Hoài niệm một thời!
![]() |
Má còn kể ngày đó hắn còn dễ thương thế này này. Cái dáng thì lùn tìn tịt. Thấy mọi người xách cuốc đi sạc cỏ. Hắn cũng đi theo mặc quần đùi kèm thêm đôi ủng đỏ chói, trên vai vác cái cuốc tý ty. Cũng lao vào sạc cỏ như ai. Làm cả nhà hắn với mấy người hàng xóm trông thế cứ lăn ra cười.
Thấy hắn biết tập đếm lại được chị cả khuyến khích. Gia đình dù đang khó khăn nhưng ba cũng ráng chở hắn trên cái xe đạp thồ lội ba bốn cây số đường đèo dốc để đi xin cho hắn học. Nhớ mang máng khi ấy thương ba lắm. Ba chở hắn leo lên cái dốc cao cả 45 50 độ. Ba không đạp nổi nữa đành xuống xe dắt bộ. Nhưng ba không cho hắn xuống bắt hắn ngồi yên trên đó để ba đẩy lên. Hắn khi ấy cũng hơn 20 kg chứ chẳng ít. Thế mà ba cũng ráng đẩy cho được. Đến được trường hắn thấy học sinh đông nên thích lắm. Lại nghe tụi nó ê a đánh vần. Cảm giác lâng lâng khó tả. Hắn nghé đầu vào cái lớp gần sát phòng giáo viên nghe lén. Đang sung sướng vì được đọc theo tụi nó thì hắn nghe tiếng bước chân của ba và cô hiệu trưởng đi tới. Vừa nhìn thấy hắn cô la lên liền:
– Cái gì? Anh nói thằng nhỏ này 6 tuổi rồi á? Không, em không tin đâu. Nó 6 tuổi gì mà bé tý con con như trẻ 4 tuổi thế này? Thôi em không nhận được đâu anh ơi. Anh dẫn cháu về rồi năm sau nó cao hơn tý hãy cho nó đi học.
Mặc cho ba hắn năn nỉ. Mang cả giấy khai sinh rồi hộ khẩu tùm lum ra chứng thực nhưng cô nhất quyết không chịu nhận. Sợ hắn học không nổi thì phải.
Mà cô nói cũng đúng. Hắn nhìn vào lớp thấy đứa nào đứa nấy kể cả con gái cũng cao hơn hắn cả một cái đầu. Cái này thì đành chịu rồi. Tại hồi bé hắn bị bệnh nặng. Tiêm rất nhiều thuốc kháng sinh mới qua khỏi. Lại cũng chả được ăn uống đầy đủ như con cái người ta. Nên nhỏ hơn người ta là chuyện bình thường.
Thuyết phục cô hiệu trưởng không được. Ba đành chở hắn về. trên đường về ba chỉ thở dài rồi nói.
– Thôi, năm sau ba cho con về Đồng Nai học.
Lúc ấy hắn chả giận gia đình tý nào. Dù là hắn rất thích đi học. Nhưng đây là số phận mà. Hắn tuy nhỏ nhưng cũng hiểu được hoàn cảnh của ba của má. Điều hắn luôn cảm thấy an ủi và hạnh phúc nhất là tuy nhà nghèo. Nhưng gia đình hắn luôn luôn lạnh phúc. Tình yêu ba má dành cho anh chị em hắn là vô bờ bến…
Vậy mà hắn lại có lúc… Không nhớ chính mặt ba của mình. Và đó là lần hắn cảm thấy ân hận nhất. Tận cho đến bây giờ…
Năm hắn 7 tuổi. Ba quyết định đưa hắn về Đồng Nai. Một lần nữa xin ông nội nuôi hắn ăn học. Hắn nhìn vẫn vậy, cũng chả cao được thêm bao nhiêu. Nhưng trí thông minh thì chả thua đứa nào. Nhớ những ngày đi học ở đó suốt 4 năm cấp 1. Hắn, nhỏ Tâm và thằng Minh luôn tranh giành ba vị trì đầu của lớp. Bảng điểm của hắn lúc nào cũng 9 10. Nhìn phê cả mắt.
Học được đến năm lớp 3. Ông nội bảo hắn… đi bán vé số. Khi ba má biết tin, hình như ba má hắn buồn lắm. Nhưng biết làm sao bây giờ. Ăn nhờ ở đậu nhà người ta. Đành đi làm mà trả nợ vậy.
Không chỉ riêng ba má hắn buồn. Gia đình bên ngoại nghe tin hắn đi bán vé số. Bà ngoại phải bật khóc. Có lẽ trong các anh chị em đồng trang lứa với hắn. Mình hắn phải lao động từ bé trong khi ngày ấy bạn bè đang chơi bắn bi, nhảy dây, thả diều hay gảy hình.
Năm dì B bên ngoại nhà hắn từ Pháp về. Bà ngoại cũng nhắc tới hắn. Hồi trước biết bà thương hắn. Hắn chả dám đi qua ngõ nhà bà. Dù nhà bà ngoại và nhà ông nội cách nhau không bao xa. Đến lúc dì cho gọi hắn tới. Cả nhà ngoại phải giật mình:
– Trời đất ơi! Sao nó đen đúa thế này? Ngày xưa nó trắng trẻo lắm mà. Vợ chồng thằng Chúc! Mày coi làm sao chứ để thằng con mày khổ thế này à?- Bà ngoại thấy hắn như vậy cũng chả đành lòng được mà quát ba má hắn.
– Con không sao mà bà ngoại. Con đi bán cũng có bạn bè nên cũng vui lắm bà ạ. Con chỉ tức là tức mấy ông con bán số cho trúng, con còn đổi cho mấy ổng số trúng thế mà mấy ổng chả mua cho con tờ nào hay cho con đồng nào.- Hắn chống chế cho ba má hắn.
Dì B thấy hắn như thế thì thương lắm. Dì mới mua hết chỗ vé số còn lại của hắn, rồi chia cho mỗi người một tờ xem như là làm quà. Ai nấy may mắn chiều trúng thì tốt. Vé số lúc ấy chỉ có 2 000 đồng một tờ nên có trúng độc đắc cũng chỉ có 50 triệu thôi.
