Lamborghini Huracán LP 610-4 t

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ Vụ Cá Cược Tình Yêu
** Admin admin
26-10-2020
Từ ngày nó mất tích hắn đã không nói chuyện với ba hắn và điều đó càng làm ông cảm thấy có lỗi nhiều hơn:

– Có gì không con???

– Con đã tìm được Mỹ Quyên rồi!!!

Ba hắn tỏ ra vui mừng:

– Thật hả???

– Nhưng cô ấy không biết con là ai!!! hắn xìu giọng.

Ba hắn còn sửng sốt hơn:

– Tại sao . không lẽ????

Hắn giải thích:

– Tai nạn đã cướp mất trí nhớ của cô ấy.

Ba hắn liền nói:

– Hãy dắt nó về đây. Ta sẽ thông báo cho mẹ của nó!!

– Làm sao để dắt cô ấy về chứ???

Hắn khẽ nói rồi nhét cái điện thoại vào túi quần

Hắn đang ngồi trong phòng suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa. Hắn bước ra mở cửa. Nhưng hắn lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy nó. Nó nhìn hắn rồi nói:

– Chúng ta nói chuyện được chứ???

Hắn vội đóng cửa phòng rồi cùng nó đi dạo. Vừa đi lâu lâu hắn quay sang nhìn nó. Hắn tò mò không biết nó định nói gì với mình. Nó và hắn đi một đoạn rất là lâu. Nó mới bắt đầu nói:

– Anh biết tôi phải không???

Hắn quay sang nhìn nó:

– Anh còn biết rất rõ về em!!!

Nó vội hỏi hắn:

– Anh biết gia đình tôi ở đâu không??

Hắn gật đầu rồi trả lời:

– Ngày mai anh sẽ dắt em về với mẹ em!!

Nó ngờ vực hỏi:

– Anh không gạt tôi chứ???

Hắn nhìn nó mỉm cười:

– Nhìn anh giống kẻ lừa gạt lắm à???

Nó nhìn hắn và ngập ngừng hỏi:

– Tôi và anh có quan hệ gì???

Hắn thở dài rồi nói:

– Quan hệ rất sâu sắc.

Rồi hắn quay sang đặt hai tay lên vai nó. Hắn nhìn vào mắt nó và hỏi:

– Em không nhớ một chút gì sao???

Nó lắc đầu tuyệt vọng.

– Tôi rất muốn nhớ lại. Tôi thấy anh rất quen, nhưng tôi không nhớ ra anh là ai!!!

Hắn đáp:

– Anh là Vũ Minh Quân. Chúng ta đã bày tỏ tình cảm với nhau nhưng cả hai bên gia đình đều phản đối. Tới lúc được chấp thuận thì em lại biến mất. Em hãy mau hồi phục trí nhớ có biết không???

Nó suy nghĩ một lát rồi kể lại cho hắn nghe:

– Tôi bị tai nạn xe nên mất trí nhớ. Phong đã cho tôi ở nhờ và chăm sóc tôi. Anh ấy rất tốt. Nhưng anh ấy không biết gia đình tôi là ai nên không thể đưa tôi về.

Hắn im lặng lắng nghe nhưng không nói gì. Hắn không nghĩ Phong không thể đưa nó về mà là anh ta không muốn để cho nó về.

– Tôi sẽ được về với gia đình của tôi phải không??

Hắn ngừng suy nghĩ và gật đầu mìm cười nhìn nó nói:

– Ừa, ngày mai anh sẽ đưa em về, em chuẩn bị đi sáng mai đi sớm.

Nó chào hắn rồi quay về phòng.

Trong lòng nó cảm thấy hồi hộp khi sắp được gặp lại người thân của nó. Mặc dù không nhớ ra hắn là ai nhưng nó lại rất tin tưởng hắn nó cảm thấy không sợ bị hắn gạt. Nó gõ cửa phòng của Phong. Phong mở cửa phòng và thấy nó. Phong mỉm cười:

– Em vào đi!!!

Rồi Phong né qua một bên cho nó vào. Nó ngồi xuống ghế sofa và ngập ngừng nói:

– Ngày mai em sẽ về nhà!!!

Phong nhìn nó tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Em biết nhà ở đâu à???

Nhưng thật ra Phong đã hiểu rất rõ về gia cảnh nó. Nhưng chỉ tại phong không muốn cho nó đi. Nhưng bây giờ nó lại đòi đi. Cuối cùng điều Phong lo sợ nhất cũng đã đến.

Nó không nhìn Phong và tiếp tục nói:

– Mai anh Quân sẽ đưa em về!!!

Lúc này Phong đã hiểu ra mọi chuyện. Phong đan hai tay vào nhau và ngồi xuống giường:

– Em sẽ ra đi luôn à???

Nó gật đầu. Phong nói tiếp:

– Vậy em sẽ chấp nhận tình cảm của anh chứ???

