nào đã.- Hắn bình thản.
Câu chuyện của bọn hắn cứ kéo dài thế cho hết tiết Toán cao cấp, cái môn mà hắn ghét nhất. Lại gặp đúng ông thầy dạy buồn ngủ không chịu được.Không tám với nhóm tụi hắn chắc hắn cũng ngủ mất rồi.
Hết hai tiết toán cao cấp. Con bé Linh đề nghị:
– Hôm nay nhóm chúng ta nhận bang chủ mới. Thôi thì bang chủ phải làm một món quà ra mắt chứ nhể? Phải không anh em?- Con bé cười gian xảo nhìn hắn.
– Phải phải, quá chuẩn và không cần chỉnh. Đứa nào chỉnh tao đập vỡ mồm. Bang chủ muôn năm.- Thằng Thuận hô hào.
-…- Hắn đến chịu thua bọn này. Nhìn nhỏ Linh và thằng Minh mập thù lù thế kia hắn cũng hiểu sức công phá của tụi này nó nguy hiểm thế nào. Thế là hắn chơi bài lùi.
– Tất nhiên bang chủ của các con chả bao giờ không chiều các con bao giờ. Cơ mà bang chúng ta là Cái Bang mà phải hơm? Mà cái bang là ăn mày. Cho nên bang chủ cũng nghèo chẳng khác đếch gì các con cả. Vậy hôm nay thay mặt bang. Bang chủ sẽ chơi sang một bữa. Bao cả nhà chầu…sữa đậu nành. Ha ha ha.- Hắn chống nạnh ngửa mặt lên trời cười lớn.
– Đệt…
– Shit bang chủ…
– Bang chủ như…
Thế là đáp lại cái tính ngông cuồng của hắn là một tràng chửi rủa không thương tiếc. Y như ngày tân bang chủ nhậm chức bị bang chúng nhổ nước bọt vào mặt trong truyện kiếm hiệp Kim Dung. Hắn cũng đành chấp nhận. Ai bảo tụi nó tin tưởng hắn mà giao cho hắn làm bang chủ làm gì.
Cơ mà nói thì nói thế. Chứ bang chúng nào có từ bỏ của chùa bao giờ. Thế là cả bọn kéo hắn xuống cổng trường chỗ bà bán nước hồi sáng hắn mua nước. Chả cho hắn lên tiếng con bé Linh đã xông xáo gọi liền 8 ly sữa đậu nành. Được cái ngày ấy sữa đậu nành chỉ có 3 ngàn một ly cho nên hắn cũng thoải mái chả tiếc với bang chúng làm gì. Từ ngày đó tụi nó đâm ra nghiện sữa đậu nành. Sáng nào hắn đi học thì hắn không mua cũng được tụi nó mua cho mà uống. Về sau đọc báo nghe nói uống sữa đậu nành bị…vô sinh cho nên hắn ớn. Bỏ hẳn, dù là vẫn còn thích.
Vừa ăn vừa tám chuyện trên trời dưới đất rồi chim muông cá kiểng. Cuối cùng là chuyển qua chủ đề…gái. Muôn thuở là thế. Con gái chả biết có gì mà lúc nào cũng được mấy thằng con trai nghĩ đến.
– Ê tụi mày. Đối diện lớp mình có lớp kế toán toàn gái xinh chân dài không đấy.- Thằng Thuận mở màn đầu tiên.
– Uh, mà cái lớp đấy hài vãi. Lớp mình 100 mạng thì có mỗi 6 đứa con gái. Còn cái lớp đấy cũng gần 100 mạng mà có…hai thằng con trai. Sướng thật. Mỗi thằng hai tay. Mỗi tay 20 em. Ôi trời đất ơi, sao cuộc đới nó bất công thế này?- Thằng Thanh ôm đầu khổ sở.
– Đù, thế tụi mày không để ý lớp mình cũng không thua kém gì cái lớp đấy à. Có em My đẹp gái vãi ra. Đảm bảo ăn đứt mấy em kế toán.- Thằng Phan hào hứng khi nhắc tới em My nào hắn cũng chả biết(tại hắn chẳng để ý).
– Thế ông nói tui xấu hả?- Con bé Linh nhéo hông thằng Phan Nghiến răng trèo trẹo.
– Á á. Em nào dám chị hai. Chị hai tha cho em- Thằng Phan bị nhéo đau thấu trời xanh kêu la ngất trời.
– Thôi thôi, tụi mày chưa gì đã gái với gú. Nuôi nổi mấy ẻm không mà đòi đua đòi?- Hắn can bé Linh với thằng Phan ra.