Dì B từ Pháp về mang khá nhiều quần áo. Nhất là quần áo cho tụi nhỏ như hắn. Hắn được dì cho ba cái áo thun. Mặc vào thì mát khỏi nói. Vải bóng cơ mà cực bền nhé. Đúng là hàng Pháp có khác. Hắn mặc tới năm lớp 5 mới bỏ. Vì tới tận năm lớp 5. Hắn…vẫn lùn như thế. >.<! Vào một ngày hè năm lớp 4. Sau khi đi bán hết vé số buổi sáng. Hắn đi sang nhà thằng bạn chơi gảy hình. Cái thời ấy có cái phong trào chơi gảy hình mấy thằng trong truyện “Bảy viên ngọc rồng” á. Mỗi thằng một tấm hình gảy sao cho tấm này đè ngược tấm kia là thắng. Ấy thế mà hồi ấy ghiền dễ sợ. Hắn đang lon ton đi giữa trưa nắng. Hắn gặp ngay một người đàn ông lạ hoắc đi hướng ngược lại về phía nhà ông nội hắn. Hắn nhìn ông này quen quen, thật sự là quen lắm mà chả nhớ là ai. Hắn lại thấy ổng cười với mình. Hỏi mình đi đâu đấy. Hắn lễ phép gật đầu chào bảo đi chơi rồi đi luôn. – Quái, bộ ông này biết mình sao ta?- Hắn vừa đi vừa lảm nhảm. Kệ, hắn chẳng suy nghĩ nhiều tại lâu lâu mới trốn được đi chơi. Hắn sang nhà bạn chơi chán đến chiều chiều mới mò về. Về đến nhà lại thấy ông hồi chiều gặp trong nhà. Hắn mới chạy lại chỗ dì hắn hỏi: – Dì Oanh ơi! Ai kia ạ? – Ba mày chứ ai mà mày hỏi?- Dì trợn mắt nhìn hắn. – “…” Hắn lúc ấy mới giật mình nhớ ra ba của mình. Trời đất quỷ thần ơi. Bốn năm trời không được gặp ba. Hắn quên ba luôn. Hắn lúc ấy tâm hồn ngây ngô nhưng lại tỏ ra thật sự rất ân hận. Có thể sau mấy năm trời đi dầm mưa dãi nắng bươn chải kiếm từng đồng từ vé số. Hắn chẳng còn nhớ về gia đình nữa. Đợt ấy ba hắn về Đồng Nai thăm hắn và mấy chị. Rồi cho hắn và chị Sáu của hắn về quê chơi luôn. Hắn hí ha hí hửng vì được về nhà. Còn chị gái hắn thì bị say xe đi nôn mửa ngất ngây trên xe làm hắn phải buồn cười. Tội chị đi qua đèo Bảo Lộc ngoằn nghèo cảm giác như đầu đụng tới nóc cái xe du lịch 16 chỗ mà chị cứ xanh mét cái mặt vào. Đi mất cả 9 tiếng đồng hồ mới về tới Tân Hà. Ba lại phải bắt hai chiếc xe ôm chở ba bố con về nhà. Cũng tốn bộn tiền. Vừa về tới nhà là hắn phóng như bay ra vườn nhà hắn. Nhà hắn được cái đất cũng khá rộng. Nhưng chỉ tiếc là chả làm được gì. Hắn ra vườn chỉ thấy toàn cỏ tranh là cỏ tranh. Mới được phát đi chắc ba định trồng gì đó. Hắn lúc ấy mới vừa tròn 10 tuổi. Cơ mà lại biết suy nghĩ thương ba mẹ quá. Tự dưng trong lòng lại nổi lên quyết tâm ở nhà phụ với ba mẹ. Hắn cũng chán cảnh bán vé số. Chán cái cảnh lâu lâu lại bị chú Ba của hắn đập cho cả ba chị em hắn. Hắn nghĩ kế xin được ở lại. Biết là ba chắc chắn không cho hắn ở lại vì ba thấy trường học ở đây rất xa. Chất lượng lại không được như trên Đồng Nai. Nhà thờ lại gần. Chuyện học đạo nghĩa được đảm bảo. Khi ấy hắn vừa trúng tuyển vào ca đoàn của giáo xứ. Thế mà hắn bỏ. Hồi nhỏ hắn thuộc lời nhanh và hát khá hay nên đợt thử giọng tuyển ca đoàn giáo xứ. Hắn được xướng tên đầu tiên nên ba muốn hắn phải học trên đó. Không dụ được ba thì hắn dụ má hắn. Tối đến đêm nào hắn cũng ra bóp vai cho má rồi thủ thỉ: – Má ơi! Má xin ba cho con ở nhà nhé. Con chán đi bán vé số lắm rồi. Thà ở nhà đi cuốc đất nhưng có ba má mà vui. Má nha nha nha! – Cha mày! Ở cái gì cái xứ khỉ ho cò gáy này. Toàn rừng với núi. Trường thì xa mà học cái gì. – Kệ, nhưng con muốn mà. Má xin ba cho con đi. Hắn cứ thế năn nỉ má hắn làm má cũng phải lắc đầu chịu thua. Lúc ấy nhà hắn lại chia ra hai phe cũng vì chuyện của hắn. Má với hắn một phe. Chị Sáu với ba một phe. Chị Sáu cực kỳ thương hắn và bé Út. Chị thương hắn còn hơn bản thân chị nữa. Hắn biết thế nên khi nghe hắn bảo muốn ở lại chị nhất quyết không chịu. Chị muốn được ở gần hắn cho nên hắn thì năn nỉ má cho hắn ở lại. Chị lại năn nỉ ba cho hắn lên Đồng Nai. Mãi sau cả tháng đấu tranh. Chị Sáu cũng phải về Đồng Nai… một mình. Hắn nghe má nói chị đi mà chị khóc nhiều lắm. Chắc chị thương hắn. Sợ hắn chịu khổ. Mà đúng là khổ thật. Hắn cũng thương chị. Lâu lâu gia đình có ai lên đó hắn đều viết một bức thư dài thật dài cho chị, kể về cuộc sống trên này. Đi học bạn bè ra sao. Trường xa thế nào. Rồi hắn được ba mua cho chiếc xe cũ đi như nào. Hắn nói hết. Lần nào nhận được thư hắn chị cũng khóc. Chị cũng đòi ba được về nhà ở. Lần này ba nhất quyết không chịu. Chị đành ngậm ngùi ở lại tiếp tục học tập. Tình cảm của chị và hắn cho đến bây giờ chị có chồng và hai con vẫn thế. Hai chị em vẫn rất thương nhau. Hắn cực yêu hai thằng bé con chị. Nhất là thằng cả. Chỉ tiếc là hắn muốn nhận làm cha đỡ đầu cho nó chả kịp. Đành là cha đỡ đầu cho thằng em. Nhà hắn có thể nghèo. Có thể phá sản rất nhiều lần. Nhưng có lẽ hắn chưa bao giờ thấy ba mẹ hắn suy sụp như khi chị cả mất. Chị mất ở cái tuổi 18, tuổi đẹp nhất của thời thiếu nữ. Chị bị ung thư hay bị gì đó mà chưa kịp tìm ra bệnh chị đã mất rồi. Ba mẹ tìm mọi cách xoay sở chạy chữa cho chị ở bệnh viện Chợ Rẫy nhưng cũng không được. Hắn nhớ nhất câu nói của má khi nhắc về chị lúc chị nằm viện. Sáng hôm trước khi chị mất một ngày. Chị có nói với má một câu: – Má ơi! Con muốn xuống đất nằm quá à. Nói rồi chị cứ thế trẻo khỏi giường bệnh mà nằm dưới đất. Chị kêu nằm dưới này mát lắm. Má phải tìm mọi cách chị mới chịu lên giường nằm. Khi ấy má đã nghĩ: “Xong rồi”. Đúng sáng hôm sau thì chị mất. Khi ấy bác sĩ đòi giữ xác chị lại để tìm hiểu rõ nguyên nhân bệnh. Ba má phải cầu xin năn nỉ thật nhiều mới mang được xác chị về. Hắn vẫn nhớ như in cái ngày ấy. Cả gia đình ông nội đang ăn cơm ở nhà dưới. Thì một chiếc xe cấp cứu chạy thẳng vào sân. Lúc ấy mọi người như đã biết trước hết. Chỉ có hắn còn nhỏ ngây ngô không biết gì. Thấy cả nhà bỏ cơm chạy ra. Hắn cũng bỏ luôn mà chạy theo xem. Đám tang của chị phải nói là đông không thể tả. Chị sống rất đạo đức. Cả chợ Dốc Mơ và xứ Đức Long ai cũng quý chị. Chị lúc nào cũng chăm chỉ và lễ phép nên nghe tin chị mất. Mọi người đến chia buồn rất nhiều. Hàng người đưa tang chị ra nghĩa trang chia ra hai hàng dài hơn cây số. Chị có lẽ là người được nhiều người đưa tiễn nhất khi ấy. Hắn thì nhớ chị, khi ấy thấy chị nằm trong quan tài. Hắn cứ lẩm bẩm trong miệng: – Chị ơi! Chị dậy đi, chị cứ nằm thế ai