Nó im lặng một hồi rồi nói:

– Cám ơn anh thời gian qua đã chăm sóc em. Em rất cảm kích anh nhưng em không thể vì thế mà lấy tình cảm trả ơn cho anh được.

Chapter 16: Hạnh phúc quay về

Nó đứng lên cúi chào Phong rồi quay đi về phòng chợt Phong kéo tay nó lại ôm nó vào lòng đè nó xuống giường:

– Anh không để cho em đi đâu!!! Phong ôm nó chặt đến nỗi nó vùng vẫy mãi cũng không tài nào thoát ra được. Phong cúi xuống và kiss nó. Nó lắc đầu ngoày ngoạy né. Trong lúc hoảng loạn nó nghĩ tới Quân nó hét lên:

– Anh Quân cứu em!!! trong đầu nó ký ức thoáng vụt qua.

Phong vẫn không chịu dừng lại. Cứ cố kiss nó.

CHÁT!!!

Nó rút tay ra được nên tát cho Phong một bạt tay thật đau. Nó xô mạnh Phong ra rôi nó bật khóc và nói:

– Tôi ghét anh!!!

Nó bỏ chạy về phòng rồi khóa cửa lại. Nó ngồi xuống góc phòng. Nó vừa nhớ ra Quân. Hình ảnh nó và Quân lúc hai đứa ở vui đùa bên nhau .nó nhớ ra tất cả mọi thứ .

Về phần Phong sau khi ăn bạt tay của nó anh ta dường như thức tỉnh. Thời gian qua anh ta đã cố chiếm hữu nó. Phong hối hận vì mình đã quá khích để bây giờ Phong đã mất nó mãi mãi. Phong ngồi trên giường suy nghĩ

Nó càng bật khóc nhiều hơn khi đã nhớ ra tất cả. Nó cảm thấy sợ, sợ tất cả mọi thứ. Sợ cả Phong. Nó tìm đến phòng hắn. Nó ngập ngừng gõ cửa. hắn mở cửa và dụi dụi mắt. Có lẽ hắn vừa ngủ dậy. Thấy nó hắn ngạc nhiên và càng ngạc nhiên hơn khi thấy đôi mắt đỏ hoe và ướt đẫm nước mắt của nó. Nó nhìn hắn và nói:

– Em đã nhớ ra rồi!!!

Hắn vui mừng đến nỗi kéo nó lại và ôm nó vào lòng. Nó cảm thấy thật hạnh phúc mà quên mất tâm trạng hoảng loạn ban nãy. Nó bật khóc và nó biết đây là những giọt nước mắt hạnh phúc. Nó kể lại tất cả mọi chuyện cho hắn nghe thời gian nó mất tích và cả chuyện ban nãy. Hắn lại càng cảm thấy thương nó hơn. Hắn tự hứa với lòng sẽ không bao giờ để nó rời xa hắn nữa. Hắn sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ nó mãi mãi.

Nó và hắn đáp chuyến bay đầu tiên quay về thành phố và gâp lại gia đình.

Mẹ nó gặp nó thì khỏi nói chắc các bạn cũng biết bà vui mừng cỡ nào. Nhưng niềm vui lại tăng gấp nhiều lần khi cả mẹ nó và ba hắn đều đồng ý cho nó và hắn lấy nhau.

Đám cưới được tổ chức tại một nhà hàng buffet sang trọng. Tất cả bạn bè nó đều đến dự ngoại trừ Phong. Phong không đến được vì anh chàng đáp chuyến bay sau nó qua Mỹ công tác lâu dài. Tuy nhiên Phong vẫn gửi thư xin lỗi và chúc mừng nó. Cầm lá thư trên tay nó khẽ mỉm cười. Hắn giựt lấy lá thư của nó đang cầm tỏ vẻ giận dữ:

– Lại còn thư từ nữa à??

Nó huơ tay lia lịa giải thích:

– Anh chỉ chúc mừng em thôi .

Nhìn cái mặt nó lúng túng rất buồn cười làm hắn bật cười. Hắn gõ nhẹ đầu nó:

– Mau đi con rùa, mọi người đang đợi kìa!!!

Hắn nắm tay nó dắt nó bước lên xe.

***

Ba năm sau:

Nó vừa ẵm thằng nhóc con đang khóc la rất to vừa giục:

– Anh mau lên đi con nó khóc quá trời rồi nè!!!

Hắn tay cầm bình sữa tay ôm một đống đồ nào là quần áo nào là tả giấy chạy tới:

– Tới rồi, tới rồi nè!!!

Nó đặt đứa bé xuống nệm và giữ tay thằng nhóc lại. Còn hắn thì gỡ miếng tả giấy ra. Mặt hắn nhăn lại:

– Mùi gì thế, lại “bỉnh” nữa rồi!!!!

Nó giục:

– Anh làm mau đi!!!

[strong]****** Hết ******[/strong]

.
▲ Lượt xem: 165
<< 1 2 3
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tự Truyện] Đơn Phương
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 5