Nghe hắn nói tới đấy thì cả bọn im thin thít, chả dám ý kiến ý cò. Nhưng cũng chỉ được một lát thì lại lôi con gái ra nói chuyện:
– Ê Cường, tao nghĩ mày thử làm quen bé My coi. Hoa khôi của mấy lớp này đấy. Gà nhà nên cũng dễ “chăn” mà. He he.- Thằng Châu lên tiếng làm cả bọn con trai hưởng ứng.
– Phải phải. Chuẩn nhất rồi.
-…- Hắn cứng họng chả biết nói gì. Sao cái tụi này cứ thích đem hắn ra mà làm trò.
– Uh tao nghĩ cũng phải đấy. Bang chủ cũng đẹp trai mà. Lại có tiền, ngại gì không vớt được hoa khôi lớp mình.- Thằng Thuận nhìn hắn cười đểu.
-…- Hắn cứng họng.
– Mấy ông chỉ được cái to mồm, sao không tự đi mà cua người ta, giờ lại đùn đẩy cho ông Cường thế?- Nhỏ Linh mở miệng cứu hắn.
– Thì tụi tui nhắm không theo nổi mới nhường lại cho bang chủ đó.
– Thế người ta là món hàng à mà chuyển qua chuyển lại? Hứ, đàn ông gì mà…cùi bắp.
-…
-…
– Thôi thôi. Xin các người, đi vào học. Gái gú suốt ngày.- Hắn lại phải là người hòa giải.
Thế là cả bọn con trai cũng đành chịu ngậm bồ hòn mà theo chân hắn vào lớp. Đi vào cửa lớp hắn mới chịu đảo mắt tìm xem nhỏ hoa khôi của lớp hắn là ai. Chả phải nhìn để làm quen hay gì gì mà cái tính tò mò nó thế thôi.
Lướt sang dãy giữa thì hắn mới nhìn thấy nhỏ My ngồi bàn thứ 5 cũng gần bàn hắn. Hắn biết ngay là nhỏ vì công nhận nhỏ đẹp thiệt. Nhìn y như con lai vậy. Mũi cao mà cái miệng hình trái tim đỏ mọng chả qua son phấn. Mặt mộc không trang điểm. Không mụn không tàn nhang. Tóc dài ngang vai, xõa xuống mượt mà(chắc là có duỗi tóc). Đôi mắt tròn tròn nhìn long lanh lóng lánh sao sao ấy. Ba vòng chuẩn. Nói chung là ngoaị hình thì khá hoàn mỹ.
Thấy hắn đã bắt được đối tượng mà không cần ai chỉ. Thằng Thuận lại ỳ xèo:
– Sao sao? Được không mậy? Hoa khôi đấy nhé. Biết bao nhiêu thằng trong lớp đang điêu đứng đấy.
– Chả quan tâm. Ai thích thì đi mà cua. Tao giờ thích…ngủ. Đứa nào làm phiền tao thì thấy cái cảnh.- Hắn tỏ ra thờ ơ.
– Ơ đệt, mày là gay hay bede mà chai lỳ cảm xúc thế?- Thằng Thuận ngớ người.
– “Bộ máy” bố vẫn hoạt động tốt. Chỉ là không có hứng. Thế thôi.- Nằm lên đùi thằng Thanh. Hắn chôm luôn cái điện thoại thằng nhỏ đang cầm rồi gắn tai nghe vào giả vờ ngủ.
Thấy hắn như vậy, thằng Thuận cũng tỏ ra chán nản mà chẳng thèm chất vấn gì nữa. Nhưng mà hắn cũng chả ngủ được. Vì tiết học kế tiếp là học về Luật, mà ông thầy dạy môn này y như ông thầy chủ nhiệm lớp CNTT 2. Vui buồn lẫn lộn, nguy hiểm khôn lường. Nhưng mà hắn phải thừa nhận là ổng dạy hay hết biết. Nghe về Luật pháp thường hắn chỉ thêm buồn ngủ. Thế mà vào ông thầy này thì câu nào ra câu ấy. Bài nào ra bài ấy, nghe thấm đến tận xương tuỷ. Cả lớp phải vỗ tay rầm trời mỗi khi ổng đưa ra một ví dụ về sai phạm trong cuộc sống hằng ngày. Tưởng chừng như đơn giản nhưng lại cũng là phạm luật. Không dân sự thì cũng hình sự. Có đứa còn phải hô lên rằng:
– Thầy ơi! Thầy dạy hay qúa xá thầy.
– Tao được trả 200 ngàn một giờ không phải để ru ngủ chúng mày. Nhé.- Thầy thản nhiên đáp.
