pacman, rainbows, and roller s

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ XuXu Đừng Khóc!!!
** Admin admin
26-10-2020


cậu ấy chen vào giữa tôi và Kim, và bắt đầu hỏi chuyện cô ấy,

có cảm giác Đu Đu ko cần quan tâm tới sự có mặt của tôi nữa…

)_(

cả khi lấy thức ăn, Đu Đu cũng hỏi Kim trước,

rồi mới quay sang hỏi tôi…

còn khi chọn ghế ngồi, cậu ấy bảo tôi ngồi bên hướng đối diện đi,

để cậu ấy ngồi cạnh Hương Kim.

tự nhiên…tôi thấy khó chịu…tôi thấy hối hận vì đã đưa Kim theo.

cảm giác chưa bao giờ xảy ra.

tinh tình tang tang tình…

là chuông điện thoại của tôi.

“Xu Xu ở đâu thế??”

“ở khu ăn uống”

“tới liền, đừng đi đâu nha”

“khoan, để tớ về chỗ cậu, ở đâu vậy?”

“ở chỗ trại mình chứ đâu!”

tôi cúp máy xong thì quay sang 2 người Kim và Đu Đu

họ vẫn đang nói gì đó về món bánh bèo…

“tớ về trại đây.”

“ơ…chưa ăn xong mà…”

“tớ ko ăn nữa, tớ về trước.”

nói xong, tôi đứng dậy bỏ đi khỏi chỗ ấy,

Kim cố gắng gọi với theo…mà sao chỉ có Kim gọi,

Đu Đu thậm chí còn ko hề hỏi tôi 1 câu.

>_<

“sao vậy??Ai dám ăn hiếp XU XU thế??”

Long hỏi khi thấy vẻ thất thểu của tôi đi về lều,

và tôi cảm thấy càng thêm buồn,

câu hỏi đó, vốn là của Đu Đu dành cho tôi mà…

“Xuân vừa đi đâu về vậy?”

tay mang 2 ly nước trà chanh, Lãm ngồi xuống chìa cho tôi 1 ly,

Long thì đã có ly của mình rồi…

“tớ đi ăn…”

“hồi nãy thấy đi với Kim mà”

“cậu thấy à?”

Lãm gật đầu, hóa ra là cậu ấy có nhìn thấy,

tôi cứ tưởng họ mải chơi bóng chứ…

ban nãy chỉ ăn nửa phần bún thịt xào, vẫn còn hơi đói,

tôi ực ly trà chanh 1 hơi hết sạch.

“vậy Kim đâu rồi?”

“Kim…vẫn còn ăn.”

“2 người cãi nhau hay sao mà bỏ về đây trước?”

“ko phải. đừng hỏi nữa!!”

có lẽ là lần đầu tôi lớn tiếng nạt Long nên cậu ấy trơ mắt ra,

Lãm cũng tỏ vẻ ngạc nhiên…, nhưng lại hạ giọng…

“thôi, ko hỏi. Xuân chưa ăn xong đúng ko?”

“uh…sao biết vậy?”

“tiếng bụng còn kêu kìa”

cả 2 cười hehe chọc tôi, và tôi xấu hổ chết đi được,

đang bực bội, nên vì vậy thôi chui tuốt vào lều, lấy quyển sách học bài về Đoàn ra đọc

cố quên hết tất cả…



tôi ngủ quên 1 lúc, đến khi tỉnh dậy, thì đã thấy bóng trăng sáng rực ngòai cửa lều,

bụng đói meo, nên tôi lò mò chui ra…

do mới ngồi dậy còn choáng, tôi **ng ngay lưng của Lãm…

cậu ấy ngồi ngay bên cửa.

“sao ko ngủ tiếp?”

“tớ đói…”

“ah…cái này cho Xuân ăn…”

Lãm đưa tôi 1 phần hamburger bò còn hơi ấm,

chắc vừa mua ban nãy…

tôi ko chần chừ thêm và cho vào miệng cạp ngay…

“cậu mua cái này hồi nào vậy?”

“khi Xuân giận bỏ vào trong. cũng mới 20 phút thôi”

“ah…tớ cứ nghĩ mình ngủ 1 giấc dài rồi…”

Lãm cười và nhìn tôi ăn, tự nhiên tôi thấy hơi ấm áp,

trăng sáng làm nét mặt gầy của Lãm càng thêm phong sương…

chợt nhận ra thiếu mất nhân vật quan trọng, tôi nuốt miếng bánh và hỏi Lãm

“ủa, Long đâu?”

“kia kìa”

theo hướng tay Lãm, tôi nhận ra cái áo thun sọc của LO LO

đang nhấp nhô chỗ trò chơi nhảy sạp…

xung quanh vẫn đầy bạn bè và “fans hâm mộ” của cậu ấy.

“Long luôn có nhiều người vây quanh hen, khỏi sợ buồn…”

“ko đâu, nó phải luôn gây thu hút để chạy trốn sự cô đơn đó.”

Lãm nói trầm ngâm, khiến tôi nhớ tới hôm ở nhà Long,

sự vắng lặng của căn nhà to đúng là ko dễ chịu chút nào…

vì thế, tôi khẽ gật đầu, nhận thấy đánh giá của mình quá chủ quan.

“cậu hiểu Long lắm hả?”

“ko hẳn, 1 phần thôi.”

“ah…mà sao người như cậu lại chơi với 1 anh bạn ngang ngạnh như Long thế?”

“ngừơi như tôi thế nào?”

câu hỏi của Lãm vặn lại làm tôi bối rối,

khó mà trả lời cho ra…rằng tôi thấy Lãm thế nào…

chỉ biết, là cậu ấy ko giống tôi, ko giống Đu Đu, ko giống Long…

“cậu…khác…Long…”

“thì có ai giống ai đâu. mà, có lẽ vì bọn tôi cần nhau.”

“cần nhau?”

“uh, Long cô đơn và cần có người để nó tin cậy chia sẻ. tôi cần Long cho mình sự năng động tuổi trẻ. ở nhà thờ từ bé, ko chơi với Long, tôi chắc đã thành 1 ông cha xứ.”

“vậy hả?”

“mà tôi thì ko thích làm cha xứ, tôi chỉ nghĩ tới việc làm linh mục từ khi…”

“từ khi nào?”

“từ khi gặp Xuân”

hả?O_o gặp tôi?

nét mặt của Lãm ko cho thấy là cậu ấy nói đùa.

tôi vẫn ko hiểu tại sao gặp tôi thì lại muốn làm linh mục nữa

ko lẽ tôi có gì đó khiến cậu ấy…giác ngộ?

+_+

tiếng ồn ào của đám bạn làm cả tôi và Lãm đều quay mặt ra nhìn,

cái dáng quen thuộc của Đu Đu và,

trên lưng cậu ấy là cô bạn tóc dài với sống mũi cao…

Hương Kim.

Đu Đu của tôi,…Ca Ca của tôi…

cậu ấy cõng Kim về trại của Grand School,

tôi chỉ ngồi nhìn mà ko biết phải làm gì nữa…

“Kim làm sao vậy??”

“bạn ấy bị vấp trật mắt cá.”

Đu Đu quệt mồ hôi đặt Hương Kim ngồi xuống cạnh tôi và thở,

sau khi trả lời Lãm…

thoáng chốc cậu ấy nhìn tôi, vẻ gì đó tôi ko diễn tả nổi.

như là, ngại ngùng…

“để tôi xem nào.”

Lãm bảo tôi tránh ra để cậu ấy cầm chân trái của Kim lên,

nắn nắn 1 lúc rồi đẩy nhẹ khớp bàn chân 1 cái,

Kim chỉ kêu “Ah” 1 tiếng và nhăn mặt…

“giờ Kim để yên đừng đi lại nữa.”

“cảm ơn Lãm nhé…ah, cảm ơn cả Đu Đu nữa!”

Đu…Đu à?

