Snack's 1967

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại?
** Admin admin
26-10-2020
Cũng không dám đụng vào người hắn. Sáng hắn tỉnh dậy thì thấy em… nằm trong vòng tay hắn. Cái thế nào mà lại có thể như thế được. Hắn nhớ hắn đã quay mặt đi rồi mà. Hay là do hai cực âm dương nó… tự hút nhau. =.=! Hắn giờ tuy thương em nhưng hắn đã quyết định phải nhẫn tâm với em. Hắn đẩy em ra rồi gọi em dậy: – Dậy đi. Nói rồi hắn dậy gấp chăn mùng rồi đi vào phòng nhân viên. Để lại em ngồi mặt nhìn vẫn còn ngơ ngơ vì thèm ngủ. Em biết hắn trước nay là người nói được làm được. Chỉ cần chơi game với hắn là em đã biết tính hắn phần nào. Có lần hắn dám tuyên bố hắn phải làm cho Fam của hắn nằm trong top 10 sever thì chỉ hơn một tháng sau hắn làm được. Em lặng lẽ ngồi dậy vào nhà tắm đánh răng rửa mặt rồi cùng hắn đi ra ngoài. Hắn và em đi song song bên nhau nhưng cả hai chẳng ai nói với ai câu nào. Hắn mặt vẫn lạnh tanh. Em chỉ dám líu ríu đi theo rồi vẫy tay tạm biệt hắn nhìn hắn lên xe bus. Hắn lên xe, cố gắng liếc về phía em, hắn nhìn thấy mặt em thật buồn. Dường như sắp khóc. Hắn buồn, hắn chỉ có thể nói thầm trong lòng: – “Hãy tha thứ cho anh, Oanh à!” Tới trạm hắn hay dừng để tới trường thì hắn lại đi sang kia đường. Ngồi xuống cái trạm mà hắn hay đi về. Hắn chờ, chờ xe bus của chị tới. Hôm nay hắn quyết định nghỉ học. Tâm trạng hắn thế này dù có lên lớp cũng chả thể học vô. Lại thêm nhỏ My lải nhải nữa chắc hắn phát điên mất. Giờ ít ra còn có chị cho hắn ít niềm vui. Ở bên chị hắn cảm thấy thư thái lạ. Nhìn chị cười hay cách chị đỡ mấy người già và em nhỏ lên xe. Tìm ghế cho mọi người. Hắn thấy ấm áp lắm. Chị không chỉ được mình hắn quý. Mà đa phần người đi tuyến xe bus số 7 ai cũng quý chị. Từ tài xế cho tới hành khách. Và nếu có một cuộc bình chọn nhân viên tốt nhất của xe bus Sài Gòn. Chắc chị sẽ là người giành được nhiều phiếu bầu nhất. Bởi hắn thấy có lần đi chơi với chị. Tới Chợ Lớn có cụ ông và cụ bà chờ rất lâu chỉ để được đi xe chị. Lên xe gặp được chị ông bà tay bắt mặt mừng. Ông bà còn bảo ông bà chờ chỉ để được đi xe của chị làm chị cười toe toét như trẻ con. Chị được cái có khuôn mặt dễ thương lắm. Giọng nói đặc trưng của con gái thành phố. Lại nói chuyện rất nhỏ nhẹ. Cư xử rất lễ độ và chả bao giờ nóng giận. Hèn chi người ta thích chị thế. Ai đi xe bus nhiều chắc cũng biết. Tiếp viên có mấy người mà nói chuyện được lịch sự hay coi trọng khách hàng như chị. Giờ mới 6 giờ, hắn đoán chị cũng gần tới. Đúng là chỉ 5 phút sau hắn đã thấy chị đang đứng trên xe kia rồi. Hắn chưa kịp vẫy tay bắt xe đã thấy xe dừng lại đón hắn. Lên xe thấy bác tài xế cứ cười tủm tỉm. Còn chị nhìn hắn thì cười hi hi như con nít. Nhìn ghét không tả được. Hắn và chị lại rong ruổi trên chiếc xe đó nguyên cả buổi sáng. Nói đủ các chuyện trên trời dưới đất. Bác tài nhiều lúc cũng phụ họa theo. Và cũng từ đó. Được đi dạo xe bus đã trở thành thói quen của hắn. Dù sau này chị có chuyển tuyến xe từ số 7 sang số 34. Hắn vẫn luôn cùng chị rong ruổi khắp những con đường của Sài Gòn. Đang ngồi nghe nhạc từ chiếc điện thoại chị cho mượn. Được cái hôm nay chị hình như biết sẽ gặp hắn nên tối về có down thêm mấy bài nhạc quốc tế nữa thì phải. Có cả nhạc của Weslife và Backstreet Boys. Hóa ra chị cũng thuộc dạng tâm lý dữ. =.=!. – Cầm lấy này.- Chị nói rồi đưa cho hắn một ly cafe sữa. – Gì đấy?- Hắn tháo tai phone ra trợn mắt hỏi. – Uống đi, tôi mời. Chứ cứ đi thế này xíu chết khát đấy. Hắn gật đầu tỏ ý cảm ơn chị rồi cũng cầm lấy ly cafe uống. Giờ hắn mới thấm thía câu nói hôm bữa của thằng Thanh khi gặp lại nhỏ Hoa tại cổng trường hắn. Đúng là uống nước miễn phí… bao giờ cũng ngon. >.<!

– Ông cũng rảnh nhỉ?- Chị vừa uống cafe vừa nói chuyện với hắn.

– Sao bà hỏi thế?