Hắn bị lôi cuốn bởi ông thầy này từ đó. Đang ngủ mà nghe ổng nói câu này hắn cũng phải bật mình dậy mà xem ổng là ai sao chảnh thế. Đầu đinh cắt sát da đầu. Khuôn mặt cũng khá điển trai nhưng có đôi mắt “đểu đểu”. Chắc ông này cũng thuộc hàng soi mói dữ lắm. Hắn nghĩ thầm trong bụng.
Thế là để ý ổng từ đấy, rồi say mê cách giảng bài của ổng lúc nào chả biết. Và trong lớp hắn lại là thằng hào hứng xung phong nhất để tham gia phát triển bài giảng của ổng dù là những lần phát biểu của hắn sai tới 70%. Đều bị ổng tìm ra điểm yếu cả. Nhiều lúc nghĩ cũng bức xúc lắm. Tại bị ổng chọc quê làm cả lớp có khi cười bể bụng. Và nhỏ My lâu lâu cũng quay xuống nhìn hắn cười tình. @@!
Hết tiết học là hắn và tụi bạn phi luôn ra trường ngồi hóng mát tiếp. Trưa nắng chẳng muốn về. Hắn gọi tụi bạn lại rồi mua mỗi đứa một ổ bánh mì không chấm…sữa đậu nành. Cơ mà ngon. Chắc tại đói nên đứa nào đứa nấy ăn rất là vô tư. Cười nói vui vẻ một hồi mới chịu về. Hắn chia tay lũ bạn rồi cũng xách mấy quyển giáo trình đi bộ ra ngã tư Thành Thái bắt xe về.
Ngồi ở trạm xe bus. Hắn nhớ tới chị. Mong là chuyến xe kế tiếp là chuyến xe của chị để được nói chuyện vui với chị một lúc. Cơ mà xui. Hắn chả gặp may thế. Chờ mãi cũng thấy tuyến xe bus số 7 hiện ra, mà chẳng phải xe chị. Tần ngần rồi cũng lên đại. Trời nóng nực mà phải bon chen, ghế cũng chả còn mà ngồi, Hắn đành đứng nắm cái tay cầm mà chịu cảnh… ép mỡ. Đã gầy còn bị mấy em sinh viên ép cho toát mồ hôi. Lâu lâu ông tài xế còn chơi ác. Thắng “KITTT” một cái bất ngờ. Đẩy cả bọn lao về trước theo quán tính. Thế là hắn tha hồ được ngửi mùi con gái. Cười thầm trong bụng, tự dưng hắn cũng khoái khoái mấy cảnh này. Tha hồ được dựa vào các em hay được các em dựa mà chả sợ mang tiếng sàm sỡ. =)).
Về tới Phú Nhuận, hắn lại phải đội nắng đi về quán hơn cây số nữa. Vừa mệt vừa đói, hắn thấy hoa cả mắt chóng cả mặt. Bước được vào tới quán là hắn lao luôn vào nhà bếp hỏi mấy anh chị ăn cơm ở đâu rồi cũng thản nhiên bới luôn một tô cơm bự chà bá và lấy và để xong đi tắm rồi leo lên giường ngủ luôn.
Hai giờ rưỡi hắn giật mình tỉnh dậy vì có tiếng mấy người đang nói chuyện. Ra là mấy anh hết ca làm nên cũng vào ngủ. Hắn lật đật bò dậy rồi… vào nhà tắm tiếp. Chả cần biết có khách hay không hắn cứ quần đùi cởi trần lao luôn vào toilet mà xả nước ầm ầm. Thấy mát lạnh hết người hắn mới chịu chui ra thay đồ rồi bước vào ngày đầu tiên làm việc. Ngày đầu tiên được bon chen vào cuộc sống đầy khó khăn tại Sài Gòn. Ngày đầu tiên cầm được đồng tiền khách tip. Ngày đầu tiên ấy. Đối với cá nhân hắn. Luôn ngập tràn đầy niềm ký ức và kỉ niệm…
Sống theo chí lớn hôm nay
Để bị đạp đổ trong tay người tình.
Học hành cũng chỉ bình bình
Nhiều lúc bỏ dở, than bình thường thôi.
Nằm ngủ sao thấy đơn côi
Thèm một cảm giác có ai nằm cùng.
Ngày mai lại được trùng phùng
Chả vui chả khóc… chỉ cùng… cười duyên.
Chương 7:
Hắn lững thững đi ra quầy thu ngân chỗ anh Hường hôm bữa. Nhưng hôm nay thay vào vị trí của anh Hường là một nhỏ gái, hắn vừa nhìn là phải thoáng chút sững sờ. Đẹp. Đẹp không tả được(vì không tả được nên không tả thêm nhé ^^!). Hắn đứng hình hết 10 giây mới tỉnh ngộ. Lại chào hỏi ẻm liền:
– Chào bạn, mình là nhân viên mới. Không biết giờ mình phải làm gì?