Kim gọi cậu ấy là Đu Đu…tại sao…

Đu Đu vốn ko thích để ai gọi cậu ấy như thế trừ tôi…

vậy mà giờ đây khi nghe lời cảm ơn của Hương Kim, cậu ấy lại cười và gãi đầu

“ko sao. nghỉ ngơi đi nhé…ah, bye cậu, Xu Xu”

nói xong Đu Đu quay đi và cứ thế chạy thẳng hướng sườn đồi,

tôi bỗng ko thấy muốn ăn nữa…

một bàn tay nắm nhẹ vai tôi, và tiếng cậu nói nhỏ,,

“đừng có bỏ dở phần ăn đó, của tôi mua cho Xuân mà.”

uh…cậu ấy mua cho tôi…dĩ nhiên phải ăn cho hết

tôi vừa gặm tiếp phần hamburger, vừa nhìn Kim…

“chân cậu thấy sao rồi…”

“cũng đỡ…ah, Xuân có giận mình gì ko vậy?”

“đâu có đâu…”

“ko có thiệt ko??”

“thiệt…”

tôi nói dối 1 chút so với thực lòng, nhưng nếu suy cho cùng,

tôi cũng ko giận cô ấy…Kim là 1 người bạn tốt,

Đu Đu là bạn tôi, Kim cũng là bạn tôi, họ thấy hợp nhau,

cũng đâu có gì đáng buồn…

mà sao tôi buồn vậy nè…T_T

buổi sáng sớm, mặt trời chỉ vừa hửng nắng,

tôi lại thức dậy – vì ngủ ko được ngon lắm…chắc do lạ chỗ.

Hương Kim vẫn ngủ say…, tôi khẽ khàng bước ra ngoài…

2L đang ngồi ngòai kia, ôm quyển sách Đoàn đọc và học…

vẻ rất cần cù chăm chỉ, hic, trong khi tôi chỉ nằm ngủ trong kia…

“các cậu học cả đêm à?”

“ủa…dậy sớm vậy…?”

“sao ko gọi tớ học cùng…”

“Xuân đã lo phần IQ, bọn tôi phải chịu phần này chứ”

ra vậy…nghĩ thế nên họ mới dốc sức cho phần thi đầu,

hi vọng là chúng tôi sẽ thắng…

ăn sáng xong, học sinh các trường tập trung lại để tham gia

mấy trò chơi thể thao vận động theo đội…

nhảy bao bố, chạy đua, nổ bong bóng, rồi còn bịt mắt đập niêu…

giải mật thư nữa…cũng vui lắm.

chân Hương Kim đã khỏi, cô ấy có thể đi lại nhưng chỉ đi chậm,

nên tôi luôn theo sát để trông chừng Kim…

sau 1 đêm thì tôi hết nghĩ gì, gần như quên sạch.

có lẽ cảm giác tối qua chỉ là thóang chốc,

ko ảnh hưởng nhiều đến tôi thì phải.

“Đu Đu kìa!”

CHƯƠNG 45:

Kim lay tôi và chỉ ra chỗ người đang đi cà kheo,

đúng là cậu ấy…uh…tôi ko nhận ra…mà Hương Kim lại nhận ra

cô ấy chen vào và hét to để cổ động…

Đu Đu giành chiến thắng trong trò chơi đó, thực ra thì,

tôi biết việc đi cà kheo với Đu Đu là quá dễ,

gì chứ mấy cái trò khỉ, Đu Đu là giỏi nhất…^_^

cậu ấy được trao vòng hoa và 1 hộp bánh Orion nhân hột gà…thứ tôi thích ăn…

chắc vì vậy mà Đu Đu nhảy nhanh tới chỗ tôi và Kim đang đứng.

“tặng cho cậu nè”

vừa mới vui vì có được phần bánh của Đu Đu, nghĩ rằng,

cậu ấy ko có quên mình…vẫn nhớ tới mình…

thì tôi lại thất vọng và buồn hiu khi thấy…

Đu Đu chuyển cái vòng hoa từ cổ của cậu ấy sang Hương Kim.

ngay phút giây đó, tôi bỗng thấy hộp bánh trên tay mình

nhẹ tênh…ko có giá trị gì…

“Xuân!!”

Lãm gọi tôi từ phía sau, khi tôi quay lại,

cậu ấy vẫy tay ngoắc tôi đến đó…Long cũng đang chờ…

tôi dợm bước quay đi nhưng cũng cố nán 1 chút,

vậy mà…Đu Đu dường như ko hề để tâm tới…

lòng buồn vời vợi, tôi cứ thế lùi dần rồi đi theo 2L,

chán nản vô cùng.

Lo Lo và La La gọi tôi vì đã tới giờ bọn tôi phải thi…

“bánh ở đâu ra vậy?”

“của Đu Đu…”

“nó chơi thắng được hả?”

Long vừa hỏi vừa giật cái hộp bánh trên tay tôi,

xé nắp hộp và thản nhiên lấy 1 cái ra ăn ngon lành…

tôi cũng ko buồn phản ứng…

“um…um…ngon hen…sao hồi nãy tôi ko sang đó chơi ta?”

“nhiều chuyện quá…đi thôi…”

Lãm thúc Long về phía trước và quay lại nhìn tôi,

cậu ấy nheo mắt 1 chút, giọng băn khoăn…

“từ tối qua đến giờ Xuân có gì ko ổn sao?”

“ko có…”

“hay quên mang bùa rồi?”

bùa à? có…tôi đã nhờ ông nội vẽ cho hồi sáng qua.

nó vẫn còn nằm trong túi quần của tôi đây…

chìa cho Lãm thấy lá bùa, tôi vẫn mặt mày bí xị.

“nói cho tôi nghe đi. chuyện gì vậy?”

“tớ…muốn có cái vòng hoa đó…”

“vòng hoa nào?”

tôi vô thần chỉ về hướng sau mình dù ko hề quay lại,

Lãm nhìn theo ngó 1 hồi rồi như hiểu ra, cậu ấy thở dài…

“khờ quá, đừng buồn, tôi sẽ tìm cho Xuân 1 cái, vui lên đi!”

chúng tôi thi 3 đội 1 lượt và vì chỉ có 2 phần thi,

nên nhóm XuLoLa của Grand School dễ dàng vượt qua lượt đầu,

Lãm và Long đã học rất chăm chỉ mà…

trong khoảng thời gian nghỉ trước khi bước vào vòng đấu 2 đội cuối cùng,

Lãm chạy đi đâu đó ko biết…

Long thì ăn gần hết nửa hộp bánh của tôi.

“cậu đói lắm à, Long?”

“ko đói, nhưng tự nhiên thích ăn. mà sao Xu Xu chẳng ăn cái nào vậy?”

“tớ ko thích.”

“ko phải Xu thích thằng Đu Đu sao? cái này là nó cho Xu mà.”

“nhưng Đu Đu ko thích tớ…”

nghe tôi nói giọng buồn bã, Long ko xé cái bánh,

bỏ nó trở lại hộp và ngồi cạnh tôi…

“nó nói thế à??”

“ko phải…”

“mặc kệ nó đi, nó ko thích Xu nhưng tôi thích. tôi thích là nhất rồi nhá!”

mặt Long cười toe tóet vẻ rất hãnh diện

khi tuyên bố điều đó…

tôi thì cũng chẳng thấy khá hơn…từ nãy giờ tôi thi,

có thấy Đu Đu bên dưới cổ vũ đâu,

dù cho cậu ấy đã được tôi cho hay từ trước khi lên đây nữa.

từ xa Lãm xách 1 vòng hoa giống của Đu Đu cho Kim ban nãy,

mồ hôi lấm tấm trên trán, cậu ấy chạy về đưa cho tôi…

“của Xuân đó”

“…cho…cho tớ à?”

“uh.”

Long trố mắt nhìn Lãm và tôi thì cầm lấy vòng hoa,

nó tươi hơn và đẹp hơn của Kim…

nhưng ko hiểu sao tôi ko thấy vui vẻ hơn…

“…Xuân ko…thích à?”

giọng Lãm gần như thất vọng, nghẹn ngào,

tôi lắc đầu, cố mỉm cười và nói câu cảm ơn…

ko biết Lãm đã tham gia trò chơi nào để có được nó,

mà trông cậu ấy lại thở mệt mỏi lắm…

“vậy ném nó đi”

Lãm đột ngột giật cái vòng hoa trên tay tôi,

ném ra xa tít với vẻ nổi cáu và giận hờn…

tôi vẫn long lanh mắt ngạc nhiên,

vì theo những gì tôi biết về Lãm, thì hành động đó…

ko thuộc về cậu ấy…

“mày điên à?”