– Thì có ai như ông đâu. Đi xe bus mà chả có phương hướng gì cả. Cứ hết trạm rồi lại đi tiếp.

Hắn đưa mắt ra nhìn xuống đường qua cửa kính. Trầm lặng nói:

– Đôi khi, không cần biết mình đang đi đâu. Chỉ cần biết mình còn đang đi. Để thấy mình… đang còn sống bà ạ.

Chị giật mình ngừng uống nước nhìn hắn. Tự dưng hôm nay hắn nói cái gì mà bi quan thế.

– Ông… sắp chết hả?- Chị ngập ngừng hỏi.

– Cái gì?- Hắn quay lại trợn mắt nhìn chị.

– Thế sao ông nói gì mà sống với chết nghe ghê quá.

– Bà đúng là… chả hiểu gì. Như con nít vậy.

– Ê ê, tui 26 tuổi rồi nhá. Dám gọi tui là con nít hả? Mà sao ông không chịu gọi tui là chị hả?- Chị chu mỏ hỏi hắn.

– Tại tui thấy bà con nít quá. Mà tính tui chỉ thích gọi người giỏi hơn tui là chị chứ không thích gọi người lớn tuổi hơn tui là chị. Làm gì nhau? Đồ con nít.- Hắn cũng bày đặt giả giọng miền Nam chọc chị.

– …

Chị xét về miệng lưỡi đúng là không nói lại hắn. Mà được cái hắn thích ở chị là chị chả biết giận hay biết buồn. Bị hắn chọc cho cả ngày mà cũng chỉ làm mặt dỗi được một tý là quay qua giỡn ngay được. Bảo sao người ta không quý.

Chia tay chị, hắn lại trở về con người của buổi sáng. Lạnh lùng và ít nói. Hắn đâu biết rằng buổi sáng hôm ấy. Là buổi sáng cuối cùng hắn được gặp em sau 60 ngày yêu. Người con gái đầu tiên hắn đối xử thậm tệ. Người con gái vô tư trong sáng, chưa bao giờ oán trách hắn. Còn nói với hắn:

– Anh luôn là người làm em cảm thấy hạnh phúc nhất. Những ngày tháng bên cạnh anh, em sẽ không bao giờ quên. Bây giờ và cho đến mãi sau này.

Thấy được những dòng chat đó của em sau này. Hắn ứa nước mắt. Đó là lần thứ hai hắn khóc vì em. Và… cũng là lần cuối cùng.

Quên anh đi nhé em yêu

Một thằng vô dụng không yêu em nhiều.

Một thằng chỉ biết làm liều

Mà không suy nghĩ phần nhiều thiệt hơn.

Xa anh em sẽ vui hơn

Tìm cuộc sống mới hơn là bên anh

Nơi đây có ánh mắt anh

Luôn thầm nguyện ước an lành cho em.

Chương cuối:

Về tới quán cũng đã quá trưa, hắn vội vàng tắm rửa rồi chạy ra ăn uống. Xong cố gắng nhắm mắt ngủ, Hôm nay hắn hơi mệt trong người, chắc do đi xe bus cả ngày nên hơi nhức đầu. Hắn chìm vào giấc ngủ khi cố gắng quên đi những chuyện không vui trước mắt.

Tỉnh dậy rồi bắt đầu buổi làm việc như mọi ngày. Hôm nay lão Thanh nghỉ nên hắn phải trực khu L. Hắn chưa có mấy kinh nghiệm trực khu này do khu này là khu phục vụ các cặp tình nhân. Cũng chủ yếu là khách quen của quán hắn. Chứ khách lạ hắn dắt lên thấy cái cảnh trên đó không có một tý ánh sáng nào. Tối om om lại có thêm mấy cái ghế Salong dài. Mấy anh chàng thì thích lắm. Chỉ có mấy cô nàng mặt còn ngây thơ thì sợ chạy vội xuống khu C ngồi.

Khu L là thế. Nhân viên phục vụ lên đó trực một là quen hoàn toàn không gian trên đó. Không thì không thể nào đi được. Ghế chất chật kín cả phòng. Cái bàn đặt nước lại nhỏ. Không để ý hay chỉ không nhớ một tý là y như rằng đặt luôn ly nước… xuống đất.

Cũng may bình thường trước khi trời tối. Hắn đều lên sắp xếp hết lại bàn ghế và ghi nhớ từng bàn. Chứ không hắn có mà đền ốm tiền vì bể ly với đền nước. Mỗi khi bê lên muốn tính tiền hắn chỉ có thể bấm quẹt gas cho nó vừa đủ sáng chỗ hai người đó ngồi cho họ xem bill rồi họ tự lấy điện thoại ra mà soi tiền trả hắn. Xong hắn để họ tự do muốn làm gì thì làm. Có lúc hắn trực vừa đặt nước xong bật quẹt định tính tiền nhìn vào thì đã thấy ông già kia cởi xong áo con nhỏ sinh viên đi cùng rồi. Hắn phải xấu hổ mà tắt luôn hộp quẹt.

Hắn thì không thích trực trên này lắm. Vì hắn chả biết cách lấy tiền tip như lão Thanh. Lão trực trên này bình thường có ngày kiếm cả bảy tám chục ngàn. Hắn lên đó trực cả ngày mà được có… bảy tám ngàn. Hết cả hứng trực.

