Hoài niệm một thời!
![]() |
“tao bắt nạt Xuân bao giờ?”
“mày lấy quyền gì hạch sách cô ấy?”
“…tao…”
tôi nghe thấy tiếng chân Lãm đuổi theo phía sau,
và thế là tôi cũng cắm đầu đi nhanh vào lớp,,,
hình như Long vẫn đứng yên ở chỗ đó.
…
cậu ấy vào lớp và ko nói chuyện với tôi suốt tiết 1, tiết 2,
đến khi nghỉ giữa 2 tiết 2 và tiết 3,
Long bỗng gục đầu xuống bàn…
tôi thấy lạ nên lay cậu ấy…
“cậu có sao ko?”
“mặc kệ tôi!”
“nói tớ nghe xem, cậu mệt à?”
“đã nói MẶC TÔI MÀ”
Long vẫn ko ngẩng mặt lên và nói giọng cáu kỉnh,
tôi đành rụt tay lại và chốc chốc lại quan sát
xem cậu ấy có bị gì ko…
cô dạy Văn thao thao bài giảng, ko để ý đến Long,
dù cậu ấy cứ nằm lên bàn như vậy suốt buổi…
đến giờ ra chơi, tôi chịu ko nổi phải gọi Hương Kim…
“cậu ấy cứ…như thế…ko biết bị sao nữa”
“chắc nhức đầu…Long, Long à!!”
Kim cũng quay xuống kéo tay Long, nhưng cậu ấy
ko hề lay chuyển…
sự lo lắng khiến tôi trở nên lúng túng…
“cậu dậy đi mà…tớ sợ đấy…hic hic…”
có lẽ nghe giọng thảm thiết của tôi, Long từ từ ngẩng lên,
mắt cậu ấy trông rất đờ đẫn, mồ hôi đẫm trên trán…
Kim đưa tay sờ…
“trời, Long sốt cao quá. Nóng hổi à!!”
“vậy hả?”
tôi nghe Kim bảo nên cũng liền sờ trán Long,
nó nhưng cái ấm nước vừa sôi xong vậy.
cậu ấy hất tay tôi ra giận dỗi…
“tôi cóc cần Xu Xu quan tâm tôi.”
rồi đứng dậy định bước ra khỏi ghế, nhưng…
loạng choạng rồi ngã khụy cái rầm!
“đưa cậu ấy vào phòng y tế thôi!!”
đám bạn xúm lại bu quanh hot boy, dù sao, cậu ấy cũng là cây đinh
được mọi người yêu quý…
tôi cũng muốn phụ 1 tay nhưng xem ra, họ ko cần tôi…
vì tôi bị đẩy ra khỏi hẳn chỗ của mình.
Hương Kim kéo tôi theo vào phòng y tế,
mặc dù đã có rất nhiều bạn bè vào đó rồi…
nhưng thực ra, thì tôi cũng có chút lo cho cậu ấy…
đằng nào, Long cũng là 1 trong 2 người bạn duy nhất
chịu chơi với tôi ở lớp.
T_T
…
tôi và Hương Kim chỉ đứng ngòai cửa, vì cái phòng Y tế trường
rộng 30m2 đã bị chật kín bởi các bạn học sinh
lớp tôi, lớp khác, rồi đội Karate nữa…
tôi thậm chí còn ko nhìn được Long ở đâu trong đó.
…khoảng 10 phút, tự dưng đám đông dãn ra,
để tôi thấy Long đang ngồi tựa vào tường, trên giường…
cô y tá ngó quanh và hỏi
“ai là Xu Xu?”
?? Xu Xu?? ah, là tôi. mà sao cô ấy cũng gọi tôi là XU Xu?
tôi bước khẽ lên và giơ tay nhận…
thì cô ấy kéo tôi lại, nhét cho 1 bịch thuốc, rồi nói liên tục.
“em đưa Long về nhà, bạn ấy ko học nữa nổi đâu, chú bảo vệ sẽ đón taxi cho…cái này là 2 liều thuốc cảm sốt, dặn người nhà cho Long uống bữa tối và trước khi đi ngủ…rồi mua thêm nếu chưa khỏi.”
“…dạ…nhưng…sao em…đưa cậu ấy ạ?”
“Long bảo muốn em đưa mà.”
“gì cơ?”
tôi ngơ ngác nhìn sang Long, cậu ấy cười hơi yếu ớt,
nhưng cái vẻ ngạo mạn vẫn còn nguyên…
hồi nãy vừa bảo ko cần tôi đấy thôi…
“nếu bạn này ko muốn đưa Long về thì để em cho, cô!!”
1 cô bạn “xung phong” thay cho tôi, và tôi còn đang định cảm ơn
bạn ấy 1 cách rối rít thì,
Long gạt phắt đi dù giọng đã suy giảm tính đại ca đi rất nhiều.
“Ngòai Xu Xu ra thì tôi ko theo ai về hết!”
CHƯƠNG 35:
thế là, tôi bị “chỉ định” phải hộ tống đưa Hot boy đại ca về nhà,
ko ai thay thế được vì thứ nhất, cậu ấy là quý tử, là con ông cháu cha
thứ 2, cậu ấy đang bệnh…
Hương Kim lên tiếng nói nên nhờ Lãm giúp thêm 1 tay,
thì Long nhất mực ko chịu.
chắc còn giận vụ hồi sáng họ cãi nhau…
thực ra tôi cũng thắc mắc sao Lãm ko đến phòng y tế,
khi đội Karate có lẽ đã thông báo tin hết rồi…
mải khi ra tới cổng và đợi xe taxi,
tôi mới nghe Kim bảo Lãm đã ko vào lớp học sáng nay.
whew…
thật là…ai cũng…rắc rối như nhau.
…
Long tựa đầu vào vai tôi suốt khi ngồi trên xe,
cứ như là ngồi ko nổi vậy…mắt thì nhắm thiêm thiếp…
nhưng tôi thấy mặt cậu ấy bớt tái rồi,
lúc nãy chắc đã uống thuốc…
“cậu mệt lắm hả?”
“uhm…”
“cố nhé, chắc sắp tới rồi…mà sao lâu quá ta…”
tôi nhìn lên cửa kính đằng trước,
hỏi anh tài xế trẻ…đang loay hoay ngó dọc ngó ngang…
hình như đang tìm đường.
“anh tìm ko ra nhà hả?”
nghe tôi hỏi, Long khẽ ngẩng đầu lên nhìn,
rồi, khi anh tài xế gãi đầu lúng túng bảo rằng
sao cái địa chỉ khó tìm quá…
thì cậu ấy bỗng quát to.
“trời ạh, hẻm 124 thì phải quẹo đường kia, chỗ này ngược chiều sao mà đi! quay lại, quay lại…”
O_o
xem kìa…cậu ta ngóc dậy và huơ tay lia lịa,
giọng khỏe hơn rất nhiều rồi, còn la lối trách cứ người khác được
thì mệt mỏi cái gì…
nãy giờ giả đò như con nít vậy. >_<
tôi đúng là khờ và bị lừa ngọt ơ luôn…
T_T
…
sau khi trả xong tiền xe taxi, Long bấm chuông cửa nhà mình
căn nhà nằm trong hẻm rộng, có cửa sắt cổng cao…
trong sân còn có 1 chiếc ô tô trùm kín,
nhà giàu quá…hichic…
ít phút sau thì người nhà Long ra, 1 chị gái cao hơn tôi khá nhiều,
nhìn chúng tôi ngạc nhiên…
“ủa sao em về giờ này?”
“bị bệnh!”
Long nói rồi đẩy cổng bước vào, chị ấy liền hỏi han đủ thứ,
sờ trán, rờ tay, rồi quay qua tôi
“nó bị gì vậy em?”
“dạ…bị sốt…chắc trúng nắng. cô y tá trường em dặn thuốc này uống bữa tối và lúc đi ngủ, nếu chưa hết…”
“vào nhà hãy nói.”
giọng Long gần như ra lệnh, rồi ra hiệu bảo tôi theo,
chị kia cũng kéo tôi vào trong rồi đóng cổng ngay…
huuh…mất 1 buổi học lại ko được về nhà…
T_T
…
căn nhà lớn nhưng lạnh tanh, vắng hoe, ngoài 3 chúng tôi ra,
chỉ có con mèo đang ngoe nguẩy đuôi nằm ngủ cạnh cái tủ kiếng…
sự im ắng làm tôi nghe rõ cả tiếng đồng hồ quả lắc đung đưa nữa.