Long đứng dậy hỏi gặn Lãm với giọng hơi nặng,

còn Lãm thì vẫn đứng thở mà ko thèm nhìn tôi…

tôi…đã làm gì sai sao…

tôi bỗng thấy sợ Lãm, hơn bao giờ hết.

vì vậy, tôi rụt rè bước ra chỗ mà Lãm đã ném cái vòng đó,

nhặt nó về, rồi tự đeo vào cổ, như 1 kẻ phạm tội tự đi còng tay mình vậy.

hic hic…

thế nhưng, Long lại lột nó ra khỏi cổ tôi,

ngay trước mặt Lãm, và rồi , cậu ấy quăng cái vòng xuống đất.

“mày tặng hay là ép người ta vậy?? bộ tưởng vòng hoa của mày ngon lắm sao?”

“…”

Lãm vẫn đứng như tượng đá súôt từ nãy tới giờ,

cậu ấy cũng ko hề trả lời Long tiếng nào…

tôi ko muốn những chuyện này càng thêm rắc rối,

cũng may, thông báo trên loa gọi chúng tôi tập trung để thi,

kịp thời giải tỏa ko khí căng thằng xung quanh vụ vòng hoa.



tôi có cảm giác vừa bị bắn 1 mũi tên vào đầu,

khi thấy Đu Đu có mặt trong đội thi đối đầu với chúng tôi,

Grand School vs Gia Định…

Chương 46:

nhỏ Thục Hiền, và Phan Huy…

Huy học giỏi nhất trường Gia Định…và còn giỏi Toán hơn tôi nữa…

2L cũng tỏ ra ngỡ ngàng ko kém tôi,

nhưng rồi, cho dù bất ngờ thế nào,

thì chúng tôi vẫn phải…chiến đấu…

tôi chỉ làm bù nhìn trong phần thi đầu tiên,

mà đúng ra, tôi chỉ toàn lo suy nghĩ tùm lum…

lý do tại sao Đu Đu tham gia,

cậu ấy ko học giỏi,cũng ko thích bon chen mấy vụ này

và rồi, tại sao Đu Đu ko cho tôi biết…

có phải…vì giải thưởng ko…

nếu ko vì tiền, chắc Đu Đu cũng ko muốn lên đấy…

cậu ấy hẳn là rất cần tiền…

tiền tiền tiền…

“đội Grand được 16 điểm, đội Gia Định được 14 điểm. Bây giờ sẽ là phần thi thứ hai”

ko được nghỉ giải lao, bọn tôi bước luôn vào phần test IQ,

Long nắm chặt vai tôi như đặt niềm tin,

còn Lãm…cậu ấy vẫn lạnh lùng như băng hà…

ko nói tiếng nào.

4 câu hỏi đầu tiên, tôi…nhường cho bên đội Đu Đu,

dù biết đáp án sớm nhưng vẫn cố tình bấm chuông chậm…

đến câu thứ 5, Lãm bỗng gạt tay tôi ra và bấm chuông,

rồi trả lời đúng…giành điểm…

Lãm và Long đã thức cả đêm để học bài…

họ tỏ ra quyết tâm…niềm kiêu hãnh của 2L,

họ ko muốn thua.

nhưng mà, tôi ko muốn thắng.TT_TT

phía bên kia, Đu Đu gần như ko nhìn tôi, cậu ấy chỉ nhìn anh MC,

rồi cúi mặt, né tránh ánh mắt của tôi…

whew…thế là sao chứ…

vì thái độ buông xuôi của tôi, nên Lãm và Long đành tự lực cánh sinh,

suốt 20 câu hỏi họ đều cố gắng giành quyền trả lời,

nhưng cũng sai đi vài câu…

mà thêm nữa, Huy bên Gia Định cũng có phải tay vừa đâu…

cho nên, cuối cùng, điểm số được san bằng.

trớ trêu thay, phần thi quyết định thắng thua lại là Karate.

Đu Đu ko học Karate bài bản như 2L, cũng ko thi giải bao giờ,

nhưng cậu ấy đánh rất giỏi…

hồi cấp 2 đã được 1 chú trên phường dạy cho mà…

“mày đánh đi, Long”

tiếng Lãm gần như bị át bởi sự hò reo inh ỏi từ phía khán giả,

dĩ nhiên là các học sinh trường tôi…

thái độ của Long có vẻ bất cần, cậu ấy ko vênh váo cao ngạo

như thường ngày…mà thay vào đó,

cậu ấy kéo tôi ra 1 góc…

“tôi nên đánh thật, hay là đánh giả bộ thôi??”

“sao…hỏi tớ?”

“nó là bạn thân của Xu Xu, nếu tôi đánh thật, nó có gì, Xu có giận tôi ko?”

“vậy…đừng đánh thật…”

tôi ko hiểu tôi khờ, hay là Long khờ, mà cả 2 lại đi thỏa thuận đánh giả bộ

để bảo đảm cho Đu Đu “ko có gì”…ack ack…

cuộc thi các trường với nhau, các thầy cô chỉ chấm điểm kỹ thuật,

có phải đi đấu boxing đâu mà đánh sống chết, hic hic…



vì cố tình đánh kém, Long thua chỉ sau 4 phút,

fans hâm mộ của cậu la ó ỏm tỏi, chỉ trích Long ko thi đấu đúng thực lực,

có người còn nói cậu ấy “bán độ” nữa T_T

Lãm vẫn tỏ ra bình tĩnh, thản nhiên, như cậu ấy ko hề bị sốc gì cả,

thậm chí tôi còn thấy Lãm khẽ cười nhếch môi…

trước khi bỏ ra khỏi sàn thi…

buổi chiều sau khi thi xong, chúng tôi thu xếp lên xe để về,

cô giáo, bạn bè, mọi người đều buồn và giận tôi, lẫn Long,

họ ko hiểu tại sao chúng tôi lại như thế…

Kim vẫn đeo vòng hoa trên cổ,

ngồi cạnh tôi, nói giọng trách móc…

“Xuân vì Đu Đu đúng ko?”

“…”

“Xuân làm vậy , Đu Đu ko thích đâu, mà còn ảnh hưởng đến cả trường”

“…tớ…mà thôi.”

tôi ngó ra cửa sổ nhìn theo đoàn xe trường Gia Định,

cái móc con gấu gắn ở điện thoại trên tay tôi vẫn đung đưa lúc lắc,

Đu Đu ơi…

“thằng Long quá đáng lắm, mày đánh vậy mất mặt cả đội.”

“uh, sao thằng Lãm ko đánh để nó đánh vậy??”

“đánh vậy khỏi đánh…”

…mấy bạn nam ngồi sau cứ xỉ vả Long,

tôi lắng nghe thì thấy mình…tội lỗi quá…

tội nghiệp Long, cậu ấy là cây đinh to…ai cũng tin tưởng,

mà hôm nay…sẵn lòng đánh mất niềm kiêu hãnh,

vì…tôi ah…

T_T

“tụi bây ồn quá, thi chơi thôi làm gì ghê vậy!”

giọng Long hơi yếu hơn so với cái vẻ hách dịch mọi khi của mình,

có thể cậu ấy cũng thấy mình phụ lòng tin cậy của bạn bè…

La La vẫn chơi trò im lặng suốt…

tôi chẳng muốn nghĩ thêm gì, vì thế tựa đầu vào ghế,

cố nhắm mắt ngủ 1 lúc…trong cơn mơ màng,

tôi chỉ thấy hình ảnh khi mà Đu Đu…

trao vòng hoa vào cổ của HƯơng Kim…T_T

“Xuân, dậy xuống xe thôi!!”

tôi bị lay dậy, và vội mở mắt ngó quanh,

mọi người đang lục **c bước xuống…

“chuyện gì vậy, Kim?”