Trời hôm nay lại đổ mưa lớn, hắn lần này nhìn thấy mưa thì buồn thật. Trước thấy mưa thì hắn thoải mái nhưng lần này xem ra là không vui được. Hắn nhìn mưa lại nhớ về em. Ngồi dưới cầu thang khu L, hắn tự dưng nhớ về những chuyện cũ. Nhớ nụ cười em, nhớ lần đầu em e thẹn khi em được hắn kéo tay đi trong mưa. Nhớ khuôn mặt, nhớ ánh mắt đầy cương quyết của em khi em ôm hắn trong mưa. Nhớ lúc em ngất xỉu trước cửa quán cũng vào một ngày mưa thế này. Đang thất thần nhớ về những cảm xúc đặc biệt đó. Hắn bị lão Thuyền la:

– Thằng kia làm gì vậy? Ra phụ mọi người chạy bàn ghế đi. Không thấy mưa à?- Lão vừa kéo ghế từ khu B vào khu A tránh mưa vừa chửi hắn.

Hắn giờ mới nhớ là phải dọn bàn ghế rồi chạy vội ra xin lỗi mọi người. Cùng mọi người chạy ra cất ghế vào. Ngoài khu B toàn là ghế làm bằng mây nên ướt thì khá là lâu khô được.. Hắn cứ để nguyên quần áo thế ra dọn bàn ghế trong cơn mưa ngày càng nặng hạt. Sài Gòn lạ thật. Mưa một cái là mưa như trút nước. Mà tạnh thì cũng tạnh bất chợt lắm.

Hắn giờ người đã ngấm nước nên cũng chả còn biết lạnh là gì. Bỏ dép xắn quần áo hắn cố gắng dọn được bao nhiêu thì dọn. Còn hai cái ghế đằng sau hồ nước trước cửa quán. Hắn chạy tới xách cả hai cái rồi phóng vào khu D. Đang không để ý hắn cụng đầu vào cái Tivi 39” đang treo trên tường. Quán hăn có khá nhiều Tivi màn hình lớn treo mỗi khu một hai cái. Mỗi cái sẽ được cố định bằng bốn thanh sắt giữ bốn cạnh nên thoải mái chắc chắn.

Hắn đang bị nước ngấm vào người nên cũng chả biết đau là gì, cứ thế dọn dẹp. Nhìn vào thành quả tụi hắn chạy mưa thì cũng chỉ cứu được nửa số ghế là khô. Còn lại thì ướt hết. Chưa tính cả bọn cũng ướt như chuột lột. Cũng hên là khách và nước uống đều đã được vào khu an toàn. Hắn chạy lại quầy bưng nước khi thấy lão Hòa pha chế đằng trong đang gào lên như gà mắc đẻ:

– Đi nước này con ơi, nguội hết của bố rồi. Lẹ đi mấy con ơi. Đi nước mấy con ơi.- Lão thích gọi tụi hắn là con xưng bố như thế, nghe cũng lạ tai nên chả ai bắt bẻ.

– Rồi rồi tới đây. Xin bố, hối hối hối hoài.- Hắn chạy lại bê mâm nước.

Hắn nhớ như in lúc ấy trên mâm là hai ly sữa tươi đá. Một ly xí muội nóng và một ly ca cao nóng. Hắn xem xong số bàn thì bưng vội mâm nước lên cái chòi chỗ cái tivi hắn đụng hồi nãy. Bàn đó có hai anh đang ngồi xem tivi, hắn hỏi:

– Hai anh uống ca cao với xí muội nóng đứng không ạ?

– Ừ.- Một anh đáp lại.

Hắn đang định đặt nước xuống thì anh kia ngẩng lên nhìn hắn tý nữa bật ngửa ghế ra đằng sau. Cũng may có anh kia giữ lại. Hắn nghĩ bộ mặt hắn có gì à mà anh cứ chỉ chỉ vào mặt hắn làm anh kia cũng phải ngẩng qua nhìn hắn. Cũng tý nữa bật ngửa.

Nghĩ có chuyện không lành. Hắn nhìn xuống ly xí muội nóng thì thấy có một giọt máu tự nhiên rơi từ đầu hắn xuống. Nhỏ vào ly xí muội. Hắn chỉ kịp nghĩ không ổn rồi xin lỗi hai người khách. Quay lưng chạy thằng vào quầy chỗ anh Hường ngồi.

– Anh Hường ơi! Mặt em có bị sao không anh Hường?

Anh đang cắm cúi nghịch con chó Chihuahua của mình. Ngẩng lên nhìn hắn anh ném luôn con chó đi làm con chó kêu ẳng ẳng. Mặt anh tái mét. Miệng mấp máy không nói thành lời.

– M…à…y…m…à…y…

Hắn đang bưng mâm nước trên tay. Nặng muốn chết, lại gặp lão Hường thế hắn chạy vào quầy trả lại mâm nước:

– Cho em gửi mâm nước đây tý anh Hòa. Xíu anh bảo ai đi giùm em.

Lão Biển đang bưng cái mâm chạy mưa từ khu C xuống quay qua nhìn hắn. Chắc đang định chửi tại thấy hắn không chịu đi nước. Vừa nhìn vào mặt hắn. Lão mặt cắt không còn một giọt máu. Ném luôn cái mâm hét lớn.

– Á á á á. Ghê quá á á á á…

Hắn chả thèm để ý. Chạy luôn vào phòng nhân viên nhìn vào tấm gương lớn để trong phòng. Chính hắn còn phải tái mét mặt. Hai dòng máu lớn đang chảy từ đầu hắn xuống. Đi theo đường hai cánh mũi chảy xuống chiếc áo sơ mi trắng hắn đang mặc hòa với nước mưa đỏ lòm. Nhìn mà thất kinh. Không khác gì mấy con quỷ trong phim kinh dị là mấy. Chắc do lúc hắn đụng đầu vào cái thanh sắt đỡ tivi nên bị. Hắn cũng chả ngờ mình đụng mạnh thế lại không thấy đau.