Ẻm nhìn qua hắn một lượt rồi mới mở miệng nói:
– Anh giờ đứng chỗ quầy trà kia đi trà đá cho khách với dọn bàn phụ mấy anh ở đây thôi. Chứ em chưa dám để anh order đâu. Nhầm lẫn đền tiền chết.
Hắn muốn rớt nước mắt vì sự quan tâm chu đáo của em nó(hắn đâu biết là thằng nhân viên mới nào chả được nói như vậy!). Liền hào hứng đáp lời rồi cũng phăng phăng hướng đôi mắt của mình ra ngoài cổng để xem có khách nào mới cho hắn bưng trà. Chờ mãi chả thấy ma nào. Đứng mãi cũng mỏi chân. Hắn mới định đi lòng vòng xem xét quán xá xem nó như thế nào. Đang định bước đi thì hắn nghe có thêm một giọng đứa con gái nữa nói với hắn.
– Cái anh gì ơi. Anh cầm cái bình trà này đi châm trà cho khách giùm em nhé.- Nói rồi nhỏ đưa bình trà thủy tinh có sẵn đầy nước và đá cho hắn.
Nãy giờ hắn quan sát mà chả hề thấy nhỏ này xuất hiện. Thế mà lù lù ở đâu hiện ra đưa ngay cho hắn bình trà. Nhìn nhỏ cũng khá là xinh gái nhé. Cơ mà được cái nước da trắng bóc. Nhìn như da em bé ấy. Mắt một mí, khuôn mặt hơi tròn tròn. Đánh phấn má hồng nhìn dễ thương không chịu được. Cơ mà vẫn thua cái em đang ngồi quầy thu ngân kia. Nói chung là cả hai em đều đẹp. Em này thì được cái có nước da trắng, mặt bầu bĩnh. Em kia nhìn mắt tròn mà hơi sắc, Quần áo mặc toàn đồ hiệu. Tóc nhuộm hơi vàng vàng. Hắn đoán em này ăn chơi chắc cũng dữ lắm.
Chỉ nghĩ được như vậy rồi hắn cũng cười với em tròn tròn một cái rồi xách bình nước trà đi châm cho khách. Quán giờ đang là buổi trưa. Khá là vắng khách. Chỉ có tầm năm sáu bàn.
Quán hắn khá rộng. là quán sân vườn mà vê sau hắn nghe nói là quán này 10 năm trước là một trong những quán sân vườn lớn và đẹp nhất Sài Gòn lúc bấy giờ. Khách ra vào cứ phải nói là đông kinh khủng. Không có chỗ ngồi còn phải mang cả ghế bố ra cho khách ngồi. Nhưng 10 năm sau là cái thời của hắn thì quán café sân vườn mọc lên như nấm. Đặc biệt là ở quận Phú Nhuận cho nên quán hắn cũng thưa thớt hẳn. Nhưng quán vẫn luôn có một chỗ đứng trong lòng những người sành uống café tại trung tâm Sài Gòn. Đi xin việc tại quận Phú Nhuận mà nói làm ở đây là thế nào người ta cũng nhận làm. Vì nhân viên quán này được mệnh danh là vô địch trong phục vụ sân vườn.
Đấy là hắn nghe người ta nói thế chứ không biết có chém gió thêm chút nào không. Nhưng hắn cũng chả quan tâm lắm. Hắn không thích dựa vào danh tiếng của ai. Cứ bản thân mình mà vươn lên. Vậy mới là phong cách của hắn. Châm trà cho khách xong thì hắn mới dành chút thời gian mà ngó nghiêng cái quán. Buổi chiều chả có khách mấy nên hắn cũng vô tư đi lại khu vực quanh quán mà chả sợ ai la mắng.