mua khoai lang cho em ăn mỗi sáng? Chị còn mua xôi cho em, mua bánh bò rồi bánh tằm cho em mỗi sáng nữa mà. Chị ơi… Hắn thật ngốc nghếch khi nói những lời đó. Vì ngày trước chị thương hắn rất nhiều. Mỗi sáng chị đều dành tiền thừa đi chợ mua đồ ăn sáng cho hắn. Nhiều lúc phải giấu ông nội không cho ông biết. Đó có lẽ là quãng ngày tháng hắn cảm thấy hạnh phúc nhất khi không có ba má. Chị đã thay ba má chăm sóc hắn. Giờ chị đi rồi. Hắn hụt hẫng hoàn toàn. Chị mất ngày 29/8 thì hai ngày sau là sinh nhật tròn 18 của chị. Cho nên cả nhà hắn quyết định lấy ngày 31 vừa làm sinh nhật chị, vừa làm đám giỗ cho chị hàng năm. Khi ấy hắn còn thấy ba hắn khóc. Bình thường ba là một người rất mạnh mẽ. Ba luôn luôn tỏ ra là một người đàn ông có thể gánh vác cả gia đình. Vậy mà khi mất đi người con gái đẹp nhất. Giỏi giang nhất. Ba lại không cầm được lòng mình. Cũng may bé Út lại mang nét hao hao giống chị. Cho nên ba má nhìn vào bé Út lại bớt đi được nỗi buồn rất nhiều. Mà phải thừa nhận, càng lớn. Bé Út càng giống chị cả. Có lẽ đó là hố đen nhất trong lịch sử gia đình hắn. Đến giờ nhớ lại hay những lần lật album chụp đám tang chị. Hắn chỉ muốn rớt nước mắt. Gia đình luôn là cái nôi Để được an ủi đưa tôi vào đời. Cha luôn là người trải đời Cho con kinh nghiệm đường đời gian nan. Mẹ luôn là sách dân gian Dạy con ăn nói không “gian”* với đời. Tôi luôn dặn phải nghe lời Từng câu từng chữ từng lời của cha Cũng luôn ghi nhớ câu ca Mẹ luôn chỉ dạy để ta trưởng thành. Chương 16: Ngày ấy lẽ ra nhà hắn có cái tang trùng rồi chứ không phải chỉ mình đám tang của chị cả. Chị Sáu, người mà hắn thương nhất nhà cũng bị bệnh nặng. Khi ấy chị cả nằm bệnh viện Chợ Rẫy, chị Sáu thì nằm bệnh viện Nhi Đồng 2. Ba và má cứ phải thay phiên nhau chạy qua chạy lại giữa hai bệnh viện. Gia đình lại đang khó khăn. Ba phải chạy đôn chạy đáo vừa đi mượn tiền chữa trị cho hai chị vừa chạy qua lại giữa hai bệnh viện. Đến lúc sau đám tang chị cả. Nhìn ba má hắn như già đi thêm mấy tuổi. Chị Sáu khi ấy không ai nghĩ là mắc bệnh giun đũa. Nó hút gần như hết máu của chị. Đến độ nhìn chị xanh xao không có tý sức sống. Chị có leo cầu thang chỉ hai ba bước là mệt muốn ngất xỉu. Chị cả vừa nhập viện được mấy ngày. Ba lại phải chạy từ thành phố về Đồng Nai đưa chị Sáu lên thành phố chữa bệnh. Lúc ấy nghe nói ba bị bác sỹ chửi dữ lắm. Bác sỹ chửi ba sao không phát hiện sớm mà đưa chị đi sớm hơn. Chỉ chậm tý nữa thì chị Sáu cũng chả sống được. … Hắn nhìn lại tô cơm của mình còn hơn một nửa. Tự dưng không nuốt nổi nữa. Hắn đành đổ đi cho người ta lấy cơm heo. Mấy quán ăn hay được mấy người nuôi heo đến xin đồ ăn khách dùng thừa để về cho heo. Chứ không tội chết. Từ bé hắn đã được ba mẹ dạy cho cái tính ăn phải ăn hết. Không được để thừa một hạt cơm nào. Nhà hắn theo Đạo tuy không phải ăn chay nhiều nhưng rất quý trọng hạt gạo. Má kể hồi má còn nhỏ. Ông ngoại dữ kinh khủng khiếp. Nhà ông có tới mười hai người con. Có người làm tới chức đại tá thiếu tá trong quân đội. Nhưng khi về tới nhà gặp ông ngoại là sợ một phép. Ông chỉ cần trừng mắt là xép nép y như… gái về nhà chồng. Ăn cơm thách đứa nào dám để cơm rơi ra ngoài hay dẵm phải một hạt cơm. Ông tát cho vêu mồm.: v Ông không chỉ làm con cái sợ mà đến… ma còn sợ ông nữa. Nghe má kể thôi chứ hắn chả biết có thật không. Cái thời chiến tranh người chết thì nhiều vô kể. Chính vì thế xác chết nhiều lúc nằm vật vờ rất nhiều nơi. Nên linh hồn người chết tung hoành như giặc. Một hôm ông ngoại và bác Ba ra vườn làm việc. Rồi không biết sao đang làm bác Ba mắt đỏ rực lên, tay chân cứ co ro lại mà ngồi một góc. Ông ngoại thấy thế chả nói gì. Chỉ “nhẹ nhàng” quấn bác Ba vào cái chiều rồi bẻ một cái roi dâu quật bác túi bụi. Thế mà con ma nhập vào bác Ba khóc lóc xin ông ngoại tha thứ. Ông không những không tha mà cứ thế vụt tiếp(chắc ông đánh vậy vì tội dám nhập vào con trai của ông: 3). Nó không biết làm sao để thoát ra được nên khai hết. Bảo ngày trước nó chết ở gốc mít gần đó. Thấy bác Ba mới định trêu bác một tý. Rồi lại khóc lóc xin ông tha thứ. Mãi ông mới chịu mở chiếu ra cho nó đi. Mất một lát sau thì bác Ba hắn mới tỉnh. Nhìn vào thân thể mình toàn roi vọt. Bác Ba đau muốn khóc thét. Rồi có lần ông ngoại kể cho cả nhà nghe. Ông hay đi lễ nhà thờ sớm lúc ba bốn giờ sáng. Nhà đi lễ phải đi qua một cái cầu. Ông tới cầu thì gặp một đứa bé ngồi khóc đầu cầu. Ông hỏi sao thì nó bảo nó không dám qua cầu. Ông thương bảo lên ông cõng qua cầu. Nó vui sướng nhảy tót lên lưng ông. Ông bảo nhìn nó bé tý mà nó nặng kinh khủng khiếp. Mà càng lúc nó càng nặng. Ông cảm giác như vác nguyên cái bao tạ vậy. Nó ngồi sau lưng ông còn “tranh thủ” liếm mặt ông. Ông lúc này biết nó là ai rồi nhưng ông chẳng quan tâm. Cứ cõng nó đi. Qua giữa cầu hơn một tý nó nhảy tùm xuống nước. Ông tức lắm, hôm sau ông đi lễ như bình thường nhưng lần này ông có chuẩn bị sẵn một cuộn chỉ. Ông tới cầu thì lại gặp nó. Chắc nó thấy ông hiền dễ bắt nạt nên… định bắt nạt hoài. Cũng lại cái chiêu trò cũ. Ông cười lại bảo nó lên lưng ông ngồi. Nó vui vẻ tót lên lưng ông. Hôm nay nó còn nặng hơn hôm qua. Ông đi cực kỳ khó nhọc. Nhưng trong khi đi ông cũng nhanh tay móc cuộn chỉ ra cột vào ngón chân cái của nó. Tới giữa cầu nó cũng như hôm qua định nhảy xuống nước nhưng dính ngay cuộn chỉ của ông. Treo lủng lẳng giữa cầu. Giờ thì nó biết nó gặp ai rồi. Lại giở chiêu trò khóc lóc xin tha. Ông nghe nó nói nó trẻ con mà chết sớm. Chả được chôn cất gì vì chết đuối nên ông thương tình ông thả cho đi. Hắn thì theo Đạo nên chuyện có ma hay có linh hồn thì hắn tin. Nên khi nghe má kể hắn cũng hào hứng lắm. Với lại ông cũng ghê lắm cơ. “Đi đêm lắm có ngày gặp ma”. Hắn cười cười chọc má. Chuyện ma có thật thì hắn nghe nhiều lắm. Chả phải nghe giống như thần thoại hay truyền thuyết gì. Toàn chuyện xảy ra ngay trước mặt ba má hắn. Ba thì cứ nói đến ma là ba quát ngay. Chắc ba sợ mấy chị trong nhà sợ rồi suy nghĩ lung tung. Thế mà mấy chị hắn nào có sợ. Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà… Nghe xong mới…sợ. Khoái nghe má kể lắm. Toàn tranh thủ ba đi xem bóng đá tận đâu đâu rồi bảo má kể chuyện ma cho nghe. Những năm 90 thì trên Lâm Đồng kiếm được nhà có điện cũng khó. Xài điện bình Ắc qui là chính. Không thì đèn dầu. Khi ấy xung quanh lại toàn rừng với rú. Cây cối um tùm. Mà ngồi nghe kể chuyện ma dưới đèn dầu thì phải thừa nhận là… dựng cả tóc gáy. Bóng mấy người ngồi quây quần trước bóng đèn in trên tường nhìn đã thấy kinh kinh rồi. Má kể truyện lại kinh hơn nữa. Hắn thì chả sao. Cơ mà chị Sáu với bé Út thì sợ xanh cả mắt mèo vào. Đến độ bước ra ngoài chị với Út cũng chả dám. Đi toilet cũng bắt hắn phải đi cùng. Mà hắn buồn cười nhất là chị Sáu nhà hắn. Đợt hắn với mấy chị còn ở trên Đồng Nai. Buổi tối mấy đứa trẻ trong xóm với mấy anh chị em họ hàng nhà hắn thường tụ tập trước sân nhà ông nội hắn chơi trốn tìm hay chơi… Đột kích trong bóng đêm. Chán xong thì tụ tập nhau lại kể chuyện ma. Và người kể luôn luôn là chị Sáu nhà hắn. Chị có cái óc tưởng tượng phải gọi là phong phú lắm. Kể chuyện ma làm cái bọn kia dựng tóc gáy. Đến nỗi hắn toàn phải là người gánh hậu quả. Bọn kia nhà cách có 100 200 mét mà có dám đi về đâu. Con trai không mới chết. Toàn bắt hắn đưa về. Hắn đưa về thì thấy chị ngồi ngay bóng đèn đường. – Sao chị không vào nhà mà đứng ngoài này?- Hắn hỏi chị. – Chị sợ.- Môi chị thâm tím vào mấp máy. – Sợ gì?- Hắn thắc mắc. – Chị… sợ ma. Hắn nghe thế bò lăn ra cười. Đời nào có người nào kể chuyện ma do chính mình sáng tác mà lại sợ đến độ không dám bước vào nhà. Tại nhà ông hắn khá dài. Mà thường cửa chính hay đóng. Muốn vào nhà phải đi qua hông nhà để xuống nhà dưới. Mà cái nhà dưới tối om om nên chị ớn không dám vào. Phải chờ hắn về rồi dắt chị vào nhà. Lâu lâu hắn toàn lấy cái cớ ấy mà lôi ra chọc chị. Tất nhiên là được chị ký cho sưng cả đầu. … Khoảng giữa thập kỷ 70 80. Có hai cô bé cực kỳ thân thiết với nhau. Coi nhau còn hơn chị em ruột. Đi đâu cũng có nhau. Chỉ tiếc tình bạn của hai người không được lâu dài. Mùa xuân năm ấy. Một trong hai cô chết vì bệnh. Được chôn cất tại nghĩa trang giáo xứ gần nhà hắn. Chỉ vài năm sau. Cô bạn kia hoàn toàn quên đi người bạn thời thơ ấu của mình. Một hôm, cô đi xe máy qua nghĩa trang. Bỗng thấy cái xe Cup thời ấy như có ai kéo lại. Nặng nề không chạy nổi. Cô chẳng để ý tiếp tục đi về. Hôm sau cả nhà phát hiện cô không chịu ăn uống gì. Cứ ngồi co ro trong góc nhà. Hai tay bấu chặt vào nhau như muốn đứt da đứt thịt. Hai con mắt đỏ rực phát ra những tia máu nhìn rất kinh hãi. Cả nhà không biết cô bị làm sao. Lay cô dậy hay kéo bế gì cũng không được. Sang hôm sau nữa thì cô mới chịu mở miệng nói. Nhưng cô nói như nói với chính cô: – Mày dẫn tao đi xem nhà mày, vườn nhà mày đi, T ơi! Cô vừa nói vừa hành động. Vừa đi quanh nhà vừa giương cặp mắt vô hồn đi lặng lẽ. Cô chỉ đi bằng hai ngón chân cái. Giống như những diễn viên múa Balett bây giờ. Cô cứ thế đi chân không ra vườn. Mặc cho gai đâm cào cấu vào da thịt con gái. Vừa đi cô lại vừa lảm nhảm một mình. – T ơi! Mày có nhớ hay quên. Những tháng ngày tao với mày hạnh phúc. Hai chị em mình chơi với nhau như những người chị em. Vậy mà sao tao chết đi. Mày không đến thăm tao? Không thắp cho tao một nén nhang hả T? T ơi! Mày coi bạn bè là gì hả T? Mày coi chị em là gì hả T? Mày chỉ xem như một cơn gió thoảng qua vậy thôi sao T? Tao nhớ mày lắm. Dưới này lạnh lắm. Nhìn mày đi qua mộ tao bao nhiêu lần. Nhưng mày chả hề ghé mắt nhìn vào tao chỉ một lần. T ơi! Tao nhớ mày lắm. Mày… đi với tao nhé. Cô gái cứ vừa đi vừa lảm nhảm. Cũng chỉ mấy câu đó. Đi chán lại về nhà ngồi thu lu vào góc tường. Rồi cô lại lăn lộn trong nhà khóc lóc thảm thiết. Cả nhà biết cô gái bị ma nhập. Còn biết chính xác chính người bạn thân mấy năm trước của cô nhập vào cô. Ba má của cô cũng không biết phải làm thế nào. Đành mời cha xứ đến làm phép. Nhưng thật sự không có hiệu quả. Cha đành lắc đầu đi về. Vì hận thù quá sâu sắc. Gần như chả thể giải trừ. Khi ấy má hắn nghe chuyện, còn đang tuổi thanh niên nên má cũng hào hứng đến xem. Nhà cô ấy chỉ cách nhà má có mấy trăm mét nên gần như má ngày nào cũng tới xem. Nghe mọi người bảo tạt máu chó vào may ra mới hết. Nói là làm liền, một người phụ nữ tên B nhanh nhảu đi cắt tiết một con chó. Vừa định tạt vào người cô gái. Cô gái bỗng mắt long sòng sọc nhìn vào bà B. Tay chỉ vào mặt bà bảo: – Bà B! Bà đừng tưởng tôi không biết bà định làm gì. Bà nghĩ là nó có thể hại được tôi sao? Bà B nnghe thấy thì sợ quá bỏ luôn chậu máu chó rồi bỏ chạy về nhà. Có khi vừa đi bà lại vừa nghĩ: – Làm sao nó biết được tên mình ta? Rồi mất hơn một tuần đấu tranh với con quỷ trong cô gái. Cả nhà cô gần như bất lực trước con ma này. Ba má cô nhìn thì xót cô lắm. Mới chỉ một tuần mà mặt cô hốc hác. Cơm cô cũng không ăn. Từ một thiếu nữ đầy trẻ trung xinh đẹp. Cô giờ nhìn như một cái xác không hồn. Gầy gò ốm yếu. Toàn thân bầm tím vì bị hành hạ. Cuối cùng ba cô không còn cách nào hơn. Chỉ còn cách cuối cùng mà có lẽ không ai nghĩ ông dám làm. Trước ông theo Ngụy nên khi giải phóng. Ông vẫn còn giữ trong nhà khẩu súng lục. Ông đã phải đấu tranh rất nhiều với bản thân mình để có thể ra quyết định này. Ông vào phòng, mở ngăn tủ mấy lớp của mình. Lôi ra khẩu súng đứng ngắm nghía mà thất thần. Cuối cùng ông lấy hết can đảm, nắm chặt khẩu súng trong tay chạy thẳng vào phòng con gái. Ông giương thẳng khẩu súng vào đầu con gái mình quát lớn: – Đù má mày, thà hôm nay tao giết con gái do tao sinh ra chứ tao nhất định không để mày hành hạ nó thêm một phút giây nào nữa. Nói rồi ông lên đạn đe dọa. Cô gái ngước mặt lên nhìn ông. Trừng đôi mắt đỏ rực của mình lên rồi… cười khẩy. – Ông được lắm. Cô gái vừa nói tới đó thì gục xuống sàn nhà. Mọi người chạy lại xem thì cô đã ngất xỉu. Mất ba ngày sau cô mới tỉnh, nhưng thân thể còn yếu gần như không thể cử động được. Phải mất nửa năm sau cô mới hoàn toàn bình phục. Từ đó cô mới nhận ra người bạn của mình chỉ vì quá buồn khi mình đã quên cô mới làm như vậy. Dạo sau đó cô mới chăm ra mộ của cô bạn thắp