“xe mình bị hư rồi.”

thế là tôi cũng lật đật ôm ba lô xuống,

chiếc điện thoại đang cầm trên tay, tôi nhét nhanh vào túi quần,

để gọn chỗ chen chúc với đám học sinh lố nhố…

thầy quản lý bảo chúng tôi tập trung lại, xe đang ở giữa đường rừng,

dễ bị lạc nhau…

bác tài xế bảo xe bị cháy động cơ gì đó, phải mượn xe máy,

để đi tìm người đến sửa…

“có lẽ chúng ta phải cắm trại lại 1 buổi nữa. các em đi theo tôi vào trong dựng lều…”

như vậy, đoàn Grand hơn 40 học sinh chúng tôi phải lò tò

đi theo thấy quản lý 1 đoạn khá xa,

để tìm nơi rộng rãi, thoáng đãng cắm lều…

“để tôi cầm ba lô cho.”

giọng Lãm hơi e dè, sau hơn nửa ngày trời ko nói tiếng nào,

bỗng cậu ấy lên tiếng làm tôi bất ngờ,

1 chút vui mừng thóang qua. CÁI NÀY????”

Chương 47:

“tớ tự mang được rồi.”

“giận tôi chuyện ban nãy à?”

“chuyện gì…?”

“chuyện…tôi ném cái vòng…xin lỗi nhe…ko hiểu sao tôi vậy nữa.”

“ah…tớ còn tưởng cậu giận tớ đó. trông cậu lúc ấy sợ thật…”

tôi nói lí nhí và nhớ lại cái nét mặt của Lãm khi đó,

nghĩ tới vẫn còn thấy căng thẳng…

giờ thì khác rồi, cậu ấy cười khẽ rồi đọat cái ba lô trên vai tôi,

đi lên trước khi bỏ lại phía sau câu nói lửng…

“ko giận thì cứ để tôi…”

sau khi dựng trại xong, trời cũng nhá nhem tối,

thầy bí thư Đoàn bảo 1 nhóm bạn nam,

cùng thầy đi bộ ra lộ chính để tìm mua thức ăn cho đoàn…

2L cũng có mặt trong nhóm đó…

“em nào có điện thoại thì hãy gọi về cho gia đình. nếu mất sóng,hết pin hoặc ko có điện thoại, thì đến gặp cô báo nhé.”

cô giáo nói to với chúng tôi để thông báo, 1 vài bạn ko có điện thoại đã nhờ máy cô để báo về nhà.

tôi cũng lôi cái máy của mình ra, gọi cho mẹ, ơn trời là nó còn 1 ít pin

và cũng bắt được sóng…

“con vẫn ở cạnh 2 cậu bạn đó chứ?”

“dạ…ở đây nhiều bạn lắm…”

“uh, vậy mẹ cũng yên tâm…”

“Đu Đu về chưa mẹ?”

“mẹ đâu biết…chắc là…”

mẹ đang nói dở gì đó, nhưng máy tôi đột nhiên tắt ngúm,

có lẽ hết pin rồi…

khi gấp nắp máy lại định cho vào ngăn ngoài ba lô,

tôi phát hiện con gấu trúc gắn trên đó đã bị rơi mất.

O_0 nó đâu rồi?????????

hoảng hốt đứng bật dậy, tôi tìm quanh khu lều trại của trường,

giở các tấm trải, bới hết mớ đồ đạc…

cả ở chỗ đám học sinh tôi ko quen nữa,

vẫn ko thấy…

hay tôi làm rơi dọc đường?

cứ thế tôi lần mò theo đường ban nãy đã vào,

mắt gần như muốn banh ra để nhìn ở dưới chân…

vì đường rừng núi nên toàn là đất đá, lá cây, cứ vài mét,

tôi lại nhầm 1 thứ nào đó với con gấu…

hoặc là rác bỏ của khách du lịch, hoặc là miếng sỏi

để rồi thất vọng…

mất thật rồi.

khi nghĩ mình đành bỏ cuộc, tôi ngẩng lên định quay về,

thì trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh trăng sáng vằng vặc,

treo trên ngọn cây như chiếc đèn ***g.

phía trước chỉ có mù mịt.

tôi bắt đầu hoảng sợ.

và…chạy…thẳng về trước…

càng chạy, tôi càng chẳng thấy trại của mình ở đâu…

ôi ko…tôi ko muốn bị thú dữ ăn thịt đâu…

cô ơi…

HUK…HUK…huhu…

tôi bị lạc rồi…chỉ vì con gấu của Đu Đu…

cậu ấy đang ở đâu, có biết tôi đang bị lạc ko…

nếu mà cậu ấy biết, chắc chắn sẽ tìm tôi mà…

nhưng…có lẽ cậu ấy ko còn nhớ tôi nữa…

nỗi sợ hãi, cô đơn, hoang mang…làm tôi ko còn sức chạy tiếp,

và đành ngồi gục xuống 1 gốc cây nhỏ để khóc…

“Xu Xu, đừng khóc. tớ ở đây, ngay cạnh Xu này.”

giọng nói đó, vang ngay bên tai tôi,

và tôi bừng mắt ra nhìn…

Lo Lo ngồi trước mặt tôi, 1 tay cậu đặt lên vai tôi,

vẻ mặt dường như cũng đã rất mệt mỏi và căng thẳng,

tôi ko kịp nghĩ nhiều hơn, vui mừng quá,

tôi ôm ngay lấy cổ anh bạn Hot boy của mình…

“huhu,tớ sợ quá đi…”

khóc tức tưởi 1 hồi, tôi quệt nước mắt tèm lem trên mặt,

Long thấy vậy thì ngồi nhổm cao và kéo tay áo,

lau mặt cho tôi…

“tớ còn sợ hơn, đến phát hỏang…khi ko thấy Xu Xu đâu cả…”

“hic hic…cậu tìm tớ…lâu chưa?”

“hơn 1 tiếng rồi. bọn tôi còn phải chia nhau ra.”

“bọn tôi?”

“thằng Lãm nó đi hướng kia…để tôi gọi nó…”

nói đoạn, Long lấy điện thoại gọi cho Lãm…

khoảng 5 phút sau thì Lãm chạy tới, nét mặt gầy càng thêm xanh xao

phờ phạc…hẳn họ đã cuống lên để tìm

1 con nhỏ đã khờ mà còn rộn chuyện như tôi…

dù muốn nói lời xin lỗi, nhưng tôi lại chỉ cúi mặt,

bấu chặt vạt áo Long và bước theo 2L…

“Xuân vừa khóc phải ko?”

“…”

“mày hỏi thừa. 1 đứa con gái bị lạc trong chỗ này ko sợ đến phát khóc mới lạ”

“…uhm…”

dù gật gù nhưng dường như Lãm ko quan tâm tới lời Long,

cậu ấy cứ nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi,

quan sát bằng cái vẻ rất đau lòng…thì phải…

“mà Xu Xu đi lang thang ra đây làm QUÁI GÌ THẾ KO BIẾT!”

đang đi, bỗng Long nổi cáu lên quay lại hỏi tôi lớn tiếng,

tôi giật mình buông áo Long ra và lùi về sau…

chạm phải Lãm…

“mày bị gì vậy?”

“tao hỏi Xu Xu, đi lung tung làm gì làm người ta lo muốn chếttttt luônnnnnn! T_T”

Long nói xong thì bỗng xấu hổ, gãi đầu,

lúng túng rồi đi tiếp lên trước…như ko hiểu sao mình lại như thế…

tôi còn đang chưa kịp tỉnh táo sau vụ lạc đường,

nghe xong càng thêm rối tinh…

Lãm bật cười khẽ và nắm cánh tay tôi kéo đi

“nhanh lên ko thôi mọi người chờ.”

tôi về được trại sau khoảng 10 phút, nhờ Lãm có đèn pin và la bàn,

thực ra đó là cái la bàn con có sẵn trên đồng hồ Lãm,

cậu ấy bảo rằng hồi cấp 2 được người truyền giáo tặng cho,

trong 1 lớp Hướng đạo sinh…

hèn gì mà Lãm thạo việc dã ngoại như vậy, từ dựng lều,

làm cột cờ cắm, đến chữa chân cho Kim…

cô giáo thở phào nhẹ nhõm, còn vài bạn thì lầm bầm vẻ khó chịu…

chắc họ than phiền tôi…T_T

“của Xu Xu nè.”

Chương 48:

Long chìa ra cho tôi 1 phần bánh sandwich mềm có kẹp thịt,

cậu ấy cũng cầm 1 cái tương tự…

“cậu cũng chưa ăn à?”