Quán hắn được chia làm bốn khu. Khu A thì chuyên cho phục vụ khách đi theo gia đình, số lượng lớn hoặc tổ chức tiệc tùng. Toàn bộ bàn được phủ một lớp khăn trải bàn màu đỏ. Ghế ngồi cũng màu đỏ. Trên nóc cũng sơn màu đỏ nốt. Nhìn tối không chịu được. Quanh khu A có treo mấy bức tranh của họa sĩ nào thì hắn chả biết. Chỉ biết là ông họa sĩ này vẽ cũng rất đẹp. Mượn một phòng trong khu vực quán hắn để hoạt động nghệ thuật. Cho nên tặng cho má Kim vài bức coi như làm quà. Khu B là khu vực sân vườn. Ngay trước cổng ra vào là một hồ phun nước nhìn rất đẹp. Có một bức tượng người phụ nữ khỏa thân phần trên. Trên vai mang một bầu nước. Ở dưới là một thác nước nhỏ và hồ nước bao quanh. Trong đó còn có mấy hòn non bộ nhìn rất dễ thương. Nhưng hoàn toàn không có cá. Nước chảy từ cái bầu nước trên vai người phụ nữ. Xong chảy xuống mấy thác nước nhỏ rồi rớt xuống hồ nước. Tạo một khung cảnh hoàn toàn đẹp mắt. Đúng là ngay trước cổng ra vào có khác. Quanh hồ nước này còn có một dàn dây gấc trên đầu. Quả gấc mà người ta dùng để nấu xôi thì thân dây của cây gấc được quán hắn che kín hết ở trên đầu. Rất mát mẻ.
Nhìn vào trong sâu hơn nữa thì cũng có một hồ nước nữa. Và hồ nước này được đào sâu xuống dưới đất. Nuôi rất nhiều cá cảnh. Cực kì hợp với sở thích của hắn.Ở trên hồ cá là một tấm kiếng lớn. Bao quanh toàn bộ mặt sau của hồ.Ở trên gắn đèn màu và ở dưới gắn một cái monitor để phun nước lên trên. Nước từ trên lại chảy xuống bám theo tấm kiếng chảy xuống. Nhìn đẹp không tả được. Quanh hồ nước này là rất nhiều cây cảnh và bàn ghế. Tạo cho khu vực sân vườn của quán một không gian rất tĩnh lặng mà thật trong lành. Hỏi sao người ta không thích vô những chỗ này. Được thả mình vào thiên nhiên. Được ngắm nhìn sông nước. Được thoải mái thư giãn cùng những điệu nhạc nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn. Hay có khi thật tha thiết cùng Westlife và Backstreet Boys.
Bên trái quán là khu vực máy lạnh mà mỗi bàn chỉ có hai ghế, chủ yếu dành cho các cặp tình nhân vì ở đây không trang bị ghế mây hay ghế gỗ như khu A hay khu B mà trang bị ghế salon. Dùng cho khách hàng có thể ngồi hoặc… nằm được. @@!(nghĩ bậy đi các tình yêu =))). Khu vực này chia làm ba dãy. Mỗi dãy là 7 hay 8 bàn. Mỗi đầu trang bị thêm một cái tivi. Phòng hoàn toàn kín. Chỉ có lắp kính bên ngoài cho phục vụ có thể phục vụ dễ hơn. Còn đâu là… tối thui.
Khu D có lẽ là khu hoành tráng nhất của quán hắn. Nằm sâu hun hút mé đằng sau quầy thu ngân của quán. Nó được xây hoàn toàn trống trải trên tầng của mấy văn phòng của công ty kinh doanh thịt bò ở dưới. Nhìn giống một cái chòi hay chuồng cu thì đúng hơn. Trên đây chỉ có 14 bàn và mỗi bàn chỉ có… một ghế salon dài. Một cái bàn bé tý. Cũng dành cho các cặp tình nhân. Mà chỉ kinh doanh vào… buổi tối. Điều đặc biệt là ban đêm khi bán là không bật điện. Phục vụ chỉ duy nhất có một nhân viên làm việc lâu năm ở đây(sau này là bạn thân của hắn) được phục vụ. Chỉ bưng nước lên, tính tiền và đi xuống. Còn lại không xem xét gì thêm.. Sau này chính hắn là người được thay thế lên đấy. Có thể vì cái tính vô cảm chai sạn của hắn. Chứ mấy người khác lên thường… chịu không nổi. Như thế nào chắc các bạn cũng hình dung được.
Hắn nói chung là thích, thậm chí là rất thích quán này. Rất hợp với tính cách của hắn. Trầm lắng mà nhẹ nhàng. Không quá náo nhiệt nhưng cũng đầy ắp tình thương.
Xem xét quán chán thì hắn ra ngoài hồ nước ngắm cá. Nhìn mấy con cá ba đuôi bơi lội qua lại làm hắn thấy thích thú. Hay mấy con cá lau kiếng cứ nằm tận dưới đáy mà mò mẫm gì chả biết. Đang suy nghĩ mông lung và thả mình theo thiên nhiên thì hắn bị nhỏ tròn tròn hồi nãy đứng sau lưng từ hồi nào hù cho một cái tý thì thót tim ra ngoài:
– Hù ù ù ù…Nhỏ bấu hai tay vào vai hắn mà bật mạnh.
– Á á… chưa kịp “Á” tiếng thứ ba thì hắn bị nhỏ bịt miệng lại ngay tức thì.