Long thả người xuống salon cái bịch,
rồi gác tay lên trán thở mệt mỏi…hình như là thật…
“cho em ly nước đá. 2 ly đi, chị My”
“em đang bệnh sao uống nước đá?”
“trời nóng vậy ko uống nước đá để chết à??”
hu`m, đáng ghét chưa.
cậu ấy nhỏ mà ăn nói giọng cau có như vậy với chị ấy…
thế mà chị ấy cũng ko la mắng gì,
chỉ đi vào trong để lấy nước.
“chị My cho em xin 1 ly nước lọc thôi.”
tôi nói với theo, rồi nhìn Long, muốn…mắng cho cậu ta 1 trận
nhưng Xu khờ như tôi thì làm gì có can đảm đó, hic hic.
thay vì mắng, tôi chỉ nói như rót vào tai, hy vọng cậu ấy chịu nghe…
“cậu bướng như vậy thật khó ưa quá”
“có ko bướng, có dễ thương, thì Xu cũng có thích tôi đâu”
Long nói rồi quay mặt úp vào lưng ghế,
tay vẫn gác qua đầu…whew…ko lẽ,
việc tôi thích cậu ấy lại quan trọng như vậy ư?
chị My rồi cũng mang 1 ly nước lạnh cho Long,
1 ly nước nguội cho tôi, rồi bảo Long lên phòng nghỉ.
nhưng cậu ấy cứ nằm như con cá chết.
+_+
“Long ơi, dậy uống nước cho khỏe đi nào.”
ko hiểu vì sao mà cậu ấy tự dưng ngồi bật dậy,
mắt sáng rỡ vui vui nhìn tôi – đang cầm ly nước lọc,nhìn cậu ấy.
“nói lại đi!!”
“n…nói…gì?”
“Long ơi – gọi lại đi, nghe ngọt quá!!^-^”
“trời…”
“làm ơn gọi lại đi”
“cậu uống đi này”
…Long xụ mặt ko thèm uống và nằm xuống tiếp
ack ack…sao tôi tự nhiên thành…vú em vậy…
biết sao bây giờ…thôi về.
CHƯƠNG 36:
mà, sao nhà ko có ai hết? chị My lại bỏ đi đâu rồi,
nhà tôi tuy nhỏ xíu chật chội, nhưng mà ko có buồn như thế này…
tôi bỗng nhớ tới lời Long khi cậu ấy tự nhiên nhắc tới sự cô đơn…
“Yêu là có ai đó để nhớ đến khi cô đơn”…
hoặc là đại khái như vậy…tôi ko nhớ rõ lắm…
và thế là, tôi tội nghiệp anh bạn hách dịch này 1 chút…
“Long ơi…”
ack
lần đầu ko thấy gì, tự nhiên cậu ấy xin xỏ,
thì lại thấy kỳ kỳ…
“có uống ko, ko tớ về áh!”
“uống!!”
oh…hohooo…có tác dụng…^_^
Long ngồi dậy uống ực ly nước lọc, còn ly lạnh, tôi cũng uống 1 hơi…
gần 11h rồi.
“bữa chiều tối nhớ uống thuốc nha, tớ về đây”
“hey, Xu lừa tớ à? bảo tớ uống sẽ ko về mà!”
“tớ bảo thế hồi nào?”
“thì nói ko uống sẽ về, vậy uống thì nghĩa là ko về!!”
“ha?? ko phải vậy!!”
“KO ĐƯỢC VỀ!”
thình lình Long nhảy qua chỗ tôi ngồi và…vòng tay ôm chặt tôi,
ôi trời đất, cậu ấy…ÔM tôi!!!!!!!!!!!!
con trai…ôm tôi…NO!!!
tôi la lên và xô cậu ấy ra, đứng phắt dậy,
vẻ mặt đỏ bừng bừng, ko biết vì giận dữ, hay vì…ngượng nữa…
“…c…cậu…làm gì vậy…hả?”
“giữ Xu Xu lại với tớ.”
“…g…giữ…gì…gì chứ!!”
Long cúi mặt buồn rười rượi, tay vò vò cái lai áo tôi,
giọng thảm chưa bao giờ thảm hơn…
“ở nhà buồn ko thể tả, con mèo nó cũng ngủ mất rồi. Xu Xu ở lại với tớ chút đi”
…
tôi lại động lòng.
trông cậu ấy còn đáng thương hơn cả con mèo nữa…
và như vậy, tôi đồng ý ngồi lại…chơi game với Lo Lo
sau khi đã gọi điện báo cho ông nội…
“nhà cậu sao ko có ai vậy? ba mẹ đâu?”
“đi làm hết rồi.”
“thế còn anh chị em?”
“anh trai đi du học từ 2 năm nay…”
“uhm…bùôn ghê nhỉ.”
“mà tớ cũng được định sẽ đi du học khi tốt nghiệp cấp 3!”
“vậy àh? thế thì tốt…”
“tốt gì, ở đây chơi với Xu Xu vui hơn!”
“…hah?”
vì mải lo điều khiển con Namcăn nhảy qua hố,
tôi ko để ý lắm lời Long, chơi với Xu Xu gì đó…
mà tôi mê trò chơi Khủng long con này đến nỗi,
ngồi một mạch tới gần 3h chiều, ko ăn cả cơm trưa
dù chị My có dọn ra cho 2 đứa.
ba mà biết tôi lê lết ở nhà bạn trai chơi bời thế này,
ko đánh tét đít mới là lạ.
“thôi, thôi…tớ phải về ngay đây, ko là chết đòn.”
tôi quăng cái máy game xuống và vội đeo cặp lên,
nhảy ra cửa để xỏ đôi sandal vào chân…
chị My đang lui cui làm gì đó ở góc sân
nói giọng dụ dỗ…
“Xu Xu ngoan, uống chút sữa đi nè…Xu Xu…”
O_o tôi á?? uống sữa?
chị nói với ai vậy trời?? O_O
tôi lò mò tới xem coi, chị ấy đang cho 1 con mèo bé xíu,
bú 1 bình sữa cũng nhỏ xíu…
nhưng…sao lại là Xu Xu??
“chị, chị kêu ai là Xu Xu vậy?”
“thì con mèo này nè.”
“oh, nó trùng tên với em ^-^”
chị My nhìn tôi bất ngờ rồi tủm tỉm cười,
liếc sang Long đang chạy ra theo tôi…
“thì ra em là Xu Xu hả?”
“??”
“để tớ đưa Xu Xu về.”
“xe đâu mà đưa, xe cậu ở trong trường mà.”
“nhà tớ thiếu gì xe!”
nói rồi Long quay vô trong sân sau,
hình như lấy xe khác, đúng là con nhà giàu…
“nhà có mấy xe lận chị?”
“có 3 chiếc, của ba Long, của cậu ấy, và 1 chiếc để chị đi chợ”
“ah…ra vậy.”
“con mèo này mới đẻ 2 tuần trước, Long đặt tên nó là Xu Xu đó ^-^”
“ủa vậy hả?”
thì ra…
lấy tên tôi đặt cho con miu T_T
mà mèo con này đáng yêu quá, nó cứ nằm co lại 1 góc,
trong cái rổ tre có lót vải mềm…
tôi ngồi xuống xin chị My cho tôi cầm bình sữa
ko biết có phải nó cũng tên Xu Xu
mà tôi có tình cảm nhiều với nó vậy ko…
“về nào, Xu Xu”
Long gọi tôi, cậu ấy đã ngồi sẵn trên xe,
tôi đứng dậy, vẫy chào bé mèo con 1 cái,
rồi đi tới chỗ Long đang đợi.
“cậu bệnh mà đưa tớ về làm gì, để tớ đón xe buýt!”