“vừa về tới trại định ăn, ko thấy Xu thì tôi và thằng Lãm lao đi tìm ngay…”

“oh…xin…lỗi…mà Lãm đâu rồi?”

“nó ăn đằng kia…”

theo hướng Long chỉ, tôi nhận ra Lãm đang ngồi cùng với đám bạn Karate

vừa ăn phần sandwich của mình…vừa nói gì đó…

bỗng cậu ấy liếc sang chỗ tôi, chạm phải ánh mắt của tôi,

cậu vội quay đi nhanh…

“điện thoại hết pin hả?”

“gì cơ?…ờ…hết rồi…”

“hèn chi gọi mãi ko được…mà hết pin lại ko chịu ngồi yên cho tớ nhờ!!!”

“tớ…tìm con gấu…”

tôi giải thích cho Long, chắc vì sợ cậu ấy bảo tôi chạy lung tung…

tôi có lý do mà…hic hic…

“hả?????? GẤU?? GẤU NÀO??”

tiếng Long hỏi cứ như là chúng tôi đang nói về con gấu…thật,

khiến mọi người hốt hoảng trơ mắt ra,

rồi chạy xúm lại thành 1 góc…bu lấy Long…

“sao ? sao?? gấu ở đâu?? trong này có gấu hả??”

“eo ơi sợ quá”

“TRÁNH RA COI!!”

Vì bị bao quanh, kẻ túm áo, người ôm tay,

Long bực bội quát to với đám bạn…làm thầy phụ trách phải bước tới giải tán…

“trong đây là khu du lịch rừng, làm gì có gấu, mấy trò về chỗ ngủ sớm đi”

nhờ vậy mà bọn họ mới chịu rời khỏi chúng tôi,

lục **c về lại lều của mình…

tuy nhiên Lo Lo vẫn ko chịu cho qua chuyện, cậu ấy kéo tôi ngồi xuống…

“sao, gấu nào, Xu nói tớ nghe xem”

tôi đành phải lôi cái điện thoại, với sợi dây trang trí chỉ còn trơ trơ

đưa cho Long…

“con gấu trúc mà tớ đeo vào điện thoại này áh”

“xời…tưởng gì…lại là cái đồ xí xọn này…”

Long vừa nói, vừa cầm cái điện thoại của tôi lên trước mặt,

đung đưa sợi dây trống…ngắm nghía…

“Xu Xu thích thì tớ mua cho con khác đẹp hơn.”

“ko…tớ chỉ thích con gấu…”

“vậy thì mua con gấu!”

Long ko hiểu, rằng ko phải là con gấu hay con…rồng,

mà là do ai đã tặng cho…

hic, mà thôi, nói thêm cũng chẳng ích gì, tôi chỉ thở dài,

lấy lại cái điện thoại và mặt thì buồn thiu.

“mai mốt những lúc thế này, đừng có đi đâu 1 mình nhé, tôi sợ mất Xu Xu lắm”

giọng Long hơi thấp, cũng ko có vẻ đùa giỡn,

cậu ấy nói như thể van xin tôi vậy…+_+

sao lại sợ mất tôi, tôi có phải vàng 9999 đâu…

nhưng với thái độ thành khẩn của Long, tôi chỉ biết gật đầu,

dù sao thì lần này là tôi sai rành rành rồi.

hơn 10h sáng ngày hôm sau, xe mới sửa xong được,

đến hơn 8h tối mới về tới thành phố.

bọn tôi vừa mệt vừa buồn ngủ, có bạn còn bị bệnh cảm do ngủ ngoài gió,

thật là 1 chuyến đi thất bại…

tôi chia tay Long và Hương Kim tại trường,

lên cùng tuyến xe búyt với Lãm để về nhà…

giờ chỉ mong bay lên giường và ngủ cái vèo thôi…

mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi, như 1 giấc mơ…

“nếu mệt thì tựa vào ghế ngủ đi…”

Lãm nói nhỏ với tôi, đôi mắt vẫn sâu thẳm như thế,

đường từ trường về nhà tôi ko bao xa…ngủ làm gì…

vì vậy, tôi lắc đầu…

thế mà, chỉ 5 phút, tôi ngủ gục bên cạnh Lãm…

chỉ khi cậu ấy lay gọi tôi dậy xuống trạm, tôi mới mở mắt nổi…

“sao…cậu xuống theo tớ?”

“trời tối mà, tôi đưa Xuân về rồi bắt chuyến khác”

“mới 8h…ko sao đâu…”

“đừng cãi, đi thôi…”

La La lại giật ba lô của tôi và kéo tôi đi nhanh,

cậu ấy cũng đã rất mệt rồi…

tôi về đến cửa nhà thì Lãm quay ra ngay, tôi còn chưa kịp nói câu cảm ơn.

sao vội vậy cà…?

“về rồi hả? có sao ko?”

tiếng nói đó…cất lên khi tôi chưa bấm chuông…

là Đu Đu…

nhìn thấy cậu ấy, tôi vừa giận, vừa tức, vừa…nhớ,

cảm giác cứ lộn tùng phèo…

thành ra…ứa nước mắt…hổng nói được gì.

“sao vậy? sao khóc?”

“ghét cậu lắmm!!”

“mắc gì ghét tớ?? lẽ ra tớ đã định sang cho cậu 1 trận…nữa là…”

“…huh??…tại sao?”

“…thôi, vào nhà đi, trông cậu oải lắm rồi…”

Đu Đu 1 tay đẩy tôi vào cửa…1 tay thì bấm chuông…

trước khi mẹ tôi ra, Đu Đu chỉ vội nói 1 câu ngắn…

“lau nước mắt đi, Xu Xu. mít ướt quá.”

TT_TT

tôi giấu nhẹm chuyện bị lạc gần 2 tiếng đồng hồ,

chỉ kể ba mẹ vụ thi gặp Đu Đu mà thôi…

“vậy là con nhường cho nó thắng hả?”

“cũng ko hẳn…con nhường vài câu đầu thôi à…”

“hèn gì mà nó sang kiếm con ngay chiều qua, vẻ hầm hầm…”

“vậy sao ba??”

kiếm tôi ngay khi về, vẻ hầm hầm??

hic, cậu ấy đúng là “định cho tôi 1 trận”…nhưng,

tại sao chứ…?

“chắc nó tự ái. mà khi nghe con bị kẹt lại 1 đêm, thì nó xìu đi…thấy có vẻ lo…”

“lo cho con hả ba?”

ba tôi mỉm cười, gật đầu, và vuốt tóc tôi,

hiếm khi thấy ba dịu dàng như vậy…^_^

có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi xa nhà đến 3 ngày trời…

“thôi, đi ngủ đi, 2 cha con nói chuyện khuya quá rồi.”

mẹ tôi khóac tay bảo ba tôi để tôi ngủ sớm,

vì thế ba theo mẹ ra ngoài khép cửa phòng, trước khi đóng lại,

ba nháy mắt nói với tôi…

“con khờ nổi tiếng mà, ai mà ko lo. ngủ ngon, con gái.”

yeah…ba ngủ ngon…mẹ ngủ ngon…

khờ đến nổi tiếng cơ đấy…ack ack…

nhưng lời ba làm tôi thấy an ủi…Đu Đu vẫn biết lo cho tôi.

whew…woa…ngủ thôi…

Chương 49:

ngày hôm sau vào trường,

tôi giống như tên tội phạm phản quốc hay sao ấy,

ai cũng nhìn tôi bằng con mắt căm ghét…

T_T

họ có lý…tôi hiểu.

là lỗi của tôi…nhưng mà, họ ko hiểu…

Đu Đu cần giải thưởng đó hơn chúng tôi,

hoặc ít ra là tôi ko cần chiến thắng…

“nè, gắn vào điện thoại đi.”

Long đẩy cái sợi dây điện thoại có hình con gấu bằng bạc mạ vàng,

loại gấu Pooh trong phim họat hình…

sang phần bàn của tôi…

“cho tớ à?”

“uh, bù cái đã mất đó mà.”

tôi cầm sợi dây lên, trông cũng đẹp lắm,

nhưng nó chỉ làm tôi nhớ con gấu trúc của Đu Đu hơn thôi…

thấy Long có vẻ chờ đợi, tôi chậm rãi gắn nó vào chiếc Samsung.

cười gượng.