Hắn lấy lại bình tĩnh vạch tóc ra xem bị gì mà lại chảy máu như vậy. Vạch mãi cũng thấy một vết thương khá sâu dài cả mấy phân đang tuôn máu ào ào. Hắn lục tìm trong phòng cũng kiếm được cái khăn lạnh. Hắn lột ra rồi đắp lên cầm vết thương. Với hắn chuyện chảy máu hắn quen rồi. Cũng chả thấy đau. Ngày trước còn ở Lâm Đồng. Hắn một mình cầm dao phát đi phát cỏ đợt nhà hắn toàn rừng với rú. Dẵm phải mấy gốc cây nhọn hoắt đâm xuyên da thịt máu chảy đầm đìa hắn còn chả sợ. Khi ấy hắn cứ lấy mấy cây cỏ nhai cho nhuyễn rồi đắp lên vết thương cầm máu. Hết chảy máu là lại làm tiếp. Chỉ là nhìn hắn bộ dạng bây giờ hơi kinh hãi một xíu.

Thấy máu bắt đầu đông lại, hắn cởi luôn chiếc áo sơ mi rồi phóng vào nhà tắm rửa sạch máu trên mặt, giặt chiếc áo cho ra hết máu. Xong thay bộ khác ra làm việc như chẳng có chuyện gì.

Anh Hường thấy hắn ra làm việc thì hình như vẫn còn hơi kinh hãi vì hình ảnh hồi nãy của hắn. Lại thấy mặt hắn hơi nhợt nhạt vì mất máu. Anh quan tâm hỏi:

– Có làm được nữa không hay vào nhà nghỉ đi. Tao cho mày nghĩ tối nay đấy.

– Thôi, em không sao đâu anh. Hôm nay lão Thanh nghĩ mà. Thiếu người em nghỉ sao được. Để em chạy với mọi người cho vui.

Nói rồi hắn bắt tay luôn vào làm việc. Hắn chả dám đi qua chỗ hai ông khách hồi nãy. Sợ mấy ổng nhìn hắn lại không dám uống nước. Hắn cả đêm đó ngồi luôn trên khu L. Hôm nay mưa nên khu L hơi vắng. Hắn trốn luôn trên đó ngồi cái bàn đầu tiên. Có khách lên thì hắn order rồi chạy xuống lấy nước.

Hết buổi làm việc hôm ấy hắn thấy mệt thật sự. Vừa dầm mưa vừa bị thương. Giờ vết thương nó mới đau. Thấy nhói hết cả đầu. Hắn cố gắng dọn dẹp hết khu L rồi cũng lăn ra ngủ trên đó luôn. Ngủ tạm ghế Salong cho đỡ đụng vết thương vậy. Trời vẫn đang đổ những cơn mưa nặng hạt…

Sáng hắn tỉnh dậy đã thấy lão Thanh ngồi bên cạnh. Lão nhìn hắn khuôn mặt khá là trầm tư. Hắn chủ động ngồi dậy nhưng lại thấy đau đầu quá. Hắn chả ngồi nổi nên nằm luôn. Mắt không quên hướng về lão Thanh:

– Sáng sớm mà sao trầm tư vậy cha?

– Haizzzzz.

– Sao vậy? Sao lại thở dài? Hôm qua đi chơi cãi nhau với bé Thu à?

– Oanh… đi rồi mày ạ.

-…

Hắn nằm bất động. Chả nói được lời nào. Em đi rồi sao? Em đi em có buồn không? Em có giận hắn không? Hắn nằm mà những câu hỏi đó cứ làm hắn quay cuồng. Thêm cơn đau từ vết thương đêm qua khiến đầu hắn muốn nổ tung. Hắn trầm mặc hỏi lão Thanh:

– Oanh… đi khi nào? Mà sao ông biết?

– Đêm qua nó lại đứng dầm mưa chờ mày ngoài cổng. Mắt sưng húp lên vì khóc. Tao từ đầu không biết. Lúc ra kiểm tra cửa đã khóa chưa thì tao thấy nó đứng ngay ngoài cổng. Tao mở cửa cho nó vào. Nó nghe nói mày bị thương thì chạy đi tìm mày khắp quán. Tao phải dắt nó lên đây. Nó đứng nhìn mày lâu lắm. Khóc quá trời. Mà mày thì ngủ say như chết. Mãi nó mới chịu ngồi xuống cái ghế đối diện mày kìa. Vuốt mặt mày mãi. Tao thấy nó cứ ngồi nhìn mày như thế. Tưởng tý nó cũng ngủ. Sáng tao dậy thì thấy nó vẫn ngồi đó. Mắt vẫn nhìn mày. Nhìn buồn lắm mày ạ.- Lão hướng mặt về phía mặt trời mọc nhìn mặt trời đang lên nói với hắn.

– Rồi… Oanh đi khi nào?

– Cũng mới được hơn 30 phút thôi. Nó sợ mày dậy lại la nó nữa nên nó đi luôn. Tao hỏi nó giờ đi đâu. Nó có nói về quê ở dưới Bến Tre. Thì ra hôm qua nó ngồi nhìn mày cả đêm chắc cũng cố gắng để ghi nhớ khuôn mặt mày lần cuối đấy. Tao cho nó 100 ngàn cho nó đi xe. Thấy nó tội quá mày ạ.

-…

– Mày có thấy làm vậy… ác quá không?- Lão quay qua nhìn hắn.