“trong vòng bán kính 3 cây số ko có cái trạm xe nào đâu, Xu Xu của tớ. lên đi, tớ khỏe rồi!”
ko có trạm xe à…?
mà cái con hẻm này ở đâu, đường gì, tôi còn ko biết,
ngồi trên taxi chạy 1 mạch là tới, bước xuống…
bây giờ ko theo Long, thì ko biết tìm đâu ra đường về…
nhưng…“Xu Xu của tớ” là sao hả?
trong lúc chạy xe, Long húyt sáo rồi ca hát gì đó,
tòan là tiếng Anh ko àh…tôi nghe như vịt nghe sấm…
nên ngồi im thin thít.
CHƯƠNG 37:
con đường từ nhà Long đi vòng vèo 1 hồi, mới ra được lộ chính,
vì cậu ấy ở trong khu dân cư Phú Mỹ Hưng…
toàn là nhà đẹp và giàu…có nhà còn có hồ bơi nữa.
nhưng tôi lại ko thấy thích thú lắm bằng khi đi với Lãm
đến nhà thờ Thánh An…
ở đó thật là yên bình.
nhớ tới Lãm, tôi lại muốn hỏi xem họ có giận nhau ko,
vì hình như là đã có gì đó xảy ra…
“cậu…và Lãm…có gì ko vui hả?”
“ko vui gì đâu…”
“thế sao…hồi sáng lại như vậy?”
“ờ thì…mà cũng vì Xu Xu cả.”
“vì tớ là thế nào”
“trời xui đất khiến thế nào, nó lại…thích Xu Xu.”
“thì cậu cũng thích tớ, cùng sở thích, ko phải càng tốt sao?”
“hả?? sở thích ?”
Long quay đầu lại hỏi rồi cười haha,
được vài tiếng, rồi lại tỏ ra trầm ngâm…
nói vu vơ mà tôi phải căng lỗ tai mới nghe nổi.
“bọn tôi có thể cùng thích Karate, cùng thích hát bài The top of the world, có thể cùng thích ăn nui chiên bò, uống Pepsi chanh, nhưng ko thể…thích cùng 1 người con gái.”
“tại sao vậy?”
“vì những cái khác là sở thích, còn…con gái, là…”
“là gì…?”
“tình yêu”
…
hai chữ Long nói ra làm tôi bị shock,
hoặc là tôi cảm thấy xa lạ với nó…
dù chị Huyền cứ hay nói tới “yêu” với đương…
nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ 1 cách nghiêm túc.
vậy mà lúc này, khi anh bạn hay nghịch phá Trí Long
nói với tôi với cái kiểu đàng hòang, nghiêm chỉnh
thì tôi mới thấy…bất ổn.
chữ “thích” mà họ vẫn hay nói, ko phải là thích 1 cái gì đó,
thích 1 bộ phim, 1 thứ gì hay hay mà mình cảm thấy vui khi có,
mà là…tình cảm…yêu thương…
“Xu Xu nghĩ gì vậy?”
“ah…tớ ko biết.”
“ăn cái gì ko? tớ đói quá”
ah…bụng tôi cũng cào cào rồi, hic hic
bữa trưa ko ăn mà…nhưng, về trễ nữa thì ko biết ba có la ko,
mẹ thích Long nhưng ba thì…khó tính lắm.
“tớ về nhà ăn thôi.”
“ko, đi ăn với tớ!!”
Long lại ra giọng quyết định, nhưng rồi chỉ 2 phút,
có lẽ nhận ra mình hơi quá đáng, cậu ấy xuống giọng nhẹ nhàng…
“nếu Xu ko thích thì thôi vậy”
“uh…”
ko phải là ko thích…mà tôi sợ…
hoặc tôi ngại cũng được…
thôi về nhà cho xong…dù thấy cậu ấy hơi buồn.
…
“về ăn tối rồi nhớ uống thuốc nha.”
“biết rồi.”
“cảm ơn đã đưa tớ về”
“câu này tớ nói mới phải chứ?”
“hihi…^-^…”
“thôi vào ăn cơm đi.”
“chào nha. mà cậu gọi cho Lãm đi, đừng giận nhau nữa”
Long ko nói gì, cười nhạt rồi leo lên xe,
nổ máy vụt đi cái vèo…
-_-
…
buổi tối ăn cơm xong, tôi gọi sang nhà tìm Đu Đu,
định báo số điện thoại cho cậu ấy,
nhưng Đu Đu lại đi vắng…cậu ấy cứ đi suốt ko àh.
chán thật.
tôi chui về phòng và mở máy điện thoại ra,
nó cũng gần hết pin rồi, và thế nên,
tôi đi lấy cục sạc…
bỗng nó lại reo tình tang.
“La La is calling…”
Lãm?
“alo?”
“Xuân phải ko”
“uh…cậu gọi tớ có gì thế?”
“nghe…nghe nói thằng Long…bệnh hả?”
“ah, đúng đó. bị cảm nắng. mà hình như bớt rồi.”
“vậy nó…có đi học nổi ko?”
“chắc được…mà sao cậu ko hỏi Long á?”
“ah…uh…tôi…sợ nó đang mệt.”
sợ gì chứ…chắc là đang dỗi nhau nên thế…
con trai gì mà…chẳng khác nào con gái vậy…
2L này, mắc cười quá đi…
hihiih
“Xuân cười gì vậy…?”
“gọi cho tớ mà hỏi thăm Long. hai cậu…y như trẻ con àh”
“tôi…tôi…hỏi cho biết thôi…”
“cậu gọi Long đi nha. Tớ cúp đây.”
nói dứt lời, tôi đóng máy lại, cười tủm tỉm,
rồi họ sẽ hòa với nhau sớm thôi…
có lẽ do Long bảo vì tôi mà họ như vậy,
nên tôi nghĩ mình cũng nên có chút trách nhiệm…T_T
tôi cắm máy vào ổ để sạc pin, định là khoảng 2 tiếng sau sẽ rút ra,
nhưng rồi ngủ thiếp đi luôn 1 giấc tới sáng.
…
“Xu XU!! DẬY!!”
tôi còn mơ màng trong giấc ngủ thì tiếng ba gọi
đánh thức tôi rất là to…
“cái này ở đâu ra?? bây lớn mà bày đặt. tiền ở đâu mua, nói??”
“ơ…ba…nói gì cơ?”
vẻ ngái ngủ ngơ ngáo của tôi làm ba càng điên lên,
ông xốc tôi ngồi thẳng rồi cầm cái Samsung đưa sát vào tôi…
…tôi bắt đầu tỉnh giấc và sợ hãi.
====
CHƯƠNG 38:
đợi tôi ngồi dậy đàng hoàng, ba kéo cái ghế
ngồi xuống trước mặt và hỏi gặn…
“con giải thích xem, Xu XU?”
”cái này…hic…người ta…bạn con…”
“bạn con gì hả??”
chắc vì nghe tiếng ba hơi to nên mẹ,
chị Huyền, và cả ông nội,
đều kéo vào phòng tôi xem chuyện gì xảy ra…
tôi run lập bập chỉ biết mếu như phạm trọng tội,
mẹ tôi quan sát 1 hồi rồi kéo ba tôi xích ra,
giật cái điện thoại lên coi và nói từ tốn…
“chà, đẹp nhỉ…con mượn của ai vậy, Xu Xu?”
“hic…của bạn…Long và…”
“Long nào?? sao của bạn mà con mượn??”
ba tôi lại chen ngang và nóng nảy tra hỏi,
mẹ phải đẩy ba ra và đỡ lời cho tôi,
trong khi ông nội cũng bước tới…
“chuyện có gì đâu mà sáng sớm làm um sùm?!”
“ko lớn sao được, con gái mới 17 tuổi đầu đã học thói đua đòi.”
“con đâu có đua đòi…hic hic”
tôi cố gắng biện minh và giải thích yếu ớt,
nhưng ba tôi kiên quyết bắt tôi đem trả lại…
mới 1 ngày mà tôi đã phải chia tay cái điện thoại rồi.
buồn quá…
…
“sao cậu buồn hiu vậy?”
“tớ hết được xài điện thoại rồi”
“ủa, tại sao ?”
”ba ko cho xài. nói còn nhỏ.”
“ah…thì ra…mà cậu thích xài lắm hả?”