“thích ko?”

“uh, thích…”

“loại này hàng xịn, khó rơi mất lắm. mà nếu lỡ rơi thì nói tớ mua cái khác, đừng có tìm làm gì!!”

“ò…cảm ơn cậu hen.”

“ko cần cảm ơn, khách sáo quá.”

“ah, cậu…có trách tớ vụ bữa thi hôm truớc ko…mọi người hình như giận lắm”

“kệ đi, thắng hoài cũng chán!”

Long cười nhăn răng, vẻ ko coi trọng chuyện đó,

tôi cũng cười, nhưng vẫn ko thấy thoải mái hơn…

bỗng Long lấy 2 ngón tay banh 2 khóe môi của tôi ra, ack ack…

“cười thì cừơi cho tươi vào nào!^_^”

O_+ thật kinh khủng.

giờ ra chơi, vừa đi rửa mặt vào,

tôi đã bị chặn cửa bởi 3 cô bạn ở tổ 4…

Thảo, Thúy Lan, và Ngọc Anh.

“Xuân trước kia học Gia Định đúng ko?”

“uh, phải rồi…”

“trong nhóm thi hôm nọ, có 2 người bạn học cùng lớp cũ phải ko?”

“uh…”

“Xuân ko thi hết mình, thừa nhận đi!”

“tớ…xin lỗi…”

đột nhiên Lãm ở đâu xuất hiện, giật cái tay đang giấu phía sau của Ngọc Anh ra,

tước cái máy MP3 bé xíu trong tay của cô ấy…

tôi ko hiểu chuyện gì nữa…

“thôi cái trò này đi.”

“Lãm bênh nhỏ này làm gì, nó…”

“ko phải chuyện của các bạn.”

nói xong Lãm kéo tôi ra khỏi chỗ 3 người họ,

đi 1 mạch ra thẳng chỗ phòng lab…

lớp cậu ấy đang học ở đó.

“ở đây chờ tôi 1 lát.”

trong lúc đứng chờ Lãm,

mấy cô bạn lớp cậu ấy lại nhìn tôi xét nét,

đi đâu cũng bị, thật là chán…

T_T

Lãm mang ra 1 cái headphone, nhét vào tai tôi,

rồi cắm đầu dây vào cái MP3 ban nãy…

tôi nghe rõ cuộc nói chuyện mà Thảo đã hỏi tôi ở cửa lớp,

họ đã ghi âm bằng cái này…để làm gì chứ…

ko hiểu nổi…

“bọn họ sẽ cho phát cái này để…bạn bè tẩy chay Xuân”

“tẩy chay?”

“uh…ko sống nổi với đám học sinh nhà giàu, rảnh hơi đó đâu. trước có mấy bạn bị ép quá, phải tự nộp đơn xin chuyển trường.”

“vậy à?”

thực ra Lãm nên biết,

từ hồi vào trường tới giờ, họ đã coi như tẩy chay tôi rồi,

chỉ còn mỗi Hương Kim, và 2L thôi…

“sau này đừng có trả lời hay nói gì với họ nữa…”

“uh…mà mọi người cũng ghét tớ rồi…”

“đừng nghĩ vậy, họ buồn chút rồi quên thôi. Như Long đó, bạn bè cũng lại chơi với nó như bình thường thôi.”

“Long khác, tớ khác. Long là Hot boy…”

“thì Xuân là Hot girl…^_^”

Hot girl áh…? +_+

Lãm cười tươi khiến tôi ko tin rằng mới hôm nọ cậu ấy còn tỏ ra hằn học…

ko lẽ, cậu ấy cũng quên rồi?

“mà cậu ko giận tớ sao? chuyện tớ thi ko tập trung…”

“ko tập trung hay cố tình thua??”

“thì…”

“đúng ra là tôi có bực lắm, nhưng tôi nghĩ có lẽ Xuân cảm thấy cần như vậy”

“tớ ko biết…lúc đó tớ ko thể nghĩ gì nhiều hơn…”

“thôi cho qua đi, hen?”

tôi gật đầu, trả lại cho Lãm tai nghe và cái máy MP3,

cậu ấy định đưa tôi về lớp nhưng thầy giáo gọi cậu làm gì đó…

nên tôi chỉ về 1 mình…

khi tôi vào lớp, mọi người lại dành cho tôi 1 ánh nhìn khinh miệt,

nếu cứ thế này, tôi chắc phải xin ba nộp đơn chuyển về Gia Định còn hơn…

huhu…

tôi đâu biết rằng trên bảng, dòng chữ to đùng đã tố cáo tôi

chỉ khi về chỗ ngồi, tôi mới đọc được…

“Xuân đã vờ thua cho bạn trai của mình thắng!”

O_O gì vậy? ai viết đây…?

chắc là bọn họ rồi…sao mọi chuyện cứ bị xé to ra thế này…

ai là bạn trai của tôi chứ…Đu Đu à…?

T_T

tôi vội vã bước lên bảng, cầm giẻ lau định xóa đi,

thì Long đã vào lớp và lên tiếng…

“ủa, Xu Xu trực nhật hả?? tránh ra để tôi lau cho!!hehehe”

nói dứt lời là cậu ấy nhảy lên bục,

giật cái đồ lau trên tay tôi và còn cười hi hi vui vẻ nữa…

nhưng khi đọc xong dòng chữ trước lúc bôi đi,

mặt Long đỏ ngầu và mắt cậu ấy như rực lửa.

tay bóp chặt, Long gằn từng tiếng rõ…

“ai…đã viết?”

Lo Lo ném cái giẻ lau bảng xuống đất, tay đấm vào bảng cái rầm,

quát to xuống cả lớp bằng cái giọng đùng đùng

“TÔI HỎI AI ĐÃ VIẾT CÁI NÀY????”

Chương 50:

bọn bạn trong lớp đều im thinh thít, có vài người làm ngơ

như ko liên quan gì họ…

một vài người thì cúi mặt vào sách vở…

tôi định nhặt cái giẻ lên thì cô dạy Sinh

cầm xấp bài kiểm tra tuần trước bước vào.

Long vẫn ko hề di chuyển.

“nếu ko tự thú, tôi vẫn có cách tìm ra, mấy người biết điều đó mà, đúng ko?”

“Long, chuyện gì vậy?”

nghe thấy cô giáo hỏi, Long bước xuống bục, sau khi lau dòng chữ trên bằng tay đi

dù vẫn còn đằng đằng sát khí,

cậu ấy đã hạ giọng nói lễ độ với cô giáo…

“dạ ko có gì ạ…cô để cuối giờ em phát bài kiểm tra cho…”

tôi có thể thấy vẻ tinh ranh nào đó trên mặt Long,

nhưng tôi ko đoán ra…

cô giáo hơi thắc mắc tí xíu nhưng cũng trao cho Long xấp giấy

bài kiểm tra của chúng tôi…

suốt buổi học, Long ko thèm nghe giảng, ko chép bài,

cậu ấy giở từng tờ bài kiểm tra của mỗi người,

xem xét, ngắm nghía…

1 lúc sau thì tôi thấy Long cầm ra 2 bài,

rồi liếc sang dãy bàn cuối bên kia…

“cậu làm gì thế?”

“tôi biết ai ghi dòng đó rồi, nó sẽ ko sống yên đâu”

“trời…cậu điều tra nét chữ nãy giờ hả?”

Long ko đáp, chỉ cười 1 nụ cười hơi đáng sợ,

tôi ko biết cậu ấy định làm gì nữa…

2 bài kiểm tra có ghi tên Quốc Hùng và Khải Minh…

Khải Minh là lớp phó của lớp tôi, hẳn là ko phải cậu ấy,

ít ra là Minh ko làm gì tôi cả…

còn Hùng…cậu ấy chơi cùng nhóm với Thảo và Thúy Lan,

hèn gì mà Long đã sớm biết…cậu ấy mới hướng mắt về đó…

“tớ xin cậu, bỏ qua đi được ko?”

“Ko.”

“làm ơn đi, cậu gây chuyện thì họ chỉ càng ghét tớ thêm…”

“cần gì những người như vậy thích…Xu hiền và khờ quá thì sẽ bị ăn hiếp mãi.”