-… Biết làm sao được? Tôi có cái gì để lo cho Oanh đâu. Ông cũng thấy rồi mà. Tôi chỉ là một thằng sinh viên nghèo chả có gì. Cứ dây dưa với nhau mãi thế này hai đứa cũng chả vui vẻ được. Đành phải ác một lần vậy. Tôi cũng chỉ nghĩ cho tương lai của bé Oanh thôi.- Hắn thở dài.

– Thôi chuyện tụi mày tao không quản. Nhưng nếu tao là mày. Tao sẽ giữ Oanh lại.

Nói rồi lão đi xuống lầu ăn sáng. Bỏ hắn lại một mình với ngàn suy nghĩ trong đầu. Không biết giờ em đã tới đâu rồi? Em đã lên xe chưa? Em cũng vì hắn mà giờ không có nhà để về. Cũng do hắn mà ra cả. Hắn cảm thấy cắn rứt. Cắn rứt vô cùng. Giờ hắn chỉ biết nhủ thầm:

– “Sống hạnh phúc em nhé!”

Chuyện tình của hắn và em, nó đến thật nhẹ nhàng mà cũng thật bất ngờ. Từ một thứ tình yêu đến từ thế giới ảo. Em đã biến nó thành một tình yêu lớn, một thứ tình yêu mà làm hắn tin rằng. Thế giới ảo đâu phải chỉ có lừa lọc dối trá. Cũng luôn có những tình yêu thật đẹp. Chỉ là con người, có biết nắm giữ hay không thôi.

Hắn trải qua những ngày sau đó thật tồi tệ. Cảm giác tội lỗi nó cứ ăn sâu vào trong tâm trí hắn. Hắn tự dằn vặt bản thân mình đã làm em khổ mà không dứt ra được. Hắn bỏ cả học để đâm đầu vào làm việc. Hắn suốt một tuần không dám lên khu C trực. Cái khu mà hắn và em đã có những đêm nằm ngắm mưa cùng nhau qua bức tường kính. Những kỷ niệm em mang lại cho hắn. Một cô bé 17 tuổi ngây thơ và đầy hồn nhiên. Một cô bé luôn có một tâm hồn trong sáng và cháy hết mình vì tình yêu.

Cuối tháng ấy hắn mua được điện thoại. Chiếc điện thoại đầu tiên hắn mua bằng chính tay mình làm ra. Dù chỉ là một chiếc điện thoại cũ. Hắn mua lại của một thằng phục vụ làm bên cafe Nét Việt cạnh bên. Nhưng cũng là cả một sự cố gắng của hắn. Một buổi sáng hắn làm cả ngày, ra ngồi hóng gió coi xe cho lão Út ăn cơm. Hắn thấy thằng Thuận bên cafe Nét Việt đi qua hắn chơi. Bên Nét Việt và bên Heo May ghét nhau lắm. Dù gì cũng là hai đối thủ của nhau. Chỉ có thằng Thuận là tụi hắn coi như bạn. Nói chuyện rất vui vẻ. Nó nhìn thấy hắn ngồi đó tiến tới đưa cho hắn điếu thuốc mời. Hắn cảm ơn rồi hai thằng ngồi hưởng thụ buổi sáng mát mẻ.

– Ê cu, mua điện thoại không?- Nó tự dưng mở lời trước.

– Điện thoại gì mà mua?- Hắn hỏi ngược lại.

– Nokia 2600, tao đang xài này. Mày có coi tivi không. Nó quảng cáo cái này với cái 2630 suốt đấy. Thằng này được cái mỏng dính à. Xài ngon lắm. Còn có cả nhạc với Radio nữa. Hơi bị phê. Nghe không tao để lại cho?- Nó nói rồi đưa điện thoại cho hắn xem.

– Ừm mà mày bán nhiêu?- Hắn vừa xoay xoay điện thoại vừa hỏi.

– Chỗ anh em tao để mày 700 ngàn thôi.

– Éc, mắc vậy mày?- Hắn lè lưỡi lắc đầu.

– Cha mày chứ. Trước tao mua một triệu tư đấy. Bán cho mày nửa giá rồi còn đòi éo gì nữa. Tặng cho mày cái tai phone dzin nghe radio luôn. Hàng chưa sửa chữa bán vậy là rẻ lắm rồi.

Hắn cũng có biết cái điện thoại này. Đúng như lời nó nói. Cái này thì hắn rất thích vì nó mỏng. Cầm nhét túi cũng không thấy cộm. Nhìn lại hợp thời trang nữa. Cái điện thoại này năm ấy đang rất hot. Thấy người ta xài rất nhiều. Hắn giả vờ trả lại nó điện thoại rồi phán một câu.

– 600 không trả giá. Được thì cuối tháng lãnh lương tao lấy.

– Mả cha mày, ép giá vừa thôi con… Mà thôi. Ok như vậy đi. Tao đang cần tiền mới bán cho mày chứ cái giá ấy thì quên đi nhé. Thế bao giờ mày mua?

– Thì bảo cuối tháng rồi mà. Có tiền tao đưa mày liền. Hay mày đưa tao xài trước đi. Sau tao trả tiền sau.

-… Thằng…chó…

Nó nhìn hắn phùng mang trợn má lên như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Chịu không nổi hắn buồn phá ra cười.

– Thế đếch tin anh em à? Sợ tao cầm cái điện thoại của mày tao chạy chắc.