“nó…cũng hay hay…”
“thôi bù cho cậu cái này nè.”
Đu Đu chìa ra trước mặt tôi 1 cái dây nhỏ gắn hình con gấu trúc
đang mỉm cười, trên đầu còn có cái nơ xinh xinh…
“wow…dễ thương ghê…”
“hết buồn rồi hen…? cái này tớ định cho cậu gắn vào điện thoại mà…”
“ko sao, tớ còn nhiều nơi để gắn, cảm ơn Đu Đu ca ca ^-^”
Đu Đu cười rồi lại như mọi lần, khi xe búyt của trường đến,
cậu ấy lại đứng bên dưới vẫy chào tôi…
…
Long có vẻ đã khỏe bệnh và lại ngang tàng nghịch phá như bình thường,
lúc tôi vào lớp cậu ấy còn đang đứng trên bàn học nhảy nhót kiểu gì đó
xung quanh là đám bạn đang đứng xem…thích thú…
nhác thấy bóng tôi, Long nhảy xuống ghế cái rầm,
ra hiệu giải tán và ngồi ngoan ngoãn lại như chưa hề có trò dancing đó.
tôi ko quan tâm, chỉ đặt cái điện thoại xuống trả cho Long.
“vụ gì vậy?”
“trả cho các cậu, ba tớ ko cho giữ”
“vô lý thế??”
“…cả đồ sạc này, cả hộp và sách nữa này.”
tôi đem hết mọi thứ trong cặp ra và đẩy hết cho Long,
cậu ấy nhìn 1 hồi rồi gom tất cả nhét lại trong cặp tôi
“Hàng lấy rồi miễn trả lại!”
+_+ cứ vậy thì biết sao được…
tôi đợi đến khi ra về, bỏ các thứ ban nãy lên bàn trước, rồi nhanh chân chạy ra ngoài.
trốn vào trong cửa hàng sách…
khi Long đuổi theo tôi ra cổng, ko tìm thấy, cậu ấy quay trở vào,
1 lúc sau thì cùng Lãm đi xe ra…
oh…họ đã làm hòa rồi…
vừa thấy chiếc xe chở 2L vút đi, tôi mới đi ra trạm để chờ
chuyến xe về nhà mình…
…
tôi đâu có biết là họ…đến nhà tôi, gặp ông nội tôi,
và cả mẹ nữa…
có lẽ đã ở đó được 10 phút trước khi tôi mò về.
“hello, Xu Xu ^-^”
“các cậu đến làm gì thế??”
“giờ thì Xuân có thể tiếp tục giữ cái này rồi”
Lãm bước tới đặt lại cái Samsung vào tay tôi, nói nhẹ nhàng,
tôi vẫn chưa hiểu là họ đã làm gì…
nên nhìn sang mẹ…
“con cứ cầm đi, mẹ sẽ nói với ba cho.”
“oh…mẹ mua lại cho con hả??”
“ah…ko…”
mẹ tôi đang nói “ko” thì Lãm giật tay bà, nháy mắt,
liền thì mẹ gật đầu, “uh, mẹ mua”
hành động qua mắt Xu khờ trơ trẽn…dĩ nhiên tôi ko quá ngu để ko nhận ra.
nhưng , đã có mẹ hậu thuẫn,
tôi cũng mặc kệ đi…^o^
…
“Lãm coi vậy mà người lớn quá.”
mẹ nhận xét ngay khi họ vừa đi khỏi, tôi còn đang mở tủ lấy nước uống,
ông nội cũng gật đầu đồng ý…
“nói năng như Gia cát lượng.”
“Lãm nói gì vậy ông? mà sao mẹ nói cậu ấy người lớn?”
“thì mẹ thấy vậy.”
“cậu ấy đạo Thiên Chúa đó mẹ, tính hay lắm”
“oh, vậy hả? nhưng mẹ thích Long hơn…^-^ cái thằng vui vẻ, thoải mái, đơn giản”
“Long mà đơn giản á?”
…mẹ chỉ tủm tỉm cười, rồi bảo tôi đi thay quần áo,
chiều nay là thứ bảy, nên ra chợ mua đồ về nấu để làm sinh nhật ông…
ah…
“ông nội, Happy Birthday!!^_^”
“quà đâu?”
CHƯƠNG 39:
ông chìa 1 tay ra, 1 tay chắp sau lưng, chờ đợi,
hic, tôi chưa có mua…nên chỉ nhe răng cười…
“ông đợi chiều con sẽ đưa mà.”
“biết ông thích cái gì ko mà tặng??”
“khoai mì nước cốt dừa!^^”
“ko, ông thích con gấu đó kìa”
gấu? gấu nào??
nhìn theo tay ông chỉ, tôi mới biết ông nói cái móc điện thoại,
tôi đang móc vào quai đeo cặp…
“cái này?? ko được…nó là của Đu Đu cho con mà.”
“hu`m, ko được à??”
“KHÔNG ĐƯợC MÀ. ông xin cái khác đi”
tôi kiên quyết giữ khư khư con gấu trong tay,
lùi vài bước để…tự vệ…T_T
ông nội tỏ vẻ thất vọng rồi chỉ qua cái điện thoại để trên bàn ăn…
“vậy ông lấy cái đó được ko?”
“c…cá…i điện thoại á?? hic, sao ông đòi quà xịn thế?”
“vậy ko được luôn à?”
“ko…của con mà.”
“ông cũng muốn có điện thoại mới, cái của ông cũ mà lạc hậu rồi…”
ông nội làm mặt buồn, rồi đi ra mở ti vi,
tôi nắm cái móc con gấu chặt hơn và mím môi ngó sang chiếc điện thoại.
mẹ vẫn quan sát từ nãy giờ, nhìn tôi mỉm cười…
ông nội…hồi bé thường cõng tôi đi khắp xóm…
lúc tôi bị té ông còn rớt cả nước mắt, huhu, thương ông vô cùng…
“thôi, ông lấy đi nè, ông đổi cái điện thoại cũ cho con nha.”
“hả? cho ông thiệt hả?”
“thì ông thích mà. Sinh nhật con tặng cho ông.”
ông cười hà hà, rồi vò đầu tôi hơi mạnh,
mẹ tự nhiên lại thở dài, lắc đầu bỏ vào trong bếp.
“chịu bỏ cái điện thọai mắc tiền nhưng ko chịu bỏ cái móc con gấu bé xíu đó sao, Xu khờ?”
“…thì con…thích con gấu hơn.”
“thôi , ông đùa. gắn cái con gấu lên điện thoại rồi cất đi, bé con.”
oh…đùa thôi hả? hihihi…
vậy là ko mất thứ gì…
tôi hí hửng vác cặp về phòng, rồi móc con gấu vào chiếc di động,
lúc lắc…thật là đáng yêu…
…
mẹ bảo làm món bánh hỏi thịt nướng, và thêm tôm chiên giòn,
tôi nhận nhịêm vụ chiên tôm…T_T
khoảng 4giờ thì Đu Đu sang, cậu ấy…mặc sơ mi xanh đóng thùng,
trông lịch sự phát khiếp ^-^
“hễ thấy thằng nhỏ là mắt lại sáng lên à!”
ông nội đang đọc báo bỗng nói vu vơ và làm tôi bối rối,
bỏ…con tôm nhảy ra ngòai đất luôn…
T_T
“cần tớ giúp ko?”
“thôi khỏi. -_-“
tự nhiên bị ông trêu ghẹo, tôi đâm ra cáu kỉnh với Đu Đu,
để chứng tỏ là tôi ko có…sáng mắt lên khi gặp cậu ấy…
mặc dù…lúc nãy rõ ràng là có…T_T
“Xu Xu…?đưa cây đũa cho tớ…”
“đã bảo ko cần mà! >_<”
“O_o??”
cậu ấy nhìn tôi thắc mắc, và tôi cứ thế ko thèm cười,
bỏ tiếp mấy miếng khác vào chảo…
“con để nó chiên đi, giúp cô nướng mớ thịt đó nhé”
“ok”
mẹ tôi đưa cho Đu Đu 1 vĩ nướng to và cậu ấy đi tới nhóm bếp than,
loay hoay 1 hồi thì mặt cậu ấy như Bao Thanh Thiên
mà cái bếp thì ko hề cháy…
hihihiiiiiiiiii
“tránh chỗ cho ông, mày đâu có rành vụ này!”