hương cho cô. Nhưng liệu… có phải là quá trễ. … Hắn nghe kể tới đó cũng hơi ớn ớn. Nhưng hắn hiểu má muốn nói gì trong câu chuyện đó. Phải tôn trọng tình bạn mình có chứ đừng sống vô tâm vô tình. Người yêu không có người này có thể kiếm người khác. Nhưng kiếm được một người bạn có thể hiểu mình và có thể trở thành thân thiết thì có lẽ khó kiếm lắm. Má nói cũng đúng. Đời hắn cũng được coi là may mắn. Khi hắn có tới ba người bạn thân thiết. Có thể nói là sống chết với nhau được. Chỉ tiếc tình bạn của hắn với một trong ba người bạn đó thì lại không được lâu dài cũng chỉ vì… BÁN HÀNG ĐA CẤP. Thời học cấp 3, hắn ngày đầu mới bước vào trường lạ lẫm lắm. Nhìn ai cũng lạ hoắc. Nguyên một cái trường Tân Hà mà có tới ba bốn trường cấp 2 vô học thì hỏi sao không lạ. Ngày tập trung đầu năm hắn lơ nga lơ ngơ tìm mãi mới được lớp mình. Hắn thầm kêu khổ vì sao lớp hắn hắn lại chẳng quen biết ai. Kiểu này thì khó sống. Thấy người ta quen biết nhau nói chuyện vui vẻ. Chỉ có mình hắn là cô đơn thì tự dưng có một thằng nhỏ tới làm quen với hắn. Nhìn thằng này cũng hiền, có giọng nói ấm áp lắm. Nghe vào cảm thấy có một sự tin tưởng lạ. Thế là chả mấy chốc hai thằng có thể thoải mái nói chuyện với nhau. Nó tên Chiến, trước học cấp 2 trong Đan Phượng. Nhà cũng gần trường hơn hắn khá nhiều. Cũng chỉ nói chuyện được một lúc rồi thôi. Hai thằng lại lao đầu vào làm lao động. Hai đứa cũng chưa hẳn là thân. Được cái hai thằng cũng may, sau hai lần chuyển lớp thì cả hai vẫn được học chung với nhau. Mãi đến lớp 12, hắn và nó mới thân nhau. Cũng do game Audition cả. Ngày ấy nó nghiện game Võ Lâm Truyền Kỳ rồi Chinh đồ lung tung. Nhưng hắn thì lại chả biết chơi mấy game ấy. Sau nó rủ chơi Audition thì hai thằng thân nhau lúc nào không biết. Năm lớp 12 hắn chán học. Bỏ đi chơi game suốt. Có lúc ngồi mấy ngày trời không rời cái màn hình máy tính. Cũng chả thèm ăn uống gì. Thằng Chiến thì có thói quen sáng nào cũng phải ăn. Không là nó không chịu được. Sáng đó, sau ba ngày cày cuốc chẳng thèm về phòng. Sáng sớm thằng Chiến thường ghé quán Net chơi một hai ván mới lên lớp. Thấy hắn ngồi đó. Vẫn bộ đồng phục ngày hôm qua. Nó hỏi: – Qua giờ chưa về à cu? – Không. – Thế sao vẫn còn mặc áo hôm qua kìa. – Đâu có. – Xạo bố à? – Áo ngày hôm kia đấy – “@@!” Nó choáng với hắn. Hắn đúng là không ghiền thì thôi. Chứ một khi đã ghiền là chả cần biết thế gian này có ai. Chỉ cần có ta và game là đủ. Thấy hắn phờ phạc thế nó mới hỏi: – Thế ăn gì chưa? – Chưa? – Đói không? – Đói. – Cầm tạm gói xôi của tao ăn đi này. Nói rồi nó đưa gói xôi nếp nó mới mua hồi sang cho hắn. Biết nó không ăn sáng không chịu được. Hắn không nhận. – Thôi mày ăn đi. Xíu tao về ăn. – Cầm đi không xỉu bây giờ. Hắn lúc ấy không biết nói sao. Cầm gói xôi nó đưa. Đưa lên miệng ăn mà mắt đỏ hoe. Nước mắt rớt lúc nào không biết. Đúng lúc đó nhỏ Hằng đi vào. Nhỏ là đứa bạn thân thứ hai của hắn mà hắn có được. Hắn phải quay mặt đi giả vờ như không nhìn thấy nó vào để nhỏ không biết là hắn đang khóc. Từ lúc cầm gói xôi thằng Chiến đưa. Hắn biết được rằng mình thật may mắn khi có một người bạn như vậy. Cả nó và nhỏ Hằng thương hắn. Biết hắn yêu game, cũng phụ hắn cày cuốc rất dữ. Dù chỉ là một thế giới ảo. Nhưng đôi khi… người ta mới nhận ra được giá trị đích thực của tình bạn qua nó. Hắn thầm biết ơn chính cái game ấy đã mang ba đứa gần với nhau hơn. Hắn tuy thương thằng bạn. Nhưng nhiều lúc chả giúp gì được cho nó. Còn làm nó bị liên lụy rất nhiều. Nó chả có gì đặc biệt. Trong ba đứa, hắn là thằng lẻo mép nhất. Còn nó là thằng nhát gái nhất. Nhỏ Hằng thì tuy đẹp nhưng lại gặp rất nhiều trắc trở trong tình cảm. Cuộc đời của con nhỏ giống như một bộ phim Hàn Quốc. Thật sự mà nói đến hắn cũng chẳng tin được. Thằng Chiến được trời phú cho cái có một chiều cao rất lý tưởng. Hắn nhiều lúc chả ghen ghét gì với nó. Chỉ ghét mỗi cái nó… cao hơn mình. Nó sống khá trầm tính. Học thì mấy môn tự nhiên hắn không lại nó được. Chính vì thế nên trong chuyện game ghiếc thì nó luôn hơn hắn. Nhiều lúc nghĩ cũng bực mình. Còn nó thì ghét hắn ở cái tính nhỏ con nhưng lại lắm gái theo. Còn nó 24 năm trời sống mãi cái kiếp “một lối đi về”. Hắn nhiều lúc cứ thắc mắc là tại sao nó đẹp trai cao to. Nhìn khá là phong độ. Lại học cao hơn hắn. Thế mà sao lại chả có ai theo. Còn bảo nó tự đi kiếm tình yêu thì ôi thôi. Nó toàn đánh trống lảng. Nhát gái nó thế. Chờ sung nó rụng. Sung đâu chả thấy, toàn thấy quả tạ thì nhiều. Nhỏ Hằng thì khỏi phải nói. Hồi ấy là hot girl của trường hắn. Thừa hưởng khuôn mặt xinh đẹp của ai chả biết. Dáng người không phải là quá chuẩn nhưng cũng thuộc hàng nhìn được. Hồi ấy nhỏ học 10A2. Học bên dãy bên cạnh lớp hắn ở tầng dưới. Lớp hắn ra ban công đứng ngó xuống là có thể thấy được lớp nhỏ. Hồi ấy không biết bao thằng ôm mộng chinh phục nhỏ. Thế mà nhỏ chả thích thằng nào. Rồi nghe đâu đầu năm lớp 11 nhỏ chuyển ra Bắc học. Thế mà được tháng hai tháng lại được chuyển ngược vào trường hắn học lại. Mà lại vào… lớp hắn mới đau. Lớp hắn thì khỏi nói. Toàn… bựa nhân. Cứ chia nhau ra, nhóm thì game ghiếc, nhóm thì gái gú. Nói chung là bựa… không tả nổi. Ấy thế mà nhỏ vào lớp hắn lại chịu được mới tài. Biết bao anh lớp khác ngấp nghé làm quen. Thế mà nhỏ lại chịu chơi “gà nhà”. Thành thử thằng Thùy lớp hắn hớt được tay trên luôn. Nhớ mà buồn cười. Bao nhiêu thằng hộc máu mồm khi thấy nhỏ và thằng Thùy ngày nào cũng sánh bước bên nhau. Chỉ tiếc chuyện tình của hai đứa chả kéo dài được lâu. Thằng Thùy chắc cũng thuộc hàng thích của mới lạ nên yêu nhỏ được một thời gian thì hai đứa giận nhau lên giận nhau xuống. Cuối cùng là đường ai nấy đi. Cái mả cha nó. Lại ném qua cho hắn mới đau: – Thùy! Mày làm gì mà con Hằng nó khóc suốt thế?- Hắn bực dọc hỏi thằng Thùy. – Tao với Hằng chắc không kéo dài được thêm nữa. Thôi để Hằng được tự do đi. Mày có gì… chăm sóc Hằng giùm tao nhé.