“nhưng…nếu họ tẩy chay tớ, tớ có khi phải chuyển khỏi đây đó…”

“cái gì?”

O_o

Long trợn mắt nhìn tôi và vung tay cao như cảnh cáo tôi…

cậu khẽ kéo vai áo tôi sát và nói thì thầm…

“Xu chuyển đi đâu, tôi đi theo đấy. đừng hòng thóat khỏi LO LO, hehe”

T_T +_+

như vậy, tôi ko cản được, ko ngăn được…

cuối buổi học Long vọt ngay ra cửa, chẳng biết cậu ấy đi tìm Lãm hay là Hùng

hay là cả 2…

“Long tìm ra ai viết rồi hả?”

“uh…”

“cậu ấy lại sắp đánh người ta rồi…”

“đánh áh??”

Hương Kim thở dài, gật đầu…

rồi đưa cho tôi 1 cái khăn xanh quen quen…

“Xuân trả cho Đu Đu cái này giúp mình nghen”

Đu Đu?? à, phải rồi, đây là cái khăn bẩn của Đu Đu hay dùng

để lau tay cho tôi, lau nước mắt cho tôi,

nó đang ở trong tay Kim, nhưng sạch sẽ và thơm tho

chắc cô ấy đã giặt kỹ…

“hôm trước cậu ấy cho mình mượn lau mồ hôi…rồi quên cầm lại…”

“uh…”

hèn gì hôm qua tôi khóc, Đu Đu chỉ bảo tôi tự lau đi,

cậu ấy đâu còn cái khăn trong túi nữa để mà giúp tôi…

“eh Xu Xu, chị thấy Đu Đu làm ở Vũ Trường Samba đó”

tôi đang ngồi học bài trong phòng, chị Huyền mang chè đậu đen vào

rồi nói cho tôi điều đó…

Vũ trường?

“…vậy…hả chị? ở đâu…chị dắt em đi xem với…”

“em đi vô đó cho mẹ em la hả?”

“em chạy ngang coi thôi àh!”

“uhm…”

tôi phải năn nỉ mãi, chị Huyền mới chịu chở tôi theo,

bọn tôi nói với mẹ là đi nhà sách…

cái Vũ trường Samba chị nói nằm ở khu Thương Mại Sài Gòn,

từ nhà tôi đi xe đạp điện mất 15 phút…

nó rất là hoành tráng với đèn xanh đỏ chớp nhoáng

người ta ra vô rất nhiều, cứ 5 phút thì lại có 1 tốp xe tới…

“Đu Đu đâu hả chị…??”

“nó giữ xe đó…mặc áo đen đang ngồi cầm sách kìa!”

nếu ko nói chắc tôi ko nhận ra Đu Đu,

cậu ấy mặc đồng phục bảo vệ, đội nón, và ngồi ôm quyển sách…

vì xa quá nên ko rõ là sách gì…

“chị có chắc là Đu Đu hông?”

“chắc mà, lát nó tan ca em cứ tới xem”

“mấy giờ thì tan chị?”

“10h.”

khuya quá…bây giờ chỉ gần 9h…

nhưng sự thắc mắc ngờ vực làm tôi muốn chờ xem…

“chị về trước, em ghé vô Internet chơi rồi chờ Đu Đu luôn.”

“mẹ em hỏi thì sao?”

“thì chị nói em đi qua nhà bạn mượn tập.”

chị Huyền kêu ca 1 hồi rồi cũng chịu về trước,

tôi ở lại nhưng ko vô internet mà ngồi thu lu trước trung tâm giày thể thao Nike,

đối diện vũ trường chờ Đu Đu…

10 phút…20 phút…

cậu ấy vẫn ngồi đọc và lẩm nhẩm, có vẻ đang học bài ngày mai…

có khách đến thì cậu lại đứng dậy, dắt xe, ghi số…

30 phút…50 phút…woa…

tôi thấy buồn ngủ và mệt mỏi…

Tút tút.

tin nhắn…của Lo Lo…

“slept yet, Xu Xu? you become an obsession of mine…”

trời, tiếng Anh…lẽ ra cậu ấy phải biết tôi dở môn này chứ…

slept…quá khứ của sleep…hỏi tôi ngủ chưa…

còn câu sau…hiểu chết liền…hic hic…

“chưa ngủ…obsession là gì…ko hiểu…”

tôi trả lời tin xong thì ngẩng lên để theo dõi Đu Đu,

nhưng cậu ấy…biến mất tiêu rồi…

10h5…trời, đi rồi, tan ca rồi…

Chương 51:

tôi vội chạy sang…chỗ đó,

nhưng Đu Đu bỗng xẹt ngang trước mặt làm tôi muốn ngất vì hết hồn.

+_+

“cậu…làm gì ở đây?”

“tớ…thì ra đúng là cậu hả?”

“sao cậu tới đây??”

“chị Huyền bảo thấy cậu…tớ đến xem thử mà.”

Đu Đu kéo tôi đi nhanh ra khỏi Vũ Trường 1 quãng xa

đến chỗ vắng ít người cậu ấy quay lại lớn tiếng…

“có gì để xem?? vui lắm hả??”

“ko phải…tớ…chỉ là…quan tâm cậu”

“…gì…? tớ…ko cần”

cả hai chúng tôi im lặng và cúi mặt,

thậm chí còn nghe rõ tiếng thở của nhau…

ko biết vì sao mà tình bạn ngày nào của 2 đứa,

càng lúc càng xa…

“cậu ghét tớ rồi à, Đu Đu?”

“tại sao tớ lại ghét cậu?”

“dạo này cậu hay mắng tớ…hôm đó cậu chơi với Kim bỏ mặc tớ…cậu tặng Kim vòng hoa mà ko cho tớ…lúc thi cũng ko thèm nhìn tớ nữa…”

tôi giống như bị dồn nén oan ức thế nào,

sẵn tiện kể lể ra hết cho thoải mái…

dù sao tôi ko phải kiểu người hay để cảm xúc trong lòng được…

“tớ…chơi với Kim bỏ mặc cậu à?”

“uh…ah, Kim trả cậu cái khăn nè…giữ lấy…nếu ko thích tớ nữa thì tớ ko làm phiền cậu…bái bai”

nói rồi tôi nhét cái khăn tay vào tay Đu Đu,

xong bỏ chạy, khóe mắt cay xè, ko hiểu vì gió bụi,

hay vì đang muốn khóc nữa…

“Xu Xu, đi đâu đó…chờ tớ…!!!!!!!”

mặc kệ cậu ấy gọi, tôi cứ cắm cổ chạy,

ko biết chạy đi đâu nhưng vẫn chạy…và vì ko thèm nhìn đường,

tôi đâm bổ vào 2 ông anh nọ đang đi đường…

“nè, bé con, làm gì chạy nhanh vậy hả??”

“ơ…em…xin lỗi ạh…”

“xin lỗi đâu có xong…đi uống nước với bọn anh nhé…”

tôi phải lùi lại để né cái bàn tay to xù xì của người đó,

đang muốn chạm vào mặt tôi…

“này, đi chỗ khác chơi đi”

Đu Đu chạy xe đạp tới và hất hàm nói với 2 gã kia,

tôi mừng quýnh đi nhanh tới và bấu lấy tay áo Đu Đu.

“có bạn trai cơ à? thằng nhãi mày ăn nói với anh cho cẩn thận nhé”

“tao thích nói sao thì nói, làm gì tao?”

“mày…”

gã có bàn tay xù xì xông tới giơ tay cao,

nhưng người kia đã vội cản lại…lôi anh ta đi…

“thôi đi, gây với bọn nhóc làm gì??”

nhờ vậy, sau 2 phút lầm lừ nhìn, họ bỏ đi

phew…hic hic T_T

“cậu đó, ngốc quá chịu ko nổi. lên xe tớ chở về.”