– Ông điên à? Quán đang có khách kìa.
– À quên. Mà ai bảo bà hù tui làm gì.
– Giỡn tý mà ai ngờ nhát thấy ớn.- Nhỏ lè lưỡi với hắn rồi chạy biến vào trong quầy thu ngân tám với nhỏ kia.
Mãi mới định thần lại được. Hắn chỉ thở phào rồi cũng lo chú tâm vào công việc. Tới năm giờ chiều thì mấy nhân viên làm toàn thời gian ở đây cũng dậy để vào ca làm. Hắn quan sát thì quán chỉ có tất cả bảy nhân viên nam phục vụ, hai pha chế nam, ba nam làm bếp và hai nữ. Một nữ phục vụ là nhỏ tròn tròn và nhỏ đẹp đẹp kia là thu ngân cũng là quản lý tụi hắn buổi sáng. Buổi chiều là anh Hường quản lý.
Làm quen qua lại thì hắn cũng dần quen mọi người, hắn trước nay rất ít khi chủ động làm quen người khác. Đặc biệt là hỏi tên người ta. Cũng may là ở đây mọi người ai cũng thân thiện và xui làm sao. Hắn lại làm em áp út. Chỉ lớn hơn mỗi nhỏ thu ngân tên Giang một tuổi. Còn nhỏ Thu tròn tròn kia cũng lớn hơn hắn một tuổi. Các nhân viên nam ở đây thì lớn nhất cũng sinh năm 83, còn vừa vừa cũng 85 87. Cho nên hắn nghiễm nhiên phải gọi tất cả bằng anh. Thế nhưng hắn cũng thuộc hàng cứng đầu. Mấy ngày đầu thì anh anh em em hoành tráng lắm. Rồi hắn mới dựa theo tính cách của mỗi người mà xưng hô. Ví như anh em nhà Thuyền và Biển(cái tên đẹp vãi). Biển sinh năm 85, Thuyền sinh 87. Nhưng hắn luôn xưng tôi ông với Biển còn Thuyền thì hắn luôn luôn gọi bằng anh. Chỉ vì hắn thấy lão Biển là một người rất thủ đoạn. Chả chừa bất cứ việc gì để tranh tiền tip với tụi hắn. Còn Thuyền là người rất nhẹ nhàng mà cũng rất hiểu chuyện cho nên ngay cả anh Hường cũng rất quý anh Thuyền. Anh Hường mà bận chuyện gì phải đi ra ngoài buổi tối là giao toàn bộ tiền bạc và sổ sách cho anh Thuyền làm cả. Thêm lão Tài sinh năm 83 nhưng chỉ sau 3 lần nói chuyện là hắn xưng tôi ông luôn chẳng ngại ngần. Đơn giản vì lão này tuy già đầu nhưng non óc. Nói chuyện nhiều lúc… ngu không chịu được. Lão Úc thì sắp nghỉ nên hắn cũng không có thời gian tìm hiểu nhiều. Lão Duy là người mà hắn gặp đầu tiên khi bước chân vào quán cũng hơn hắn hai tuổi. Nhưng cách nói chuyện thì chảnh chảnh đúng kiểu con trai Bắc làm hắn không có cảm tình cho lắm. Còn lão Thanh sinh năm 85 thì sau này là thân nhất với hắn. Người mà nhậu với hắn, ngủ cùng hắn mỗi đêm và hắn cũng luôn là kẻ đứng ra hòa giải cho lão và nhỏ Thu. Hóa ra là hai đứa yêu nhau mà mãi một tuần sau hắn mới biết.!
Làm quen mọi người xong thì chia nhau ra đi ăn cơm. Hắn quý lão Thanh ngay từ những lúc nói chuyện đầu tiên. Lão cũng đẹp trai mà chỉ mỗi tội hơi lùn, đầu tóc lúc nào cũng vuốt gel thẳng thớm. Cười đểu… y như hắn và là người đặc biệt được chăm sóc khu D.
Ăn cơm xong thì hắn và mọi người bước vào làm việc. Lúc này hắn mới thấy quán hắn đẹp. Đèn điện được mở lên hết. Khu A thì lúc nào cũng nhìn tối tối mù mù. Khu C thì đèn chỉ mở ba bồn cài đèn ngủ còn tối hơn nữa. Chỉ có khu B là sáng sủa. Đèn từ hai hồ nước được bật lên làm sáng chói cả khu vực. Đối với một thằng nhóc lần đầu tiên được làm ở một quán café sân vườn thì được nhìn ngắm những cảnh ấy lần đầu tiên thì hắn mãi chả quên được. Cho nên hắn thấy nó đẹp cũng phải.