- Nó cũng ra vẻ mặt buồn thảm. – Mày nói vậy là sao? – Tao biết mày với Hằng thân nhau. Nên có gì mày canh chừng nhỏ giùm tao nhé. Tao sợ nó tự tử. – Ặc. Cái gì cũng tới tay hắn. Cơ mà hắn cũng lo. Lỡ nhỏ nghĩ quẩn thật thì có mà tội vạ tày đình. Hắn đành tìm nước an ủi nhỏ. – Quên cái thằng chết bầm chết dẫm ấy đi. Nó có cái đếch gì mà bà phải lụy nó thế? – Ông đi dạo với tôi một lát nhé.- Nhỏ nước mắt lưng tròng nói với hắn. Hắn nghe theo nhỏ. Hai đứa cứ thế đi thẳng lên tầng 2 nhà văn hóa Tân Hà. Ra cái ban công đứng hóng gió. – Đừng buồn nữa. Thời gian sẽ xoa dịu tất cả mà. Không có thằng này thì có thằng khác. Giờ lo học đi. Dạo này học lực bà xuống lắm nhé.- Hắn chả biết phải an ủi thế nào, cũng đành bắt chước mấy bộ phim hắn hay xem. – Tôi muốn chết quá ông ạ. – “@@!” Đúng là thằng Thùy nói đúng thật. Nhỏ này dễ nghĩ quẩn lắm. – Muốn chết hả? Đây, đang đứng trên tầng hai đấy. Nhảy xuống đi. Xem có bớt buồn tý nào không? Rồi bà chết đi thằng kia nó cũng có con khác. Xem như bà không tồn tại. Đấy. Nhảy đi. Tôi chả kéo bà lại đâu.- Hắn nói giọng sắt đá. – Đùa tý thôi làm gì ghê dzạ ba? Nhưng nói thật muốn quên một người sao khó quá ông ạ. Ông cũng thế còn gì. Chả phải ông vẫn chưa quên mối tình đầu của ông sao? – Cái đệt. Tự nhiên lôi chuyện của tôi vào làm gì? Quên đi nhá. Giờ em ấy có năn nỉ yêu tôi chắc gì tôi đã yêu lại mà bà đòi. – Trời! Chảnh chưa kìa. Chả biết có không quay lại hay vừa thấy em ấy cười một phát là nhào tới ôm tới tấp ấy nhỉ? – Khùng nó vừa. À mà cười rồi kìa. Hê hê. Mình cũng giỏi chọc cười người khác phết nhể..- Hắn cười tươi như hoa. – Cường này! Cảm ơn ông nhé. Lúc tôi buồn nhất lại có ông bên cạnh chia sẻ. Không tôi không biết vượt qua lúc này thế nào. – Bậy nào! Tôi là bạn bà mà. Bạn bè phải giúp đỡ nhau chứ. Nói rồi hắn nắm tay nhỏ dắt nhỏ đi xuống. Xem như cho nhỏ chút tự tin vào cuộc sống. Ít ra… cũng còn có người… tốt như hắn. Từ đó tình bạn của hắn, nhỏ và thằng Chiến càng thân hơn. Cũng chả biết thằng Chiến có khuyên nhủ gì nhỏ không. Chỉ thấy nhỏ vui hơn từng ngày. Dù lâu lâu nhìn thấy thằng Thùy giỡn với đứa con gái khác nhỏ cũng rớt nước mắt. G i a i T r i 3 2 1 . P r o Khi ấy để nhỏ bớt buồn. Hai thằng dẫn nhỏ đi chơi game. Được nghe nhạc còn được tám tùm lum chuyện trong game. Nhỏ gần như quên hẳn được mối tình đầu của mình. Rồi lại tiếp bước quen một chàng trong game. Cái con người mà sau này cũng yêu nhỏ vô cùng. Giúp đỡ nhỏ rất nhiều trong cuộc sống khi nhỏ học tập trên Sài Gòn. Người mà nhường nhịn nhỏ vô cùng. Người mà cuối cùng đi theo tiếng gọi của nước Mỹ. Bỏ lại nhỏ bơ vơ giữa muôn trùng khó khăn của cuộc sống xô bồ giữa đất thành phố. Và đó là lần thứ hai, hắn lại thấy nhỏ đau khổ. Khi ấy, hắn gần như bất lực không giúp gì được nhỏ. Bởi cả ba đứa tuy chung một thành phố. Nhưng lại xa nhau vô cùng. Đứa nào cũng có những công việc hay việc học tập. Chả còn có thể quan tâm nhau như ngày nào. Kiếm được một người bạn thân Quan tâm đến bạn chẳng cần nghĩ suy. Con gái con trai còn tùy Thật lòng quan trọng đừng tùy dối gian. Bước vào những cảnh gian nan Bạn luôn bên cạnh nguy nan chẳng từ. Chương 17: Ngày hôm ấy trôi quá với hắn thật lâu. Hắn cứ vừa làm lại vừa suy nghĩ về những ngày tháng trước đó. Thấy hơi tủi thân cho bản thân mình. Giờ lại vật vã thân cô thế cô trên mảnh đất Sài Gòn này. Có lẽ, đời hắn chỉ mãi là cô đơn. Hắn và em cứ trải qua những ngày yên bình như vậy. Nhưng cuộc đời sóng gió thì chả bao giờ ngừng đến với mỗi con người. Nhất là với hai đứa mới vào đời như em và hắn. Một đêm nằm bên em, hắn buột miệng hỏi: – Em hẹn giờ ngày mai dậy chưa? – Chưa xã. – Chết! Sao em không hẹn giờ đi. Không mai lại dậy trễ nữa thì khổ. – Em…- Em ấp úng. – Em làm sao?- Hắn nhăn trán hỏi. – Em… bán điện thoại rồi xã à. – Hả? Sao lại bán? – Xã này… em nói điều này xã đừng giận em được không?- Nằm trong vòng tay hắn. Em run rẩy không dám nhìn mặt hắn. – Có chuyện gì em nói đi. Anh đâu phải người hay bị shock đâu.- Hắn nói cho em an lòng. – Thật sự… Em không có đi làm ở bưu điện xã à. Người ta không cho em đi làm vì em chưa đủ 18 tuổi. Em xin lỗi xã. Em xin lỗi vì đã nói dối xã. -… Hắn nằm im lặng không nói. Vòng tay ôm em buông lỏng dần. Hắn không giận em, hắn chỉ buồn em vì không nói cho hắn biết sự thật sớm. Hắn nghĩ lại những ngày qua em sống như thế nào? Em ở đâu cả ngày? Hắn thở dài. – Xã giận em lắm à? – Không! – Em… xin lỗi. – Em không có lỗi. Anh mới là người phải xin lỗi. Anh không biết được trong những ngày qua em phải chịu khổ như thế nào. Rồi những ngày đó em sống thế nào được vậy? – Em toàn ngồi net thôi. Em chả dám ghé nhà bạn bè. Có bao nhiêu tiền em ngồi hết vào net rồi. Em định bán điện thoại để mua quần áo với mua đồ ăn. – Rồi em có tính tới khi em hết tiền thì em sống thế nào không?- Hắn thở dài hỏi. – Em…chưa nghĩ tới.- Em ngây thơ đáp. -… Thật sự nghe câu nói đó của em hắn không biết nói gì thêm. Hắn không ngờ vì yêu hắn mà em từ một cô bé ngây thơ chẳng có tý kinh nghiệm đường đời nào mà dám lao vào chẳng suy nghĩ. – Thôi ngủ đi em. Hắn chỉ biết nói thế cho em an tâm. Chứ giờ cũng chả biết làm thế nào cả. Mọi chuyện đã lỡ cả rồi. Em ngoan ngoãn nghe lời hắn chìm vào giấc ngủ của đêm mộng mị. Hắn thì cả đêm chả ngủ được. Hắn cứ nằm suy nghĩ, hắn không biết mình bây giờ phải làm như thế nào. Tiền lương của hắn chỉ được vài trăm ngàn. Tiền tip thì ngày có ngày không. Làm sao hắn có thể lo cho em được. Cuối cùng hắn buộc phải đưa ra quyết định mà hắn cho là nhẫn tâm nhất. Điều mà hắn đã làm với cả bốn người phụ nữ đã bước vào cuộc đời hắn. Sáng hắn dẫn em đi tìm quán net trên đường Trần Huy Liệu cho em ngồi. Rồi hắn mới bắt xe bus lên trường học. Hắn nghe em nói mấy ngày trước em toàn giả vờ bắt xe bus cho hắn thấy an lòng rồi cũng tìm quán net ngồi. Hắn chả ngờ em lại con nít như thế. Chắc em sợ hắn la. Mà em đúng là nhiều lúc rất sợ hắn. Hắn chỉ trừng mắt thôi là em run cầm cập. Cũng chả biết có gì mà em sợ thế. Buổi học ấy hắn chán chả muốn học. Nhỏ My thấy mặt hắn như đưa đám thì cũng không dám hỏi han gì nhiều. Trước nay hắn đi học luôn cố gắng cười vui hết mức với đám bạn. Hôm nay cái mặt hắn thế kia chắc là có chuyện lớn. Thế