*_* tôi chỉ chần chừ vài giây rồi cũng leo lên yên sau,

đằng nào thì cũng ko dám đi lang thang giờ này…

Đu Đu vừa chạy vừa nói đều giọng

“bạn Hương Kim đó vừa xinh, lại hiền và tử tế nữa…”

“uh…”

dù Đu Đu nói đúng nhưng ko hiểu sao tôi ko thích nghe,

nên chỉ uh nhẹ rồi im lặng…

“tớ mới gặp 1 bạn nữ như vậy lần đầu nên thấy thích thôi…”

“rồi cậu bỏ mặc tớ…”

“tớ ko nghĩ là cậu lại…”

“lại gì…hic hic”

“lại…để ý như vậy…sau này, có buồn gì, nói với tớ, hen.”

uhm…nói àh…nói làm sao…

chả lẽ nói “Đu Đu, cậu đừng thích Hương Kim hơn tớ, T_T

đừng cho Kim vòng hoa…”

sao nói được…

“nhiều khi tớ ko hiểu con gái các cậu nghĩ gì…”

“Đu Đu khờ…”

“này, ai bảo thế?? chỉ là, tớ ko thèm để ý thôi…”

tôi chỉ cười khẽ, ko thèm để ý cơ đấy…

vậy mà cậu ấy quấn quít với Hương Kim, còn đưa khăn cho cô ấy lau…

“mà cậu làm ở đó à?”

“uh…”

“có tốt ko?”

“bình thường…mai mốt đừng tới đây, phức tạp lắm”

“sao phức tạp mà cậu vẫn làm?”

“hỏi nhiều quá >_<”

Đu Đu đấy, hễ hỏi hơn 3 câu là cậu ấy lại nổi cáu,

và khi cậu nổi cáu thì tốt nhất là thôi,

cái mặt Đu Đu khi bực lên thì hơi xấu xí…

và khi đó cũng có nghĩa là cậu ấy ko thích trả lời…

okay…

sáng hôm sau.

mới ngồi xuống bàn học, Long đã đẩy nguyên cái Kim Từ Điển sang cho tôi,

trên màn hình đã bấm sẵn chữ Obsession.

nghĩa là “nỗi ám ảnh” !??

tôi quay sang nhìn Long thắc mắc…

“là sao?”

“hiểu cái tin hôm qua chưa??”

“tin hôm qua à?”

để xem…you become an obsession of mine…

bạn trở thành nỗi ám ảnh của tôi…huh??

“tớ là nỗi ám ảnh của cậu à??”

“YEP ^_^”

“sao vậy…? tớ làm gì mà cậu phải ám ảnh, hic hic…”

“làm gì cũng thấy cái bản mặt ngơ ngơ, ngu ngu của Xu Xu hết!^^”

ngu ngu? ngơ ngơ? ack ack…>_<

ăn nói thế à?? bảo tôi ngu áh…

tôi quê độ đóng cái từ điển điện tử lại, xóa luôn tin nhắn hôm qua…

mặt người ta như vầy mà bảo ngu…

IQ 127 đấy nhá…-_-

Hùng vào lớp và má phải bị bầm tím, ack,

ko phải “thành tích” của Lo Lo đấy chứ??

tôi trừng mắt nhìn Long, cậu ấy chỉ ngó lên trời húyt sáo…

tủm tỉm cười…

“cậu…đánh Hùng à??”

“ko phải tớ!!”

“xạo đi…ko phải cậu thì ai vào đây…”

“tớ chỉ túm nó…thằng Lãm đánh đấy chứ, hehe”

Chương 52:

gì…?? Lãm àh??

tôi nửa tin nửa ngờ nhưng đằng nào,

cho dù là Long đánh, thì tôi cũng có làm gì được anh ta đâu…

T_T

tuy nhiên…nếu là Lãm thì khó tin quá…

[trạm xe buýt giờ tan học]

tôi cố tình nấn ná đợi khi thấy Lãm ra, mới lên xe,

tôi muốn hỏi cậu ấy chuyện đó…

“Xuân đợi tôi à?”

“ơ…sao cậu biết?”

“thường Xuân về lúc 11h, bây giờ đã gần 11h30 rồi”

“ah…uh…”

chúng tôi ngồi ở băng ghế cuối xe, vì khúc trên có 1 nhóm

đang cười nói ồn ào…

“có chuyện gì muốn nói phải ko?”

“ah…có phải cậ…u đánh…Hùng?”

“uh”

Lãm gật đầu và đáp nhanh làm tôi hơi sững người,

thái độ ko quanh co, cũng ko nói thêm gì,

chỉ là thừa nhận 1 điều rõ rệt.

“sao…cậu lại…?”

“Long nói Hùng nó viết bêu xấu Xuân”

“T_T nhưng cậu là người bình tĩnh cơ mà…lẽ ra…”

“chỉ có nắm đấm mới dằn mặt nó và mấy đứa con gái khác thôi.”

…Lãm vẫn lạnh lùng nói, mặc kệ nỗi lo ngại của tôi,

cậu ấy giữ nét mặt bình thản hướng về trước…

hèn gì mà họ thân nhau…cho dù tính cách khác biệt,

nhưng cả 2L đều…bạo lực…+_+

“thế mà tớ nghĩ, những người có đạo như cậu, phải biết kiềm chế…”

“thế à?”

“cậu ko sợ Chúa trách tội sao?”

“chiều qua tôi đã xưng tội rồi,^_^”

mắt cậu ấy nheo lại và khóe môi nở 1 nụ cười tinh nghịch,

ya…suy cho cùng thì Lãm vẫn là 1 cậu học trò 17 tuổi như tất cả chúng tôi,

cậu ấy vẫn trẻ con, vẫn ham chơi, và quậy phá,

chỉ là thường phải cố tỏ ra mình chững chạc hơn 1 chút thôi…

“mà, Xuân làm bạn gái Long thật đi”

“huh?…sao cậu nói vậy?”

“nó…thích Xuân thật đấy. Nó cần và…yêu Xuân.”

“trời, đừng có nói chữ đó mà, nghe kinh lắm…T_T”

“kinh gì chứ…yêu là yêu, vậy thôi.”

trong khi tôi đỏ mặt ngượng thì Lãm thản nhiên,

nhún vai cười nhạt…và rồi, thở hắt 1 tiếng nhỏ…

“lúc trước tôi nghi ngờ nó chỉ đùa…cho vui, nhưng giờ tôi biết nó thật lòng…”

“tớ hổng nghe chuyện này đâu.”

tôi nói nhanh và ngồi xích ra xa Lãm, sát vào cửa sổ

cốt ko phải nghe cậu ấy nói linh tinh

về Long, về tình yêu…T_T

Lãm vẫn cố nói thêm, ko hiểu sao hôm nay cậu ấy

nhiều chuyện quá trời…

“lảng tránh làm gì, nếu đến thì sẽ đến thôi. cũng như tôi vậy.”

vì ko muốn nghe tiếp chuyện đó, nên tôi cũng ko hỏi

cái câu “cũng như tôi vậy” của Lãm nghĩa là gì…

dù sao thì thời gian sau đó, chúng tôi phải thi học kỳ,

ko còn ai đủ tâm trí để nghĩ vẩn vơ nữa…

ngày thi thứ hai, môn Văn học

tôi làm bài ko được tốt lắm, nên mặt mày như đưa đám…

cô chủ nhiệm nói nếu kết quả điểm trung bình dưới 7.5 thì tôi sẽ mất học bổng…

mà mất học bổng nghĩa là,

tôi chỉ còn đường chuyển về Gia Định…

vì ba tôi làm sao có đủ tiền đóng học phí ở cái trường xa xỉ này.

tâm trạng tồi tệ vì bài văn ban sáng,

lại thêm nhà có cậu hai ba chị Huyền đến chơi, cứ nói chuyện suốt,

thật là ồn ào!! >_<

vì thế tôi ko ăn cơm chiều, lấy xe đạp chị Huyền,

ôm theo tập môn Địa lý và Hóa…

đi thẳng tới nhà thờ…Thánh An…tìm chỗ yên tịnh,

để tập trung ôn bài…

nhà thờ hôm nay đông đúc, có nhiều người đứng bên ngoài,

tôi dắt xe đạp vào bãi gửi rồi ôm cặp đi lơ ngơ,

có tiếng nhạc vang trong giáo đường…

oh, thì ra là 1 lễ cưới.

quan khách đều đứng dậy 2 bên để cô dâu và chú rể

bước từ ngoài vào lên đến chỗ có vị linh mục,

đang cầm quyển sách chờ sẵn…

y như trong phim áh.

▲ Lượt xem: 382
<< 1 ... 3 4 5 6 7 ... 9 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 15