– Éo phải. Để mày xài trước tao lấy điện thoại đâu xài? Cứ đưa tiền đây lấy hàng. Thế nhé! Tao về quán đây

Nói rồi nó vẫy tay với hắn vào quán làm việc. Hắn tự dưng cảm thấy vui vui. Sắp có điện thoại xài rồi. Trước không phải hắn chưa được xài điện thoại. Hồi ở trên Lâm Đồng lúc ấy có ra mạng của điện lực là EVN Telecom. Ba của hắn cũng bị người ta dụ mua cái điện thoại di động mấy trăm ngàn cho hắn. Được cái đầu số 096 nên hắn cũng khoái. Bực cái là sóng của nó thì yếu thôi rồi. Sau ba còn bị người ta dụ mua cái điện thoại cũ của Trung Quốc hai sông hai suối mất toi 500 ngàn. Về bị hắn chọc quá trời, ba quê ném luôn cho hắn.

Tiếc là cái số hắn thì chả giữ cái gì được lâu. Cái điện thoại EVN kia thì hắn đi mưa nên hư luôn. Còn cái điện thoại Tàu kia đợt hắn lên Sài Gòn ôn thi đại học cũng làm mất khi đang ngủ trong phòng. Đồ dùng của hắn hắn hơi hời hợt. Đợt ôn thi ấy học ở trung tâm. Ngủ luôn ở trung tâm nên người đông như kiến. Mỗi phòng cả hơn mười thằng. Hắn ngủ ném luôn điện thoại trên đầu. Cửa mở toang hoác. Nghĩ cái điện thoại Tàu này thì… chó nó lấy. Ấy thế mà… chó nó lấy thật. Nghĩ lại hắn còn tức lắm. Khi ấy trong điện thoại có bao nhiêu là số điện thoại của mấy em gái xinh tươi học chung trong trung tâm. Hắn thì đang để ý một em. Em ấy con gái Daklac. Dễ thương cực. Ngày ấy hắn, thằng Chiến với thằng Tú. Ba thằng bạn thân học chung một trung tâm. Học thì chả học mấy. Đi chơi game là nhiều. Tối về thì cua gái. Trung tâm hắn mượn trường tiểu học để giảng dạy. Lớp học của các em thì thành phòng ngủ của học sinh khi đó. Hắn thì ở tận tầng bốn.

Cứ đêm đến là hắn với ba thằng trong phòng. Trong đó có thằng Tú. Thằng Chiến nhát gái thì khỏi nói rồi. Lại tụ tập nhau ra ban công tầng bốn chơi trò tìm bạn gái qua thư giấy. Lúc ấy buồn cười lắm. Tầng hai và tầng ba là tầng của con gái ở. Còn tầng bốn và tầng năm là tầng của con trai. Bọn hắn được tin của thám tử là mấy em tầng hai dễ thương lắm. Em nào em nấy nhìn trắng mà xinh nữa. Cả bọn khoái chảy cả nước miếng. Hắn nghĩ ra cái kế làm quen mà chắc là “độc nhất vô nhị” chưa ai dám làm.

Hắn kiếm đâu được mấy sợi dây khâu bao. Kéo dài ra cho vừa đủ xuống tầng hai. Rồi viết một lá thư làm quen thả xuống dưới. Khi ấy từ tầng bốn nhìn xuống. Mấy em cũng hay ra ban công ngồi học bài tại ngoài đó mát Nhưng ghét cái bọn hắn không thấy mặt được. Thấy mỗi chân mấy ẻm thôi. Mà lại mặc quần đùi nữa. Con gái gì mà trắng bóc thế này. Sexy không tả được. Thèm quá, thèm chết mất thôi. Hắn và tụi bạn ở trên nhìn xuống cứ phải “lau miệng” liên tục.

Cơ mà khi ấy thì thằng nào cũng nhát. Toàn gái lạ. Chẳng quen biết em nào. Tự dưng chạy xuống xin số điện thoại cũng không được. Đành phải chơi trò giấu mặt này.

Hắn thả đại một bức thư làm quen xuống. Đi qua tầng ba rồi xuống tầng hai. Cả bọn hồi hộp muốn nín thở. Không biết mấy em này có đáp lại tấm “chân tình” của hắn không. Ngồi đợi mà hồi hộp muốn vỡ tim. Ấy ấy. Có một cánh tay trắng trắng xinh xinh thò ra lấy thư kìa. Cả bọn lúc ấy vui như mở hội. Vỗ tay nhau đen đét. Mừng hết lớn.

Lát sau thì thấy cũng cánh tay ấy buộc lại tờ giấy khi nãy của hắn. Hắn và đồng bọn nhanh tay kéo lên xem em nó trả lời như thế nào. Ù uôi, em nó đồng ý cho hắn làm quen mới ghê chứ. Đồng bọn lúc ấy phải giơ ngón cái ra nhìn hắn mà phán:

– Diệu kế, diệu kế.

Hắn muốn nở banh cái mũi. Thế là hắn và nhỏ cứ thế thư qua thư lại bằng sợi dây khâu bao đầy lãng mạn ấy. Đến lúc hắn viết lá thư xin số điện thoại nhỏ. Hắn còn hồi hộp gấp bội. Không biết nhỏ có cho hắn không. Kéo thư của nhỏ lên mà run cầm cập. Ơ mà sao nặng thế này? Hắn thắc mắc rồi nhìn xuống dưới.

Cái what the hell??? Sợi dây của hắn bị chặn ngay tầng ba. Ấu sh…it!!! Mấy bà Thị Nở tầng ba hình như ngứa mắt với cái trò thư qua thư lại của hắn hay sao mà chặn thư của hắn thế kia? Có khi ghét vì không được tụi hắn làm quen cũng nên.

Hắn tức lắm. Nhưng giờ đang là giờ phút quan trọng của cuộc đời. Đành phải xuống nước vậy. Hắn nói với xuống tầng ba:

– Mấy bạn nữ dưới tầng ba ơi. Cho mình xin lại tờ giấy đó được không?