nên đứa nào đứa nấy chả dám động đến hắn. Học tới hết tiết hai. Thấy hắn xách cặp sách ra khỏi lớp. Nhỏ My giữ tay hắn lại hỏi: – Cường sao thế? Sao lại đi về? Cường mệt ở đâu à? – Không! Cường có chút chuyện cần giải quyết. Cường về trước nhé. My có gì bảo tụi nó điểm danh giùm Cường nhé. Nói rồi hắn gỡ tay nhỏ ra khỏi tay mình rồi tiến thằng ra cổng trường. Hắn đi lang thang trên đường Thành Thái. Hắn thật sự chán nản. Tới trạm xe bus hắn bắt xe rồi lên xe định nhắm mắt ngủ. – Á ông, lâu quá không gặp. Dạo này khỏe không? Hắn mở mắt ra thì thấy chị tiếp viên xe bus hôm trước. Cái bà chị mà 26 tuổi nhưng tính tình thì con nít đấy. Thấy chị nhìn hắn cười lấy tiền vé xe mà hắn thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Chị giờ như cái phao vớt hắn ra khỏi hố sâu trong lòng. Chỉ một nụ cười, một nụ cười thật lòng thôi… Con người ta như hòa chung nhịp đập. Hắn và chị được cái nói chuyện rất hợp nên hai chị em cứ kẻ đứng người ngồi mà tám với nhau. Mặc kệ mấy người ngồi trên xe bus. – À mà tôi hỏi bà này. Bà chạy tuyến xe không cố định à mà nhiều hôm tôi bắt đúng số xe bà đi hôm trước nhưng không gặp bà? – Đâu có đi cố định một xe đâu ông. Mỗi ngày mỗi xe là một tài một tiếp viên riêng. Muốn gặp tôi đâu phải dễ. He he.- Chị cười đểu chọc hắn. – Hay quá. Thế thì lần sau tôi phải để ý ngồi chờ đúng xe bà tôi mới đi.- Hắn đáp trả. – Chỉ sợ ông chờ lâu thôi chứ xe đi từ Chợ Lớn lên Gò Vấp mà. Thường muốn tới trạm cũ có khi gần hai tiếng hay hơn. – Kệ, tôi thích thế. Hắn và chị lại đùa giỡn với nhau như hai người bạn. Nhiều lúc hắn còn đứng dậy phụ chị bán vé cho người ta. Thử làm tiếp viên xe bus thấy cũng vui vui. Hắn vừa nhường ghế của mình cho một bà cụ vừa bán vé cho bà. Miệng cười cười hỏi chị: – Ê bà, trung tâm còn tuyển tiếp viên không? Cho tôi xin một vé đi với. – Ông bị khùng à? Làm cái nghề này mệt lắm. Có bữa phải dậy từ 4 giờ sáng. Có bữa 6 giờ mới dậy. Chạy cả 12 tiếng đồng hồ mệt muốn chết chứ sung sướng gì mà làm. – Cơ mà thấy nó hay hay bà ạ. Chắc tôi phải thử làm quá. – Thế ông không đi học à? – Đấy là tính cho sau này ấy. Ha ha ha. – Chỉ giỏi chọc người khác.- Chị hậm hực nhìn hắn. Thấy hắn đứng một mình cũng buồn. Chị còn phải bán vé và mở cửa cho khách. Chị ném cho hắn cái điện thoại kèm theo cái tai phone: – Ông nghe nhạc tý đi cho đỡ buồn. – Cảm ơn bà nhiều nhé. He he. Nói rồi hắn cắm tai nghe vào tai rồi mở nhạc lên nghe. Xem nào, nhạc gì toàn nhạc vàng thế này. Hắn thì không thích nghe nhạc vàng cho lắm. Nghe nó cứ sầu thảm thế nào ấy. Tìm mãi mới được một bài nhạc quốc tế. Lại đúng bài hắn thích: “As long as you love me” của Backstreet boys. Bài này ở Heo May ngày nào cũng mở. Cơ mà nghe hoài không chán. Nghe mãi những giai điệu ngọt ngào của nó mà cảm giác lòng mình đang hòa vào trong bài hát. “ Anh không quan tâm em là ai, em từ đâu tới, những gì em đã làm, miễn là anh yêu em”. Hắn cứ đứng thưởng thức bài hát đó. Nghe đi nghe lại cũng chỉ một bài. Thấy hắn say mê nghe nhạc, mắt thì nhắm lại đầu đung đưa theo điệu nhạc. Chị buồn cười quá đến vỗ vai hắn, kéo một bên tai nghe của hắn ra rồi thì thầm vào tai hắn: – Tới nhà ông rồi kìa. Đang nghe nhạc mà bị làm phiền. Cũng may là chị chứ gặp người khác… chắc ăn đấm là có. Nghe chị nói thế hắn tỉnh bơ. – Tôi đâu tính về nhà. – Hả? Thế ông định đi đâu. – Đi chơi với bà. -… Chị tưởng hắn nói đùa. Nhưng ai ngờ hắn làm thật. Xe bus số 7 cứ thế tiến về trạm dừng trên Gò Vấp. Hắn thì cứ thong thả nghe nhạc và nhìn đường phố. Tới trạm hắn cũng chả thèm xuống xe. – Ê ông kia! Ông xuống xe đi, tới trạm rồi kìa. – Xe này bao giờ đi nữa? – Khoảng 15 phút nữa mới đi. – Thế thì tôi ngồi trên này chờ. -… Chị lắc đầu bó tay với hắn. Đành đi giao tiền hay ghi nhận ca gì đấy hắn chả quan tâm. Lát sau xe lại tiếp tục khởi hành rời bến. Hắn lần này có điện thoại nghe nhạc nên cũng chả làm phiền chị làm việc. Cứ để chị bán vé. Xe đi từ chợ Gò Vấp xuống tới Nguyễn Văn Trỗi thường khá ít khách. Chị rảnh rang chả biết làm gì. Tới ghế hắn ngồi, giựt một bên tai nghe của hắn áp vào tai mình.. – Ái chà. Cũng biết thưởng thức nhạc quá nhỉ. Biết bài này hay luôn? – Tôi nghe nhạc quốc tế là nhiều nên sao không biết bài này? Mà bà nghe có hiểu gì không? – Không. – Hèn chi? – Hèn chi sao? – Hèn chi… điện thoại bà có đúng một bài này là tiếng nước ngoài. -… Ghét vì bị hắn nói xóc hông. Chị chả thèm nói chuyện với hắn nữa. Kệ cho hắn ngồi cười mỉm một mình. Tiếp tục im lặng nghe nhạc. Cơ mà chị cũng thật lạ. Hắn nãy giờ mở đúng một bài đó. Thế mà chị chả để ý. Cũng chả thắc mắc sao hắn không chỉnh nhạc khác. Hắn đi chơi với chị đúng hai vòng tuyến xe. Trước khi xuống xe không quên trả lại cái điện thoại đã… hết pin. – Á, hết pin rồi. Làm sao mà gọi điện về nhà được? Á á, ghét ông quá. – Hê hê. Ngày mai chịu khó sạc đầy pin nhá. À mà ngày mai bà đi tuyến mấy giờ. – Uhm, 5 giờ 30 từ Chợ Lớn lên. Mà ông hỏi làm gì? – Đi chơi với bà chứ làm gì? Nói rồi hắn nhảy tót xuống xe khi xe chưa dừng hẳn làm chị hốt hoàng la lên: – Coi chừng, té bây giờ. Hắn nhảy xuống đường an toàn không quên quay lại nháy mắt với chị một cái cho chị an tâm. Giờ mới hơn 12 giờ, hắn chợt nhớ tới việc mình cần làm mà đã suy nghĩ từ tối qua. Hắn nhanh chân bước vào một quán nét cũng trên đường Trần Huy Liệu. Nhưng không phải là quán em ngồi hồi sáng. Hắn tranh thủ từng phút giây đăng nhập Yahoo rồi buzz em. Cũng may em đang online. – Hi xã, sao xã online giờ này? Xã chưa về ăn cơm à? Mà sao xã không ghé quán em ngồi? – Oanh này! Anh có chuyện muốn nói. – Sao không để tối về nói xã? – Anh sợ… – Sợ?… – Em… về nhà đi. -… – Nha em. -… Hắn không biết làm gì vào lúc này. Vì đó là việc hắn cho rằng tốt nhất cho em. Em còn nhỏ, em còn chưa biết đoạn đường trước mắt còn rất dài. – Anh thật sự muốn vậy?