– Ê tụi mày, khách vô kìa, thằng Cường nhớ chú ý khách vô nhiêu người mà lấy cho đủ trà đấy. Ở đây là khách vừa ngồi xuống là trà phải ở trước mặt khách rồi. Nhớ chưa.- Lão Thanh căn dặn hắn.
– Dạ! Em nhớ rồi.- Hắn ngoan ngoãn đáp lời.
Hắn cùng nhân viên cứ thế làm cặm cụi. Lúc đầu khách vô cũng chẳng đông và tấp nập. Cứ thong thả vô có khi chỉ hai ba người có khi là cặp đôi nên hắn làm cũng khá là khỏe. Tầm 8 giờ thì khách vào đông. Chả biết hôm nay là ngày gì mà khách vô cứ nườm nượp. Quán có bảy thằng nhân viên vì nhỏ Thu và nhỏ Giang hết ca từ 5 giờ thì bị khách chia ra tùm lum khu vực. Lão Thanh thì gần như chết trên khu vực “cặp đôi”. Lão Úc thì phải giữ xe, lão Tài và Thuyền thì lo khu vực sân vườn. Lão Biển chạy loạn lên trong khu C. Còn lão Duy thì cũng bị khách khu A hối cho chạy trối chết. Hắn cũng đến đuối. Ngày đầu tiên đi làm mà phải đi giày thể thao. Hắn là hắn ghét nhất đi giày, kể cà giày thể thao hay giày Tây. Cho nên cái chân hắn bắt đầu thấy đau hết hai cái mắt cá và đốt ngón chân. Công việc chạy trà đúng là cũng chẳng đơn giản. Lâu lâu có khách mới vô mà mấy người kia lo mắc phải order khách bên này hắn cũng đành hỏi khách uống gì rồi chạy biến vào chỗ anh Hường đọc order cho anh viết xong rồi cầm phiếu vào quầy bar cho mấy anh làm.
Đang chạy quên cả mệt mỏi thì anh Thuyền gọi giật hắn lại:
– Cường dọn giùm anh bàn B10 với. Anh mắc order bàn này. Dọn lẹ cho khách khác ngồi.
Hắn “Dạ” một tiếng rồi cũng chạy đi lấy mâm với khăn lau bàn đến dọn bàn. Thấy có cái tab tính tiền hắn cũng chả để tâm. Ném luôn lên mâm rồi lau bàn, xong chạy vào khu vực quầy. Cầm cái tab ra hắn mở thừ xem thì thấy tờ polime 20 ngàn xanh đét. Hắn giật mình rồi ngơ ngác mất vài giây. Chả biết làm gì với tờ tiền khách tip cho này. Hắn đành đưa cho anh Hường:
– Gì dzậy mày?- Anh Hường trợn mắt nhìn hắn khi thấy hắn đưa cho tờ 20 ngàn.
– Dạ, dạ khách tip đấy anh- Hắn rụt rè nói với anh.
– Khách bo thì mày cầm lấy, đưa tao làm gì cái thằng này?- Anh trợn mắt to hơn nữa nhìn hắn như thằng ngoài trái đất.
– Da, dạ, tại nãy giờ em đi trà không mà anh.- Hắn ngu luôn cái mặt.
– Đệt mịa mày. Thằng nào dọn bàn thì thằng đó được. Quan tâm làm đéo gì nó là của ai phục vụ?- Anh Hường dường như hết chịu nổi với cái tình thật thà ngu ngốc của hắn mà chửi thề.
– Dạ! vậy em được lấy hả anh?- Hắn hỏi lại lần nữa cho chắc chắn.
– Uh! Cứ giữ lấy.- Giờ anh Hường mới chịu nói nhỏ nhẹ với hắn sau khi giáo huấn cho hắn một bài.
Rồi không nói gì thêm hắn nhét luôn tờ 20 ngàn vào túi rồi tiếp tục công việc. Tự dưng thấy có một chút tội lỗi vì nó chẳng phải do mình phục vụ mà có được. Lại cũng cảm thấy hưng phần vì lần đầu tiên được tiền tip. Hắn chỉ bị giằng xé lương tâm như vậy một lát vì chỉ lát sau là hắn lại bị đợt khách mới cuốn vào làm việc trối chết.
12: 00
Vẫn còn hai bàn đang “trụ lại” chưa chịu về. Một bàn trong máy lạnh và một bàn trên khu D của lão Thanh. Toàn là cặp đôi cả. Hắn thấy cặp trong khu C đang hôn nhau thắm thiết mà không muốn rời. Hắn đến bó tay với dân Sài Gòn bạo dạn thể hiện giữa chốn đông người.