Lát sau có một nhỏ từ tầng ba đi ra rồi ngẩng lên nhìn tụi hắn. Phán nguyên một câu đanh thép:

– Để yên cho tụi tui học bài. Cứ lên lên xuống xuống thế ai mà học được?

– Thì bạn học cứ học đi. Đừng để ý là được mà. Đi bạn. Cho mình xin lại đi.

Nhỏ nghe thế đi luôn vào trong. Lát sau thấy sợi dây nhẹ nhẹ. Hắn kéo lên thì cha ơi. Còn đúng sợi dây. Mảnh giấy thì bị mấy con nhỏ tầng ba… su mất. Hắn và đồng bọn tức không để đâu cho hết. Nhưng kệ, thua keo này ta bày keo khác. Hắn cứ chơi cái trò thả dây viết thư xem bọn con gái tầng ba nó lấy được tới bao giờ. Đúng là mấy nhỏ đó cũng chả vừa. Kéo luôn sợi dây của bọn hắn luôn. Lần này thì tức thật rồi nhá. Nhá nhá nhá.

Cơ mà đành… nhịn. Muốn làm quen gái xinh đành phải chịu có chướng ngại vật vậy. Hôm sau hắn rút kinh nghiệm. Chờ hơn một giờ sáng thấy hình như tầng ba đã đi ngủ hết. Hắn mới kiếm sợi dây khác thả xuống. Lần này để cho an toàn. Hắn buộc luôn đầu dây vào thành lan can. Rủi đâu có sự nguy hiểm ngoài ý muốn. Mà hơn một giờ rồi không biết nhỏ kia còn thức không. Mới biết được nhỏ tên My, nhà ở Daklak. Còn chưa biết được gì. Giờ chắc nhỏ đi ngủ mất rồi. Hắn kiên nhẫn ngồi chờ cả mười phút. Đang tính bỏ cuộc thì thấy bàn tay ấy với ra lấy sợi dây. “Ý cha, chưa ngủ nữa ta, hay là đang ngủ thấy có sợi dây nên bỏ ngủ mà mò ra ta?” Hắn nghĩ thế rồi bật cười.

Hắn và nhỏ cứ thế, đêm nào cũng tầm hơn một giờ sáng là hai đứa cứ thư qua thư lại như thế. Lãng mạn không tả được. Hắn và nhỏ thư tay gần một tháng trời mà hắn cũng chả biết nhỏ là ai. Thật sự thì hắn không có hứng điều tra lắm. Có khi biết rồi lại thất vọng.

Dù có số điện thoại của nhau nhưng hắn và nhỏ cũng chỉ nhắn tin cho nhau ban ngày. Cũng chỉ được vài tin nhắn buổi sáng vui vẻ hay My ăn cơm chưa của hắn. Còn lại hai đứa vẫn thích viết thư tay hơn.

Đến gần kết thúc khóa ôn thi năm ấy. Nhỏ… chủ động đòi gặp hắn. Hắn lúc ấy còn nhát gái. Nghe nhỏ nói muốn gặp thì cứ ngại ngại. Nhưng mà hắn cũng đồng ý. Hôm nay trăng tròn trời trong, khung cảnh quá lãng mạn để một đôi tình nhân làm trò đen tối lúc hai giờ sáng thế này. Hắn nghĩ thế rồi cười gian xảo vì ý nghĩ đen tối của mình.

Nhỏ hẹn gặp hắn trên sân thượng. Sân thượng là chỗ bọn con trai tụi hắn hay tắm khi chiều đến. Cũng là chỗ con gái phơi đồ. Nhỏ bảo nhỏ sẽ lên trước còn hắn lên sau. Thề là lúc ấy tim đập chân run. Cứ ớn ớn, vừa có cảm giác lâng lâng vừa hồi hộp lo sợ. Thầy giám thị(trung tâm cũng có giám thị nhé) mà bắt được thì không biết ăn nói sao luôn.

Hắn lên tới sân thượng nhìn quanh thì thấy nhỏ đang đứng bên thành sân thượng ngắm trăng. Trước chưa biết mặt nhỏ xấu đẹp thế nào. Giờ nhìn thấy tóc nhỏ đang xõa bay theo làn gió. Khuôn mặt nở một nụ cười nhẹ trông cảnh trăng tròn thế này. Xinh đếch thể nào diễn tả được. Hắn đứng hình mất mười giây. Cứ đứng nhìn nhỏ như trời trồng. Nhỏ quay ra nhìn hắn hắn lại đứng hình thêm mất mười giây nữa. Da trắng hồng, mũi cao. Mặt trái xoan không một tỳ vết. Ôi ôi. Đẹp quá trời ơi. Cái số mình sao mà hên thế này. Quen được em nó. Biết thế hẹn gặp mặt sớm có phải ngon không. =.=!

Hắn tiến lại gần chỗ nhỏ. Hai đứa còn ngại ngùng lắm. Chả dám nói gì nhiều. Chỉ tình tứ mà “liếc mắt đưa tình”. Toàn nói mấy chuyện đâu đâu về học hành và ước muốn sau này. Xong lại đứng ngắm trăng.

Lát sau nhỏ buột miệng nói:

– Cường có lạnh không?

– My lạnh à?

– Ừ…

Rồi không biết hắn lấy đâu ra can đảm. Tiến đến ôm nhỏ từ phía sau. Chỉ còn thiếu cái nhỏ dang tay ra là y chang… phim Titanic. Thế mà nhỏ không phản ứng gì. Chứ gặp nhỏ khác chắc… vêu mồm chứ chẳng đùa. =.=!