Đu Đu đành xích ra để ông nội vào thổi thổi, quạt quạt,
hơi nóng từ bếp và cái chảo dầu của tôi làm cả 2 đứa đều đầy mồ hôi…
tôi đưa tay quệt trán mình…nhưng Đu Đu nhanh hơn…
“để tớ lau cho…”
rồi cậu ấy lấy tay vuốt ngang trán tôi,
xong nhìn tôi cười hô hố…*_*
nghĩ 1 lúc, và nhìn xuống tay của Đu Đu – đầy lọ than,
tôi biết cậu ấy vừa đặt 1 vệt đen lên trán mình…
trò khỉ của Đu Đu đây…
tôi sẵn tay cầm đũa đánh cậu ấy 1 cái rõ đau,
Đu Đu nhảy tưng tưng và la oai oái,
nhưng khi thấy mẹ tôi cau mặt khó chịu, cậu ấy cúi đầu chui vào chỗ ông nội
với cái bếp đã đỏ hồng màu than cháy.
…
cuối cùng tôi cũng xong 2 đĩa tôm chiên,
còn Đu Đu thì vẫn còn đang nướng , nướng…
cái áo sơ mi xanh ban nãy bỏ vào quần, cậu áo tháo ra luôn,
chắc thấy nóng và bất tiện.
tôi ngồi xuống cạnh và xem cậu ấy nướng mấy miếng thịt
trông có vẻ ngon lắm…
“eh, sao cậu ăn vụn?”
“T_T tớ thấy…nó…ngon…”
“tớ nướng nãy giờ còn ko dám ăn nữa!!>_< tớ méc…”
Đu Đu nhăn như khỉ đột trách móc tôi,
hic, làm gì ghê vậy…hối lộ cậu miếng nè…
tôi đang cầm 1 phần thịt và thế là đưa thẳng vô miệng Đu Đu
khi cậu ấy vừa hả ra định kể tội tôi nữa…
^_^
nhóp nhép, nhóp nhép…
“uhm…tha cho cậu…”
biết ngay mà, Đu Đu ca ca dễ dụ. hihi…
thế là cứ vài phút, tôi lại ăn vụn 1 miếng và cho Đu Đu 1 miếng
đến khi xong việc chắc 2 đứa cũng ăn hết ¼ phần thịt…
T_T
====
CHƯƠNG 40:
chúng tôi dọn bàn ăn ra với đầy các món thật ngon,
và cả bánh kem hồi chiều ba mới mua về nữa…
2 cây đèn cầy số 1 và 6…
ông nội đòi cắm thành 16…ack ack.
mẹ của Đu Đu bảo bận nên ko sang,
thành ra chỉ có Đu Đu là khách mời danh dự^_^
“ông thấy đĩa thịt nướng bị bốc hơi thì phải”
nghe ông nội đề cập tới vụ đĩa thịt, tôi và Đu Đu ngó nhau,
rồi mặt lấm la lấm lét…
điệu bộ đó càng làm cho cả nhà phát hiện ra
giọng ba tôi nửa đùa nửa thật.
“hai đứa bây ham ăn như nhau thì làm sao mà cưới nhau được.”
“cưới, cưới cái gì, anh chỉ nói linh tinh”
mẹ tôi lên tiếng gạt phắt và mặt hầm hầm dù ba tôi đang cười,
có vẻ như thành kiến mẹ dành cho Đu Đu vẫn chưa hết hẳn.
“nào, tới tiết mục tặng quà đi!!”
ông nội già rồi mà còn tham quà như trẻ con,
cứ hối thúc mọi người để mở quà…
ba tặng cho ông 1 cái MP3 nghe nhạc của ca sĩ Hương Lan,
còn quà của mẹ là đôi kính lão…
tôi chỉ lấy 1 phần tiền thưởng, ra cửa hàng mua cho ông…1 đôi dép,
hôm trước thấy dép ông đứt quai mà ko chịu bỏ
còn cột cọng dây kẽm để mang nữa…
“sao con tặng ông dép?”
“thì đôi của ông đứt rồi kìa.”
“ông ko mang đôi của con tặng đâu”
“sao vậy…?”
mẹ nói rồi tỏ ra tiếc đã ko đi theo tôi để cản,
tôi vẫn ko hiểu lý do tại sao mẹ nói thế…
ba tôi cũng cười rồi nhìn ông nội.
“ko, quà Xu Xu tặng thì ông phải mang chứ. mỗi ngày mang 1 đôi.”
“ông ko bỏ đôi cũ đi à?”
“con ko nhớ đôi ấy là của bà nội tặng cho ông sao?”
…
oh…ah phải rồi…
trước khi bà mất 1 năm, bà đã tặng ông đôi dép này,
nhân dịp 2 ông bà đi du lịch ở Đà Lạt…
hèn gì mà ông cứ mang mỗi đôi ấy, dù nó đứt quai hay sờn cũ lắm rồi.
tình yêu của ông bà thật là vĩnh cửu…
“Đu Đu tặng gì cho ông thế?”
ông hỏi và tôi quay sang nhìn Đu Đu,
cậu ấy rụt rè chìa ra bộ cờ tướng bằng gỗ màu vàng sáng
so với bộ của ông đang xài thì đẹp hơn nhiều…
“woaa…chà, được, được đó. ông sẽ gả Xu Xu cho mày!”
TT_TT hết ba rồi tới ông.
giống như bọn tôi là đồ chơi để 2 người chọc ghẹo vậy
mẹ nghe thì lại 1 lần nữa tỏ ra ko thích, bỏ vào trong bếp dọn dẹp…
“ko, ông ko được gả Xu Xu cho nó!!”
câu đó, ko phải của mẹ tôi.
giọng của anh bạn mà tôi hẳn là ko thể ko nhận ra
cả nhà tôi đều quay mặt ra cửa, trố mắt nhìn
anh chàng đang đứng ngay cạnh chiếc xe của hắn,
vẻ mặt bất bình phản đối,
Trí Long.
…
“cậu vào nhà đi. chưa chào ai mà đã nói ngang vậy à?”
ba tôi đứng dậy và nói nghiêm giọng,
Long biết sai cúi đầu nhận lỗi nhưng vẫn liếc Đu Đu đầy…lửa.
Đu Đu đáp lại cái nhìn đó bằng 1 vẻ thản nhiên,
còn tôi thì cũng ko hiểu anh ta tới đây để làm gì nữa.
“oh, Long? cháu đến chơi đúng lúc quá. sinh nhật ông nội Xu Xu. Sắp cắt bánh kem rồi!”
mẹ từ trong bếp ra thấy Long thì “mắt sáng rỡ”
thái độ y như khi tôi thấy Đu Đu vậy TT_TT
mẹ hồ hởi mời Long ngồi, rồi còn hỏi cậu ấy ăn gì chưa…có ăn tôm chiên ko…
“kỳ thiệt, cháu lại ko mang gì đến”
“vậy chú mày rửa chén coi như quà đi!”
ông nội nói tỉnh queo và cười hì hì, Long sững ra 1 hồi thì xông xáo đồng ý
thế là bọn tôi dọn chén bát ra sau bếp cho cậu ấy rửa…
mẹ bảo tôi hãy vào phụ cậu ấy 1 tay.
còn Đu Đu thì bị ông bắt cùng ông khai trương bộ cờ mới,
và nói nếu để thua thì ông ko cho tôi chơi với cậu ấy nữa…
trời ơi…
tôi còn lạ gì, Đu Đu đánh với ông được mới nói, cậu ấy có biết chơi đâu…
nhưng tôi còn phải rửa chén cùng Long xong mới ra làm “quân sư”
cho Đu Đu được…
…trong bếp…
“cậu đến có việc gì vậy?”
“định rủ Xu đi chơi thôi, nhưng ở đây cũng vui lắm!”
“thế à…”
“mất xa nhé!! hehehe”
tiếng ông cười khoái chí phía phòng trước
ông thật là…chơi với kẻ yếu xìu mà cũng…vui vẻ như vậy nữa.
tôi phải ra…đòi lại công bằng…
“đi đâu thế??!”