– Ê tụi mày. Thằng kia nó đang mò…”dz..” con nhỏ kìa.- Lão Tài hào hứng kêu tụi hắn lại chỉ chỉ vào cặp đang hôn nhau trong khu C qua cửa kính.
– Đâu đâu?- Lão Biển hào hứng cũng hứng đôi mắt mà dòm vào ngó.
Rồi lão Úc và lão Duy cũng lao vào góp vui.Hắn đến là bó tay với mấy người này. Chuyện người ta cũng cố gắng mà xoi mói cho được. Giờ điều hắn lo lắng là hắn phải làm cho tới khi hết khách. Mà khách khứa kiểu này có khi tới 1 giờ sáng còn chưa được nghỉ. Chả biết mai phải đi học kiểu gì nữa. Chắc trễ mất tiết đầu quá. Hắn thầm kêu khổ.
Bàn trong khu C cuối cùng cũng chịu đứng dậy đi về sau khi “mân mê” nhau chán chê. Cũng gần 1 giờ sáng. Hắn lững thững đi vào phòng nhân viên thay đồ. Tháo đôi giày ra hắn mới cảm thấy cơn đau của cái chân hắn hành hạ. Hôm nay chạy nhiều quá, mắt cá ngón chân hắn đỏ tấy lên nhìn đến khiếp. Chắc do đôi giày chật quá hay sao mà thê thảm thế này. Hắn khóc không ra nước mắt.
– Đau lắm hả?- Anh Thuyền thấy hắn đang xoa xoa cái chân quan tâm hỏi hắn.
– Dạ đau quá anh ạ. Chả biết mai em đi giày nổi không nữa- Hắn méo miệng nói.
– Từ từ là quen thôi em ạ. Mấy ngày đầu anh cũng bị y như em vậy đó. Về sau là đỡ à.- Anh an ủi hắn.
– Thế bao giờ mới quen được hở anh?
– Ummm. Chắc tầm…hai tuần gì thôi em ạ.
– @@!…
Hai tuần??? Quá khủng khiếp với hắn. Vậy là hắn phải chịu đựng cảnh đau chân trong suốt 14 ngày? Chắc chết luôn cho rồi. Hắn nuốt nước miếng đánh “Ực” một tiếng.
Đành ngậm bồ hòn. Hắn vào nhà tắm tắm rửa rồi giặt đồ. Định đi ngủ thì lão Thanh ở đâu đi vào cầm theo chai rượu Vodka Hà Nội.
– Ê! Nhậu không Cường? Ngày đầu tiên đi làm làm tý cho nó xung chú em.- Lão Thanh đưa chai rượu tời trước mặt hắn nói.
– Dạ thôi thôi anh, anh tha cho em. Em đuối lắm rồi. Bữa khác đi anh. Giờ em chỉ thèm ngủ thôi. Mai em còn phải đi học sớm nữa.- Hắn xua tay tía lia.
– Uh tùy chú. Thằng Tài đâu? Nhậu không ra làm với anh vài chén?- Lão Thanh chuyển đối tượng bạn nhậu qua lão Tài đang ngồi bấm ngón chân.
– Chơi mày. Sợ đéo gì mày. Đêm nay bố cho mày chết.- Lão Tài hất hàm.
– Ok! Lên khu D đi, tau dọn rồi đó.- Nói xong lão Thanh đi luôn ra ngoài lên khu D chờ lão Tài.
Lão Tài bật dậy vào nhà tắm tắm rồi cũng chạy biến lên khu D làm bạn nhậu với con sâu rượu kia. Hắn mỉm cười rồi nằm gác tay lên trán suy nghĩ. Ngày đầu tiên đi làm đúng là mệt thật. Nhưng cũng rất thú vị. Giúp hắn biết thêm được nhiều điều nữa.
Sáng sớm tỉnh dậy, cái chân hắn cũng bớt đau đi nhiều. Hắn đi đôi dép lê cho đỡ đau chân rồi vào toilet tắm. Hắn phải thừa nhận từ khi hắn tới đây làm thì hắn đâm ra sạch sẽ hơn hẳn. Một ngày có khi hắn tắm 5 6 lần, còn bình thường là 4 lần. Hắn cũng chả biết sao hắn khoài tắm thế nữa. Tắm rửa xong hắn cũng lại lê cái xác đi học. Hôm nay cổng quán mở sớm nên hắn không phải phiền lão Úc mở cổng giùm. Bước ra tới cổng hắn mới nhìn ngang sang bên để ý cái bảng hiệu của quán hắn: “Café sân vườn Heo May”. À. Thì ra quán hắn tên Heo May. Thế mà hắn hai ngày nay hắn chẳng để ý.
| - Share: BBCode: Link: |