Hình như nhỏ có tình cảm với hắn thì phải. Hắn nhìn xuống thấy nhỏ chỉ nở một nụ cười nhẹ. Hắn cao hơn nhỏ cả cái đầu dù hắn chỉ cao có 1m65. Ôm nhỏ thấy ấm ghê. Cằm hắn để trên đầu nhỏ. Hai đứa cùng đứng ngắm trăng mãi cho tới hơn ba giờ sáng. Hắn sợ nhỏ lạnh nên bảo hai đứa cùng đi xuống. Nhỏ gật đầu rồi hai đứa từ từ đi xuống mà mắt không quên dò xét. Gặp thầy giám thị chắc tiêu luôn chứ đừng đùa. Tới cửa phòng hắn trên tầng bốn. Hắn nói thật nhỏ:

– My ngủ ngon nhé.

– Ừ Cường cũng vậy nha.

Nói rồi nhỏ kiễng chân hôn vào má hắn một cái rồi chạy một mạch xuống lầu hai. Ôi ôi, chết đứng luôn rồi. Giờ mà bảo cho hắn chết vì nhỏ hắn cũng chịu chứ đừng nói…

Chuyện tình lén lút của hắn và nhỏ còn kéo dài tới tận hết tuần sau. Khi học xong rồi cả bọn rời trung tâm.

Giờ hắn sắp được cầm cái điện thoại đầu tiên trong đời hắn mua bằng chính tiền mình làm ra. Hắn thấy tâm trạng cứ lâng lâng. Giá như hắn không làm mất điện thoại kia. Có lẽ hắn và nhỏ đã có một mối tình đẹp cũng nên. Chắc nhỏ cũng giận hắn vì sao khi chia tay hắn hứa sẽ liên lạc với nhỏ. Vậy mà mãi mấy tháng sau khi cầm cái điện thoại hắn mới mua. Hắn mới chịu liên lạc với nhỏ. Hắn phải mất bao nhiêu nước bọt nhỏ mới chịu tha thứ cho hắn. Cơ mà khi ấy thì tình cảm của hắn đang bị chi phối bởi em. Nên hắn dường như mất cả cảm xúc với những người con gái khác. Kể cả My. Giờ hắn chỉ biết nhỏ học cao đẳng sân khấu điện ảnh. Chắc giờ cũng ra trường rồi. Chả biết có xin được việc làm không hay lại về nhà rồi cũng nên. Hắn và nhỏ mất luôn liên lạc khi cuộc trò chuyện sau mấy tháng gặp lại ấy chấm dứt.

Chiếc điện thoại đầu tiên hắn mua ấy. Nó đã đưa hắn và tình yêu thứ hai của hắn đến với nhau. Cũng từ thế giới ảo. Nhưng lần này tình yêu ấy làm hắn cảm thấy mãnh liệt nhất, hạnh phúc nhất và cũng là quãng thời gian đáng sống nhất của hắn. Chỉ tiếc cuộc tình mà hắn cho là vĩnh cửu ấy lại không như hắn mong muốn. Người con gái ấy hy sinh cho hắn có lẽ còn hơn một người vợ. Người mà hắn đã không trân trọng. Để cuối cùng hắn biết. Thế nào là hối hận thật sự…

Hắn cứ sống vật vờ như bóng ma thế trong suốt một thời gian dài sau đó. Hắn chán chả muốn đi học. Cứ nghỉ học suốt. Làm má Kim cũng phải hỏi sao hắn không đi học. Hắn toàn viện cớ trên trường không có gì học. Má tưởng thật nên má chẳng nói gì. Tại má… có được đi học đâu mà biết. Má còn chưa học hết lớp một nữa mà. =.=!

Một tuần sau đó ngày nào hắn cũng thấy mệt mỏi. Hắn nghĩ chắc do hắn làm quá sức hay có thể do hắn thức khuya nên cảm thấy mệt. Hắn cố gắng làm. Bỏ quên luôn sức khỏe của mình. Chỉ thấy buổi sáng hắn thấy mệt. Buổi chiều người nóng ran. Hắn nghĩ là sốt nhẹ nên cũng chỉ uống qua loa mấy viên Panadol rồi lại tiếp tục làm việc.

Buổi tối cuối tuần. Hắn đang đứng lơ ngơ nhìn hồ nước với dòng thác chảy trên bức tượng cô gái bán khỏa thân xách một cái bình. Nước từ tay cô gái chảy xuống một dàn tháp rồi mới chảy xuống hồ. Nhìn đẹp lạ. Hắn nhìn những con cá vàng do chính tay hắn mua bơi lội trong hồ nước ấy mà mỉm cười. Chợt thấy hoa mắt chóng mặt. Hắn bám vào thành tháp để khỏi ngã. Hắn thấy đầu hắn nóng như bốc hỏa. Hắn quay cuồng. Ngửa mặt lên trời chỉ thấy dàn hoa trên đầu đang quay vòng vòng. Rồi hắn ngã nhào vào hồ nước. Bất tỉnh không biết gì nữa.

Để em bước khỏi đời anh

Nào đâu hay biết tim anh vỡ òa.

Em đi chẳng thể xóa nhòa

Hình bóng ký ức quyện hòa vào tim.

Tình mình vốn chẳng như phim

Chẳng nên mơ mộng như chim lạc đàn

Ngồi nghe văng vẳng phím đàn

Tình yêu cắt đứt qua màn mưa kia.

[strong]**** Hết Phần 1 ****[/strong]

.
▲ Lượt xem: 316
<< 1 ... 6 7 8
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 6