- Phải mất năm phút sau em mới trả lời lại. – Anh không muốn chúng mình cứ mãi sống thế này. Em còn trẻ con lắm. Chưa hiểu hết được đâu. – Em 17 tuổi rồi. Không phải trẻ con nữa. – Hãy hiểu cho anh. Nghe anh, về nhà đi em. – Em mà về là em sẽ không bao giờ được gặp anh nữa. – Anh biết. – Anh chấp nhận? -… Ừ. Hắn chỉ dám nói tới đó rồi thoát Yahoo ra tính tiền về. Hắn không đủ can đảm để chat với em thêm một tý nào nữa. Hắn sợ hắn sẽ không cầm lòng được mà lại níu kéo em lại. Sẽ lại càng làm khổ cả hai hơn. Về tới quán hắn hạ quyết tâm mình phải cứng rắn. Nhất định phải cứng rắn. Không thể xao động. Hắn nghĩ cho em, nghĩ cho cả hắn. Người ta có thể gọi hắn là ích kỷ, không dám đấu tranh hay sống hết mình vì tình yêu. Nhưng hắn còn thật sự chưa xác định được là hắn có yêu em hay không. Hay chỉ là… thương hại? Cố gắng làm việc cũng hết ngày. Hắn cùng mọi người vào thay đồ tắm rửa. Trong lúc cả bọn đang tập trung thay quần áo hắn nói với mấy anh làm chung. – Các anh này, tý nữa bé Oanh có tới… Các anh đừng mở cửa giùm em nha. – Cái…gì…?- Cả bọn trợn mắt nhìn hắn. – Em nói thật. Các anh hiểu cho em. – Mày “ăn” nó rồi giờ phủi tay thế à thằng kia?- Lão Thanh la hắn. – Ặc, có tiếng mà không có miếng nhá. Em “ăn” nhỏ bao giờ? Đừng có suy bụng ta ra bụng… “gà” chứ.- Hắn ám chỉ lão Thanh với nhỏ Thu. – Ơ đù má cái thằng này. Tao với bé Thu cũng chưa có gì nhé. Chả như mày mà đêm nào cũng ngủ chung như thế. Không có chuyện gì mới lạ á. Lão Thanh nói thế làm cả bọn phá ra cười. Hắn thì lúc này chả cười nổi. Thật sự trước đó đúng là hắn cũng có ý nghĩ đó. Cũng may hắn dừng lại kịp lúc. Không thì bây giờ không biết ăn nói làm sao. Hắn thở dài nói: – Em nói thật. Em với nhỏ chưa có gì cả. Cũng chỉ ôm nhau ngủ thôi. Mà bé Oanh với em cứ như thế này em sợ thể nào má Kim cũng biết. Bé Oanh lại không có việc làm. Cứ thế này em chỉ làm khổ bé Oanh thêm thôi. Tốt nhất em nên để bé Oanh về nhà. Các anh giúp em nhé.- Hắn năn nỉ. Cả bọn thấy hắn nói thật lòng mình nên cũng thương. Cùng gật đầu hứa với hắn. Đêm nay hắn không ngủ trên khu C nữa. Vì khu đó là khu máy lạnh. Má cấm nhân viên ngủ trên đó chắc vì sợ tụi hắn mở máy lạnh tốn điện. Hắn hôm nay ngủ chung với lão Minh trong khu A. Được cái quán hắn là sân vườn. Cho nên khu nào cũng ngủ được vì đều có mái che. Cứ mắc mùng bật quạt rồi nằm thẳng dưới đất ngủ cho thoải mái. Chứ trong phòng nhân viên chỉ có một cái tấm phản ngủ được ba người là hết. Hơn hai giờ sáng. Hắn tự dưng thấy như có ai ôm mình làm hắn tỉnh giấc. Lúc ấy hắn vẫn còn lim dim mơ ngủ.. Hắn nghĩ chắc lão Minh ngủ xoay người nên mới ôm hắn. Hắn cầm tay lão hất luôn về đằng sau. Lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Đang lim dim sắp ngủ thì cánh tay lão lại đè lên người hắn. Lần này thì hắn bực. Hắn ngủ ngoài con gái ra thì có thể còn lại hắn ghét nhất có ai gác lên người. Quay người lại định vả cho lão một phát thì qua ánh sáng mờ mờ của bóng đèn dưới bếp chiếu vào. Hắn thấy lão Minh sao tự dưng tóc lại dài ngang lưng phủ kín mặt. Hắn toát mồ hôi hột nghĩ mình gặp ma. – AAAAAAAAAAAAAAA. Hắn hét lớn nhảy bổ ngửa ra đằng sau đầu đụng luôn vào cái ghế dùng để mắc mùng. Đang chưa hoàn hồn và chưa hết đau vì cái đầu muốn sưng lên. Cái “con ma” ấy nó còn ngồi dậy làm hắn muốn rớt cả tim ra ngoài. Cái ánh sáng mờ mờ chiếu vào càng làm cho khung cảnh thêm ghê rợn. Quán hắn lại có thêm mấy cây liễu. Mà hắn nghe nói ma hay đi với liễu rủ lắm. Hắn có nhớ hôm bữa hắn tìm hiểu nguyên do tại sao không một thằng nhân viên nào ngoài lão Thanh với hắn dám phục vụ trên khu L. Mà trên cầu thang đi lên khu L có một cái bàn thờ. Từ đầu chả ai dám nói cho hắn biết. Mãi hắn mới được biết là do ngày trước ở đây có một nam nhân viên chết vì bị điện giật. Cũng do ngày mưa chắc nước hắt vào công tắc bật quạt. Nam nhân viên ấy tắt quạt thì bị giật mà không một nhân viên nào dám tới cứu. Lúc ấy trời mưa không biết kiếm đâu được một cây tre khô. Đến lúc ngắt được CB tổng thì nam nhân viên đã ra đi. Từ đấy quán hắn mới làm bàn thờ nam nhân viên ấy trên cầu thang lên khu L. Bên cạnh một bụi tre rất lớn và một… cây liễu. Hắn còn nghe những cặp tình nhân hay lên khu L để mày mò “ấy ấy” nhau cũng có một hai cặp bị dọa cho sợ chết khiếp. Hắn lúc này thần hồn nát thần tính. Bình thường hắn chẳng sợ ma nhưng gặp cái hoàn cảnh bất ngờ này thì hắn chỉ có nước rụng tim mất. Chợt “con ma” nó kéo tóc ra để lộ khuôn mặt của… bé Oanh. Thật sự lúc này hắn chả dám nghĩ đấy là em mà hắn chỉ hướng theo suy nghĩ đây là con ma. Giờ hắn chân chả cử động nổi. Không biết làm sao chạy ra khỏi cái mùng này. Đang tim đập chân run thì lão Thanh ngủ trên khu L nghe thấy tiếng hét của hắn thì cầm đèn pin phóng xuống. – Cái gì vậy Cường? Làm gì hét ghê thế? Nói rồi lão soi đèn pin vào mùng của hắn. Hết chiếu hắn tới chiếu bé Oanh. Lão cười cười. – Đêm rồi mà Oanh còn bắt nó làm gì à mà nó hét ghê thế? – Đâu có đâu anh, em đang ngủ tự dưng ảnh hét lên làm em phải dậy theo đấy chứ. Chắc ảnh gặp ác mộng. Hắn giờ mới dám tin “con ma” trước mắt mình là em. Hắn vừa điên vừa xầu hổ. Chỉ còn nước trút bực dọc chữa cháy: – Ác mộng cái con khỉ á. Em ngủ mà làm gì phủ tóc khắp mặt thế hả? Em định dọa anh chết luôn đấy hả? Lão Thanh nghe hắn nói đến đó thì phá ra cười. May là quanh đây chỉ có hắn, em và lão Thanh. Không thì chắc xấu hổ độn thổ mất. Chợt hắn nghĩ lại hồi tối đã nói với mấy lão không mở cửa cho em rồi mà? Thế thì em vào đây bằng cách nào? Hắn trở lại ngay khuôn mặt lạnh lùng hỏi em: – Sao em vào được đây? Thấy mặt hắn bỗng dưng trở nên dễ sợ, em không dám nói câu nào mà quay qua lão Thanh cầu cứu. Lão Thanh thấy hắn nghiêm túc thế thì cũng không dám cười nữa. Nói với hắn: – Tao mở cho Oanh vào đấy. Tao thấy nó ngồi ngoài kia hơn một giờ sáng mà không chịu đi. Tao thấy tội quá mới mở cửa cho nó vào. – Em đã nói với anh như thế nào rồi?- Hắn bực dọc quát. – Ơ cái thằng này. Mày nhẫn tâm nó vừa thôi. Tao không nhẫn tâm được như mày. Nói rồi lão quay lưng đi thẳng một mạch lên lầu. Chắc lão giận hắn vì hắn to tiếng với lão. Hắn nhìn qua em, thấy em rơm rớm nước mắt nhìn hắn như khẩn cầu. Hắn chỉ lạnh lùng nói: – Ngủ đi. Rồi quay lưng lại với em nhắm mắt ngủ. Em cũng nằm xuống ngủ theo hắn.
| - Share: BBCode: Link: |