Long nắm cổ tay tôi và giữ chặt, dù nó toàn…là xà bông,
cậu ấy nhìn tôi như muốn chui tọt vào trong mắt tôi vậy.
“chiếu!”
trời, lại thua ông, ông bắt nạt Đu Đu của tôi,
(lúc này ko hiểu sao tôi lại dùng cùm “của tôi” như Long đã dùng +_+)
phải cứu cậu ấy thôi…nếu cả ông mà cũng cấm tôi chơi với Đu Đu,
thì sống còn gì ý nghĩa nữa.T_T
vì tay Long trơn do xà phòng
tôi dễ dàng tuột ra và ào lên chỗ ván cờ đang bị ông chiếu tướng…
CHƯƠNG 41:
Đu Đu nhíu mày căng thẳng, trời ạh,
cậu ấy chỉ còn tướng sĩ tượng , 1 pháo và 2 con chốt
te tua tơi tả.
trong khi ông nội còn đủ 2 xe, 1 pháo,1 mã…
“ông ăn gian!”
“ăn gian cái gì???”
“ông phải chấp cậu ấy xe pháo mã chứ! Đu Đu vừa biết chơi căn bản thôi sao đánh với ông được!!”
“cái con Xu Xu này…nữ sinh ngoại tộc!”
ông nội bị tôi kêu ca phàn nàn ỷ mạnh hiếp yếu 1 hồi,
thì cũng chịu bỏ 3 con xe, pháo, mã ra,
ván cờ trở nên dễ chịu với tôi rồi, hehe…
nhưng khi tôi vừa cầm con cờ định giải thế bí,
Đu Đu khẽ đứng dậy…
“con thua ông vậy.”
“ơ…cậu sao thế, gỡ được mà.”
“gỡ gì, tớ thua là thua, nếu giờ giải được là cậu đánh, ko phải tớ.”
“nhưng cậu thua thì ông ko cho cậu chơi với tớ sao…”
“đồ khờ, ông chỉ đùa thôi.”
Đu Đu cười, lại cốc đầu tôi 1 cái, quay sang nhìn ông nội,
ông nhún vai , rồi sắp lại ván cờ mới…
“thì phải nói thế mới có đứa ra tay giải cứu…hấp dẫn, hehe”
XỎANG…!
tiếng cái dĩa vỡ trong bếp vọng ra làm tôi, Đu Đu, và ông đều giật mình,
mẹ từ trên gác chạy xuống sau 1 phút…
tôi cũng vội ra sau xem.
Long đang cúi nhặt cái đĩa lên, nó tan tành thành tám mảnh rồi +_+
hic, cậu ấm hot boy này mà rửa chén rửa bát gì được…
“cháu xi…n lỗ…i”
“Xu, mẹ đã bảo con giúp Long 1 tay mà con làm gì hả?”
“co…n…con…”
tôi lủi thủi đi tới và ngồi xuống nhặt phụ Long,
cái đĩa đẹp bằng sứ của mẹ, nên mẹ mới giận lên thế…
“ahhhhhh…!”
máu từ tay Long chảy ra đỏ tươi làm tôi bủn rủn hết tay chân,
ôi…m…máu…nhiều quá…
“mẹ ơi, m…má…uu”
tiếng ấp úng của tôi làm mẹ vội tới dắt Long lên trước,
còn tôi ngồi thừ ra vì chưa kịp bình tâm lại…
“Xu Xu! Xu Xu, cậu ko sao chứ?”
Đu Đu lay tôi, và khi thấy tôi có vẻ vẫn còn sợ,
cậu ấy kéo tôi ra và ngồi vào chỗ Long, nhặt nốt những mảnh còn lại…
cẩn thận chứ…
“coi chừng lại đứt tay bây giờ”
“cậu lên xem anh bạn của cậu có sao ko kìa”
“có mẹ rồi, để tớ nhặt với cậu cho xong.”
…
nhặt đủ hết các mảnh vỡ, tôi định quay ra ngoài để xem Long,
thì cậu ấy đã đứng ngay cửa bếp nhìn chúng tôi…
“trời, cậu làm tớ giật cả mình”
“Xu đưa tớ về đi, tớ bị…đau tay!”
Long chìa ngón tay cái ra đã được mẹ tôi băng kỹ,
nói với tôi nhưng mắt cứ hướng sang chỗ Đu Đu…
“…oh…nhưng tớ đâ…u có biết chạy xe…”
“bị có 1 ngón mà làm như què rồi vậy! đúng là nhà giàu đứt tay như ăn mày đổ ruột!”
Đu Đu trề môi rồi phủi tay lách người ra trước,
Long túm vai áo của cậu ấy lại và gằn giọng hằn học…
“đừng chọc đến tao nghe!!”
“tao…thích chọc thì sao?”
tôi phải chen vào giữa cả hai để đẩy họ ra,
ở đây ko có Lãm, ai sẽ can Long ko đánh nhau với Đu Đu…
hic hic…tôi ko thích chuyện này chút nào…
vừa lúc mẹ tôi bước tới nhìn cả 3 nhíu mày
“mấy đứa làm gì vậy?? Đu Đu con chở Long về giúp cô nhé, có lẽ nó ko bóp thắng được với ngón cái bị như thế”
“cái gì???”
ko phải 2 mà là 3 chúng tôi đều đồng thanh hỏi mẹ tôi,
bởi lời đề nghị của mẹ thực sự “khiếm nhã”…+_*
Long và Đu Đu mà đi cùng nhau, ko biết chuyện gì sẽ xảy ra…
“Xu Xu con chạy xe đạp theo để lát Đu Đu nó còn có xe về”
“ah…dạ…”
…
thế là, tôi lấy xe đạp của Đu Đu đạp theo sau xe Long,
Đu Đu thì chở cậu ấy phía trước…
họ vẫn ko nói với nhau câu nào, mặt mày cứ chằm vằm…
đến 1 đoạn ngã ba, bỗng điện thoại tôi reo inh ỏi,
khiến tôi phải dừng lại nghe…
La La.
“alo??”
“tôi đây, Xuân đang ngoài đường à?”
“uh, tớ đang đạp xe”
“vậy thôi cúp máy đi,coi chừng bị giựt điện thoại. khi nào vào nhà hay đâu đó gọi lại cho tôi nhé.”
“uh…”
tôi vừa gấp máy lại thì nhận ra, tôi đã bị lạc mất Long và Đu Đu.
CHƯƠNG 42:
họ đã quẹo, hay chạy thẳng? hic hic
tôi bắt đầu thấy lo sợ và liền gọi cho Long, may mà có cái điện thoại,
ko thì chỉ có ngồi khóc chứ biết làm gì…
nhưng, cũng đáng khóc lắm vì máy Long ko liên lạc được.
trời ơi.
tấp vào 1 lề đường và khi đã cảm thấy an toàn, tôi mở máy gọi cho Lãm,
có thể Lãm biết Long ở đâu, họ chơi thân như vậy mà…
“cậu có biết nhà Long ko?”
“chi vậy?”
“tớ…cần đến nhà cậu ấy!!”
“sao chứ??”
tôi phải mất ít phút mới giải thích cho Lãm hiểu,
toàn bộ sự việc đã diễn ra…
cậu ấy bảo tôi hãy đứng yên tại chỗ chờ…
1 lúc sau thì Lãm đi xe ôm tới, tôi thấy an tâm hơn,
ko hỉêu sao nữa…
“để tôi đèo Xuân đến đó”
nói rồi Lãm nhảy lên xe đạp, tôi cũng leo lên yên sau,
cậu ấy lập tức đạp vù vù, còn nhanh hơn người ta đi xe máy nữa…
trông Lãm có vẻ vội vã hơn cả tôi…
…
“Lãm? tìm Long hả? nó nói đi chơi rồi.”
“ủa chưa về sao chị???”
“uh, chưa…có gì thế?”
“à…ko, thôi bye chị”
Lãm quay ra ko nói cho chị My biết thêm gì, tôi cũng chào vội rồi theo Lãm,
ko biết cậu ấy có tính toán gì nữa…
tôi cố gắng hỏi Lãm khi cậu ấy đang cắm cổ đạp xe.
“giờ biết tìm họ ở đâu bây giờ, hic…”
“đừng lo, chắc nó sẽ gọi tôi sớm thôi”
La La vừa dứt lời thì cậu ấy có điện thoại thật, y như có linh tính vậy,
vì thế, cậu ấy cho xe vào chỗ sáng và mở máy nghe.
“mày đang ở đâu??…huh?…tao cũng đoán ra mà…uh, để tao tới…”
tôi cố nghe xem có chuyện gì ko, nhưng vẻ của Lãm,
thì hình như ko có việc nghiêm trọng lắm.
cất máy điện thoại vào túi, Lãm nói với tôi…
“nó đang ở…”
tình tình tình tang tang…
điện thoại của tôi lại réo.
“Xuân nghe đi, nó gọi Xuân đó”
sao biết nhỉ?
ko phải Long mà…số lạ…hình như số máy cố định…
“XU XU hả? Xu về đi, tôi và thằng ấy đi chơi vòng vòng!”
“đi chơi vòng vòng?”
“lát nó sẽ tự về, ko phải lo, hen.”
“khoan, các cậu ở đâu? cho tớ nói chuyện với Đu Đu!”
“Đu Đu gì, thôi dẹp, cúp đây”
tin tin…tín hiệu bị ngắt ngang trước khi tôi kịp nói thêm gì
nhìn thấy vẻ ngơ ngơ của tôi, Lãm kêu tôi giữ chặt yên xe
rồi tiếp tục phóng như bay.
…
ở chốt ngã tư nọ, có 2 anh cảnh sát giao thông đi xe mô tô
và đội nón bảo hiểm màu vàng
Đu Đu đứng tựa vào gốc cây xanh ở đó,
khoanh tay nhìn Long và mấy anh cảnh sát.
tôi nhảy xuống xe và chạy ngay tới chỗ Đu Đu,
còn Lãm đi đạp thêm vài vòng để đến nơi Long đang nói chuyện
với 2 anh kia.
“có chuyện gì vậy?”
“bị thổi.”
“rồi giờ sao?”
“tớ chả biết, nó đang năn nỉ.”
Đu Đu đáp tỉnh nhưng vẻ mặt vẫn lo lo,
cậu ấy ko quan tâm tới sự có mặt của tôi mà cứ chú tâm vào nơi có những người kia.
tôi cũng quay sang và thấy Lãm đang nói rất nhiều,
Long ở phía sau Lãm và chỉ còn biết lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu
hoặc nói vài tiếng…
ughh…ughh…tôi…bỗng bị nấc cục.
ugh…
ugh…
khoảng hơn 15 phút thì 2 anh cảnh sát khoác tay,
tỏ vẻ bỏ qua rồi lên xe mô tô phóng vút đi…
Lãm dắt xe đạp về hướng tôi và Đu Đu đang đứng,
Long cũng dắt xe máy của cậu ấy theo song song.
“trả xe cho Xuân nè.”
“mọi việc sao rồi?…ugh…”
“ổn cả rồi. ko sao. Xuân bị nấc cục à?”
“hay vậy? thằng Long nói cả buổi mà ko được”
tôi chưa thể trả lời vì cứ ugh…ugh…thì Đu Đu chen ngang
và nói về Long như nói về 1 anh bạn rất thân vậy
“thằng Long”…cơ đấy…
mặc kệ vẻ ngạc nhiên của tôi, Long nhảy vào càm ràm.
“tao đâu có nói giỏi như thằng này, mà nó cũng nhờ có ba làm trong ngành thôi.”
“làm trong ngành??”
tôi và Đu Đu cùng đồng thanh hỏi, Lãm tỏ vẻ ko thích và bảo Long nổ máy xe,
Long thì vẫn như mọi khi,
hễ thích nói là nói, cần gì để ý ai thích hay ko thích.
“ba nó là Trưởng phòng CSGT Quận…”
“thôi đi, Long. bọn mình đi uống nước mía đi.”
“okay…Xu Xu đi chung nghen. Cả mày nữa, Đu Đu!”
oh…Long cũng gọi Đu Đu thật là thân thiết, ack ack…
sao họ quen nhau nhanh vậy cà…
“eh, ko được gọi tao như vậy. tao là Đường.”
“kệ mày là Đường hay Muối, tao kêu Đu Đu vậy đó, hì.”
Long nói , cười nhe răng rồi khởi động xe,
Đu Đu quạu quọ 1 hồi rồi cũng nhảy lên xe đạp chạy theo…
“cậu…urgh…đồng ý đi với họ à?ugh…”
“uh, có sao? cậu ko thích?”
“ko phải, mà…ugh…”
“tớ thấy khát nước, uống chút rồi về.”
“uh…”
như vậy, 3 chúng tôi tấp nhanh vào 1 quán nước mía gần đó,
gọi 4 ly và 1 đĩa cá viên chiên…tôi vẫn chưa hết cơn nấc…
có mấy người cũng ngồi bàn kế bên, họ nhìn tôi,
xì xào xì xào gì đó…
“chà, 1 nàng 3 chàng hen. hay là 3 anh trai và 1 em gái?”
CHƯƠNG 43:
cô bán nước vừa đặt 4 cái ly xuống đã hỏi han như thế,
làm tôi lúng túng ko biết trả lời sao…
Long vẫn nhanh nhảu hơn cả.
“1 bạn thân, 1 anh trai, còn cháu là bạn trai. kakaka”
sau câu nói của Long, chỉ có mình tôi phản đối,
Đu Đu và Lãm đều “Xì” 1 tiếng nhỏ rồi cầm ly nước lên uống
còn Long thì cứ vui sướng với câu trả lời của mình. *_*
“Xuân vẫn chưa hết nấc sao?”
nghe Lãm hỏi, Đu Đu bấy giờ mới để ý, quay sang nhìn tôi.
ughh…hic…tôi khẽ gật đầu.
Long đẩy cho tôi ly nước và cầm bình trà rót đầy…
“uống nước nhìêu vào cho hết này!”
tôi cũng nghe theo, cầm ly nước, uống 1 hơi cạn đáy,
nhưng vô ích, tôi vẫn cứ nấc ugrh, urgh…mãi…
Lãm vỗ vào gáy tôi đều đều, rồi bảo tôi hít sâu, nín thở,
đủ mọi cách, mà cũng có hiệu quả đâu…
“Đu Đu…“
tôi vừa quay sang nhìn Đu Đu “tha thiết”, cậu ấy đã giơ tay
búng 1 phát rõ đau vào tai tôi…AHHHH…ui da…
hic hic…
“làm gì thế??”
cả 2L đều lớn giọng gào lên,
Long chồm sang như muốn hỏi tội Đu Đu,
còn Lãm thì kéo đầu tôi lại để xem chỗ Đu Đu vừa búng mạnh.
giọng xót xa…
“đỏ cả lỗ tai rồi, Xuân chắc đau lắm??”
có lẽ họ ko hiểu rằng đó là cách duy nhất giúp tôi hết nấc cục,
và chỉ có Đu Đu là làm được.
hồi trước tôi đau đến phát khóc, mẹ tôi còn sang nhà mắng vốn ba mẹ cậu ấy
nhưng về sau, chuyện đó như 1 giải pháp ko thể lựa chọn khác đi.
tôi vừa nhăn mặt, vừa ôm tai, vừa cười…
“đau, nhưng hết nấc rồi.^^”
2L nhìn tôi, nhìn Đu Đu, rồi như ko đồng tình với
phương pháp giải nấc “khủng khiếp” này,
họ im lặng ko nói tiếng nào và tiếp tục ăn…
khoảng ít phút sau thì Lãm gọi tính tiền, rồi trước khi đứng dậy,
cậu ấy nói với Đu Đu bằng giọng hơi thấp…
“hẳn sẽ có cách nào khác để chữa nấc cho Xuân hơn làm cô ấy đau như vậy.”
Ko biết có phải vì câu nói của Lãm ko
mà suốt đường về Đu Đu tỏ ra trầm ngâm suy tư gì đó,
tôi hỏi mấy câu mà cậu ấy chỉ ậm ừ , trả lời chẳng đâu vào đâu…
đến khi tới trước cổng nhà, Đu Đu mới e dè đưa tay sờ vào lỗ tai trái
cái chỗ mà vẫn còn đỏ ửng sau cú búng của cậu ấy ban nãy.
“tớ làm cậu đau lắm hả?”
“ko sao đâu mà. nấc cục mãi khó chịu hơn”
“chắc phải tìm cách khác…”
“ko có đâu, đừng nghĩ nữa. hihi…”
tôi cười toe cố để xoa đi sự lo ngại của Đu Đu,
trước giờ làm việc này hàng trăm lần cậu ấy ko có thấy gì,
tự nhiên bị Lãm nhắc nhở, lại trở nên như vậy…
tôi tìm cách hỏi sang chuyện khác để Đu Đu đừng nghĩ về nó nữa…
“mà, sao cậu và Long vui vẻ với nhau vậy?”
“thế bọn tớ phải đánh nhau à??”
“ko…tại vì…hồi ở nhà 2 cậu thấy…căng lắm…”
“uh…lúc đó là nó ghen với tớ.”
ghen? ghen gì chứ?T_T
tôi hơi đỏ mặt trong khi Đu Đu chỉ cười mỉm, rồi bảo tôi vào nhà đi.
thắc mắc vẫn chưa được giải tỏa…
…
ngày 25/3, tôi cuốn ba lô theo xe của trường
lên Mandagui cắm trại 2 ngày 1 đêm…
mỗi lớp có 10 học sinh được chọn tham gia, và may là,
có Hương Kim trong ấy…
tôi ngồi cùng băng ghế với Kim, phía sau là Lãm và Long,
trên xe cũng có cô giáo chủ nhiệm và thầy thể dục nữa…
cô giáo ngồi ở dãy bên kia, ngang với hàng ghế của chúng tôi.
“kỳ này 3 em cố thắng nữa nhé?”
nghe cô giáo khích lệ, bọn tôi chỉ cười trừ,
ko biết có thắng nổi ko khi bây giờ có tới 6 trường khác cùng thi…
mà lại chỉ thi có 2 môn là IQ test và kiến thức tổng quát về Đoàn
phần văn nghệ được tháo bỏ vì cho rằng có lẽ khó tìm ra Ban giám khảo công minh được…
phần chạy cũng bỏ luôn vì trong hội trại
đã có trò chơi vận động giao lưu rồi…
chỉ có phần thi bổ sung đối kháng là còn thôi.
…
vừa xuống xe, tôi dáo dác tìm trường Gia Định,
vì tối qua Đu Đu bảo cậu ấy cũng tham gia hội trại này…
có đến hàng trăm học sinh đổ về đây chứ ko ít,
bọn họ đứng thành từng tốp rất xôm tụ…
“tìm ai vậy, Xu Xu?”
“ah, tớ tìm…1 người…”
“ack, ko tìm người thì tìm chuột à?? tớ hỏi Xu tìm ai??”
“chắc tìm Đu Đu của cô ấy”
Lãm lên tiếng thay cho tôi để trả lời Long,
còn hot boy Lo Lo nghe xong bỗng cười khẩy…
“Đu Đu của cô ấy?? nhảm. họ chỉ là bạn thân thôi”
“chữ “của” đó mày hiểu thế nào mà bảo nhảm?”
“thì…thì…”
“ko giống Xu Xu CỦA mày đâu!”
mặc kệ cái vụ “Của, của” điên khùng ấy,
tôi bước nhanh về hướng có tấm biển Trường PTTH Gia Định…
“đi đâu thế?”
ah…giọng của người ấy…hihi
My Đu Đu T_T
mặt tôi toe tóet và quên cả nhỏ Hoài Anh đứng kế bên.
“eh, trường bà đó hả Xu?”
“uh…Grand School, xe màu xám tro ấy.”
“đẹp hen, có nhiều bạn nam đẹp trai hung?^^”
“ah…bạn nam đẹp trai hả…có chứ…”
“2 cây ăng ten của cậu đâu?”
tôi đang nói với Hòai Anh thì Đu Đu hỏi, pha chút đùa cợt,
cậu ấy nói ăng ten nào vậy??
O_0
“Ah…thấy rồi.”
Đu Đu nhăn răng hướng mắt về phía sau tôi,
và vì thắc mắc tôi cũng quay lại để nhìn,
thì nhận ra La La và Lo Lo đang bước đến gần.
họ là ăng ten của tôi áh?
CHƯƠNG 44:
khi cả 3 người đứng cạnh nhau, họ gần như bao lấy tôi,
tôi thành cục nhân bị lọt thỏm giữa 3 cây cột điện,
có lẽ vì tôi nhỏ người…
“trại bên đó ở góc nào vậy?”
“dưới kia”
Đu Đu chỉ tay xuống sườn đồi bên tay trái, đáp lời Long,
trường tôi cắm trại ở trên này, ngay cạnh hang đá…
nhỏ Hoài Anh kéo tôi ra cạnh nó và thì thầm.
“eh, 2 bạn này là…bạn của bà hả?”
“uh…”
“giới thiệu cho tui 1 người đi, bạn mặc thun sọc ấy.”
người mặc thun sọc là Long, thật là
sao ai cũng thích cậu ấy hết thế…hèn chi được coi là Hot boy…
“đó là Long…kia là Lãm…”
“wow, tên đẹp ghê…hihi…bạn Long thì đẹp trai, sành điệu, đi giày Converse kà…”
“vậy hả?”
“còn bạn Lãm thì hơi lạnh, nam tính…cũng quyến rũ ghia…trường Grand đúng là tuyệt thật!”
Hoài Anh xuýt xoa 1 hồi thì tiếng gọi tập trung của trường Gia Định vang lên,
khiến nhỏ và Đu Đu vội chạy về chỗ ấy…
rồi thì “2 cây ăng ten của tôi” mỗi người chia ra 1 bên,
kéo tôi về trại của trường. TT_TT
…
sau khi dựng lều xong, bọn tôi được phát cho 1 lá phiếu
để đến khu ẩm thực mà mua phần ăn tối…
nhưng thay vì đi thẳng tới đó, tôi cứ nhắm hướng sườn đồi mà đi…
“Xuân đi đâu thế?”
“ah tớ đi tìm bạn.”
“mình đi cùng được ko?”
Hương Kim đề nghị và tôi cũng vui vẻ đưa Kim theo,
đó là 1 người bạn tốt, và ít ra, đi với Kim,
tôi ko thấy căng thẳng như đi với 2L.
ah, 2L đó, họ còn đang mải chơi bóng với đám bạn đằng kia…
Đu Đu đang gặm bánh mì, nhìn thấy tôi thì phủi quần đứng dậy,
tay vẫn cầm khúc bánh ăn dở…
“cậu đang ăn à, Đu Đu?”
“uh…”
“thế mà tớ định rủ cậu đi ăn”
“đi ăn ở đâu?”
“ở Khu Ẩm thực đó”
“ah…trường mình ko có phiếu đó, bọn tớ được phát bánh mì và xôi thôi.”
oh…ra vậy…trường tôi chơi sang quá…
mấy trường khác cũng tự túc phần ăn thôi
Đu Đu ko đi, tôi cũng chẳng muốn đi qua đó ăn đâu.
“vậy đi chung đi, mình dư 1 phiếu nè”
Hương Kim mỉm cười và chìa ra 2 lá phiếu,
ko hiểu sao Kim có tới 2 cái…
như đọc được suy nghĩ của tôi, Kim giải thích vì cô ấy có đăng ký 2 phần,
cho bạn của Kim ở lớp khác, nhưng giờ cuối ko đi được…
tôi quay sang bảo Đu Đu hãy đi chung,
thì thấy cậu ấy nhìn Kim lạ lắm…
“ah, đây là Kim, bạn cùng lớp với tớ. còn đây là Đu…à, Khánh Đường.”
“chào bạn”
Kim nói giọng thanh tao và cười chào Đu Đu,
cậu ấy cứ đứng thừ ra…rồi lúng túng…
“ah…chào…”
…
đó là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy như thế.
| - Share: BBCode: Link: |